“Viện trưởng, tôi có thể vào được chứ?” Từ Phượng Ngọc đứng gõ cửa phòng viện trưởng. Bây giờ đang là buổi trưa, nàng nghĩ rằng lão viện trưởng đang ở trong văn phòng, chuẩn bị nghỉ trưa.
“Ồ, là bác sĩ Từ à! Có việc gì vậy?” Viện trưởng Lâm quan sát người phụ nữ đã ly hôn ở tuổi 30 này.
Nghe nói vợ chồng Từ Phượng Ngọc ly hôn trong một trường hợp đặc biệt. Buổi sáng hôm đó, Từ Phượng Ngọc cùng tình nhân của nàng bước ra từ phòng khách sạn sau một đêm ân ái, thì khi vừa ra khỏi cửa, nàng phát hiện ra ở phòng đối diện có một đôi nam nữ, mà người nam kia lại chính là chồng nàng. Lúc ấy chồng của nàng cũng nhận ra, nhưng bọn họ giả vờ như không quen biết nhau. Mỗi người mang tình nhân của mình xuống ăn sáng dưới khách sạn, coi như chẳng có việc gì xảy ra.
Chẳng qua khi trở về, chồng nàng muốn ly hôn, và bọn họ cứ như vậy mà ly hôn. Lúc ấy trong bệnh viện cũng có đồn đãi, mọi người đều nói Từ Phượng Ngọc rất lợi hại, nhưng không ngờ nàng lợi hại đến nỗi cùng ông chồng của mình mang tình nhân vào trong khách sạn mà có thể làm bộ không nhận ra nhau.
Viện trưởng Lâm quan sát Từ Phượng Ngọc đang đứng trước mặt, dù đã hơn 30 tuổi, nhưng thoạt nhìn nàng chỉ như ngoài 20. Bởi vì trang phục của nàng toàn bộ đều màu trắng, ngoại trừ chiếc áo khoác mỏng màu đen ở ngoài, nhưng chiếc áo cũng không thể che hết được làn da trắng nõn của nàng. Từ hai bên vai để trần của nàng có thể nhìn thấy được chiếc áo ngực hiệu Versace, vải vóc rất ít trước ngực, mơ hồ có thể nhìn rõ hạt đào của nàng. Viện trưởng Lâm quả thật chỉ muốn lao đến mà khám phá bên trong một chút.
“Viện trưởng, tôi muốn nói với ông một việc.” Từ Phượng Ngọc nhìn thấy ánh mắt đắm đuối của Viện trưởng Lâm, nàng biết chuyện hôm nay chắc chắn sẽ thành công.
“Có việc gì cô cứ nói đi!” Hôm nay, Viện trưởng đã nghe cấp dưới bàn tán về một số chuyện xảy ra giữa nàng và Lý Yến trong bệnh viện.
“Chuyện là thế này, Lý Yến thường xuyên kê khai thuốc nhập khẩu của bệnh viện thành thuốc nội địa, từ đó nâng giá để kiếm lợi nhuận, lấy việc công làm việc tư, chuyện này ông nhất định phải làm rõ.” Từ Phượng Ngọc tố cáo một cách cay nghiệt. Dù sao trước kia nàng cũng đã làm việc này, bây giờ chỉ cần thêm tên Lý Yến vào, chỉ cần viện trưởng đồng ý giúp, chắc chắn lần này nàng có thể đánh bại Lý Yến. Trong bệnh viện ai cũng nói Lý Yến thuần khiết xinh đẹp, lần này Từ Phượng Ngọc sẽ cho cô ta biết thế nào là trời cao đất dày.
“Trong bệnh viện sao lại có việc như vậy, đây quả thật là một sự kiện vô cùng nghiêm trọng!” Viện trưởng Lâm tức giận đứng dậy nói. Ông muốn dùng cơ hội này đứng cao một chút để nhìn rõ hơn phần ngực của Từ Phượng Ngọc. “Bất quá, bác sĩ Từ, nghe nói bác sĩ Lý bình thường là người rất chính trực, nói không chừng là do người khác cố ý hãm hại nàng.” Lúc này, Viện trưởng Lâm đang còn cân nhắc nặng nhẹ, vì ông biết bình thường tay chân của Từ Phượng Ngọc cũng không được sạch sẽ cho lắm, đã có vài người đến đây phản ánh với ông.
“Viện trưởng, cái này do ông không biết. Biết người biết mặt nhưng không biết lòng. Muốn biết rõ sự việc ra sao, nhất định phải nhìn vào bản chất bên trong!” Giờ đây, cũng giống như lúc đưa tiền đặt cọc, nên Từ Phượng Ngọc cố ý nghiêng người một góc 45 độ, khiến khe ngực nàng càng thêm sâu, đồng thời có thể khiến người khác nhìn rõ hơn một chút. Từ Phượng Ngọc cũng hiểu rõ con người của vị viện trưởng 40 tuổi này, vốn rất háo sắc, thường xuyên quấy nhiễu nữ bác sĩ và y tá trong viện, nổi danh khắp nơi. Hành động của nàng khiến đôi mắt Viện trưởng Lâm càng thêm sáng rực.
“Ôi trời! Ngực của Từ Phượng Ngọc quả thật rất lớn, rất trắng!” Trong lòng Viện trưởng Lâm thầm than, ông biết cơ hội của mình đã đến: “Đúng, biết người biết mặt nhưng không biết lòng, việc này tôi nhất định phải điều tra rõ ràng, nếu quả thật là Lý Yến làm, tôi sẽ không bỏ qua!” Viện trưởng Lâm bây giờ đã rất “muốn” Từ Phượng Ngọc. Đúng là dâm phụ, cách câu dẫn đàn ông cũng thật khác biệt.
“Viện trưởng, ông thật tốt, phải điều tra rõ ràng, cô ta còn dám nói tôi hãm hại cô ta. Ông phải làm chủ cho tôi!” Từ Phượng Ngọc nắm lấy tay của Viện trưởng Lâm, dùng bộ ngực đồ sộ của mình chạm vào tay ông.
“Tốt, tốt, tốt. Cô muốn tôi giúp cô thế nào, cô cứ việc nói.” Viện trưởng Lâm bây giờ đã rõ ràng, Từ Phượng Ngọc muốn đối phó với Lý Yến, đây là phương pháp nàng muốn dùng để giao dịch.
“Tôi muốn ông điều tra tất cả những chuyện Lý Yến đã làm, sau đó báo với cục vệ sinh, bắt cô ta xuống làm lao công, dùng tiền lương lao công để đền bù những thiệt hại mà cô ta đã gây ra.” Từ Phượng Ngọc hung hăng nói. Lòng nàng quả thật rất tàn nhẫn, tiền lương lao công chỉ vỏn vẹn 300 đồng, mà công việc lại rất nhiều, vừa khổ vừa bẩn lại vừa mệt, cho nên người bình thường không ai muốn làm. Các bệnh viện thường hay thiếu lao công là do không thể tìm được người.
“Chuyện này… khó lắm!” Viện trưởng Lâm làm bộ khó xử, ông vuốt cằm nói: “Để xem cô báo đáp tôi ra sao!”
“Viện trưởng, nếu ông giúp tôi, ông muốn gì cũng được.” Từ Phượng Ngọc làm ra vẻ thẹn thùng, rồi nghiêng người đặt toàn bộ khối thịt đồ sộ ấy lên người viện trưởng.
“Thật vậy sao? Như thế nào cũng được?” Viện trưởng Lâm cuối cùng cũng đã đợi được những lời này từ Từ Phượng Ngọc. Ông đi đến cạnh cửa, kéo rèm che cửa xuống. Xem ra, trưa nay ông muốn hưởng thụ một người phụ nữ.
“Là thật, viện trưởng. Tôi nghĩ là không có gì có thể báo đáp…” Từ Phượng Ngọc chỉ nói một câu, còn phần tiếp theo “lấy thân báo đáp” thì để Viện trưởng Lâm tự hiểu.
“Đúng vậy, đúng vậy…” Viện trưởng Lâm vừa nói vừa đưa tay xoa nắn bộ ngực đồ sộ của Từ Phượng Ngọc, dục hỏa của ông sắp bùng lên rồi.
“A…” Từ Phượng Ngọc hưng phấn rên lên.
“Tiểu Ngọc, chỗ này của em quả thật rất mềm!” Viện trưởng Lâm dùng sức nắm bóp, muốn được hỗ trợ thì phải biết nỗ lực. Mà đối với loại dâm phụ như nàng, thì chẳng cần khách khí. Không biết lúc lên giường thì âm thanh của nàng như thế nào?
Viện trưởng Lâm ôm lấy Từ Phượng Ngọc, đặt nàng lên bàn làm việc.
Từ Phượng Ngọc dường như sợ Viện trưởng Lâm chạy mất, nên ôm chặt lấy đầu ông, ép sát vào bộ ngực của mình. Điều này khiến dục hỏa của ông càng thêm bành trướng, phía dưới càng lúc càng cương cứng. Ông ngậm lấy bộ phận mẫn cảm của nàng, mút lấy mút để, dùng tay vuốt ve khắp cơ thể nàng.
“A…” Từ Phượng Ngọc ôm chặt Viện trưởng Lâm, vốn nghĩ chỉ cần đối phó với lão dê xồm này một chút, ai dè bị lão khiêu khích một hồi, sắc dục trong lòng nàng cũng dâng trào.
“Anh đến đây…” Viện trưởng Lâm hung hăng gầm gừ, văn phòng của ông đã được cách âm rất tốt, nhất là bây giờ, cho dù có hô to đến mấy, cũng chẳng có ai nghe được.
“Ơ… a…” Từ Phượng Ngọc đã bị lý trí che mờ. “Anh vào đi, sâu nữa đi anh, mạnh lên anh…” Từ sau khi ly hôn, Từ Phượng Ngọc chưa từng được hưởng lại cảm giác đê mê như hôm nay. Nếu biết viện trưởng lại là một cao thủ như vậy, nàng đã sớm tìm đến. Như vậy, nàng đã có thể dễ dàng kiếm được nhiều tiền hơn tại bệnh viện.
Chiếc bàn làm việc tội nghiệp, cùng với bút viết, giấy tờ đều bị đôi nam nữ trộm tình này hất xuống đất, tạo nên một cảnh tượng hỗn độn.