Một lát sau, Tiểu Văn hai tay ôm một chiếc hộp bước vào. Chiếc hộp thật sự rất lớn, Tiểu Văn phải ôm ghì vào ngực. Lúc này, Trần Thiên Minh thầm ước mình là chiếc hộp đó.
“Hoàng đổng, đây là hộp quà của họ. Còn một bó hoa nữa nhưng em không thể mang cùng lúc được, em sẽ mang đến sau.” Tiểu Văn nói xong, định quay đi.
“Ai đã tặng quà cho tôi vậy, Tiểu Văn? Cái gì thế?”
Hoàng Na vừa nói vừa tiến đến bên cạnh chiếc hộp, định mở ra xem.
“Chờ chút!”
Trần Thiên Minh bước gấp đến, kéo cánh tay Hoàng Na lại.
“Chị đừng mở vội, cẩn thận bên trong có gì nguy hiểm thì sao.”
Giống như trên phim ảnh, đối với kẻ thù, bên trong món quà thường là một quả bom, sẽ nổ khi người nhận mở ra.
“Tôi đã kiểm tra qua, bên trong thật sự là một món đồ chơi rất dễ thương.”
Tiểu Văn nhìn Thiên Minh cười nói:
“Để đảm bảo an toàn cho Hoàng đổng, tôi đã yêu cầu người đưa thư đích thân mở ra kiểm tra trước rồi.”
“Thật sự là đồ chơi sao, không có gì lạ chứ?” Trần Thiên Minh hỏi lại.
“Vâng, ngoài món đồ ra, không có gì khác.” Tiểu Văn gật đầu nói.
Nghe vậy, Hoàng Na liền mở hộp quà, lấy ra món đồ chơi, vui vẻ nói:
“Đây là một búp bê Mễ Mễ đã lâu không còn sản xuất, tôi thật sự rất thích nó!”
Loại búp bê Mễ Mễ này thực sự là món đồ chơi yêu thích của phái nữ, từ trẻ 8 tháng tuổi đến cụ bà 80. Vì số lượng sản xuất có hạn nên hiện tại không còn trên thị trường, người có tiền cũng khó lòng mua được.
“Đúng vậy, Hoàng đổng, búp bê Mễ Mễ này đẹp thật, em vừa nhìn đã thấy thích nó. Xem ra người tặng quà cho chị quả thật là thích chị rồi.” Tiểu Văn vẻ mặt ao ước nói.
Một món quà như thế này không chỉ đắt đỏ mà còn tốn rất nhiều công sức để tìm kiếm. Vì vậy, Tiểu Văn đoán rằng người tặng quà phải thực sự có tình cảm với Hoàng Na, nếu không thì tuyệt đối sẽ không làm được như vậy.
“Nhìn em kìa, ngay cả người tặng quà tôi cũng không biết mà.”
Hoàng Na vừa âu yếm chơi đùa với búp bê Mễ Mễ, vừa liếc mắt nhìn Trần Thiên Minh nói.
“Hây, nhìn tôi làm gì? Búp bê Mễ Mễ này cũng đâu phải của tôi. Loại này trong nước đã không còn, ngay cả ở nước ngoài cũng rất khó tìm, tôi nào có thể dễ dàng mua tặng cô như vậy.”
Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
“Liệu bên trong có bom không?”
Trần Thiên Minh nhìn Hoàng Na đang cầm món quà trong tay hỏi.
“Không hề có. Vừa nãy tôi đã nắn thử thấy mềm nhũn, đồng thời tôi cũng đã cho bảo tiêu kiểm tra qua xem có gì nguy hiểm không, quả thật là không có vấn đề gì.” Tiểu Văn lắc đầu đáp.
Hoàng Na nhìn Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói:
“Cậu không cần phải lo xa như vậy. Tiểu Văn đã từng được đào tạo chuyên sâu về phương diện này, những gì cô ấy kiểm tra đều rất chắc chắn.”
“Ha ha, là tôi đa nghi thôi, không có ý gì đâu Tiểu Văn.” Trần Thiên Minh vô thức gãi đầu nói.
“Thưa tiên sinh, ngài cẩn thận một chút cũng tốt, như vậy Hoàng đổng sẽ càng an toàn hơn.”
“Chị Na, thư ký của chị thật lợi hại đó nha!” Trần Thiên Minh vuốt ve.
Hoàng Na quyến rũ liếc nhìn hắn nói: “Đương nhiên rồi, tôi đã phải bỏ ra số tiền lớn để mời Tiểu Văn. Nếu cô ấy không có tài, liệu tôi có dùng không?”
“Thiên Minh, cậu nghĩ ai là người tặng món quà này?” Hoàng Na cố ý hỏi.
“Làm sao tôi biết được? Người theo đuổi chị nhiều như vậy, chị thử nghĩ lại xem.”
“Tôi không đoán được. Người này cũng thật kỳ lạ, món quà không lớn mà tại sao lại dùng chiếc hộp to như vậy?” Hoàng Na tự nhủ.
Mặc dù nàng nói không lớn nhưng Trần Thiên Minh vẫn nghe thấy.
Đúng vậy, tại sao lại dùng chiếc hộp to như thế? Hắn thầm suy ngẫm rồi đột nhiên kêu lên:
“Không đúng, chắc chắn có vấn đề gì đó!”
“Sao, có gì không đúng vậy?” Hoàng Na vỗ ngực, oán giận nói.
Dáng vẻ lúc đó của nàng thật sự quá đỗi quyến rũ.
“Có thể mua được món quà thế này, người đó ắt không phải kẻ ngu. Sao lại dùng chiếc hộp lớn như vậy để đựng? Nhất định có chuyện!”
Trần Thiên Minh nói.
“Tiểu Văn, vừa rồi cô có kiểm tra vỏ hộp không?”
Tiểu Văn lắc đầu: “Không, tôi chỉ xem vật phẩm bên trong hộp. Thấy món quà này nên mới lấy ra đưa cho bảo vệ kiểm tra thôi.”
Trần Thiên Minh nghe vậy liền vận nội lực lên nghe ngóng. Một lúc sau, hắn chợt phát hiện tiếng “tích tắc tích tắc”. Âm thanh này rất nhỏ, nếu không phải nội lực của hắn thâm hậu thì chắc chắn sẽ không nghe được.
“Bên trong có bom, mau tránh ra!”
Trần Thiên Minh vừa kêu lên, đồng thời kéo Hoàng Na lùi mạnh về phía sau.
Rầm! Một tiếng nổ lớn vang lên, chiếc hộp nổ tung, phát ra luồng nhiệt cực lớn.
Lúc này, Trần Thiên Minh đã vận toàn bộ công lực để bảo vệ Hoàng Na, đồng thời lùi mạnh về phía sau. Sức ép của quả bom đẩy hắn cùng Hoàng Na ngã nhào xuống đất.
May mắn thay, Trần Thiên Minh đã kịp thời phát hiện và kéo nàng bỏ chạy. Mặc dù không kịp đến phòng khách bên kia nhưng cũng đã tránh xa được. Hơn nữa, hắn đã vận nội công để chống lại sức ép và mảnh văng nên không hề hấn gì. Hoàng Na càng không bị sao vì hắn đã đè sấp lên người nàng; hắn không bị sao thì tất nhiên nàng cũng an toàn.
Một lát sau, Hoàng Na nhỏ giọng hỏi: “Thiên Minh, cậu có bị sao không?”
Vừa rồi, nếu Trần Thiên Minh không phát hiện sớm và kéo nàng lùi lại phía sau, chắc chắn nàng đã bị bom nổ chết rồi.
“Không vấn đề gì, chỉ là bị gãy hai chân thôi.” Trần Thiên Minh nhìn Hoàng Na nói đùa.
“Cậu có đau không? Đến bệnh viện ngay!” Hoàng Na cả tin bật khóc.
Thấy nàng như vậy, hắn vội nói: “Tôi nói đùa đấy, không sao mà.”
Xem ra sau này mình không thể đùa kiểu này với nàng được.
“Trần Thiên Minh, cậu thật là tên khốn!” Hoàng Na lau nước mắt mắng.
Tuy nhiên, nếu hắn thật sự có chuyện thì nàng cũng sẽ rất đau lòng.
“Ha ha, đừng đau lòng như vậy. Mặc dù tôi không sao nhưng quả bom kia cũng thật lợi hại, không ngờ nó có uy lực lớn đến thế!”
Trần Thiên Minh cười nói.
“Này, cậu đứng lên được không? Cậu đang đè lên người tôi đó!” Hoàng Na đỏ mặt nói.
Thì ra, vì Trần Thiên Minh bảo vệ nàng nên hiện vẫn còn nằm phía trên nàng. Hai tay hắn vô tình đặt trên đôi gò bồng đảo cao vút của nàng. Không biết phải nói sao, hắn vội vàng buông tay, làm ra vẻ vô tình:
“Tôi, tôi vừa rồi không để ý, thật sự không thấy gì hết.”
Trời ạ, sờ vào thật là thoải mái, vừa tròn, vừa co giãn, đúng là muốn sờ tiếp mà.
“Tôi không trách cậu. Cậu thật sự không sao chứ?” Hoàng Na nhỏ giọng hỏi.
Dù sao hắn cũng đã liều mạng cứu mình, hơn nữa mình cũng thường trêu chọc hắn như thế, làm sao có thể trách hắn được? Hoàng Na thầm nghĩ.
Lúc này, bọn Ngô Tổ Kiệt nghe thấy tiếng nổ liền chạy tới:
“Lão đại, mọi người có bị sao không?” Ngô Tổ Kiệt lo lắng hỏi.
“Không sao, m...ẹ kiếp, đúng là có kẻ cài bom trong hộp, thiếu chút nữa thì lên nóc tủ rồi!” Trần Thiên Minh tức giận nói.
“Không phải đã kiểm tra rồi sao, sao lại có bom?” Số một nghi hoặc hỏi.
“Các cậu chỉ kiểm tra món quà mà không kiểm tra chiếc hộp. Quả bom kia đặt trong lớp vỏ hộp, hèn gì mà lại dùng chiếc hộp lớn như thế để đựng búp bê Mễ Mễ nhỏ. Nếu không phải có Hoàng đổng nhắc nhở, chúng ta nguy to rồi!”
Trần Thiên Minh toát mồ hôi lạnh. Quả bom này uy lực mạnh, nếu đứng gần, Hoàng Na nhất định sẽ chết. Kẻ này tâm kế thật độc, không đặt bom trong món quà mà lại đặt trong lớp vỏ hộp.
“Tiểu Văn, Tiểu Văn sao rồi?”
Hoàng Na đột nhiên nhớ tới Tiểu Văn đã ở bên trong phòng làm việc. Mặc dù nàng ở cách xa chiếc hộp và đang chuẩn bị đi ra nhưng vẫn không thấy nàng đâu.
“Cô ấy ở đây!”
Trần Thiên Minh biến sắc, chỉ vào Tiểu Văn đang nằm bất tỉnh trên mặt đất.
“Mau đưa cô ấy đến bệnh viện!” Hoàng Na hối thúc mấy người bảo vệ.
“Để tôi xem đã.”
Trần Thiên Minh đi tới bên cạnh. Hắn muốn kiểm tra thương thế của nàng trước rồi mới quyết định có nên đến bệnh viện hay không.
“Cậu biết khám bệnh sao?” Hoàng Na nhìn hắn với vẻ mặt kỳ lạ.
“Đúng vậy, lão đại biết khám bệnh!” Ngô Tổ Kiệt tự hào trả lời giúp hắn.
Trần Thiên Minh không nói gì thêm, ngồi xuống bên cạnh Tiểu Văn, cầm lấy tay nàng cẩn thận bắt mạch. Lát sau, hắn nhìn Hoàng Na nói:
“Tiểu Văn không sao, nàng chỉ bị áp lực làm ngất thôi. Tôi có thể cứu tỉnh nàng được.”
Nói xong, Trần Thiên Minh liền vận khí, điểm lên huyệt đạo của nàng.
“Sao Tiểu Văn vẫn chưa tỉnh lại?” Hoàng Na băn khoăn hỏi.
“Sẽ tỉnh thôi, khí huyết của nàng đã lưu thông, một lát nữa sẽ tỉnh lại.” Trần Thiên Minh cười nói.
Quả nhiên, vừa dứt lời thì Tiểu Văn tỉnh lại. Hoàng Na vui vẻ đỡ nàng lên:
“Tiểu Văn, em có bị sao không?”
Thấy Hoàng Na có vẻ quan tâm, Trần Thiên Minh biết nàng thực sự coi trọng cô thư ký này.
“Em không bị sao, chỉ thấy hơi chóng mặt. Hoàng đổng, vừa rồi bom không nổ bên cạnh chị chứ?”
Tiểu Văn dường như quan tâm đến Hoàng Na hơn cả bản thân mình.
“Tôi không sao, may mà Thiên Minh phát hiện kịp thời đã cứu tôi, nếu không thì tiêu đời rồi!”
Nhớ đến chuyện vừa rồi, Hoàng Na cũng thấy thật sợ. Sau này nàng cũng sẽ không dám nhận những thứ có lai lịch không rõ ràng nữa, dù có thích đến mấy cũng không dám nhận.
⚡ Thiên Lôi Trúc . com ⚡ Cộng đồng dịch AI