Trần Thiên Minh khó khăn lắm mới qua được hai tiết chính trị. Tối qua hắn uống quá nhiều rượu nên giờ vẫn còn cảm giác chếnh choáng.
Sáng nay Trần Thiên Minh vừa tỉnh dậy, hắn phát hiện quần áo vẫn mặc nguyên trên người, ngủ ngay trên giường. Tối qua hình như hắn không mở được cửa, Hà Đào phải đến giúp. Sau đó hắn nôn ở cửa phòng vệ sinh, cô ấy lại đến đỡ hắn. Từ đó trở đi, hắn hoàn toàn chẳng nhớ gì cả.
“Hà Đào, em có trong đó không?” Trần Thiên Minh đi đến cửa phòng Hà Đào. Hình như trưa nay cô ấy không khóa cửa.
“Là anh!” Hà Đào ra mở cửa, thấy là Trần Thiên Minh, cô ấy cũng chẳng biết nói gì.
“Hà Đào, tối qua thật sự cảm ơn em. Nếu không có em giúp anh mở cửa, chắc anh đã phải ngủ ngoài đường rồi.” Trần Thiên Minh nhớ lại cảnh tượng xấu hổ tối qua, thật là bất cẩn quá.
“Anh không còn nhớ chuyện tối qua sao?” Hà Đào cẩn thận hỏi.
“Ồ, còn phải cảm ơn em đã đỡ anh, thật sự là vô cùng cảm ơn.” Trần Thiên Minh mới nhớ ra là Hà Đào đã đỡ hắn từ trong vệ sinh ra, mình đúng là ngốc nghếch mà.
“Chỉ mấy chuyện này thôi sao?” Hà Đào vẫn lo lắng hỏi.
“Đúng, chỉ mấy chuyện này. Chẳng lẽ còn chuyện gì khác nữa à?” Trần Thiên Minh có chút nghi hoặc. Hà Đào hôm nay sao thế, nói chuyện câu được câu chăng, cứ như biến thành người khác vậy.
“Không có, chỉ mấy chuyện này thôi.” Lúc này Hà Đào đã yên tâm rồi, cô ấy không muốn Trần Thiên Minh nhớ lại chuyện tối qua. Chuyện đó khiến cô ấy tối qua ngủ cũng không ngon giấc. Cái tên đáng ghét này, có cơ hội cô ấy nhất định phải dạy cho hắn một bài học mới được!
“Ồ!” Trần Thiên Minh hiện tại đầu đang rất đau, cũng không nghĩ ra lời nói của Hà Đào có vấn đề gì.
“Anh hôm nay đã tốt hơn chưa?” Tuy cô ấy nói sẽ tìm cơ hội để dạy dỗ hắn, nhưng khi trông thấy bộ dạng thảm hại của Trần Thiên Minh như thế này, hơn nữa tối qua nghe thấy những lời hắn nói, trong lòng cô ấy lại không đành lòng.
“Tốt hơn rồi, chỉ là đầu vẫn còn hơi đau một chút.” Trần Thiên Minh trông thấy Hà Đào quan tâm hắn như vậy, trong lòng quả thật rất vui vẻ.
“Vậy anh trước tiên nên đi nghỉ một lát, lát nữa đến giờ ăn cơm, em sẽ qua gọi anh.” Hà Đào quan tâm nói. Cô ấy đã quên mất vừa rồi mình còn định dạy dỗ hắn rồi.
“Ừm.” Trần Thiên Minh dạo này cũng thường xuyên sang phòng Hà Đào ăn cơm, mà hiện giờ đầu hắn đang rất đau, cũng cần phải nghỉ ngơi một lát, cho nên hắn cũng không khách sáo với Hà Đào nữa.
Trần Thiên Minh trở về phòng mình, vốn đang định nằm xuống nghỉ ngơi một lát. Đột nhiên, hắn tự vỗ đầu mình một cái, nói: “Hương Ba Công của mình chẳng phải có rất nhiều công hiệu độc đáo sao? Vì sao không thử vận hành mấy chu thiên xem sao?” Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh lập tức vận hành “Hương Ba Công”.
Quả nhiên không ngoài dự liệu của Trần Thiên Minh, sau khi hắn vận hành mấy chu thiên, cảm giác choáng váng khó chịu trên người đã biến mất. Haizz! Sớm biết thế này, sáng nay mình đã luyện rồi, vậy cũng không cần chật vật như vậy ở trường.
Trần Thiên Minh bỗng thấy cạnh giường có một con muỗi đang bay, hắn liền rời giường, đi lấy một cây tăm. Sau đó, hắn vận công vào cây tăm rồi ném về phía con muỗi kia. “Phập” một tiếng, con muỗi đã bị ghim chặt dưới cây tăm.
Điều này khiến Trần Thiên Minh cảm thấy rất tò mò. Hắn tiến đến cầm lấy cây tăm, sau đó lại nhằm vào cánh cửa mà ném. Quả nhiên, tám chín phần mười là trúng cánh cửa. Tuy không phải lần nào cũng rất chuẩn, nhưng cây tăm đúng là đã bắn trúng vào cánh cửa.
Sau này phải cố gắng luyện tập thêm chiêu này mới được. Đây không phải là chiêu phóng ám khí trong tiểu thuyết võ hiệp sao? Trần Thiên Minh bây giờ lại phát hiện “Hương Ba Công” hóa ra còn có công dụng như vậy, quả thật là vô cùng vui sướng.
“Reng reng reng!” Điện thoại di động của Trần Thiên Minh bỗng vang lên. “Alo, chào!” Trần Thiên Minh chưa kịp nhìn xem trên màn hình là ai gọi tới, hắn trực tiếp nghe máy luôn.
“Con, là mẹ đây!” Bên kia truyền đến tiếng của mẹ Trần Thiên Minh.
“Con đây. Mẹ à, có chuyện gì vậy?” Trần Thiên Minh không ngờ mẹ mình lại gọi điện đến trường. Bình thường mẹ hắn cũng không bao giờ gọi điện đến trường cho hắn. Chẳng lẽ có chuyện gì rồi sao?
“Con à, không ổn, có chuyện rồi!” Mẹ Trần Thiên Minh ở bên kia kêu to.
“Rốt cuộc có chuyện gì vậy?” Trần Thiên Minh vừa nghe thấy mẹ mình bảo có chuyện, hắn cũng cảm thấy rất sốt ruột, vội vàng hỏi xem có chuyện gì xảy ra.
“Chị Yến của con, chị ấy có chuyện rồi. Nghe nói có một đồng nghiệp của chị ấy muốn chị ấy giúp làm một báo giá thuốc, nhưng chị ấy lại không đồng ý. Không ngờ người kia lại vu cáo chị con đổi thuốc giả, hơn nữa còn thông báo lên cho trưởng bệnh viện nữa.” Mẹ Trần Thiên Minh cũng không biết nhiều lắm, tất cả đều là do Yến vừa khóc vừa kể.
“Vậy chị ấy hiện đang ở đâu vậy?” Trần Thiên Minh hiện tại rất quan tâm xem Yến đang ở đâu, tốt nhất là đừng xảy ra chuyện gì quá tệ.
“Chị ấy đang khóc ở nhà mình, mà mẹ khuyên mãi chị ấy cũng không nghe, chị ấy đã khóc cả một buổi sáng nay rồi. Mà giờ con có giờ lên lớp không? Nếu không có thì nhanh chóng về nhà đi, sau đó cũng nghĩ xem có biện pháp gì không?” Mẹ Trần Thiên Minh nói. Bà hiện giờ cũng rất hoang mang, không biết phải làm thế nào cho tốt.
“Được, con sẽ về ngay đây. Mẹ tuyệt đối đừng để chị Yến ra ngoài, con về rồi nói sau.” Trần Thiên Minh biết Lý Yến là một người yếu đuối, nếu xảy ra chuyện gì, cô ấy sẽ rất lo lắng. Cho nên hẳn là cô ấy sẽ không nghĩ ra được biện pháp gì để giải quyết, chỉ sợ lại đi làm chuyện dại dột.
“Được, để mẹ đi trông chừng chị con, mà con cũng nhanh chóng về đây đi!” Mẹ Trần Thiên Minh biết con mình bình thường rất thông minh, chắc chắn hắn về sẽ có biện pháp.
“Con biết rồi, con sẽ về nhanh thôi. Mẹ trông chừng chị ấy cho tốt, đừng để chị ấy ra ngoài.” Trần Thiên Minh lại dặn mẹ hắn, sợ bà lại để chị họ làm chuyện dại dột.
Trần Thiên Minh vội vàng cúp điện thoại, sau đó hắn trực tiếp gọi điện cho Lâm Quốc: “Lâm Quốc, chú hiện tại lái xe đến đón anh, nhà anh có chuyện rồi. Nhanh lên một chút được không?”
Haizz, nếu tự mình lái xe đến trường thì tốt rồi, nhưng như thế thì lại sợ ảnh hưởng không tốt, vì thế hắn không dám mang xe đến trường.
Trần Thiên Minh vừa mới gọi điện cho Lâm Quốc xong, Hà Đào ở bên cạnh lại gọi: “Anh Trần, mau qua đây ăn cơm.”
“Dù sao thì Lâm Quốc còn phải lái xe đến đây, vẫn còn một lát nữa. Cứ ăn cơm đã rồi nói.” Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
“Anh sao lại ăn nhanh như vậy chứ? Không cần vội đi đầu thai thế chứ!” Hà Đào thấy Trần Thiên Minh ăn nhanh như vậy, trong lòng cảm thấy rất lạ. Vì bình thường Trần Thiên Minh cũng có bao giờ ăn nhanh như vậy đâu.
“Nhà anh có chuyện, lát nữa phải nhanh chóng về.” Trần Thiên Minh vừa nhai vừa nói với Hà Đào.
“Em còn muốn hỏi tại sao chứ? Trong nhà có chuyện quan trọng sao?” Hà Đào thấy Trần Thiên Minh nói trong nhà có chuyện, vì thế quan tâm hỏi.
“Cũng không phải là chuyện gì lớn, anh về là có thể giải quyết rồi.” Trần Thiên Minh cảm thấy có một số chuyện không nhất thiết phải nói cho Hà Đào biết. “Đúng rồi, ngày mai anh có giờ lên lớp. Nếu anh chưa quay lại, đến lúc đó mong em giúp một tay, anh sẽ gọi điện cho em.” Trần Thiên Minh bây giờ mới nhớ mình ngày mai còn phải lên lớp.
“Chuyện này, em có thể giúp được anh.” Hà Đào nói. “Chuyện trong nhà anh quan trọng hơn.”
Trần Thiên Minh ăn cơm xong, sau đó lau miệng đứng dậy. Hắn vừa mới ra đến cửa, Hiệu trưởng Lý cũng đi tới trước mặt hắn.
“Anh muốn đi đâu, Anh Trần?” Hiệu trưởng Lý hỏi. Tuy trong khoảng thời gian này hắn không tìm được điểm yếu của Trần Thiên Minh, nhưng hắn cũng không chịu buông tha.
“Nhà tôi có chút việc riêng, hiện tại phải về gấp.” Trần Thiên Minh thầm thấy không ổn, tại sao mình lại gặp cái tên hiệu trưởng cả ngày rảnh rỗi này chứ. Chẳng qua cũng không sợ, hiện tại cũng đã là giờ tan học rồi.
“Vậy là anh không lên lớp à? Bây giờ vội về như vậy sao?” Hiệu trưởng Lý vừa nghe Trần Thiên Minh muốn về nhà, dường như đã tóm được điểm yếu của hắn rồi.