Ngô Thanh nghe Tiểu Châu nói vậy, hơi nghĩ ngợi rồi lắc đầu:
"Tiểu Châu, hay là chúng ta cứ xem người ta nhảy thế nào đã, rồi mình nhảy sau."
Vì hắn không biết nhảy, thế nên Ngô Thanh cảm thấy trước hãy xem Hà Đào và chàng trai kia nhảy ra sao, sau đó hắn sẽ cùng Tiểu Châu nhảy.
Tiểu Châu thấy Ngô Thanh nói vậy, đành phải gật gật đầu, cùng Ngô Thanh liếc nhìn Hà Đào khiêu vũ.
Không lâu sau, Tiểu Châu sốt ruột nhìn Ngô Thanh nói:
"Ngô Thanh, được rồi chứ? Anh đã xem tới mấy lần rồi, chúng ta cũng tới thử xem sao."
"Được rồi, chúng ta cũng tới thử xem,"
Nghe Tiểu Châu thúc giục, Ngô Thanh đành phải miễn cưỡng đồng ý. Vừa rồi hắn cũng nhìn được một chút, cảm thấy không khó, không phải là nam tiến nữ lùi, hoặc ngược lại, rồi kéo qua kéo lại thôi mà? Chuyện này dễ dàng, xem ra đối với người thông minh như mình, đây tuyệt đối không có gì khó khăn. Ngô Thanh thầm nghĩ.
Vì vậy, Ngô Thanh cũng bắt chước Trang Dũng, ôm Tiểu Châu về phía trước bốn bước, sang phải bốn bước, sau đó chuyển nửa người, thân thể nghiêng về phía trước, hắn định kéo Tiểu Châu xoay ngược 90 độ.
"Bịch" một tiếng, bởi vì Ngô Thanh sức lực quá yếu, không thể giữ được Tiểu Châu, khiến Tiểu Châu ngã nhào xuống đất.
"Ngô Thanh, anh làm sao vậy hả?"
Tiểu Châu tức giận đến mặt trắng bệch, người khiêu vũ nào lại vụng về như Ngô Thanh, chẳng có ai lại không giữ chặt bạn gái khiến cô ấy ngã nhào xuống đất cả.
"Tiểu Châu, cô mau đứng lên."
Ngô Thanh thấy Tiểu Châu ngã sấp xuống, vội vàng muốn kéo Tiểu Châu, nhưng hắn làm sao kéo Tiểu Châu đứng dậy nổi! Ngô Thanh thấy mình một tay không kéo được Tiểu Châu, liền dùng hai cánh tay kéo, nhưng vẫn là không đứng dậy được. Chỉ thấy Ngô Thanh sắc mặt tái mét, mồ hôi túa ra như tắm, trông vô cùng chật vật.
Tiểu Châu vốn muốn để Ngô Thanh kéo mình lên, khiến mình giữ thể diện một chút, nhưng, nàng thấy Ngô Thanh dùng hai cánh tay cũng không thể kéo mình lên, đành phải tự mình đứng dậy, thoát khỏi tay Ngô Thanh.
"Tiểu Châu, cô không sao chứ?" Ngô Thanh xấu hổ nói.
"Không có việc gì, chỉ là cái mông hơi đau." Tiểu Châu lắc đầu kiên cường, nói.
"Ôi, cái tên Trang Dũng này đúng là, không biết nhảy thì cũng không cần phải nhảy đâu, dạy cái kiểu gì mà không biết bước chân thế nào, khiến tôi phải muối mặt."
Ngô Thanh oán hận liếc nhìn chàng trai kia, hắn liền đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Trang Dũng.
Lúc này một phụ nữ trung niên đang cùng nhảy với Trang Dũng, mắt Tiểu Châu sáng rỡ, nàng thầm nhủ:
"Xem ra, em cũng phải tìm cách để nhảy với người kia."
Người phụ nữ kia cùng Trang Dũng nhảy một lát rồi tách khỏi nhau, Tiểu Châu liền lập tức chuẩn bị hướng Trang Dũng chạy tới. Ngô Thanh phát hiện Tiểu Châu có vẻ lạ, liền gọi lớn:
"Tiểu Châu, cô muốn làm gì?"
"Em nghĩ mình nên đi tìm anh kia luyện một vài bước," Tiểu Châu chưa dứt lời đã vọt đi vài mét.
"Cô,"
Ngô Thanh thấy Tiểu Châu muốn đi tìm người khác, tức đến trợn tròn mắt.
Trần Thiên Minh lén lút tiến đến bên Ngô Thanh, nhìn Ngô Thanh nói:
"Ngô Thanh, anh làm sao vậy, sao mà bạn gái anh lại bỏ anh mà đi? Có phải là Tiểu Châu thấy Trang Dũng kia tốt hơn anh nhiều, vì thế bỏ anh mà đi." Trần Thiên Minh cười.
Xem ra, mình lại có thêm một chiến hữu chung chiến hào.
"Nói bậy, làm sao cái tên Trang Dũng kia lại đẹp trai hơn tôi được?" Ngô Thanh nói với vẻ chột dạ.
"Ngô Thanh tôi cho dù không đứng nhất thì cũng phải đứng nhì, Trần Thiên Minh cậu có phải không mở mắt ra mà nhìn à? Trang Dũng kia làm sao hơn tôi được?" Ngô Thanh càng nói càng tức giận.
"Ôi chao, Ngô Thanh, anh xem, Trang Dũng đang ôm eo Tiểu Châu, nhìn kìa, anh xem Trang Dũng ánh mắt cứ dán vào ngực Tiểu Châu kìa, chắc chắn 200% luôn!" Trần Thiên Minh khoa trương nói.
"Không thể nào, ở đâu, ở đâu?"
Ngô Thanh vừa nói vừa sốt ruột nhìn sang phía Trang Dũng, mặc dù hắn không thích Tiểu Châu, nhưng, hắn biết rõ khi đồ của mình bị người khác cướp mất, nhất định không thể nuốt trôi cục tức này.
"Còn nữa, anh xem xem Tiểu Châu cười tít mắt đến nỗi không thấy tổ quốc đâu kìa, nhất định là yêu mến Trang Dũng rồi." Trần Thiên Minh tiếp tục nói.
"Sao lại thế? Tiểu Châu không yêu tôi mà lại yêu hắn,"
Ngô Thanh liếc nhìn Tiểu Châu đang cười tít mắt nổi cơn tam bành, bây giờ hắn cảm thấy Tiểu Châu đã bị người khác cướp mất.
"Là sao? Có điều, anh xem Tiểu Châu bây giờ như vậy, có vẻ thích hắn hơn anh nhiều đấy," Trần Thiên Minh kích đểu Ngô Thanh.
"Ngô Thanh, anh có phải đàn ông không vậy? Đi lên đánh bại Trang Dũng đi chứ. Đàn ông ghét nhất là bị người khác cướp mất phụ nữ của mình đấy."
"Tôi, tôi có khả năng đánh ngã hắn sao?"
Ngô Thanh liếc nhìn dáng người cao lớn của Trang Dũng nói nhỏ.
"Thiên Minh, hay là thế này đi, chúng ta cùng đánh gã kia, từ từ mà dạy cho hắn một bài học, cậu đi trước, tôi sẽ yểm trợ cậu."
Ngô Thanh cảm thấy hai người đánh một người phần thắng sẽ lớn một chút, vì vậy, hắn kéo thêm Trần Thiên Minh.
"Một mình tôi có thể đối phó với Trang Dũng, tôi không cần anh hỗ trợ." Trần Thiên Minh tự tin nói.
"Chờ lát nữa khiêu vũ xong đã, tôi sẽ tính sổ với Trang Dũng."
"Tốt lắm, tốt lắm! Cậu phải sớm tìm cách đối phó với hắn như vậy chứ, đừng cho hắn tiếp tục tán tỉnh những cô gái khác." Ngô Thanh giọng căm hận nói.
Hắn nghĩ đến Tiểu Châu bị Trang Dũng ôm, hắn cũng sẽ xông lên đánh.
Trần Thiên Minh lạnh lùng liếc nhìn Trang Dũng, nếu như không phải sợ bị Hà Đào nói mình là kẻ tiểu nhân, hắn đã sớm ra tay với Trang Dũng từ lâu rồi.
"Đúng rồi, Thiên Minh, sao vừa rồi cậu lại đẩy tôi ngã nhào xuống đất vậy?"
Ngô Thanh đột nhiên nhớ tới vừa rồi Trần Thiên Minh đẩy mình, tức giận nói.
"Tôi đẩy anh?" Trần Thiên Minh mở to mắt ngạc nhiên nói.
"Ngô Thanh, anh rốt cuộc đang nói cái quái gì vậy? Ai đẩy anh?" Trần Thiên Minh giả vờ ngây thơ.
"Vừa rồi không phải cậu đẩy tôi ngã sao, sau đó cậu và Hà Đào cùng khiêu vũ à?" Ngô Thanh tức giận nói.
Trần Thiên Minh lắc đầu, nói: "Không phải chứ, tôi đẩy anh á? Tôi là loại người như thế sao? Ngô Thanh, tôi lấy nhân cách của anh ra đảm bảo, tôi không phải người như vậy."
"Không phải cậu?" Ngô Thanh liếc nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trần Thiên Minh, ngạc nhiên nói.
Hắn không nghe rõ Trần Thiên Minh nói nhân cách của Ngô Thanh, cứ tưởng Trần Thiên Minh đang nói về nhân cách của chính hắn!
"Hay là không phải người khác đẩy anh, mà là anh tự ngã đấy chứ? Ngô Thanh, anh có trông thấy không?" Trần Thiên Minh giả vờ tốt bụng hỏi Ngô Thanh.
Dù sao lúc ấy Ngô Thanh không nhìn rõ ai đã đụng mình, mình không thừa nhận thì hắn cũng chẳng biết.
"Tôi, tôi cũng không nhìn rõ." Ngô Thanh lắc đầu, nói.
Lúc ấy hắn bị người ta đẩy ngã nhào, hắn không nhìn thấy ai đã đẩy mình.
"Ôi, nếu như anh không nhìn thấy gì thì thật khó nói." Trần Thiên Minh thầm đắc ý trong lòng.
Đột nhiên, hắn nhìn thấy Đàm Thọ và người phụ nữ trung niên rất xinh đẹp đi tới, trông như sắp khiêu vũ.
"Ngô Thanh, Đàm Thọ cũng tham gia sao?" Trần Thiên Minh hỏi Ngô Thanh.
"Tham gia, nghe nói hắn còn tuyên bố mình sẽ giành hạng nhất đấy," Ngô Thanh không phục nói.
"Hắn mà cũng đòi giành hạng nhất à?" Trần Thiên Minh cười lạnh nói.
"Ôi, Thiên Minh, người ta là hiệu trưởng, đến lúc bình luận, chấm điểm thì ai mà dám không nể mặt hắn chứ?" Ngô Thanh bất đắc dĩ lắc đầu.
"Vậy mà cũng được hả, người kém như vậy cũng có thể giành hạng nhất, mọi người làm sao tâm phục khẩu phục nổi?" Trần Thiên Minh nói.
"Vậy đấy," Ngô Thanh gật đầu. "Thiên Minh, cái tên kia có vẻ muốn đi rồi."
Ngô Thanh chỉ vào phía trước nói.
Trần Thiên Minh ngẩng đầu xem xét, phát hiện Trang Dũng đang cùng Hà Đào vẫy tay, trông như đang chào tạm biệt, xem ra, Trang Dũng có lẽ có việc phải đi trước.
Trang Dũng đi, Trần Thiên Minh cũng vội vàng đi theo ra ngoài.
"Thiên Minh, giúp tôi đánh cho cái tên đó một trận ra trò nhé." Ngô Thanh nhìn Trần Thiên Minh nói nhỏ.
Trần Thiên Minh đi xuống tầng một, phát hiện Trang Dũng đang ở phía trước, hắn lớn tiếng gọi: "Trang Dũng, anh đứng lại đó cho tôi."
Trang Dũng nghe có người gọi hắn, hắn quay đầu lại liếc nhìn, phát hiện là Trần Thiên Minh.
"Thầy Trần, anh tìm tôi có việc sao?"
Trang Dũng lễ phép nhìn Trần Thiên Minh mỉm cười.
"Trang Dũng, tôi đã nói với anh, Hà Đào là bạn gái của tôi, chúng ta bây giờ có một chút mâu thuẫn nhỏ, nên tôi muốn anh đừng nên quấn quýt lấy Hà Đào."
Hắn không thể giữ vẻ mặt tươi cười được nữa, Trần Thiên Minh cũng không biết phải làm sao.
"Thầy Trần, lần này là Hà Đào bảo tôi đến để dạy môn khiêu vũ." Trang Dũng nói.
"Có chuyện như vậy? Không phải anh muốn bị ăn đòn đến chết sao?" Trần Thiên Minh không tin.
"Trần Thiên Minh, anh ở đây làm gì? Sao anh không đi lên khiêu vũ?"
Hà Đào phát hiện Trần Thiên Minh đi theo Trang Dũng ra ngoài, nàng sợ Trần Thiên Minh sẽ gây sự với Trang Dũng, cũng vội vàng chạy xuống theo.
"Anh, anh và Trang Dũng đang nói chuyện."
Trần Thiên Minh thấy Hà Đào cũng đi xuống, hắn không dám làm càn.
"Nói chuyện? Trang Dũng là do tôi mời đến để đảm nhiệm việc dạy khiêu vũ, nếu như anh dám vô lễ với Trang Dũng, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu." Hà Đào chỉ thẳng vào mặt Trần Thiên Minh, lớn tiếng nói.
"Thật là em mời đến?" Trần Thiên Minh có chút không tin vào tai mình. Xem ra, Hà Đào thật sự có thiện cảm với Trang Dũng.
"Đúng vậy, là tôi gọi tới, không được à? Trần Thiên Minh, anh lập tức đi lên khiêu vũ cho tôi, không nên ở chỗ này tán gẫu, Trang Dũng có việc phải đi."
Hà Đào vẻ mặt phẫn nộ, như thể muốn Trần Thiên Minh biến mất ngay lập tức.
Trần Thiên Minh thấy Hà Đào che chở cho Trang Dũng như vậy, vô cùng tức giận và phẫn uất, đứng sững một lúc lâu mới chịu rời đi.
"Hà Đào, xem ra Trần Thiên Minh này rất thích em đấy." Trang Dũng liếc nhìn bóng dáng Trần Thiên Minh đang dần khuất xa nói.
"Tôi, tôi không thích hắn." Hà Đào ngừng một lát, nói.
"Em không cần phải lừa gạt chính mình, em bảo tôi đảm nhiệm việc dạy khiêu vũ, chỉ là muốn chọc tức Trần Thiên Minh thôi." Trang Dũng nói.
"Không, không phải." Mặt Hà Đào đỏ bừng, ấp úng nói.
"Tôi vẫn còn thắc mắc, em vì sao lại để tôi đảm nhiệm việc dạy khiêu vũ lần này, hóa ra là em thấy Trần Thiên Minh khiêu vũ với cô gái khác, cho nên em muốn dùng cách này để kích thích hắn." Trang Dũng cười nói.
"Tôi, tôi..." Hà Đào bị Trang Dũng nói trúng tim đen rồi, không biết nói sao cho phải.
"Em không cần phải lừa gạt chính mình, tôi thấy em nhìn Trần Thiên Minh và cô gái kia nhảy, nếu như em không thích Trần Thiên Minh, thì em không thể biểu lộ vẻ oán hận như vậy." Trang Dũng liếc nhìn Hà Đào nói.
"Tôi không thích Trần Thiên Minh, tôi hận hắn." Hà Đào cắn môi, nói với giọng căm hận.
"Ôi, không có yêu thì làm gì có hận chứ?" Trang Dũng lắc đầu.
"Có điều, dù sao đi nữa, em bảo tôi làm gì tôi cũng làm, chỉ cần em thích là được."
"Cám ơn anh, Trang Dũng." Hà Đào cảm kích nói.
"Tạ ơn gì chứ, kỳ thật tôi cũng có ý đồ riêng của mình, nếu như ngày nào đó em thật sự không thích Trần Thiên Minh, hoặc là quyết định muốn quên hắn, tôi sẽ thừa cơ chen chân vào."
Trang Dũng ngây ngốc nhìn Hà Đào, hắn biết rõ Hà Đào yêu Trần Thiên Minh, nhưng hắn lại thích Hà Đào.
"Ôi, tôi cũng không biết phải làm sao, có lẽ đúng như lời anh nói, tôi đối với Trần Thiên Minh vừa hận vừa yêu! Có điều, Trang Dũng anh là một người tốt." Hà Đào nói.
Trải qua khoảng thời gian này nàng và Trang Dũng tiếp xúc, nàng phát hiện Trang Dũng là một người đàn ông không tệ, đáng tiếc, bây giờ lòng nàng không thể chứa thêm người đàn ông thứ hai.