Trần Thiên Minh cảm giác Tiểu Hồng vừa đứng dậy làm gì đó, nên anh liền xoay người nhìn thử. Vừa nhìn thấy, anh liền ngây người.
Anh phát hiện Tiểu Hồng đã cởi áo và quần ngắn, bây giờ khuôn mặt cô ửng hồng, mặc dù bộ ngực cô không lớn, nhưng lại có nét duyên dáng, yêu kiều, khiến mắt Trần Thiên Minh sáng rực.
Hai là trên người cô còn lại chiếc quần lót nhỏ màu hồng, chiếc quần lót ấy được Tiểu Hồng và đôi chân trắng nõn của cô tôn lên, trông vô cùng mê người.
Bây giờ Trần Thiên Minh thật muốn giật phăng chiếc quần lót của Tiểu Hồng, nhưng anh cắn răng chịu đựng, nói:
"Tiểu Hồng, em mau mặc lại quần áo rồi ngủ đi."
"Không, em muốn ngủ như vậy, em đã quen ngủ như vậy rồi."
Tiểu Hồng nói xong kéo chăn đắp cho cả hai, hơn nữa cô còn chăm chú ôm lấy Trần Thiên Minh, dùng bộ ngực mình đè lên cánh tay anh.
"Ấy!" Trần Thiên Minh khẽ kêu một tiếng.
Sau khi tắm rửa, anh cũng chỉ mặc một chiếc quần đùi. Tiểu Hồng dùng bộ ngực cô ấy cứ cọ vào người anh, hơn nữa chân cô còn gác lên chân anh, những động tác như vậy khiến phía dưới anh lại bắt đầu phản ứng.
"Tiểu Hồng, em không cần phải như vậy." Trần Thiên Minh khó khăn nói.
"Em không sao, em chính là muốn ôm thầy ngủ."
Tiểu Hồng làm nũng với Trần Thiên Minh, hơn nữa không biết cô cố ý hay vô ý, cô cứ tiếp tục dùng bộ ngực mình cọ xát vào cánh tay Trần Thiên Minh, khiến anh không khỏi rung động.
"Không cần phải vậy đâu Tiểu Hồng," Trần Thiên Minh nói với vẻ bất lực.
Tiểu Hồng như vậy, một tiểu mỹ nhân chỉ mặc nội y đang tựa vào người mình, anh không thể nào không động lòng. Hơn nữa anh từng hôn và chạm vào cô rồi, điều này càng khiến anh khó lòng tự kiềm chế.
"Thầy, anh xoay người được không?"
Tiểu Hồng vừa nói thì lại càng đẩy Trần Thiên Minh quay lưng về phía mình.
"Anh, chúng ta cứ như vậy ngủ đi!" Trần Thiên Minh khựng lại một chút rồi nói.
Mặc dù cả hai đang đắp chăn, nhưng nếu anh cứ đối xử với Tiểu Hồng như vậy, không biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó.
"Em không, Thầy, nếu như anh còn như vậy với em, em sẽ cởi sạch quần áo đó." Tiểu Hồng đe dọa Trần Thiên Minh.
Cô biết rõ mình dùng chiêu này, Trần Thiên Minh nhất định sẽ phải nghe lời.
"Đừng, em ngàn vạn lần đừng cởi sạch," Trần Thiên Minh sợ hãi.
Nếu như Tiểu Hồng thật sự không mặc bất cứ thứ gì, khả năng lý trí của anh sẽ hoàn toàn thất thủ.
"Vậy anh quay lại đây đi, thầy," Tiểu Hồng cười nói.
Xem ra, chiêu này của mình thật lợi hại.
Trần Thiên Minh đành phải chậm rãi xoay người nằm xuống. Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh xoay người, lập tức đặt tay lên lồng ngực Trần Thiên Minh, còn chân thì gác lên đùi anh, sau đó cô thoải mái thở phào một hơi, nói:
"A, thật thoải mái, Thầy, em muốn mỗi buổi tối đều có thể ngủ như vậy!"
"Em đừng có mà muốn thế, như vậy anh làm sao mà nhịn nổi." Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng.
"Thầy, anh làm sao lại không hôn em, có phải là em ngày càng khó coi không?" Tiểu Hồng nói với vẻ tủi thân.
"Sao lại thế được, Tiểu Hồng của anh ngày càng xinh đẹp mà." Trần Thiên Minh lắc đầu nói.
"Vậy vì cái gì mà anh không hôn em?" Tiểu Hồng nhìn thoáng qua Trần Thiên Minh rồi nói.
Cứ như thể Trần Thiên Minh không hôn cô thì cô sẽ rất khó coi, còn anh càng hôn cô thì cô lại càng đẹp ra vậy.
"Em, em..." Trần Thiên Minh cứng họng.
Xem ra mình phải hôn Tiểu Hồng một cái mới được. Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh quay đầu lại, ghé sát vào đôi môi nhỏ của Tiểu Hồng và hôn một cái. Môi Tiểu Hồng mềm mại vô cùng, khiến Trần Thiên Minh vừa hôn đã thấy càng thêm phấn khởi, dường như muốn hôn mãi không muốn buông ra.
"Ưm," Tiểu Hồng khẽ rên một tiếng.
Cô được Trần Thiên Minh hôn, liền dựa hẳn vào Trần Thiên Minh, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc.
Tiểu Hồng dùng bộ ngực nhỏ của mình đè lên người Trần Thiên Minh, khiến trong lòng anh không khỏi rung động. Với bộ ngực nhỏ đè lên người, hơn nữa Tiểu Hồng lại gần như khỏa thân, khiến anh khó lòng khống chế bản thân.
Vì vậy, anh kìm lòng không được tiếp tục hôn Tiểu Hồng, thậm chí còn dùng đầu lưỡi mình tiến vào trong miệng cô.
Bị Trần Thiên Minh hôn như vậy, Tiểu Hồng cũng không còn điều khiển được lý trí của mình nữa, cô dần dần bị anh khống chế.
Đầu lưỡi Trần Thiên Minh thật giống như khiến cô mê mẩn, làm cho đại não cô dần dần mơ hồ. Bây giờ, cô mặc kệ Trần Thiên Minh làm gì, hơn nữa cô đã sớm muốn trở thành người phụ nữ của anh.
Hôn một lát sau, Trần Thiên Minh theo thói quen liền đưa tay xoa nắn trước ngực Tiểu Hồng. Mềm mại, bộ ngực nhỏ của Tiểu Hồng khiến lòng anh không khỏi dậy sóng.
Bởi vì trước kia anh sờ Tiểu Hồng đều là cách lớp quần áo, còn bây giờ lại trực tiếp chạm vào chỉ cách một lớp áo ngực, cái loại cảm giác này hoàn toàn không giống nhau.
"Ưm,"
Tiểu Hồng cũng cảm giác được Trần Thiên Minh dùng ngón tay đụng vào thân thể của mình mang đến ngọn lửa nóng bỏng, mặc dù Trần Thiên Minh chưa cởi chiếc áo ngực của cô, nhưng tay anh đang chậm rãi vuốt ve đôi bầu vú nhỏ của cô, làm cho cô có cảm giác thoải mái vô cùng, hơn nữa trong lòng cô cũng có chút ham muốn cảm giác mà Trần Thiên Minh mang lại.
Nghe tiếng kêu của Tiểu Hồng, Trần Thiên Minh cũng bị lòng nhiệt huyết bùng cháy, anh càng ngày càng hưng phấn, càng ngày càng không thể tự chủ, chậm rãi vuốt ve một lát.
Trần Thiên Minh liền đưa bàn tay hướng ra sau lưng Tiểu Hồng, nhẹ nhàng mở nút thắt chiếc áo ngực. Anh đã quen với việc này nên thoáng cái anh đã cởi được nút thắt, chiếc áo ngực vì không còn nút thắt cài chặt lập tức tuột một bên xuống, để lộ một bên bầu ngực nhỏ trắng nõn của Tiểu Hồng.
Nhìn thấy bầu ngực trắng nõn của Tiểu Hồng, Trần Thiên Minh lập tức đưa tay của mình vào, rồi nhẹ nhàng vuốt ve. Bầu ngực Tiểu Hồng mềm mại mê người, mặc dù không lớn, nhưng khiến Trần Thiên Minh phấn khởi vô cùng, phía dưới anh càng thêm cương cứng.
"A!" Tiểu Hồng hưng phấn kêu lên một tiếng.
Sau đó liền cắn môi, loại hưng phấn này cô chưa từng trải qua, vì thế làm cho cô có chút không thích ứng được, nhưng, loại hưng phấn này lại khiến cô vô cùng thích thú, hơn nữa cô cảm thấy bầu ngực mình có cảm giác tê dại, ngứa ngáy, làm cho cô càng ngày càng muốn Trần Thiên Minh vuốt ve.
Trần Thiên Minh dùng sức kéo Tiểu Hồng lại gần, rồi tiếp tục dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve, mặc dù nhỏ nhưng lại có thể khiến anh cảm giác hưng phấn càng lớn, khiến anh nhìn bầu ngực Tiểu Hồng yêu thích không muốn buông tay, hơn nữa, anh cảm thấy dục hỏa trong lòng đang chậm rãi thiêu đốt, càng đốt càng mãnh liệt.
Trần Thiên Minh vuốt ve, phía dưới Tiểu Hồng không tự chủ được có chút biến đổi, cô vội vàng kẹp chặt hai chân của mình, bởi vì, cô cảm giác được giữa hai chân mình đã xảy ra biến đổi, biến đổi như thế làm cô vừa thẹn vừa vội.
Bởi vì bây giờ cô chỉ mặc một chiếc quần lót nhỏ, khả năng sự biến đổi này sẽ làm chiếc quần lót nhỏ ẩm ướt đến nỗi Trần Thiên Minh phát hiện, cho nên, cô vội vàng kẹp chặt chân, không muốn để Trần Thiên Minh phát hiện.
Trần Thiên Minh cũng nhận ra Tiểu Hồng khác thường, anh đưa tay ra ngoài, chậm rãi lướt trên người Tiểu Hồng, đầu tiên là ngực, rồi đến bụng, đi tới bụng, bàn tay lại chậm rãi di chuyển trên người Tiểu Hồng, khiến thân thể Tiểu Hồng dấy lên từng đợt hưng phấn nhộn nhạo.
Nhanh lên, nhanh lên, đến chiếc quần lót nhỏ của Tiểu Hồng rồi! Trần Thiên Minh thầm kêu trong lòng.
Hành động thành thục khiến Trần Thiên Minh ham muốn không thôi. Vốn dĩ, nếu không phải vì Tiểu Hồng bây giờ vẫn còn là học sinh trung học, anh đã thật sự muốn lập tức ‘làm’ cô. Mà có lẽ bây giờ, ngọn đuốc lý trí trong anh đã cháy rụi, thế nên anh chẳng còn quan tâm nhiều như vậy.
"Thầy," Tiểu Hồng khẽ kêu lên một tiếng.
Cô cũng cảm giác được tay Trần Thiên Minh chậm rãi hướng tới phía dưới mình, bây giờ cô vừa khẩn trương lại kích động, cho nên cô kìm lòng không được mà kêu lên.
Nghe tiếng kêu của Tiểu Hồng, Trần Thiên Minh liền giật mình, anh nhìn thấy tay của mình đã đặt trên quần lót Tiểu Hồng, nếu sờ xuống dưới nữa, chính là ‘vùng cấm’ của Tiểu Hồng rồi.
Không được, mình không thể làm như vậy. Trần Thiên Minh thầm nghĩ. Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh vội vàng rút tay lại.
"Tiểu Hồng, chúng ta không thể như vậy được, em bây giờ vẫn còn là học sinh, còn nhỏ, không thể như vậy." Trần Thiên Minh nuốt nước bọt, khó khăn nói.
Áo ngực của Tiểu Hồng đã tuột ra hơn phân nửa, để lộ hai đầu ngực nhỏ đỏ hồng, hai đầu ngực nhỏ dưới ánh đèn có chút đung đưa, khiến Trần Thiên Minh lại có chút rung động.
"Thầy, em mặc kệ, em là người của anh, anh muốn làm gì thì cứ làm." Tiểu Hồng đỏ mặt nghiêm trang nói.
Bởi vì cô chưa từng trải qua chuyện này, chỉ là trong sách có đọc qua một ít và nghe người khác nói qua một ít, cho nên cô cũng không hiểu lắm. Trần Thiên Minh không chủ động, cô cũng không biết phải làm cụ thể như thế nào.
"Tiểu Hồng, từ nay về sau, chúng ta không thể đi quá giới hạn nữa, đừng đi ra khỏi khuôn khổ như vậy được không?"
Trần Thiên Minh lại nuốt nước bọt, nhìn Tiểu Hồng nói.
Không phải anh không nghĩ tới, mà là anh không thể. Nụ hoa còn đang e ấp thế này, ai nhìn như vậy mà không chảy nước bọt chứ? Vả lại, đây là một đóa hoa vô cùng xinh đẹp, dáng người lại càng không tệ.
"Được, Thầy, anh muốn làm gì thì cứ làm, em là người của anh, em nghe lời anh tất cả." Tiểu Hồng nhỏ giọng nói.
Cô chăm chú ôm lấy Trần Thiên Minh, thẹn thùng tựa đầu vào lồng ngực anh.
"Tiểu Hồng, em cài lại nút áo đi, được không?"
Trần Thiên Minh nhìn thấy Tiểu Hồng không che hai đầu ngực lại trước mắt mình, trong lòng cảm thấy khó chịu vô cùng.
"Ồ,"
Tiểu Hồng nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, cô nhẹ nhàng gật đầu, liền đứng dậy, đưa tay ra sau lưng, buộc lại nút áo.
Trần Thiên Minh nhìn thấy Tiểu Hồng cài lại nút áo rồi, hai đầu ngực nhỏ đẹp mê người đã bị che đi, không nhìn thấy được nữa, trong lòng có cảm giác lưu luyến không rời.
Có điều, anh nghĩ bây giờ Tiểu Hồng còn nhỏ, không thể ‘hủy hoại’ cô bé, như vậy sẽ không công bằng với cô, hơn nữa sẽ ảnh hưởng đến việc học của cô. Bây giờ, anh muốn Tiểu Hồng thi đậu đại học.
"Thầy, chỗ đó của anh không phải đang rất khó chịu sao?"
Đột nhiên, Tiểu Hồng chỉ vào phía dưới thô ráp của Trần Thiên Minh, đỏ mặt nói.
Trần Thiên Minh nghe Tiểu Hồng nói như vậy, anh không khỏi đau lòng, bởi vì trong người anh dục hỏa vẫn không biến mất, cho nên phía dưới anh đương nhiên là đang cương cứng trong quần, có vẻ còn định thò cả ra ngoài nữa.
"Không có, làm gì có chuyện đó," Trần Thiên Minh ấp úng nói.
Sao mắt Tiểu Hồng tinh thế chứ. Có điều, coi như Tiểu Hồng đã hiểu chút chuyện, sẽ không để anh lúc này che giấu được gì, khiến anh có thể muốn chết.
Ôi, anh có thể không khó chịu sao? Vừa rồi anh đang vuốt ve bầu ngực Tiểu Hồng, loại cảm giác chân thật khiến anh hưng phấn vô cùng, bây giờ lại ngừng lại không thể tiếp tục nữa. Nếu anh không khó chịu, anh cũng không phải là đàn ông rồi. Trần Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng.
"Thầy, nếu không em giúp anh xoa bóp cho anh thoải mái một chút nhé, sẽ không khó chịu lâu đâu."
Tiểu Hồng nhìn thoáng qua phía dưới Trần Thiên Minh, khẽ cắn môi, sau đó liền cúi đầu thẹn thùng nhìn anh nói.