Đôi nhũ hoa trắng muốt, đầy sức sống của Liễu Sinh Lương Tử lộ ra trước mắt Trần Thiên Minh. Hai tay Trần Thiên Minh đồng thời vươn ra, mỗi tay ôm lấy một bên ngực của Liễu Sinh Lương Tử.
“A!” Liễu Sinh Lương Tử đau đớn kêu lên.
Trần Thiên Minh chộp mạnh vào ngực nàng, khiến nàng đau điếng.
“Ha, ha. Liễu Sinh Lương Tử, lát nữa ngươi còn kêu lớn hơn nữa. Ngươi dám mắng ta không phải đàn ông sao? Ta sẽ cho ngươi thấy ta có phải là đàn ông không!” Trần Thiên Minh hưng phấn kêu lên.
Hai tay hắn lại bóp mạnh mấy cái. Phụ nữ như nàng không thể dùng cử chỉ dịu dàng, đương nhiên phải dùng hành động thô bạo.
Hai mắt Trần Thiên Minh sáng ngời khi nhìn thân hình không mảnh vải của Liễu Sinh Lương Tử. Mái tóc dài đen nhánh mượt như gấm, nước da trắng hồng, đôi nhũ hoa vun cao, trên đỉnh là hai nụ đào nhỏ hồng hào, vùng bụng mịn màng, phẳng lỳ, kiều đồn tròn rắn chắc, đùi dài đường cong hấp dẫn.
Trần Thiên Minh thầm than: Thật là một cô gái quá đẹp!
“Không được!”
Liễu Sinh Lương Tử định né tránh bàn tay của Trần Thiên Minh. Nhưng hiện tại võ công của nàng không phải là đối thủ của Trần Thiên Minh nên nàng không thể thoát khỏi tay hắn.
Liễu Sinh Lương Tử càng giãy giụa, cặp nhũ hoa của nàng càng rung động, nhảy tưng tưng trước mắt Trần Thiên Minh. Trần Thiên Minh dùng ngón tay búng nhẹ vào hai nụ đào nhỏ hồng hào.
“Ha, ha. Liễu Sinh Lương Tử, ta muốn ngươi cả đời này phải ghi nhớ ngày hôm nay!”
Trần Thiên Minh vừa nói vừa ép nàng vào tường, một tay giữ đùi phải của nàng đặt lên hông mình.
Trần Thiên Minh nhìn vùng da mờ mờ dưới bụng, hương thơm thoang thoảng, vô cùng quyến rũ càng làm hắn hưng phấn.
Dù sao, “tiểu đệ” của hắn lúc này vẫn đang vươn cao, không có vấn đề gì. Trần Thiên Minh điều chỉnh tư thế, sau đó ấn mạnh vào hạ thể Liễu Sinh Lương Tử.
“A!” Liễu Sinh Lương Tử hét to một tiếng.
Cơn đau ở phía dưới làm nàng không chịu được phải thốt lên.
Hơn nữa, Liễu Sinh Lương Tử không hề có chút cảm giác nào trong chuyện này. Trần Thiên Minh thô bạo đẩy “tiểu đệ” căng cứng của hắn tiến vào người nàng, bảo sao nàng không đau đớn tột cùng?
Trần Thiên Minh cảm thấy nơi đó của Liễu Sinh Lương Tử vô cùng chặt chẽ. Hắn nghĩ đó là điều hiển nhiên, và bản thân hắn cũng muốn cảm giác đó. Hắn muốn bản thân Liễu Sinh Lương Tử không có chút cảm giác ham muốn nào, phía dưới khô khan, chỉ có như vậy nàng mới có thể cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng.
Vì vậy, Trần Thiên Minh mặc kệ Liễu Sinh Lương Tử rên la đau đớn, hắn tiếp tục dùng hết sức đẩy nhanh cử động của hạ thể. Cảm giác cực kỳ chặt chẽ mang lại cho hắn khoái cảm chưa từng có, vì thế, cử động của Trần Thiên Minh càng lúc càng nhanh, càng mạnh, đơn giản là hắn không quan tâm tới cảm xúc của Liễu Sinh Lương Tử.
“Ư…”
Cũng không biết trải qua bao lâu, dưới những động tác không ngừng của Trần Thiên Minh, Liễu Sinh Lương Tử cảm thấy bên dưới của nàng không còn đau đớn nữa. Trái lại, lúc này nàng lại cảm thấy hơi ngứa ngáy, dường như nàng đã quen với những động tác của Trần Thiên Minh đến nỗi không kiềm chế nổi khẽ rên lên một tiếng.
“Hãy rên nữa đi, đồ phụ nữ ti tiện! Ta biết bây giờ ngươi đang rất hưng phấn.” Trần Thiên Minh cao hứng nói.
Hắn đã thấy bên trong Liễu Sinh Lương Tử đã ẩm ướt. Hắn vốn muốn ban đầu khiến Liễu Sinh Lương Tử vô cùng căm hận, sau đó lại vô cùng ham muốn.
Nghe Trần Thiên Minh nói thế, Liễu Sinh Lương Tử vội cắn chặt răng, nàng không thể tỏ ra khoái cảm trước mặt hắn.
“Ha, ha. Đồ ti tiện! Ngươi không nên giả vờ giả vịt như thế. Ngươi sẽ lại nhanh chóng rên lên thôi.”
Trần Thiên Minh vừa nói vừa nâng chân của Liễu Sinh Lương Tử lên, động tác mạnh hơn. Chỉ cần hắn tiếp tục như thế, Liễu Sinh Lương Tử chắc chắn không thể kìm nén lâu được nữa.
Dần dần Liễu Sinh Lương Tử cảm thấy cơ thể mình thay đổi. Hơn nữa, hạ thể nàng dưới tác động của những động tác mạnh mẽ liên tục của Trần Thiên Minh càng lúc càng ngứa ngáy khó chịu hơn, cảm giác đó truyền lên não nàng, càng làm cho nàng hoảng sợ.
Đây là cảm giác lần đầu tiên xuất hiện trong người nàng. Tại sao bây giờ cảm giác này lại xuất hiện trước mặt kẻ thù của nàng chứ?
“Đừng!” Liễu Sinh Lương Tử không chịu được khẽ kêu lên.
Cảm giác đó càng lúc càng truyền lên não nàng, khiến thần trí nàng như mê đi, buộc nàng phải cố gượng kêu lên một tiếng.
“Ha, ha. Kêu nữa đi. Dưới những động tác mạnh mẽ của ta mà ngươi không kêu rên thì ngươi quả thực rất bản lĩnh.”
Trần Thiên Minh thấy Liễu Sinh Lương Tử không kiềm chế được kêu lên, hắn biết nàng sắp không khống chế bản thân, vì vậy động tác của hắn càng nhanh, mạnh hơn.
Trần Thiên Minh thầm nghĩ: "Để xem Liễu Sinh Lương Tử ngươi lợi hại, hay Trần Thiên Minh ta lợi hại hơn."
“A!” Lúc này dường như Liễu Sinh Lương Tử đã mất lý trí.
Cảm giác ở hạ thể của nàng làm nàng như không biết Trần Thiên Minh đang làm gì, nàng chỉ muốn động tác của Trần Thiên Minh phải nhanh hơn, mạnh hơn, mau đưa nàng tới thiên đường.
Nghe Liễu Sinh Lương Tử kêu lên, Trần Thiên Minh vẫn giữ nguyên động tác với Liễu Sinh Lương Tử. Không thể trách hắn được, trong phòng giam này ngay cả cái ghế dài cũng không có, nói gì đến giường. Tư thế đứng thế này chính là lựa chọn tốt nhất trong hoàn cảnh này.
“A!” Liễu Sinh Lương Tử hét to một tiếng, sau đó cả người nàng mềm nhũn.
Trần Thiên Minh biết nàng đã đạt khoái cảm. Hắn cảm thấy từ bên trong hạ thể của nàng phun ra một luồng âm khí, thứ mà chỉ phụ nữ khi lên tới đỉnh mới tiết ra. Trần Thiên Minh theo thói quen hấp thu luồng khí đó vào đan điền của mình.
Trần Thiên Minh nhìn Liễu Sinh Lương Tử cười nói:
“Liễu Sinh Lương Tử, thế nào? Ta có phải đàn ông không? Có làm cho ngươi hưng phấn không? Đáng tiếc, ta vẫn chưa thỏa mãn.”
Nói xong Trần Thiên Minh tiếp tục tấn công hạ thể của Liễu Sinh Lương Tử. Liễu Sinh Lương Tử đã thỏa mãn, còn hắn thì chưa. Sao hắn có thể dừng lại được?
Liễu Sinh Lương Tử không ngờ Trần Thiên Minh lại cường hãn đến vậy. Hắn vẫn tiếp tục ôm chân nàng, trong khi bản thân nàng đã mệt nhoài, không còn chút sức lực, cả người bủn rủn. Trong khi đó, dường như Trần Thiên Minh vẫn không biết mệt là gì, động tác của hắn vẫn liên tục. Vì Liễu Sinh Lương Tử đã thỏa mãn nên nàng chỉ muốn Trần Thiên Minh dừng lại.
Một tay Trần Thiên Minh ôm chân Liễu Sinh Lương Tử, một tay hắn bóp chặt ngực nàng. Hơn nữa, hắn còn ra sức nắn, bóp, nhào nặn nhũ hoa của nàng.
“Đừng!” Liễu Sinh Lương Tử khẽ rên lên một tiếng.
Cảm giác lúc trước lại xuất hiện, khiến nàng không tự chủ được nữa.
“Thế nào? Liễu Sinh Lương Tử, bây giờ ngươi lại muốn phải không? Hãy nói cho ta biết!”
Trần Thiên Minh lại tiếp tục đẩy mạnh, hình như hắn muốn phát tiết tất cả nỗi hận của hắn đối với người Mộc Nhật lên người Liễu Sinh Lương Tử.
Lúc mới bắt đầu, Liễu Sinh Lương Tử ngậm chặt miệng, không rên la một tiếng. Nhưng khi động tác của Trần Thiên Minh càng lúc càng nhanh, mạnh, nàng không nhịn được phải khẽ rên lên "a" một tiếng.
Tiếng rên rỉ nghe ai oán như lời trách mắng Trần Thiên Minh đã làm cho nàng không còn chút sức lực nào.
“Ha, ha. Đến đây đi, phụ nữ Mộc Nhật! Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là đàn ông Z. Sau khi ngươi nếm thử, ngươi sẽ không bao giờ thèm muốn đàn ông Mộc Nhật nữa. Cho dù chúng có uống mấy viên Viagra một lúc cũng không thể bằng ta!” Trần Thiên Minh cười ha hả nói.
Trong lúc cười nói, động tác của Trần Thiên Minh vẫn tiếp tục. Hạ thể của Liễu Sinh Lương Tử đã ướt át như một dòng suối, nhưng cảm giác vẫn rất chặt chẽ. Chỗ đó của mỗi phụ nữ vẫn có đặc điểm riêng, nhưng hắn không ngờ của Liễu Sinh Lương Tử lại như thế này.
Không biết hắn tiếp tục như thế trong bao lâu, Trần Thiên Minh cảm thấy mình sắp lên đỉnh, vì thế hắn hít một hơi thật sâu rồi mạnh mẽ công kích Liễu Sinh Lương Tử. Dù sao hắn đang chơi đùa Liễu Sinh Lương Tử nên cũng không cần kiềm chế bản thân mình.
“Đừng… ôi… a… ai!” Liễu Sinh Lương Tử bắt đầu rên rỉ hỗn loạn.
Thanh âm của nàng như một dàn hợp xướng. Động tác nhanh, mạnh của Trần Thiên Minh càng làm cho nàng có cảm giác lại sắp lên đỉnh.
“A!” Liễu Sinh Lương Tử và Trần Thiên Minh cùng hét to một tiếng, cả hai cùng đạt khoái cảm cùng lúc.
Một lát sau Trần Thiên Minh rút “tiểu đệ” ra khỏi người Liễu Sinh Lương Tử, bỏ chân nàng xuống để nàng dựa vào tường.
Lúc này Liễu Sinh Lương Tử thở hổn hển, mặt nàng ửng đỏ. Đôi gò bồng đảo trắng nõn của nàng lấm tấm những giọt mồ hôi, có thể do lúc nãy nàng gắng sức quá độ.
Tinh thần của Liễu Sinh Lương Tử đã khôi phục, nàng lạnh lùng liếc nhìn Trần Thiên Minh một cái, rồi đi tới nhặt quần áo của mình.
“Ai!” Liễu Sinh Lương Tử khẽ kêu lên. Lúc nãy do hoạt động quá mạnh nên lúc này hạ thể nàng rất đau, nàng không chịu được khẽ nhíu mày.
“Kêu cái gì? Ngươi vẫn chưa thỏa mãn sao? Vẫn còn muốn nữa hả, đồ ti tiện!”
Trần Thiên Minh cười dâm đãng với Liễu Sinh Lương Tử.
Phụ nữ Mộc Nhật đúng là không giống ai. Đã hai lần lên đỉnh thế mà vẫn còn ham muốn.
“Ngươi không phải là người!” Liễu Sinh Lương Tử oán hận, trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh nói.
Trần Thiên Minh đã đoạt được thân thể nàng, hắn không biết thương hương tiếc ngọc, ngược lại còn thô bạo với nàng, giờ hắn còn cười nhạo chính nàng. Liễu Sinh Lương Tử chỉ hận không thể giết chết Trần Thiên Minh ngay lập tức.
“Ta là một người đàn ông rất lợi hại. Ngươi đã hiểu điều này rồi đó.” Trần Thiên Minh cười nói:
“Nếu ngươi vẫn còn ham muốn, ta vẫn có thể tiếp tục, mặc dù lúc nãy ta đã cho hết vào trong người ngươi. Cái này gọi là sự mạnh mẽ của đàn ông Z.”
“Ngươi sẽ bị báo ứng!” Liễu Sinh Lương Tử rơi lệ nói.
Sự việc hôm nay là một sự sỉ nhục khủng khiếp với nàng. Nàng cau mày, chậm rãi bước tới nhặt quần áo. Nàng tập tễnh bước từng bước một, dường như nàng khá đau đớn.
Trần Thiên Minh không khỏi nghi ngờ khi nhìn dáng vẻ của Liễu Sinh Lương Tử. Hắn chấn động khi cúi đầu nhìn xuống giữa hai chân nàng. Hắn thấy vết máu giữa hai chân nàng, giống như vết máu của lần đầu tiên của những người con gái.
Trần Thiên Minh lại nhìn “tiểu đệ” của mình, ở đó cũng có vết máu. Không cần hỏi hắn cũng biết vết máu đó có từ đâu.
“Ngươi, ngươi vẫn còn là con gái hả?” Trần Thiên Minh ngây ngốc hỏi.
Hắn thực sự không ngờ Liễu Sinh Lương Tử vẫn còn trinh tiết. Hắn cảm thấy vô cùng khó hiểu, tại sao hành động của nàng khi vuốt ve “tiểu đệ” của hắn lại không giống như của một người còn trinh trắng?
Liễu Sinh Lương Tử không trả lời câu hỏi của Trần Thiên Minh. Nàng chỉ lạnh lùng nhìn hắn một cái, rồi lại tiếp tục bước thấp bước cao đi tới.