"Kìa, hai người?"
Hoàng Na nhìn Trần Thiên Minh và Hoàng Lăng như vậy không khỏi thốt lên.
Thấy mẹ đến, Hoàng Lăng vội vàng rời khỏi đùi Trần Thiên Minh, hoảng hốt hỏi: "Mẹ, sao mẹ lại vào đây ạ?"
Thật ra, Hoàng Lăng nghĩ mình đã 17 tuổi, mặc dù Trần Thiên Minh là thầy giáo, nhưng mình cũng có quyền lựa chọn người mình thích, vả lại mẹ cũng rất yêu thương mình. Điều đó khiến nàng không quá sợ hãi, dáng vẻ vừa rồi chỉ là do Hoàng Na đến quá bất ngờ thôi. Bây giờ mẹ đã biết cũng tốt, như vậy mình có thể đàng hoàng ở bên Trần Thiên Minh, không cần né tránh.
"Mẹ vừa mới đến, thấy không khóa cửa nên mới vào." Hoàng Na cảm giác như mình vừa bị rơi xuống hố băng, người càng lúc càng lạnh.
Nàng thật không ngờ lại chứng kiến cảnh này, nàng vẫn tưởng Trần Thiên Minh chỉ phụ đạo cho Tiểu Lăng học bài thôi, ai ngờ hắn lại làm vậy với Tiểu Lăng, chẳng lẽ hắn không biết mình có tình cảm với hắn sao? Nghĩ đến đây, nàng càng thêm tức giận, chắc chắn là Trần Thiên Minh đã ép buộc con bé phải làm như vậy, vì vậy nàng trừng mắt nhìn hắn.
Trần Thiên Minh thấy sắc mặt Hoàng Na không tốt vội vàng đứng lên nói: "Hai người nói chuyện nhé, tôi đi ra ngoài." Rồi hắn thẫn thờ bước ra.
"Thầy!"
Hoàng Lăng thấy bộ dạng đó của Trần Thiên Minh trong lòng cũng có chút hoảng sợ, thật ra nàng cũng muốn đi ra ngoài theo hắn, nếu ở lại cũng không biết phải nói gì với mẹ.
"Tiểu Lăng, con đứng lại, mẹ có chuyện cần nói với con!" Hoàng Na tức tối nói.
Nàng nhất định phải làm rõ chuyện này, nếu quả thật Trần Thiên Minh ép buộc Hoàng Lăng, nàng sẽ không bỏ qua cho tên khốn này.
"Mẹ, nói chuyện gì ạ?" Hoàng Lăng có chút khẩn trương, vô thức mân mê góc áo hỏi. Mẹ muốn hỏi chuyện gì ạ? Chắc là về chuyện vừa rồi với Trần Thiên Minh.
Hoàng Na nhìn Hoàng Lăng, tức tối hỏi: "Nói, vừa rồi có chuyện gì xảy ra, có phải Trần Thiên Minh mượn cớ dạy phụ đạo cho con rồi ép buộc con phải làm như thế không?" Nàng chờ câu trả lời của Hoàng Lăng, nếu quả thật đúng là Trần Thiên Minh làm thế, nàng sẽ lập tức đối phó với Trần Thiên Minh, bằng mọi thủ đoạn.
"Không, không phải thế đâu mẹ!" Hoàng Lăng biết mẹ hiểu lầm vội giải thích: "Mẹ, con thích Thiên Minh, con muốn trở thành bạn gái của anh ấy."
"Hắn không hề ép buộc con?" Hoàng Na lộ vẻ không tin.
Nàng còn nghĩ rằng chính Trần Thiên Minh đã buộc Hoàng Lăng không được nói sự thật: "Tiểu Lăng, con đừng sợ, có mẹ ở đây, con cứ nói sự thật, mẹ sẽ đòi lại công bằng cho con, nói đi, Trần Thiên Minh ép buộc con như thế nào?"
Hoàng Na đã suy tính rồi, nàng sẽ vận dụng các mối quan hệ của mình để đối phó với Trần Thiên Minh. Mặc dù nàng thích hắn nhưng hắn lại làm như vậy với con gái mình, điều này khiến nàng cảm thấy vô cùng tức giận, chỉ hận không thể giết chết hắn ngay lúc này.
"Không, không hề có, là con mượn cớ học tập để tìm cách đến gần anh ấy."
Hoàng Lăng đỏ mặt cúi đầu thấp hơn nói, tay không ngừng mân mê vạt áo. Nếu không phải mẹ đã hiểu nhầm Trần Thiên Minh như vậy, nàng tuyệt đối không nói những lời này, thật là ngượng chết đi được.
"Là con ép buộc hắn?" Hoàng Na không tin vào tai mình hỏi lại.
Hoàng Lăng sao lại có thể làm chuyện như thế, con bé vẫn còn bé mà.
Hoàng Lăng thấy mẹ vẫn không chịu tin đành thú thật: "Đúng vậy, con thích thầy giáo, nhưng anh ấy lại không thích con kiếm cớ để được gần anh ấy. Hiện tại anh ấy đã có chút thích con, đã để cho con hôn." Hoàng Lăng nói, lộ vẻ hạnh phúc.
"Trời ạ, chuyện gì thế này, ông trời sao lại đối xử với mẹ con ta như thế?" Hoàng Na âm thầm oán giận. Bản thân nàng thực sự thích Trần Thiên Minh, bây giờ con gái mình cũng thích hắn, mình phải làm sao đây.
"Tiểu Lăng, đó chỉ là tình cảm nhất thời của con thôi, đó không phải là tình yêu. Con phải biết nhiệm vụ hiện tại của con, con vẫn còn là học sinh mà."
Hoàng Na bám víu vào chút hy vọng này, có thể cô bé này vẫn chưa biết gì về tình cảm nam nữ, chỉ thích Trần Thiên Minh theo tình cảm thầy trò mà thôi.
Hoàng Lăng lắc đầu: "Mẹ, không phải con không phân biệt được, con cũng đã 17 tuổi rồi, cũng biết việc mình làm. Trước đây, con không thích thú gì việc học hành, chính thầy đã tận tâm giúp con tìm được hứng thú. Khi con nói chuyện này với thầy, thầy đã cự tuyệt con, đến giờ vẫn vậy, anh ấy quả thật là một người tốt, nếu là người khác thì đã không như vậy, đúng không mẹ?" Hoàng Lăng trong mắt lộ ra vẻ kiên định, điều này khiến Hoàng Na thực sự bối rối, nàng biết tính của con gái, khi đã quyết chuyện gì thì không ai cản nổi. Hơn nữa, Hoàng Na cũng đã tiếp xúc với Trần Thiên Minh mấy ngày nay, đối với hắn cũng hiểu đôi chút. Đừng nói Hoàng Lăng, bản thân mình cũng xinh đẹp, có tiền, chỉ cần hắn đồng ý mình, hắn cũng sẽ trở nên giàu có suốt đời. Thế nhưng hắn cũng từ chối mình, điều đó có thể cho thấy hắn không thực sự hứng thú với tiền bạc, xã hội ngày nay quả thực hiếm có người như vậy. Vì thế, nghe Hoàng Lăng nói, nàng cũng cảm thấy đồng tình, Trần Thiên Minh quả thật là một nam nhân tốt, chẳng trách cả hai mẹ con đều thích hắn.
"Thế nhưng, Tiểu Lăng, con vẫn là học sinh mà, không thể nói chuyện này quá sớm." Hoàng Na vẫn thuyết phục. Dù sao nàng cũng không muốn Hoàng Lăng đến với Trần Thiên Minh, bản thân mình tìm một người đàn ông tốt cũng đã rất khó, huống chi Tiểu Lăng vẫn còn nhỏ, tâm tính vẫn chưa trưởng thành.
Hoàng Lăng lắc đầu, giọng yếu ớt nói: "Mẹ, thực ra trước đây con cũng đã từng có bạn trai, mặc dù chỉ là tiếp xúc xã giao bình thường nhưng con cảm giác hoàn toàn không giống lúc này. Khi ở bên Thiên Minh, con cảm thấy rất hạnh phúc, chỉ muốn cả đời được ở bên anh ấy." Hoàng Lăng lộ vẻ kiên quyết.
"Hạnh phúc, cả đời ở bên hắn?" Hoàng Na càng thêm luống cuống. Cảm giác này thật giống với của nàng, trời ạ, Hoàng Lăng thực sự yêu Trần Thiên Minh rồi, Hoàng Na trong lòng rầu rĩ than vãn.
"Mẹ, mẹ không phải muốn ngăn cản con với Trần Thiên Minh đấy chứ? Nếu thiếu anh ấy, cuộc đời con cũng chẳng còn niềm vui nữa. Trước đây con cũng chỉ là muốn trêu đùa hắn thôi, nhưng càng tiếp xúc với hắn, con càng thấy bị thu hút, vô phương kiềm chế." Hoàng Lăng ưu tư nhìn mẹ. Nếu quả thật Hoàng Na không cho mình qua lại với Trần Thiên Minh, mình cũng không biết làm gì nữa.
"Con thực sự yêu hắn?" Hoàng Na thống khổ hỏi. Nếu như là một người phụ nữ khác thích Trần Thiên Minh, nàng sẽ không ngần ngại tranh giành đến cùng, nhưng đây lại là con gái mình, mình sao có thể làm như vậy? Nghĩ tới đây, Hoàng Na cảm thấy thật đau lòng, nàng không biết phải làm thế nào cho đúng nữa.
Hoàng Lăng kiên định nhìn nàng: "Đúng vậy, mẹ, con rất thích Thiên Minh. Mẹ đồng ý cho con nhé, con sẽ nghe lời mẹ, cố gắng học tập để thi đỗ đại học, con sẽ nghe lời mẹ mọi điều." Lời nói của Hoàng Lăng thật tha thiết, chỉ cần Hoàng Na đồng ý chấp nhận quan hệ của nàng với Trần Thiên Minh, nàng sẽ chấp nhận mọi điều.
Hoàng Na nghe nói vậy chợt động lòng, nếu như đồng ý với Hoàng Lăng, nàng sẽ chăm chỉ học tập. Đây quả thật là một điều kiện cực kỳ tốt, Hoàng Lăng trước giờ thành tích học tập vẫn không tốt, chuyện này như là đánh trúng tâm lý. Bây giờ nàng lại hứa chắc chắn như vậy, sao lại không thể động lòng được? Bản thân mình vất vả nhiều năm như vậy là vì cái gì, chẳng phải là để con cái được thành đạt sao? Nghĩ đến đây, Hoàng Na âm thầm quyết định trong lòng:
"Tiểu Lăng, thực sự con chấp nhận mọi điều sao?" Hoàng Na hỏi lại.
"Đúng vậy, chỉ cần để con được tiếp tục ở bên Thiên Minh." Hoàng Lăng khẳng khái gật đầu. Chỉ cần được như vậy, mọi thứ khác đều không quan trọng.
"Vậy, nếu con không đỗ đại học, con không được đến với hắn." Hoàng Na nói.
"Mẹ, con sẽ đỗ!" Hoàng Lăng trả lời.
"Trước khi con đỗ đại học, con không được phép thân mật với Trần Thiên Minh. Nếu mẹ phát hiện ra, mẹ không chỉ ngăn cản con, thậm chí có thể cho người giết hắn!" Hoàng Na lớn tiếng nói. Bây giờ, nàng biết toàn bộ sự việc này không phải do Trần Thiên Minh làm, vì thế nàng cũng không làm khó hắn, chỉ là lợi dụng điều này để ra vẻ, không thể để Trần Thiên Minh đi quá giới hạn với Hoàng Lăng, dù sao con bé vẫn còn nhỏ.
"Con biết rồi, tối đa cũng chỉ đến mức như ngày hôm nay, con cũng có lòng tự trọng mà." Hoàng Lăng đỏ mặt nói. Trước đây Hoàng Na cũng đã từng căn dặn nàng khi tiếp xúc với nam giới phải có lòng tự trọng, tuy nhiên mình thực sự thích Trần Thiên Minh rồi, cũng không biết có giữ được mình không. Hiện giờ cứ đáp ứng mẹ đã, sau này tính sau.
"Vậy là tốt, con học tiếp đi, mẹ đi tìm Trần Thiên Minh nói chuyện." Hoàng Na nói xong quay ra ngoài.
"Mẹ, mẹ đừng trách Thiên Minh nhé!" Hoàng Lăng lo lắng nói.
Hoàng Na cười khổ: "Mẹ sẽ không mắng hắn, nhưng mẹ cần phải nói rõ với hắn để hắn đối xử tốt với con. Mặt khác, trước khi con đỗ đại học, hắn không được làm bậy với con."
"Ồ." Hoàng Lăng nhỏ giọng, sau đó cầm quyển sách trên giường lên xem. Hiện tại nàng mới là năm thứ nhất cấp ba, hai năm nữa sẽ thi đại học. Sau khi thi đỗ đại học, mình có thể chính thức qua lại với Trần Thiên Minh. Nghĩ tới đây, nàng tập trung vào quyển sách trên tay.
"Cốc cốc cốc." Cửa phòng Trần Thiên Minh vang lên tiếng gõ.
"Mời vào."
Trần Thiên Minh nghiêm chỉnh ngồi trong phòng, đoán rằng Hoàng Na kiểu gì cũng đến tìm mình. Chà, muốn tới thì tới, chỉ là bản thân mình thật oan uổng, mình không hề chủ động yêu cầu, chính là Hoàng Lăng ép buộc mình, bản thân mình không có cách nào khác. Thế nhưng nói ra thì ai tin? Ài, mặc kệ số phận, chờ xem Hoàng Na nói thế nào. Vì thế, Trần Thiên Minh cứ ngồi trong phòng chờ nàng.
Hoàng Na đẩy cửa đi vào, cài then cửa cẩn thận rồi lẳng lặng đi đến bên cạnh hắn, chăm chú nhìn mà không nói lời nào. Bị Hoàng Na nhìn như vậy, Trần Thiên Minh trong lòng cảm thấy bực bội. "Hoàng Na này, muốn giết muốn thả thì tùy nàng, nhìn với ánh mắt như vậy, hắn thấy thật là khó chịu."