Trần Thiên Minh liên tục mút lấy hạt đào nhỏ, khiến Tiểu Trữ dần không còn cảm thấy đau đớn. Cảm giác ngưa ngứa, bứt rứt trỗi dậy, nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể nàng.
“A!” Tiểu Trữ hưng phấn rên lên.
Giờ đây, nàng không còn sợ Trần Thiên Minh tiến sâu vào trong nữa, ngược lại, nàng chỉ khao khát hắn mạnh mẽ ân ái, vuốt ve mình hơn.
Trần Thiên Minh nhận thấy Tiểu Trữ đã bắt đầu ham muốn, hắn từ từ khởi động lại. Thực sự, nếu không tiếp tục, "tiểu đệ" của hắn e rằng sẽ nổ tung mất.
“A!” Động tác của Trần Thiên Minh khiến Tiểu Trữ rên rỉ vui sướng.
Khi Trần Thiên Minh tiến sâu vào trong nàng, Tiểu Trữ cảm nhận vật nam tính của hắn như đang bành trướng, rung động khẽ khàng, khiến nàng không khỏi phấn khích.
Khi Trần Thiên Minh bắt đầu tiến vào, Tiểu Trữ không thể đè nén dục vọng của mình nữa. Trong tim nàng trỗi dậy một cảm giác mới lạ, rung động đến tận tâm can, một cảm giác chập chờn, như mê như tỉnh, như ngọn lửa khẽ bùng lên, êm ái như lông vũ truyền thẳng lên đỉnh đầu nàng, tuyệt vời, thật tuyệt. Cơ thể nàng như tan thành nước, lại giống như sóng cuộn, một cơn sóng đẩy nàng lên đến đỉnh điểm khoái lạc.
Dần dần, Tiểu Trữ không thể tự chủ được, nàng phát ra những âm thanh rên rỉ điên cuồng. Sự hưng phấn tột độ, cùng những động tác mãnh liệt, tất cả đều do Trần Thiên Minh mang đến. Nàng đã kiệt sức, nằm im, hai tay chỉ biết ôm chặt lấy hắn.
Những động tác mãnh liệt, cùng sự phát tiết cuồng nhiệt của hắn vào sâu trong nàng, khiến Tiểu Trữ chìm vào trạng thái mê man. Khi Trần Thiên Minh phun trào xong, nằm trên người nàng thở hổn hển, nàng mới dần tỉnh lại.
“Thiên Minh!” Tiểu Trữ thẹn thùng gọi tên hắn, người từ lúc này đã chính thức trở thành người đàn ông của đời nàng.
“Ừ, Tiểu Trữ, em vẫn còn đau à?” Trần Thiên Minh hỏi nàng.
Ban đầu, hắn vẫn cẩn thận bởi đây là lần đầu tiên của nàng, nhưng sau khi càng lúc càng hưng phấn, hắn không còn quan tâm tới điều gì nữa. Hắn chỉ muốn phát tiết tất cả lên người nàng.
“Anh này, anh còn không biết xấu hổ. Lúc nãy anh làm em suýt chết luôn. Em, em gần như ngất đi còn gì!”
Tiểu Trữ đang nói, đột nhiên nghĩ mình nói hơi thái quá, vì thế nàng vội ngậm chặt miệng, không nói nữa.
Trần Thiên Minh ngồi trên giường, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên người Tiểu Trữ. Nhìn dấu máu đỏ sậm trên tấm drap, hắn hiểu đó là biểu hiện lần đầu tiên của nàng. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác tự hào khôn tả. Còn có gì tự hào hơn khi biết mình là người đàn ông đầu tiên của người phụ nữ mình yêu thương?
“Thiên Minh, em phải đi tắm.” Tiểu Trữ đỏ mặt nói.
“Được, anh giúp em.” Trần Thiên Minh vui vẻ nói:
“Em tắm rửa xong, đêm nay ngủ ở đây với anh.”
“Tự em tắm.” Tiểu Trữ suy nghĩ một lát rồi cúi đầu nói tiếp:
“Em có thể ngủ lại với anh, nhưng anh không được ‘chạm’ vào em nữa. Chỗ đó của em vẫn còn đau.” Nói xong, nàng cúi gằm mặt xuống.
“Được. Cứ theo ý của em.”
Trần Thiên Minh nghĩ hôm nay là lần đầu của Tiểu Trữ, cơ thể nàng chắc chắn không thoải mái. Dù hắn vẫn muốn thêm một lần nữa, hắn đành nín nhịn. Đêm nay ôm Tiểu Trữ ngủ cũng tốt.
Dù hắn không thể ‘chạm’ tới nàng, nhưng ôm thân hình trần như nhộng của nàng ngủ cũng là một cảm giác tuyệt vời. Nghĩ tới đó, Trần Thiên Minh thầm cười dâm đãng.
Sáng hôm sau là thứ Bảy, sau khi ngủ dậy, Trần Thiên Minh gọi điện cho Tiểu Hồng nói hắn sẽ quay về huyện J, hỏi nàng có về cùng hắn không. Tiểu Hồng đương nhiên cực kỳ vui sướng, dù nàng mới về nhà tuần trước, nhưng được về cùng với Trần Thiên Minh đương nhiên là một việc vô cùng hạnh phúc.
Vì vậy, Trần Thiên Minh lái xe tới trường học đón Tiểu Hồng đi về huyện J.
“Thầy ơi, chuyện của thầy giải quyết xong hết chưa ạ?” Tiểu Hồng quan tâm hỏi Trần Thiên Minh.
Mấy ngày nay, nàng không thấy Trần Thiên Minh tới trường, lúc nào nàng cũng nghĩ về hắn.
“Không sao. Tuần tới thầy sẽ quay lại trường. Nếu thầy không quay về, không biết các em sẽ thành người thế nào nữa? À, dạo này Hoàng Lăng thế nào? Có đi học không? Có hay bỏ giờ không?” Trần Thiên Minh hỏi Tiểu Hồng.
Mấy hôm nay hắn không tới trường, không biết cô học trò này ra sao.
“Bạn ấy không bỏ giờ. Nhưng học tập không chăm chỉ lắm đâu.” Tiểu Hồng lắc đầu nói.
“Thầy ơi, có phải Hoàng Lăng thích thầy không ạ?”
Trực giác của con gái đã mách bảo Tiểu Hồng điều này.
“Không có. Làm gì có chuyện ấy!” Trần Thiên Minh chột dạ nói.
Chuyện Hoàng Lăng muốn hắn trở thành bạn trai của nàng, hắn không thể nói cho Tiểu Hồng biết. Vẻ mặt Tiểu Hồng lúc này cứ như đang ăn giấm chua vậy.
“Thầy ơi, thầy không thể thích Hoàng Lăng đâu. Bạn ấy không phải là người con gái tốt đâu.” Mắt Tiểu Hồng nhìn đường phía trước, nàng khẽ nói.
Nàng biết Trần Thiên Minh có người con gái khác. Thế nhưng, nàng cảm thấy Trần Thiên Minh không hợp với một cô gái như Hoàng Lăng.
“Ừ. Em không cần lo lắng. Thầy không thích bạn ấy đâu.” Trần Thiên Minh cười ngượng ngùng.
Một cô gái còn nhỏ tuổi như nàng nói điều này không hợp lắm. Dù Tiểu Hồng đã mười bảy tuổi, Trần Thiên Minh vẫn thấy nàng còn bé lắm.
“Thầy ơi, em nhớ thầy lắm!”
Tiểu Hồng đột nhiên quay đầu nhìn Trần Thiên Minh, si mê nói.
“Thầy cũng vậy, Tiểu Hồng.” Trần Thiên Minh trả lời.
Mặc dù hắn vẫn chưa tiếp xúc thân mật với Tiểu Hồng, biến nàng thành người con gái của mình. Nhưng mối chân tình của Tiểu Hồng dành cho hắn làm hắn cực kỳ cảm động.
“Thật sao, thầy?” Tiểu Hồng nghe vậy, nàng vui mừng nói:
“Thầy ơi, thầy có thể dừng xe một lát không ạ?” Nói xong, Tiểu Hồng đỏ mặt cúi đầu xuống.
Trần Thiên Minh tưởng Tiểu Hồng muốn giải quyết chuyện cá nhân. Hắn nhìn bên đường, thấy có một bụi mía, hắn liền dừng xe ở bên cạnh.
Tiểu Hồng thấy xe dừng lại, nàng lập tức dịch sát vào, ngồi lên đùi hắn. Hai tay nàng ôm cổ hắn, ánh mắt say đắm nhìn hắn.
“Tiểu Hồng, em muốn làm gì hả?”
Trần Thiên Minh thấy không phải Tiểu Hồng muốn xuống xe mà nàng lại ngồi lên đùi mình, hắn kinh ngạc hỏi.
“Em, em muốn thầy hôn em.” Tiểu Hồng đỏ mặt nói.
Nàng nghe Trần Thiên Minh nói hắn cũng nhớ nàng thì vô cùng hạnh phúc, liền muốn hôn hắn.
“Trời đất ơi, Tiểu Hồng. Thôi nào. Chúng ta còn phải về nhà chứ!” Trần Thiên Minh sốt ruột nói.
Bây giờ, Tiểu Hồng ngồi trên đùi hắn, hai tay ôm cổ. Đặc biệt, kiều đồn nhỏ bé của Tiểu Hồng ngồi chính giữa hai chân hắn. "Thằng nhỏ" của hắn hình như muốn ngóc đầu dậy, đâm vào kiều đồn của nàng.
“Không được đâu, thầy. Hãy hôn em đã. Chúng ta nghỉ một lát ở đây rồi đi tiếp.” Tiểu Hồng lắc người, dáng vẻ không đồng ý.
Trần Thiên Minh thấy dáng điệu của Tiểu Hồng, hắn biết nếu không làm theo lời nàng, nàng nhất định sẽ không từ bỏ, vì thế hắn đành cúi xuống hôn đôi môi anh đào xinh đẹp của Tiểu Hồng.
“Ừ!” Tiểu Hồng vui sướng khẽ kêu lên.
Nàng cảm thấy ngây ngất khi Trần Thiên Minh hôn mình, hai bàn tay ôm cổ Trần Thiên Minh cũng dần lỏng ra.
Trần Thiên Minh cảm giác Tiểu Hồng ngồi không vững. Hắn vòng tay ôm lấy thắt lưng nàng. Đầu lưỡi của hắn chuyển động trong miệng Tiểu Hồng.
Một lát sau, Tiểu Hồng ngẩng đầu nói với Trần Thiên Minh:
“Thầy ơi, hãy vuốt ve em đi. Em muốn thầy vuốt ve em như lần ở phòng làm việc của thầy ấy.” Tiểu Hồng nói xong, hai mắt nàng khẽ khép hờ.
Nhìn ánh mắt đáng yêu của Tiểu Hồng, Trần Thiên Minh không kiềm chế nổi. Một tay hắn ôm nàng, một tay hắn chạm vào đôi "tiểu bạch thỏ" của nàng. Đôi nhũ phong nhỏ co giãn, mềm mại khiến Trần Thiên Minh vô cùng hưng phấn. Tay hắn kéo Tiểu Hồng áp sát vào hắn, miệng hai người áp vào nhau rồi hắn tiếp tục hôn.
Bị Trần Thiên Minh vuốt ve âu yếm một hồi, Tiểu Hồng cảm thấy tâm lý nàng đang thay đổi. Dù lúc này Trần Thiên Minh muốn ‘ăn’ nàng ngay trong xe, nàng cũng vô cùng hạnh phúc.
Nhưng Trần Thiên Minh vẫn lần lữa trì hoãn, khiến Tiểu Hồng tiếc nuối vô cùng khi vẫn chưa chính thức trở thành người con gái của hắn.
Trần Thiên Minh không biết chính hắn đã âu yếm, vuốt ve, hôn Tiểu Hồng trong bao lâu, nhưng hắn biết không thể tiếp tục như thế.
Nếu hắn không kiềm chế bản thân, hắn sẽ “đè” Tiểu Hồng ngay trên xe. Hắn đã nói với Lưu Mỹ Cầm sáng nay sẽ quay về, hắn không thể để nàng sốt ruột chờ hắn.
“Tiểu Hồng, vậy thôi. Chúng ta về nhà, được không?”
Trần Thiên Minh nhẹ nhàng vuốt ve gò má đỏ bừng của Tiểu Hồng, cười nói.
“Ừ.” Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh không tiếp tục nữa liền gật đầu, dù sao hai người đang ở trên đường, cả hai còn phải quay về nhà nữa.
Vì thế, Trần Thiên Minh bảo Tiểu Hồng quay về ngồi trên ghế của mình, sau đó hắn lái xe về nhà Tiểu Hồng. Sau khi tới nhà Tiểu Hồng, hắn tiếp tục lái xe về nông thôn. Hôm sau, trên đường về, hắn sẽ qua đón Tiểu Hồng.
Khi Trần Thiên Minh về tới nhà Mỹ Cầm, hắn thấy nàng đang ngồi ở cửa chờ hắn. Vẻ mặt lo lắng của nàng làm tim hắn đau nhói. Lưu Mỹ Cầm mang thai phải sống ở nông thôn, tâm trạng nàng chắc chắn không vui vẻ gì. Hơn nữa, mối quan hệ của nàng với cha mẹ hắn không giống với hắn.
“Thiên Minh, anh đã về!”
Lưu Mỹ Cầm nhìn thấy xe của Trần Thiên Minh, vui mừng kêu lên.
“Mỹ Cầm, em không nên ra ngoài này chờ anh. Em cứ ở trong phòng là được.” Trần Thiên Minh xuống xe, đau lòng nói với nàng.
“Ở trong nhà cũng giống như ở ngoài thôi. Bác sĩ bảo em nên vận động một chút sẽ tốt hơn cho cơ thể.”
Lưu Mỹ Cầm vô cùng hạnh phúc khi nàng nhìn thấy vẻ mặt đau lòng của Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh ôm Mỹ Cầm, một tay hắn vuốt ve bụng nàng, nói: “Mỹ Cầm, bác sĩ nói khi nào em sinh?”
“Hình như còn khoảng bốn tháng nữa.” Vẻ mặt Lưu Mỹ Cầm hiện lên tình mẫu tử.
Nàng còn vui hơn khi Trần Thiên Minh về thăm nàng. Bây giờ, Trần Thiên Minh là người quan trọng nhất của nàng.
“Mỹ Cầm, bây giờ kẻ thù của anh đã chết. Anh muốn mai sẽ đưa em lên huyện, được không?” Trần Thiên Minh hỏi Lưu Mỹ Cầm.
“Thực ra em ở đâu cũng được, chỉ cần anh an toàn, không làm khó cho anh.” Lưu Mỹ Cầm mỉm cười nói với Trần Thiên Minh.
“Thế này, anh muốn ngày mai bảo cả mẹ em lên huyện sống với em. Em trai em cũng chuyển lên huyện học. Dù sao, chất lượng giáo dục trên huyện cũng tốt hơn.” Trần Thiên Minh nói.
“Em với mẹ cùng sống một chỗ sợ không tiện lắm.” Lưu Mỹ Cầm do dự.
Trần Thiên Minh nói vậy cũng tốt. Mẹ nàng dù sao cũng là người từng trải, có thể giúp nàng nhiều việc.
Hơn nữa, mẹ nàng giúp nàng vẫn tiện hơn mẹ Trần Thiên Minh. Nhưng để cả mẹ nàng lên ở cùng nàng lại sợ mẹ Trần Thiên Minh không đồng ý.