Mã Bân gật đầu, đi theo Trần Thiên Minh và mọi người ra ngoài. Đến bên ngoài khu triển lãm, quả nhiên có một chiếc trực thăng đang đậu ở đó.
Trần Thiên Minh lấy Tây Thi kính từ trong ngực ra, nói với Mã Bân:
"Mã đổng, đây là Tây Thi kính của ông, ông kiểm tra xem có phải hàng thật không. Nếu không có vấn đề gì, nhiệm vụ của chúng tôi coi như hoàn thành."
Nói xong, Trần Thiên Minh đưa Tây Thi kính cho Mã Bân.
Mã Bân liếc Trần Thiên Minh, chậm rãi nhận lấy Tây Thi kính. Sau đó, hắn cùng cô tình nhân xinh đẹp kia đi lên trực thăng. Chiếc trực thăng chầm chậm cất cánh.
"Lão đại, cô gái lần này Mã Bân tìm được đúng là không tệ nha, xinh đẹp hơn hẳn mấy cô trước, có tiền đúng là sướng thật!"
Trương Ngạn Thanh mỉm cười nói với Trần Thiên Minh.
"Chú có muốn thử không, nếu muốn thì tối nay anh đưa chú đến hộp đêm tìm một em, đảm bảo chú sẽ cực kỳ sung sướng."
Trần Thiên Minh nhỏ giọng nói vào tai Trương Ngạn Thanh.
Trương Ngạn Thanh lắc đầu nói: "Em không cần đâu, em muốn lần đầu tiên của mình phải dành cho bạn gái."
"Ngạn Thanh, chú khai thật đi, có phải chú đang tán Khâu Hiểu Lệ không?" Trần Thiên Minh hỏi Trương Ngạn Thanh.
"Đúng vậy!" Trương Ngạn Thanh gật đầu nói.
"Kết quả ra sao rồi? Đã nắm chắc chưa?" Trần Thiên Minh cười gian nói.
"Còn chưa, hiện tại đến cả tay em còn chưa nắm được, mới chỉ là giai đoạn đầu thôi." Trương Ngạn Thanh nói.
"Vậy chú cần phải cố gắng thêm nữa rồi, đừng làm anh mất mặt. Cô gái như vậy chỉ cần chú chịu khó bỏ chút công sức, thì nhất định có thể nắm gọn trong tay. Đúng rồi, anh cho chú ba ngày tự do, còn cho chú mượn xe, cậu lo mà tán gái cho ngon lành vào!" Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
"Lão đại, Mã Bân có phải quên trả tiền cho chúng ta không? Hắn sẽ không quỵt nợ chứ?" Trương Ngạn Thanh lo lắng nói.
"Sẽ không đâu, hắn mà dám quỵt 100 vạn của chúng ta, anh sẽ lấy mạng hắn. Nhưng mà dường như hôm nay Mã Bân hơi kỳ lạ, bình thường thấy anh là cảm ơn rối rít, nhưng hôm nay lại chẳng nói năng gì. Chắc là bây giờ hắn đang vội vã đưa Tây Thi kính đến nơi an toàn, ngày mai anh gọi điện cho hắn, bảo hắn chuyển tiền." Trần Thiên Minh nói.
Mặc dù nhiệm vụ đã hoàn thành, Mã Bân có thể cảm thấy bọn họ không còn giá trị lợi dụng, nhưng chắc chắn sẽ không quỵt nợ.
"Lão đại, anh em chúng ta ở đây khổ cực mười ngày rồi, anh nói xem có phải nên mời mọi người ra ngoài chè chén một bữa cho thoải mái không?" Lâm Quốc cười hỏi Trần Thiên Minh.
"Đi, không thành vấn đề. Mọi người thu xếp xong thì về công ty trước, sau đó chúng ta sẽ đi ăn cơm, đêm nay anh mời mọi người nhậu một bữa ra trò."
Trần Thiên Minh vui vẻ vung tay nói với mọi người.
Khi Trần Thiên Minh cùng anh em đi ra khỏi phòng triển lãm, điện thoại của Trần Thiên Minh đột ngột vang lên. Trần Thiên Minh mở điện thoại xem rồi vừa cười vừa nói:
"Mã Bân gọi điện thoại cho anh, chắc là hắn hỏi số tài khoản ngân hàng của anh, ha ha."
"Alo, Mã đổng phải không?" Trần Thiên Minh tươi cười nói vào trong điện thoại.
"Trần tiên sinh, không ổn rồi, Tây Thi kính bị cướp!" Trong điện thoại di động truyền đến giọng nói lo lắng của Mã Bân.
"Cái gì? Tây Thi kính bị cướp? Không phải là ông đang ở trên trực thăng sao? Tại sao lại bị cướp được?" Trần Thiên Minh vội vàng hỏi.
Những người khác nghe thấy Trần Thiên Minh nói Tây Thi kính bị cướp, cũng không khỏi cảm thấy nôn nóng.
"Tôi bị cướp ngay trên trực thăng, sáng sớm nay tôi đã bị cô ta bắt cóc, hộ vệ của tôi cũng bị cô ta xử lý. Cô ta còn bỏ vào túi áo tôi một quả bom hẹn giờ, các anh nhanh đến đây cứu tôi, tôi không dám manh động đâu!" Mã Bân nói lớn.
"Ông đang ở đâu?" Trần Thiên Minh nói.
"Đang ở trên một bãi cỏ gần hội trường triển lãm, cô gái kia cho máy bay đậu ở đây, sau đó cô ta cầm lấy Tây Thi kính rồi bỏ trốn." Mã Bân nói.
"Giờ ông lập tức thông báo với cảnh sát là trên người ông có bom, chúng tôi sẽ đến ngay lập tức!"
Trần Thiên Minh tắt điện thoại, bảo Trương Ngạn Thanh đi báo với Dương Quế Nguyệt về chuyện của Mã Bân. Sau đó, anh cùng Lâm Quốc và mọi người lái xe đến bãi cỏ mà Mã Bân đã nói.
Đến nơi, Trần Thiên Minh nhìn thấy Mã Bân đứng tại chỗ không dám nhúc nhích, thân thể mập mạp của hắn đứng đó trông vô cùng khó khăn, mồ hôi trên đầu nhỏ giọt xuống đất.
"Trần tiên sinh, anh đến rồi, nhanh cứu tôi!"
Mã Bân nhìn thấy Trần Thiên Minh đi tới, vui mừng hét lên.
"Ông đừng cử động, tôi không thể tháo bom, cũng không thể cứu ông. Chờ cảnh sát đến rồi nói sau." Trần Thiên Minh vội vàng nói với Mã Bân.
Cũng không biết trên người Mã Bân là loại bom gì, nếu hắn manh động thì bom có thể sẽ nổ sớm.
Chỉ chốc lát sau, cảnh sát chống bạo động đã tới, bọn họ mang công cụ đến chỗ Mã Bân, sau đó cẩn thận lấy ra một thứ từ trong túi áo của Mã Bân. Thứ đó màu đen sẫm, không biết được bọc bằng thứ gì.
"Không phải bom, là đồng hồ báo thức!" Cảnh sát xem xét vật kia rồi thốt lên.
"Cái gì, là đồng hồ báo thức?" Mã Bân ngây người.
Hắn chỉ biết là cô gái kia bỏ vào túi mình một vật gì đó, sau đó hắn nghe thấy tiếng đồng hồ tích tắc.
Cụ thể là lúc cô gái võ công cao cường kia, vừa đến khách sạn đã xử lý hết bảo tiêu của hắn, hơn nữa còn uy hiếp hắn rằng nếu không nghe lời nàng, nàng sẽ giết chết hắn. Sau đó, nàng lại bỏ vào túi áo hắn một quả bom hẹn giờ, nói rằng nếu Mã Bân giở trò thì sẽ nổ chết hắn.
"Đúng vậy."
Các cảnh sát phát hiện chỉ là chuyện không đâu, liền thu dọn đồ đạc rồi lên xe cảnh sát đi về.
Mã Bân thấy nguy hiểm đã được giải trừ, vội vàng chạy đến bên cạnh Trần Thiên Minh nói:
"Trần tiên sinh, làm sao đây? Anh nhất định phải giúp tôi tìm lại Tây Thi kính, nếu không thì tôi xong đời rồi!"
Nói xong, Mã Bân lộ vẻ ủ rũ. Mất đi 1 triệu đô la, hắn chắc chắn vô cùng sốt ruột.
"Tôi sẽ nghĩ cách." Trần Thiên Minh gật đầu nói.
Cô gái kia hắn đã gặp qua rồi, chỉ là hắn cũng không biết phải tìm cô gái xinh đẹp kia ở đâu.
Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh vội vàng lấy điện thoại gọi cho Chung Hướng Lượng. Sau khi đầu dây bên kia bắt máy, hắn liền kể chuyện vừa xảy ra cho Chung Hướng Lượng.
"Nếu như là cô gái xinh đẹp, võ công lại cao cường, phỏng chừng là Phương Thúy Ngọc của Ma Môn, hoặc là Liễu Sinh Lương Tử của Liễu Sinh gia tộc ở Nhật Bản. Anh vừa nhận được tin tức, lần này Liễu Sinh gia tộc phái tới một nhân vật quan trọng, đại tiểu thư của Liễu Sinh gia tộc, chính là Liễu Sinh Lương Tử. Thiên Minh, vậy thì, trước tiên cậu chờ ở phòng triển lãm, anh có ảnh của hai người đó, anh sẽ bảo Tiểu Hạ mang ảnh đến cho cậu nhận dạng." Chung Hướng Lượng nói.
"Được!" Trần Thiên Minh tắt điện thoại, nói với Mã Bân ở bên cạnh:
"Mã đổng, ông về trước đi, chúng tôi sẽ cố gắng tìm Tây Thi kính. Nếu có tình hình gì mới tôi sẽ lập tức thông báo cho ông biết."
Mã Bân suy nghĩ, cảm thấy mình ở đây cũng không giúp được gì, liền gật đầu đồng ý rời đi.
Chỉ một lát sau, Tiểu Hạ đã lái xe đến. Trần Thiên Minh lên xe Tiểu Hạ, nhận hai tấm ảnh từ tay Tiểu Hạ.
"Chính là cô ta!" Trần Thiên Minh chỉ vào mỹ nữ mặc trang phục Nhật Bản, kêu lên.
Không thể tưởng được cô gái trong ảnh lại rất đoan trang nhã nhặn. So với bộ dáng quyến rũ thì không hề giống chút nào, nhưng mà gương mặt thì rất giống nhau.
Tiểu Hạ nhìn thoáng qua, nói: "Cô ấy chính là Liễu Sinh Lương Tử, là người có võ công cao nhất trong số những người đến lần này. Thiên Minh, anh xuống xe đi, tôi sẽ báo cho sư phụ biết, anh chờ tin tức của chúng tôi."
Trần Thiên Minh xuống xe, chợt nhớ tới những Ninja đêm hôm đó đến trộm Tây Thi kính. Trong đó, người có võ công cao nhất là tên áo đen gầy gò, thân hình nhỏ nhắn như vậy, rất có khả năng chính là Liễu Sinh Lương Tử.
Mà người bịt mặt tới cứu mình cũng có vóc dáng nhỏ nhắn, chẳng lẽ cũng là phụ nữ? Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng.
Chỉ chốc lát sau, điện thoại của Trần Thiên Minh vang lên, là Chung Hướng Lượng gọi tới.
"Sư huynh!" Trần Thiên Minh nói.
"Thiên Minh, người của chúng ta vẫn liên tục giám sát người của Nhật Bản ở thành phố M, nhưng mấy người đó không tham gia hành động hôm đó. Còn Liễu Sinh Lương Tử thì cũng không biết cô ấy hiện đang ở đâu. Nhưng mà, anh sẽ vận dụng các mối quan hệ để tìm cô ấy, các cậu hãy về công ty bảo an trước, có tin tức gì anh sẽ thông báo." Chung Hướng Lượng nói.
Trần Thiên Minh nghĩ lại thấy cũng phải, mọi người đã khổ cực cả ngày, vốn tưởng buổi chiều sau khi đưa Tây Thi kính lên trực thăng là có thể nghỉ ngơi, không ngờ lại xảy ra chuyện này. Cứ để anh em về công ty đợi tin. Dù sao bọn họ cũng không cách nào tìm được Liễu Sinh Lương Tử.
Thế là, Trần Thiên Minh liền bảo Lâm Quốc và mọi người trở lại công ty bảo an, mà Dương Quế Nguyệt cũng mang theo các cảnh sát kia đi tìm manh mối của Liễu Sinh Lương Tử và Tây Thi kính.
Ăn cơm tối xong, Trần Thiên Minh và mọi người nghỉ ngơi ở tầng hai của công ty. Hôm nay quá nhiều chuyện ngoài ý muốn, bọn họ vốn có ý định đi chơi bời. Nhưng hiện tại, không ai có hứng thú.
"Lão đại, hiện tại đã là chín giờ tối rồi, sư phụ vẫn chưa có tin tức gì sao?" Lâm Quốc lo lắng hỏi Trần Thiên Minh.
"Còn chưa có, sư huynh nói cảnh sát đã báo cáo tất cả thông tin về các giao lộ ở thành phố M rồi, nhưng vẫn chưa có chút tin tức nào. Nếu để Tây Thi kính ra khỏi thành phố M, thì sẽ vô cùng phiền toái."
Trần Thiên Minh lắc đầu, nói.
Đột nhiên, điện thoại của Trần Thiên Minh lại vang lên, Trần Thiên Minh nhìn thoáng qua, là của Chung Hướng Lượng gọi tới.
"Thiên Minh, các cậu hiện đang ở đâu?" Chung Hướng Lượng hỏi Trần Thiên Minh.
"Bọn em đều ở công ty bảo an đợi tin tức, sư huynh có tin tức gì mới không?" Trần Thiên Minh sốt ruột hỏi.
"Không có, thành phố M lớn như vậy, muốn tìm một hai người thật sự rất khó. Thiên Minh, những người Nhật Bản ở thành phố M ngày mai muốn tới những thành phố khác bàn chuyện làm ăn." Chung Hướng Lượng nói.
"Hẳn là bọn họ đã trộm được Tây Thi kính rồi, cho nên chuẩn bị đào tẩu." Trần Thiên Minh nói.
"Chuyện này bọn họ không tham gia. Nhưng mà, bọn họ đi chuyến này nhất định có mục đích gì đó." Chung Hướng Lượng nói.
"Sư huynh, bọn anh có thể điều tra họ không? Xem xem Tây Thi kính có nằm trong tay họ hay không?" Trần Thiên Minh nói.
"Bọn anh không thể tùy tiện điều tra, nếu Tây Thi kính ở trong tay họ thì còn dễ ăn nói. Nếu không tìm được mà chúng ta dùng vũ lực, sẽ ảnh hưởng tới quan hệ của hai nước. Hơn nữa, Tây Thi kính cũng không nhất định là ở trong tay họ, mấy người đó có khả năng chỉ là ngụy trang mà thôi." Chung Hướng Lượng nói.
"Bây giờ chúng ta phải làm gì?" Trần Thiên Minh hỏi Chung Hướng Lượng.
Hắn nghĩ Chung Hướng Lượng gọi điện cho hắn, nhất định là đã có cách giải quyết gì đó.
"Thiên Minh, bọn anh là nhân viên chính phủ nên không thể điều tra những người đó. Nhưng nếu tối nay những người Nhật Bản gặp phải kẻ gian hay xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, thì cũng không liên quan tới phía chính phủ. Nhiều nhất là làm ra vẻ hạ lệnh điều tra thôi, cũng không ảnh hưởng gì tới quan hệ giữa hai nước." Chung Hướng Lượng vừa cười vừa nói.
"Ý của anh là để em giả làm trộm để điều tra những người đó?" Trần Thiên Minh hỏi.
Trần Thiên Minh đã hiểu rõ, không có chứng cớ thì chuyện này người của Chung Hướng Lượng cũng chẳng làm được gì. Nhưng mà Trần Thiên Minh và mọi người thì có thể.
Dù sao thì làm xong cũng không ai biết là ai, đến lúc đó phía chính phủ điều tra sự tình, cũng không đào ra được manh mối.
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả