"Thầy ơi, ngày mai là cuối tuần, thầy đi chơi với em được không?"
Hoàng Lăng khẩn khoản nói với Trần Thiên Minh trong phòng của cô bé.
"Không được, ngày mai tôi có chuyện quan trọng phải làm." Trần Thiên Minh lắc đầu nói.
Trong thời gian này, hắn thường xuyên ở cùng Hoàng Lăng và nhận thấy cô bé rất quấn quýt. Nhưng thực ra ở trường học, cô bé cũng không có đòi hỏi nào quá đáng, nếu không thì bản thân hắn cũng không chịu nổi cô bé.
"Thầy phải làm gì? Sao thầy không bảo vệ em?" Hoàng Lăng phản đối.
Trần Thiên Minh nhún vai, thờ ơ nói: "Ngày mai tôi đổi nhiệm vụ với A Quốc. Tôi sẽ bảo vệ mẹ em, còn mấy người A Quốc sẽ tới bảo vệ em."
Vì Trần Thiên Minh muốn tới văn phòng của Hoàng Na để xem xét tình hình. Nếu phát hiện vấn đề gì, hắn sẽ điều chỉnh lại.
Hoàng Lăng ngẩn người ra khi nghe nói ngày mai phải ở nhà, cô bé cong môi nói:
"Em không chịu ngồi nhà đâu, buồn lắm. Hay thầy nói với mẹ em là mai thầy đưa em đi chơi, được không?"
"Không được, ngày mai em phải ở nhà học bài. Em thử xem kết quả học tập của mình đi, có ra gì không? Nếu em không cố gắng, em sẽ không thể vào đại học được." Trần Thiên Minh trách cứ Hoàng Lăng.
"Cái gì? Gần đây em đã rất cố gắng, thầy không thấy kết quả học tập của em tiến bộ sao? Kết quả môn Ngữ văn của em đã đạt trung bình rồi đó!" Hoàng Lăng ấm ức nói.
Trần Thiên Minh nghĩ lại cũng thấy gần đây Hoàng Lăng đã rất cố gắng học tập. Dù kết quả học tập còn kém so với những học sinh khác, nhưng so với chính bản thân Hoàng Lăng thì đó đã là tiến bộ rất lớn.
"Em có tiến bộ, nhưng em còn kém xa so với Tiểu Hồng."
Trần Thiên Minh so sánh Hoàng Lăng với Tiểu Hồng.
"Tiểu Hồng, lại là Tiểu Hồng! Thầy ơi, sao ngày nào thầy cũng nói tới Tiểu Hồng vậy? Em biết Tiểu Hồng là bảo bối trong lòng thầy mà!" Hoàng Lăng chua xót nói.
Mỗi khi nghe Trần Thiên Minh nhắc tới Tiểu Hồng, tâm trạng cô bé vô cùng khó chịu. Cô bé nghĩ rằng Tiểu Hồng chỉ có mỗi kết quả học tập hơn mình, còn có cái gì hơn mình chứ?
"Tiểu Hồng là trạng nguyên trung khảo. Em nên học tập bạn ấy. Em nói xem, em là học sinh mà không học tập thì em làm gì hả?" Trần Thiên Minh nói.
"Làm bạn gái của thầy." Hoàng Lăng thầm nghĩ, nhưng cô bé không nói ra.
"Đừng suy nghĩ vớ vẩn nữa. Thôi được rồi, mẹ em nói muốn gặp thầy, tối nay mẹ em muốn ra ngoài. Bây giờ thầy phải tới gặp mẹ em."
Trần Thiên Minh đứng lên nói với Hoàng Lăng đang ngồi trên giường.
"Thôi được rồi, thầy nhớ tối nay quay về phải hôn em đấy nhé. Tối hôm qua thầy đã không hôn em rồi. Em muốn tối nay thầy quay về phải hôn em hai lần!" Hoàng Lăng giơ ngón tay nói.
Từ hôm Trần Thiên Minh hôn Hoàng Lăng, ngày nào cô bé cũng muốn hắn hôn vào buổi tối.
"Hoàng Lăng, chúng ta không được như vậy." Trần Thiên Minh khó khăn nói.
"Hừ! Em mặc kệ, nếu thầy không hôn em, em sẽ nói cho mẹ em biết thầy khiếm nhã với em, lại còn vuốt ve em đấy!" Hoàng Lăng đỏ mặt nói.
Cô bé chắc chắn không dám nói những lời này với mẹ mình, Hoàng Na. Nhưng cô bé muốn dùng những lời này để đe dọa Trần Thiên Minh, để hắn phải nghe lời cô bé.
Trần Thiên Minh nghe Hoàng Lăng nói thế, hắn tức giận nói:
"Em, em sao thế hả? Em không nên bịa đặt!"
Hoàng Lăng nói cái gì vậy chứ? Đáng ra phải nói cô bé khiếm nhã với hắn, cô bé vuốt ve hắn mới đúng chứ? Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
Nhưng nếu Hoàng Lăng nói như vậy, chắc chắn sẽ có người tin cô bé. Liệu có ai tin một học sinh nữ như Hoàng Lăng khiếm nhã với thầy giáo của mình không? Tin tưởng thì chỉ là kẻ ngốc. Ôi, đúng là số mệnh!
Hoàng Lăng cười hì hì nói: "Em mặc kệ, ai bảo thầy không nghe lời em. Em đã cư xử với thầy rất tốt rồi. Em còn cho thầy hôn em nữa. Thầy có biết bên ngoài có bao nhiêu chàng trai theo đuổi em mà em không thèm để ý tới không?" Hoàng Lăng càng nói càng tức.
Dường như cô bé rất coi trọng Trần Thiên Minh, hắn đã tu luyện mấy đời mới có phúc khí đó.
Trần Thiên Minh thầm nghĩ: 'Hừ, tôi mới không cần cái điều tốt đó. Tôi thà em đi với chàng trai khác còn hơn là quấn lấy tôi. Bây giờ chỉ riêng Tiểu Hồng thôi cũng làm tôi đau đầu rồi. Nếu như thêm một cô bé nghịch ngợm như quỷ nữa, thực sự sẽ rất phiền toái.'
Nhưng Trần Thiên Minh không nói gì cả. Hắn xoay người rời khỏi phòng Hoàng Lăng.
'Thầy ơi, thầy phải nhớ tối nay đấy nhé. Nếu tối nay thầy không lại đây hôn em, ngày mai em sẽ trừng phạt thầy thích đáng!' Hoàng Lăng cao hứng nói với Trần Thiên Minh.
Ông trời ơi! Con gây nên tội gì mà ông rước cho con người thế này. Con chỉ tới bảo vệ người không để bị hại thôi mà. Trần Thiên Minh vừa đi vừa nghĩ. Hắn đi tới trước cửa phòng Hoàng Na và gõ cửa.
"Vào đi." Bên trong truyền ra giọng nói của Hoàng Na.
Trần Thiên Minh đẩy cửa đi vào. Hắn thấy Hoàng Na đang ngồi trên ghế sofa xem ti vi.
"Thiên Minh, đến rồi. Mau lại đây ngồi."
Hoàng Na thấy Trần Thiên Minh đi vào, thân mật bảo hắn ngồi xuống bên cạnh mình.
Trần Thiên Minh ngồi đối diện với Hoàng Na nói: "Chị Na, tối nay có công việc xã giao gì? Mấy giờ xuất phát?"
Trần Thiên Minh cảm thấy hắn nên đi theo tối nay thì an toàn hơn. Hôm nay là thứ sáu, Hoàng Lăng không cần quay về trường học.
"Là thế này, tối nay tôi phải tham dự một tiệc rượu của liên minh thương mại. Tiệc rượu lần này có một số ông chủ các công ty hàng đầu của Z, một số quan chức chính phủ và các thương nhân khác cũng tham gia, vì thế tôi muốn tham gia một chút." Hoàng Na nói với Trần Thiên Minh.
Bây giờ vì lo lắng về vấn đề an toàn, nàng không muốn tham gia bất kỳ tiệc chiêu đãi nào. Nhưng tiệc rượu tối nay vô cùng quan trọng, ảnh hưởng tới công việc làm ăn sau này của nàng nên nàng phải đi.
"Vậy không có vấn đề gì. Tôi sẽ để A Quốc cùng Ngạn Thanh, Tiểu Chiêm ở lại bảo vệ Hoàng Lăng. Tôi và mấy người vệ sĩ của chị là đủ." Trần Thiên Minh gật đầu nói.
"Được. Cậu thử bộ vest trên ghế sofa xem có vừa không? Tôi không biết số đo của cậu, chỉ mua phỏng chừng thôi, không vừa thì có thể đổi lại."
Hoàng Na chỉ vào cái túi bên cạnh nói với Trần Thiên Minh.
"Tôi mặc complet?" Trần Thiên Minh chỉ vào mũi mình, ngạc nhiên hỏi.
"Đúng vậy. Bộ vest này mua cho cậu. Cậu không mặc thử thì sao biết vừa hay không?" Hoàng Na cười nói.
"Tôi không thích mặc complet. Hơn nữa tôi cũng có complet. Chị Na, tôi cám ơn tấm lòng của chị." Trần Thiên Minh lắc đầu nói.
Thời tiết bây giờ không hợp mặc vest, bản thân hắn cũng có. Hắn không muốn nhận bộ Hoàng Na mua cho hắn. Hắn biết một người phụ nữ mua quần áo cho đàn ông thường ám chỉ điều không tầm thường chút nào, vì thế hắn càng không thể nhận.
Hoàng Na thấy Trần Thiên Minh không chịu nhận bộ vest, vì thế nàng liền nói:
"Bộ vest này để cậu mặc tối nay, cứ coi như là vì công việc."
"Công việc đòi hỏi sao? Vệ sĩ của chị có mặc không?" Trần Thiên Minh hỏi. Hoàng Na không bao giờ bắt vệ sĩ của mình ăn mặc quần áo thống nhất như các siêu vệ sĩ trên ti vi, chỉ tổ thu hút ánh mắt của người khác.
"Không, vệ sĩ của tôi vẫn mặc trang phục bình thường." Hoàng Na lắc đầu nói.
"Vậy tại sao muốn tôi mặc?" Trần Thiên Minh ngạc nhiên hỏi.
"Bởi vì hôm nay cậu đóng vai bạn trai của tôi đi dự tiệc. Nếu cậu không mặc vest, cậu sao có thể giống với bạn trai của tôi?"
Hoàng Na vừa nói vừa nhẹ nhàng bắt chéo chân trái lên trên chân phải, tà váy khẽ lay động làm Trần Thiên Minh nhìn thấy phần bắp đùi trắng muốt của nàng, ánh mắt hắn không khỏi sáng lên.
"Tôi là bạn trai của chị?" Trần Thiên Minh ngẩn người.
Không phải chính mình là vệ sĩ sao? Tại sao bây giờ lại trở thành bạn trai?
Hoàng Na thấy vẻ mặt ngơ ngác của Trần Thiên Minh liền giải thích: "Là thế này, tối nay có tiệc rượu, người tham dự phải dẫn bạn trai, bạn gái tới dự. Bây giờ sắp tới giờ đi dự tiệc, tôi không còn thời gian tìm một bạn trai. Hơn nữa, tìm bạn trai khác tôi cũng không an lòng. Nếu như trong tiệc rượu có người muốn gây bất lợi cho tôi, người bạn trai khác sẽ không bảo vệ được tôi. Vì vậy, tôi dứt khoát tìm một người bạn trai vừa có thể tham dự tiệc rượu vừa có thể bảo vệ được tôi, nhất cử lưỡng tiện mà."
Kỳ thật không phải Hoàng Na không tìm được bạn trai, vấn đề là nàng chỉ muốn Trần Thiên Minh làm bạn trai của mình mà thôi. Nàng là một mỹ nữ, chỉ cần ngoắc tay một cái là đàn ông xếp hàng đầy chật. Ngay cả quần áo của Trần Thiên Minh nàng cũng đã chuẩn bị thì làm gì không có thời gian tìm bạn trai chứ? Nàng chỉ muốn mượn cơ hội này để ở cùng với Trần Thiên Minh.
Mà Trần Thiên Minh không có thời gian suy nghĩ sâu xa như vậy. Hắn cảm thấy Hoàng Na nói cũng có lý.
Nếu ai đó ở tiệc rượu gây bất lợi với Hoàng Na, bản thân hắn lại đứng nhìn từ xa thì sẽ không bảo vệ được Hoàng Na. Nếu chính bản thân hắn ở ngay cạnh Hoàng Na, người khác muốn xuống tay với nàng cũng không dễ dàng gì.
"Thôi được, tôi quay về phòng thử bộ vest này xem có hợp không?"
Trần Thiên Minh gật đầu. Hắn đứng dậy cầm bộ vest trên ghế sofa định quay về phòng mình thay.
Nhìn mác bộ vest toàn bằng tiếng Anh, Trần Thiên Minh thầm nghĩ đây là hàng nhập khẩu, không biết bao nhiêu tiền?
Hoàng Na thấy Trần Thiên Minh định đi liền nói: "Thiên Minh, cậu đang tính toán cái gì thế hả? Cậu thay ngay trong phòng tắm của tôi không được sao?"
"Thay trong phòng tắm của chị hả? Có tiện không?" Trần Thiên Minh suy nghĩ rồi nói.
Dù sao đây cũng là phòng ngủ của Hoàng Na. Bản thân hắn thay quần áo ở đây có vẻ không hay lắm.
"Đúng vậy, cậu cứ thay ở đây đi. Đi đi lại lại tốn thời gian. Cậu vào trong thay đi để tôi còn xem có vừa với cậu không?" Hoàng Na cười nói.
Trong lòng nàng thực sự không bài xích Trần Thiên Minh. Căn phòng tắm đó rất nhiều năm chưa từng có người đàn ông nào bước vào.
Trần Thiên Minh thấy Hoàng Na cố ý nói như thế, hắn đành cầm bộ vest đi vào trong phòng tắm.
Khi đóng cửa phòng tắm lại, Trần Thiên Minh ngây người bởi hắn phát hiện bên phải phòng tắm, trên giá quần áo có treo quần áo của phụ nữ vừa tắm rửa. Có quần áo dài, quần áo lót, một cái áo ngực, Trần Thiên Minh đoán là của Hoàng Na.
Trong nhà này phòng nào cũng có phòng tắm riêng, còn ai chạy tới đây tắm rửa chứ? Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh tiến tới gần cẩn thận xem xét. Cái áo ngực đó màu đen, cái hình tròn trịa ở giữa chính là để bao lấy nhũ hoa của Hoàng Na.
Oa, ngực cũng lớn thật! Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
Kích thước ngực Hoàng Na cũng tương đương với của Phạm Văn Đình, có khi của Hoàng Na còn lớn hơn một chút. Hoàng Na và Phạm Văn Đình cả hai dường như đều có một loại mị lực trời sinh, thế nhưng Hoàng Na là người có tiền, trang phục cũng mang lại một cảm giác quý phái.
Quần lót của nàng lại khác xa so với áo ngực, kích cỡ chỉ bằng nửa so với áo ngực.
Trần Thiên Minh dâm đãng nghĩ: 'M... cái áo ngực cỡ to thế mà cái quần lót lại nhỏ thế, không biết có thể che được bãi cỏ mượt mà bên dưới không nhỉ?'