Trần Thiên Minh nghe Lưu Mỹ Cầm hỏi, nuốt nước bọt rồi lắc đầu nói:
“Không, anh, anh không muốn.”
Thật ra Trần Thiên Minh làm sao mà không muốn? Vấn đề là hắn lo lắng cơ thể Lưu Mỹ Cầm không thích hợp cho chuyện đó, nên mới nói vậy.
“Thật ra, bác sĩ nói khi thai nhi được sáu tháng, đó là thời điểm an toàn nhất. ‘Chuyện đó’ vẫn có thể làm được, chỉ cần không kéo dài, động tác nhẹ nhàng thôi,” Lưu Mỹ Cầm đỏ mặt nói.
“Thật sao? Không phải em muốn an ủi anh mà nói vậy đấy chứ?”
Trần Thiên Minh không tin vào tai mình. Hắn không ngờ lại có chuyện này, thực sự đây là một sự kiện trọng đại nhất đối với hắn.
“Thật mà, em không lừa anh đâu. Em còn gọi điện hỏi chị Yến, chị Yến nói khi được sáu tháng thì có thể, chỉ cần anh không chạm vào bụng em, không quá mạnh là được.” Lưu Mỹ Cầm nhỏ nhẹ trả lời.
“Tốt quá, Mỹ Cầm. Anh sẽ nhẹ nhàng, chỉ hai ba mươi phút thôi,” Trần Thiên Minh cười vui sướng.
“Dạ,” Lưu Mỹ Cầm khẽ gật đầu.
Dù Trần Thiên Minh không thiếu phụ nữ bên mình, nàng vẫn không muốn phải xa rời anh. Chỉ cần nàng nỗ lực thỏa mãn người đàn ông của mình, nàng tin anh sẽ không bao giờ quên nàng được.
Nghe Lưu Mỹ Cầm nói vậy, Trần Thiên Minh nhẹ nhàng cởi nút áo nịt ngực của nàng, khẽ đẩy áo ngực lên, sau đó bàn tay hắn chạm vào ngực nàng.
“A,” Lưu Mỹ Cầm khẽ rên rỉ.
Những lần trước kia khi trở về, Trần Thiên Minh sợ không khống chế được bản thân nên anh không vuốt ve, âu yếm nàng, chỉ cùng nàng nói chuyện phiếm, không làm gì cả. Bây giờ bị anh vuốt ve, tâm trạng nàng thay đổi, bắt đầu dâng lên ham muốn.
Nghe tiếng rên rỉ của Lưu Mỹ Cầm, Trần Thiên Minh dứt khoát cởi hẳn áo ngủ của nàng ra, nhẹ nhàng xoa ngực nàng. Lúc này, đôi gò bồng đảo của Mỹ Cầm có vẻ mềm mại hơn, càng hấp dẫn anh. Đặc biệt, hai hạt đào của nàng có vẻ cứng cứng, giống như một cái gai mềm mại.
Vì thế, Trần Thiên Minh cúi người xuống nhìn hai hạt đào trước ngực Mỹ Cầm. Anh muốn xem rốt cuộc đó là cái gì? Chẳng lẽ phụ nữ khi mang thai đều như vậy sao?
Đầu lưỡi Trần Thiên Minh khẽ lướt trên bờ vai Mỹ Cầm, cơ thể anh đột nhiên khẽ run lên.
Hưng phấn như vậy có ảnh hưởng tới thai nhi không nhỉ? Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh tiếp tục dùng đầu lưỡi mơn trớn Mỹ Cầm.
“Mỹ Cầm, tại sao chỗ này của em hơi cứng vậy?” Trần Thiên Minh chỉ vào hạt đào nhỏ của nàng hỏi.
“Em đã hỏi bác sĩ, bác sĩ bảo chuyện này bình thường, phụ nữ nào mang thai cũng thế hết,” Lưu Mỹ Cầm đỏ mặt nói.
“Ừ,” Trần Thiên Minh gật đầu, sau đó anh tiếp tục âu yếm nàng.
“Đừng,” Lưu Mỹ Cầm lại khẽ rên lên.
Trần Thiên Minh làm cho khắp người nàng ê ẩm, ngứa ngáy bứt rứt, ham muốn đã dâng lên thế nhưng vì cơ thể bất tiện, nàng không dám chủ động, vẫn để anh tiếp tục.
Cũng vì sợ ảnh hưởng tới cơ thể Mỹ Cầm, Trần Thiên Minh cũng không dám kích thích quá mức. Anh nghĩ, chỉ cần mình không cần kiềm chế bản thân, nhanh chóng lên đỉnh, chỉ khoảng mười, hai mươi phút là xong.
Nhưng anh có thể làm nhanh như vậy không? Trần Thiên Minh đang tự hỏi, bản thân anh cũng không rõ vì từ trước tới giờ chưa lần nào anh làm chuyện đó nhanh như thế.
“Thiên Minh, anh hôn em như vậy, sao chỗ đó của anh không có phản ứng gì?” Lưu Mỹ Cầm đỏ mặt chỉ xuống hạ thể anh hỏi.
“Anh, anh chỉ sợ em mệt,” Trần Thiên Minh nói ra vẻ khó xử. Thực chất anh đã rất ham muốn nhưng chỉ sợ cơ thể Mỹ Cầm có chuyện.
“Không sao đâu. Anh ngồi dậy, để em gối đầu lên đùi anh, em sẽ không mệt đâu,” Lưu Mỹ Cầm suy nghĩ rất chu đáo.
Nàng nằm gối đầu lên đùi Trần Thiên Minh, nghiêng người “hôn” hạ thể của anh, làm thế nàng sẽ không ảnh hưởng gì cả.
Trần Thiên Minh suy nghĩ, anh cảm thấy làm thế có khi không xảy ra chuyện gì. Anh liền cởi quần ra, sau đó ngồi xuống bên cạnh Mỹ Cầm.
Lưu Mỹ Cầm ngồi dậy, nàng điều chỉnh tư thế sau đó nằm xuống, gối đầu lên đùi Trần Thiên Minh. Bàn tay nhỏ bé của nàng nắm lấy ‘tiểu đệ’ của anh. Bị nàng kích thích, ‘tiểu đệ’ của anh bắt đầu có phản ứng, lập tức ưỡn cao đầu.
Sau một lúc vuốt ve, Lưu Mỹ Cầm dùng miệng ngậm lấy. Cách nàng ngậm vào không giống như Liễu Sinh Lương Tử dạo quanh bên ngoài một lúc mới tiến vào, thế nhưng nàng vẫn làm Trần Thiên Minh cảm thấy vô cùng hưng phấn.
“Ôi, thoải mái quá!” Trần Thiên Minh hưng phấn kêu lên.
Dù Lưu Mỹ Cầm không có kỹ thuật điêu luyện như Liễu Sinh Lương Tử nhưng Trần Thiên Minh vẫn cảm thấy phía dưới của anh âm ấm, nhột nhột, cực kỳ thoải mái. Đồng thời, động tác của nàng chậm rãi, nhẹ nhàng nhưng vẫn mang lại khoái cảm không ngừng.
Nghe Trần Thiên Minh “khen ngợi” mình như thế, một tay Mỹ Cầm vừa “cầm” chặt, miệng nàng vẫn tiếp tục di chuyển. Chỉ cần nàng làm cho người yêu thương của mình thỏa mãn, tất cả nỗi khổ cực nàng phải gánh chịu cũng không đáng gì hết.
Một lát sau, Trần Thiên Minh nhẹ nhàng nói với Lưu Mỹ Cầm: “Mỹ Cầm, được rồi. Em nằm xuống, để anh.”
Trần Thiên Minh cảm thấy Lưu Mỹ Cầm đã thấm mệt, vì thế anh chỉ muốn nhanh chóng ‘phun’ ra.
Lưu Mỹ Cầm nghe Trần Thiên Minh nói thế, nàng cũng cảm thấy khá mệt nên liền nằm sang bên cạnh.
Trần Thiên Minh nhẹ nhàng cởi quần ngủ và quần lót của nàng. Anh liền nhìn thấy bãi cỏ thăm thẳm của nàng đã ngậm sương, dường như đang mời gọi anh tiến tới.
“Thiên Minh, không nên đè lên em,” Lưu Mỹ Cầm khẽ căn dặn anh.
“Anh biết rồi. Cánh tay của anh sẽ chống đỡ sức nặng cơ thể anh, suốt hai tiếng đồng hồ cũng không sao,” Trần Thiên Minh cười nói.
Anh nghĩ tốt nhất nên dùng phương pháp “Phượng dưới, Long trên”, dùng cánh tay mình chống đỡ cơ thể, giống như trò hít đất, như vậy anh sẽ không chạm vào bụng nàng.
Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh nhẹ nhàng tách hai chân Mỹ Cầm rồi từ từ tiến vào. Anh sợ làm nàng đau nên khi tiến vào, anh thấy ‘lạch Đào Nguyên’ của nàng đã ngập nước nhưng động tác của anh vẫn rất nhẹ nhàng.
“A!” Lưu Mỹ Cầm hưng phấn rên lên.
Đã rất lâu rồi nàng không được hưởng cảm giác này nên không nhịn được kêu lên. Nhưng nàng vội lấy tay bịt miệng để không phát ra âm thanh nữa khi nghĩ tới bố mẹ Trần Thiên Minh đang ở phòng bên.
“Đừng sợ, phòng này đã cách âm, chỉ cần âm thanh không quá lớn là được,” Trần Thiên Minh cười nói.
Động tác của anh vẫn tiếp tục. Anh không biết tại sao hạ thể nàng vô cùng ướt làm anh rất hưng phấn, nhưng anh không dám cử động quá mạnh, động tác của anh vẫn như trước.
“Anh còn cười được. Tất cả là do anh hại em!”
Lưu Mỹ Cầm thẹn thùng trừng mắt nhìn anh.
Trần Thiên Minh không nói gì bởi anh lo lắng cho cơ thể của Mỹ Cầm nên chỉ muốn nhanh “ra”. Lúc trước, Mỹ Cầm đã dùng tay và miệng kích thích ‘tiểu đệ’ của anh tới cực điểm. Lúc này, anh không chịu được nữa, cũng không kiềm chế, chỉ muốn nhanh chóng lên đỉnh.
Vì thế, chỉ một lát sau, Trần Thiên Minh hét to một tiếng, “phun” tất cả vào trong Mỹ Cầm. Sau đó anh nhanh chóng rút lui vì sợ để lâu sẽ ảnh hưởng tới cơ thể của nàng.
“Thiên Minh, anh không thoải mái hả?” Lưu Mỹ Cầm áy náy nói với anh.
“Thoải mái. Anh đã được rồi,” Trần Thiên Minh cười nói.
“Nhưng anh đã làm cho em mệt mỏi.”
“Em không mệt. Anh không chạm vào người em, em đã sớm thỏa mãn rồi,” Lưu Mỹ Cầm cao hứng nói.
Nàng không nghĩ Trần Thiên Minh lại quan tâm lo lắng cho nàng như vậy, anh dùng tay chống chứ không đụng tới bụng nàng. Hơn nữa, những động tác của anh đã làm cho nàng đạt tới khoái cảm.
Trần Thiên Minh cầm khăn tay bên cạnh, nhẹ nhàng giúp Lưu Mỹ Cầm lau bên dưới. Bởi vì nàng đang mệt mỏi nên anh không muốn để nàng cử động. Anh muốn làm giúp nàng để nàng nghỉ ngơi sau đó đi tắm rửa.
“Thiên Minh, để em bẩn lắm,” Lưu Mỹ Cầm đỏ mặt nói.
“Không bẩn. Lúc trước anh đã ngửi rồi, rất thơm,” Trần Thiên Minh cười nói.
Lưu Mỹ Cầm nghe Trần Thiên Minh nói vậy, nàng đỏ mặt mắng anh:
“Anh xấu lắm. Anh nói nữa em sẽ không để ý đến anh nữa!” Lưu Mỹ Cầm nói xong, nàng lại trừng mắt liếc anh.
“Thôi được, Mỹ Cầm, em không nên cáu giận. Anh không dám nữa,”
Trần Thiên Minh biết Lưu Mỹ Cầm làm ra vẻ tức giận nhưng để nàng vui vẻ, anh giả vờ xin nàng tha thứ.
“Hừ, không nói với anh nữa. Sau này anh còn dám khi dễ em, em sẽ không thèm để ý đến anh!”
Dù sao Lưu Mỹ Cầm cũng là một phụ nữ dịu dàng. Dù nàng có vờ tức giận thì cũng không giống chút nào.
“Anh biết rồi. Anh không dám nữa. Để anh bế em vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ,” Trần Thiên Minh nói với Mỹ Cầm.
“Hay để mình em đi. Nếu anh không bế được, làm em ngã thì không tốt,” Lưu Mỹ Cầm lo lắng nói.
Trần Thiên Minh nghe Lưu Mỹ Cầm nói vậy, anh vội khoe cơ bắp của mình, tự tin nói:
“Trời ạ. Em xem thường chồng mình quá đấy. Chồng em là một thanh niên cường tráng, không như em nói đâu. Dù có ba người như em, anh cũng ôm được!”
Trần Thiên Minh thầm nghĩ: Cùng lắm thì vận Hương Ba Công chứ gì.
“Được, anh ôm em đi,” Lưu Mỹ Cầm mỉm cười hạnh phúc với Trần Thiên Minh. Phụ nữ hạnh phúc nhất là khi được chồng mình yêu thương chiều chuộng đến mức quên cả trời đất.
Vì vậy, Trần Thiên Minh nhẹ nhàng ôm Lưu Mỹ Cầm đi vào phòng vệ sinh. Anh mở nước nóng, định giúp Mỹ Cầm rửa sạch những chỗ quan trọng.
Lưu Mỹ Cầm luống cuống, nàng vội nói với anh:
“Thiên Minh, không cần. Em tự làm được.” Nói xong, nàng giật lấy vòi nước.
...............
Ngày hôm sau, Trần Thiên Minh, Lưu Mỹ Cầm và bố mẹ anh chuyển về huyện. Lâm Quốc và những người khác cũng quay về nhà mẹ Mỹ Cầm, đưa mẹ nàng và em trai tới nhà Trần Thiên Minh, sau đó đi tìm người quen làm thủ tục chuyển em trai Mỹ Cầm lên học trên huyện.
Cuối cùng, khi Trần Thiên Minh sắp đặt xong mọi chuyện, ngay trong ngày, anh lái xe tới nhà Tiểu Hồng, đón nàng cùng quay về thành phố M.