“Ư!” Hoàng Na đỏ mặt khẽ kêu một tiếng.
Thì ra Trần Thiên Minh bị Hoàng Na kéo mạnh, người hắn ngã nhào vào người Hoàng Na. Mặt Trần Thiên Minh vừa vặn úp vào bộ ngực đầy đặn của nàng.
Nhất thời Hoàng Na cảm thấy ngực mình bị Trần Thiên Minh ép đến ngứa ngáy, tê dại. Dường như dục vọng bị kìm nén bao năm trong nàng bỗng trỗi dậy, sao nàng có thể không rên lên được đây?
Trần Thiên Minh đỏ mặt tía tai, vòng ngực mềm mại của Hoàng Na khiến lòng hắn dậy sóng dữ dội. Hắn cảm thấy mặt mình úp vào ngực nàng còn dễ chịu hơn rất nhiều lần so với úp vào gối. Sự mềm mại, đàn hồi cùng hương thơm quyến rũ khiến "tiểu đệ" của Trần Thiên Minh một lần nữa thức tỉnh.
Hắn liền muốn ngẩng đầu lên, một tay chống vào người nàng để đứng dậy.
“Hả” Hoàng Na lại khẽ kêu lên.
Thì ra Trần Thiên Minh đặt tay vào bụng nàng khiến lòng nàng lại một lần nữa dậy sóng.
Nghe tiếng Hoàng Na kêu, Trần Thiên Minh biết tay hắn đã đặt sai chỗ. Hắn vội vàng ấn tay xuống giường nhưng lần này hai tay Hoàng Na lại ôm chặt lấy đầu Trần Thiên Minh, ép chặt đầu hắn vào ngực mình, không cho hắn ngẩng đầu lên.
Lúc nãy mới chỉ đè nhẹ lên, bây giờ là áp chặt vào. Cảm giác bây giờ hoàn toàn khác trước. Tâm trạng Trần Thiên Minh bấn loạn, ý loạn tình mê. Đôi giày của hắn đã tuột khỏi chân và rơi xuống tự lúc nào không hay, khiến cho lòng hắn vốn đã như lửa đốt bây giờ càng bốc hỏa, hơi nóng từ từ thiêu đốt hắn làm hắn quên hết mọi sự.
Bàn tay Trần Thiên Minh nhẹ nhàng vuốt ve đùi Hoàng Na. Mặc dù còn cách một lớp tất mỏng nhưng Trần Thiên Minh vẫn cảm giác được làn da đùi mềm mại, mịn màng của nàng. Hắn càng vuốt càng hưng phấn, càng vuốt thì lại càng muốn tiến sâu hơn, không tự chủ được mà vuốt ve vào phía trong bắp đùi Hoàng Na.
“A!” Hoàng Na cảm thấy bàn tay Trần Thiên Minh đang vuốt ve hướng lên "bãi cỏ xanh" của mình, nàng thẹn thùng dùng tay che chắn, ngăn không cho Trần Thiên Minh tiếp tục hành động.
Trần Thiên Minh nghe tiếng Hoàng Na kêu, thấy tay nàng che chắn nơi hắn muốn tiến tới, hắn bừng tỉnh, vội vàng đứng dậy:
“Trời ơi, mình vừa làm gì thế này?” Trần Thiên Minh thầm kêu.
Dục hỏa trong người hắn đã bị Hoàng Na khiêu khích, ham muốn trỗi dậy, lý trí tan biến. Nếu như không phải Hoàng Na dùng tay che chắn ngăn hắn lại, chắc chắn hắn đã "ăn" Hoàng Na rồi.
Xem ra bản thân mình chỉ nên ở cạnh phụ nữ một lát thôi, nếu không sớm muộn dục vọng trong người mình cũng sẽ bộc phát.
Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh lùi lại mấy bước, bối rối nói:
“Thật ngại quá. Vừa rồi tôi nhất thời không làm chủ được bản thân.”
Hoàng Na cảm thấy hối hận khi Trần Thiên Minh dừng hành động và đứng dậy. Chẳng phải chính mình muốn dẫn dụ Trần Thiên Minh sao? Tại sao trong thời khắc mấu chốt lại ra tay ngăn cản hắn? Hoàng Na thầm nghĩ.
Vừa rồi, chính bản tính rụt rè của người phụ nữ đã khiến nàng không tự chủ được mà ngăn cản Trần Thiên Minh. Hơn nữa đã nhiều năm nàng không gần gũi đàn ông, tâm trạng nàng cũng có chút bối rối.
“Không, không. Không liên quan tới cậu.” Hoàng Na lắc đầu nói.
Nàng đỏ mặt không dám nhìn Trần Thiên Minh dù Trần Thiên Minh mới chỉ vuốt ve đùi nàng nhưng hắn đã khiến nàng cảm thấy ham muốn tột độ. Loại cảm giác này còn mạnh mẽ gấp bội so với cảm giác mà nàng có trong những lúc cô đơn trước đây.
Trần Thiên Minh thấy Hoàng Na không trách cứ mình, hắn liền nói với nàng: “Chị Na, tôi nghĩ tôi nên quay về phòng mình.”
“Thiên Minh, cậu không thể ở đây với tôi một lát sao?”
Hoàng Na nhìn Trần Thiên Minh nói với vẻ hy vọng.
“Điều này không được.” Trần Thiên Minh nhìn bộ ngực đầy đặn, cao vút của Hoàng Na, ấp úng nói.
Hắn sợ khi hắn không kiềm chế nổi nếu cứ ở đây dây dưa với Hoàng Na, khi đó hắn sẽ "muốn" Hoàng Na.
Hắn không biết tại sao từ khi hắn bị kiến Huyết Hoàng cắn, hắn rất dễ xúc động. Mỗi khi hắn nhìn thấy những chỗ nhạy cảm của phụ nữ, hắn lập tức cảm thấy ham muốn.
Mẹ kiếp, bản thân mình như thế này sao dám gặp người khác? Thế nhưng, nếu hắn thường xuyên ở cùng với mấy người phụ nữ của mình, "tiểu đệ" của hắn sẽ không phản ứng mãnh liệt như vậy.
Trần Thiên Minh thầm nghĩ: "Ôi, có lẽ do có phụ nữ an ủi, nó không cảm thấy tịch mịch nữa."
“Tôi mặc kệ. Tôi nghĩ cậu phải ở lại tâm sự với tôi.” Hoàng Na nũng nịu nói.
Dáng điệu yêu kiều của nàng không khỏi làm Trần Thiên Minh động lòng.
“Chỉ là tâm sự sao?” Trần Thiên Minh nghi ngờ hỏi lại.
Nếu chỉ là tâm sự thì sẽ không có vấn đề gì xảy ra. Nhưng nếu Hoàng Na lại hành động như lúc nãy kéo mình vào bộ ngực cao vút của nàng, đó chính là hại chết mình.
Không phải hắn không động tâm trước mỹ nữ mà là hắn không dám động vào Hoàng Na. Hoàng Na là người có tiền, có thế lực. Bên cạnh hắn lại có mấy người phụ nữ. Nếu như có chuyện xảy ra, mọi chuyện sẽ vô cùng rắc rối.
Nghe Trần Thiên Minh nói vậy, Hoàng Na không khỏi đỏ mặt lên:
“Đúng vậy, chỉ là tán gẫu thôi. Cậu nghĩ làm chuyện gì hả? Cậu đúng là lưu manh!” Hoàng Na khẽ quát lên.
Dường như vừa rồi Trần Thiên Minh vuốt ve đùi nàng là lỗi của hắn chứ không có liên quan tới nàng.
“Thôi được, chỉ trò chuyện một lát thì được.” Trần Thiên Minh nói.
Nếu Hoàng Na đã nói như vậy, bản thân mình không đồng ý thì lại quá nhỏ nhen.
“Vậy cậu hãy ngồi xuống đi.” Hoàng Na khẽ nói.
Nàng thấy nàng và Trần Thiên Minh vẫn đang đứng nên mới bảo hắn ngồi xuống.
Trần Thiên Minh nghe Hoàng Na nói vậy, hắn liền đi tới ghế sofa đối diện ngồi xuống. Dù sao ghế cũng không cách giường quá xa, hắn vẫn có thể nói chuyện với Hoàng Na.
“Thiên Minh. Tại sao cậu lại trốn tránh xa vậy? Đến ngồi ở giường với tôi. Mau lên!”
Giọng nói Hoàng Na như thể ra lệnh, có thể bởi vì nàng thường xuyên ra lệnh đối với nhân viên của mình.
Trần Thiên Minh thoáng nhíu mày khi nghe khẩu khí đó của Hoàng Na nhưng hắn vẫn đi tới ngồi cạnh giường Hoàng Na.
Trần Thiên Minh thầm nghĩ: "Dù gì giường của Hoàng Na cũng rất rộng, ngồi ở cạnh giường khoảng cách cũng khá xa. Không biết sao một phụ nữ như nàng có thể ngủ trên chiếc giường như này?"
“Thiên Minh, nhà cậu có những ai?” Hoàng Na hỏi Trần Thiên Minh.
“Bố mẹ và mấy người bạn gái.” Trần Thiên Minh nói.
“Ba hoa, khi nào cậu có thể đứng đắn một chút. Công ty cậu một năm có thể kiếm được bao nhiêu tiền hả?” Hoàng Na tưởng Trần Thiên Minh cố ý đùa bỡn với nàng, vì vậy nàng cười mắng hắn.
Trần Thiên Minh suy nghĩ một lát rồi nói: “Tôi cũng không biết. Tôi không để ý tới chuyện tiền bạc. Công ty có người quản lý, nghe mọi người nói cũng rất khá.”
Hoàng Na thấy Trần Thiên Minh không quan tâm tới chuyện tiền bạc của công ty, nàng vội hỏi:
“Người quản lý đó có đáng tin cậy không? Có khi người đó lừa cậu.”
“Đáng tin, người một nhà.” Trần Thiên Minh cười nói.
Trương Lệ Linh là người phụ nữ của hắn. Nếu ngay cả người phụ nữ của hắn cũng không đáng tin, vậy thì người ngoài càng không đáng tin.
Hoàng Na đâu biết mối quan hệ phức tạp của Trần Thiên Minh. Nàng nghe Trần Thiên Minh nói người quản lý tiền là người nhà nên cũng yên lòng:
“Mình tin tưởng người ta là tốt. Chúng ta là người làm ăn, sợ nhất là không tìm được người đáng tin cậy quản lý tiền bạc, tới lúc đó muốn khóc cũng không được.”
“Sẽ không đâu, sẽ không.” Trần Thiên Minh khoát tay nói.
Đột nhiên hắn nhớ ra quần áo của hắn vẫn đang ở trong phòng vệ sinh của Hoàng Na, vì vậy hắn vội vàng đi vào trong.
Trời ơi, quần áo của mình đã bị Hoàng Na bỏ vào trong máy giặt, bên trong máy còn có cả quần áo của nàng nữa.
“Thiên Minh, cậu làm sao vậy hả?”
Hoàng Na thấy Trần Thiên Minh vội vàng chạy vào phòng vệ sinh, nàng tưởng hắn xảy ra chuyện gì nên vội hỏi.
“Tại sao quần áo của tôi lại trong máy giặt của chị? Rõ ràng tôi đã để nó bên ngoài mà.” Trần Thiên Minh đi ra khỏi phòng vệ sinh, ngạc nhiên hỏi.
“Ừ, tôi tiện tay bỏ vào đó. Chờ khi tôi giặt sạch sẽ mang trả cậu.”
Hoàng Na đỏ mặt nói.
“Chị giặt?” Trần Thiên Minh ngạc nhiên.
Một chủ tịch tập đoàn mà phải tự giặt quần áo của mình sao?
“Tôi không an tâm khi để người khác giặt quần áo của cậu.” Hoàng Na cúi đầu xuống.
Nàng rất ít khi giặt quần áo của mình nhưng nàng nguyện ý giặt quần áo cho Trần Thiên Minh.
“Vậy không được. Chị cứ lấy quần áo của tôi ra, tôi cầm về nhà để người nhà giặt.” Trần Thiên Minh nói thật.
Bây giờ ở công ty hắn có mấy người phụ nữ chỉ cần trong phòng hắn có quần áo bẩn, sẽ có người giặt quần áo cho hắn. Thậm chí hắn cũng không biết là ai đã giặt.
“Không cần. Coi như là lời cảm tạ với việc cậu bảo vệ tôi.” Hoàng Na lắc đầu nói.
Chính bản thân mình có sở thích giặt quần áo cho người đàn ông của mình. Đó là niềm vui không nói nên lời.
“Ngày mai tôi sẽ trả lại chị bộ vest này.” Trần Thiên Minh nói với Hoàng Na.
Hoàng Na tức giận trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh nói:
“Cậu trả lại tôi bộ vest đó làm gì? Tôi không mặc vest của đàn ông. Cứ coi như tôi tặng cậu bộ vest này.”
“Vậy cám ơn chị.” Trần Thiên Minh suy nghĩ một lát rồi hỏi:
“Vậy bộ vest này bao nhiêu tiền?”
“Không đắt, hơn bốn vạn, chưa tới năm vạn.” Hoàng Na cười nói.
“Cái gì? Hơn bốn vạn?” Trần Thiên Minh ngây người.
Đúng là người nhiều tiền, hơn bốn vạn một bộ vest mà còn nói không đắt. Dù bản thân hắn cũng có chút tiền nhưng bốn vạn một bộ vest thì hắn không dám mua. Thế nhưng Hoàng Na là tỷ phú có mười tỷ bạc, đương nhiên trong mắt nàng hơn bốn vạn không là gì cả.
“Đúng vậy. Đây là hàng nhập khẩu. Cậu có biết cậu mặc vào trông đẹp trai thế nào không? Tối nay ở bữa tiệc có rất nhiều mỹ nữ hỏi thăm tôi cậu là ai. Xem ra các cô ấy có ý tứ với cậu. Hì hì.” Hoàng Na cười nói.
Nhưng nàng đã nói với mấy cô gái đó Trần Thiên Minh là hôn thê của nàng, cắt đứt ngay ý niệm trong đầu của các mỹ nữ đó.
“Ha ha, chị quá khen. Chị cũng rất lợi hại, Hoa Lý vì chị mà bỏ ra mấy trăm vạn. Đáng tiếc chị không chịu, nếu không tôi đã có phi vụ làm ăn lấy của ông ta mấy trăm vạn.” Trần Thiên Minh cười nói.
“Cậu dám, coi chừng tôi 'thu thập' cậu!”
Hoàng Na vừa nói vừa tung chân đá Trần Thiên Minh nhưng nàng quên bản thân mình đang mặc váy, khi nàng tung chân đá làm lộ ra một khoảng trống ở hạ thể của nàng.
“Màu đỏ, lại vẫn là màu đỏ!” Trần Thiên Minh thầm kêu lên.
Vừa rồi hắn đã muốn nhìn xem Hoàng Na mặc quần lót màu gì, không ngờ lại là màu đỏ. Trần Thiên Minh thầm nghĩ:
"Không phải quần lót này treo lúc trước khi tắm cũng là màu đỏ sao? Tại sao bây giờ cũng mặc quần màu đỏ? Chẳng lẽ Hoàng Na chỉ mặc duy nhất một loại màu đỏ? Chẳng lẽ Hoàng Na thích màu đỏ?"
Hoàng Na thấy Trần Thiên Minh chằm chằm nhìn xuống phía dưới, nàng cúi đầu nhìn thì phát hiện ra phía dưới của mình lộ ra hết, nàng vội kẹp chặt hai chân, đỏ mặt nói:
“Nhìn cái gì vậy? Lưu manh!” Nói tới đây, mặt nàng càng đỏ hơn.
Ai bảo bản thân mình đá hắn để hắn có cơ hội nhìn thấy.
“Có nhìn cái gì đâu. Ông trời ơi, chị Na, sao chị lại nói tôi như vậy? Tôi nhìn phòng của chị một chút không được sao? Chị nhìn xem ghế sofa màu đỏ của chị rất đẹp.”
Trần Thiên Minh vội quay đầu sang bên nhìn ghế sofa màu đỏ nói.
Đột nhiên hắn nghĩ tới việc Hoàng Na cũng mặc quần lót màu đỏ. Mình nói như vậy có ám chỉ điều gì không nhỉ?