Sau khi mọi người dùng bữa sáng xong, Trần Thiên Minh yêu cầu Ngô Tổ Kiệt và đồng đội chuẩn bị xe. Lát nữa, họ sẽ bảo vệ Hoàng Na đến bệnh viện thăm gã đầu heo, Chủ tịch Tập đoàn Hoa Mỹ. Bệnh viện có rất nhiều người lạ mặt, công tác bảo vệ chắc chắn sẽ rất khó khăn, vì vậy hắn nhắc nhở mọi người phải hết sức cẩn thận.
“Lão đại, đã chuẩn bị xong.” Ngô Tổ Kiệt đến cạnh Trần Thiên Minh nói nhỏ.
“Hoàng đổng, mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa rồi, chị định khi nào sẽ xuất phát?”
Trần Thiên Minh hỏi Hoàng Na.
Ngày hôm nay, Hoàng Na không mặc trang phục công sở, thay vào đó nàng diện một chiếc áo dài tay màu hồng, tôn lên vòng một đầy đặn, trông thật sinh động. Phía dưới là chiếc quần jean bó sát, làm nổi bật những đường cong tuyệt mỹ của nàng.
Hoàng Na không nhìn hắn, chỉ khẽ nói:
“Chúng ta đi thôi, lát nữa mua một chút quà ở ngoài phố cũng được, việc này cứ giao cho số 1.”
“Tốt.” Trần Thiên Minh gật đầu rồi đi ra ngoài.
Lát sau, Hoàng Na cũng bước ra, nàng đi thẳng đến chiếc xe ở giữa. Theo thói quen, Trần Thiên Minh cũng mở cửa xe phía sau, định vào ngồi cùng Hoàng Na.
“Trần tiên sinh, ngài nên ngồi phía trước cùng với lái xe, như vậy cũng tiện quan sát.” Hoàng Na nói.
“Được thôi.”
Trần Thiên Minh không nghĩ Hoàng Na lại bảo mình ngồi ở ghế trước, nàng đã nói vậy thì hắn cũng đành chịu.
Ngồi ở ghế trước, qua gương chiếu hậu, hắn cảm thấy trong lòng không thoải mái khi nhìn vẻ lạnh lùng của Hoàng Na. Trước đây, nàng đối với mình thật là hòa ái, vẻ quyến rũ mê hoặc, thế nhưng hôm nay lại yêu cầu mình ngồi ở ghế trước, thái độ cũng thật lạnh nhạt.
Nghĩ vậy, trong lòng hắn cảm thấy có chút tự ái. Hoàng Na sao lại đối xử với mình như vậy? Ít nhiều gì thì trước đây, nàng cũng từng có tình cảm với mình mà. Tuy nhiên, hắn tự nhủ, nàng vẫn là người tự do, thích làm gì thì làm. Dù sao thì nhiệm vụ bảo vệ này cũng chỉ kéo dài một tháng, vì thế trong lòng hắn cũng cảm thấy thanh thản hơn nhiều.
Hoa Lý được điều trị tại bệnh viện tốt nhất thành phố M. Đây là một cơ sở khang trang, có đến 20 tầng. Nghe nói chi phí để được điều trị ở đây cũng rất tốn kém, tuy nhiên bệnh viện này cũng có sức hút không nhỏ, bệnh nhân kéo đến rất đông, mỗi năm thu về không ít lợi nhuận.
Hoa Lý nằm ở tầng 18, bởi vậy hắn cùng Hoàng Na phải sử dụng thang máy để đi lên. Đây là bệnh viện nên tất nhiên không có thang máy chuyên dụng. Mặc dù có đến 4 thang máy phục vụ nhưng lúc này cũng có rất đông người đang chờ.
Cửa thang máy vừa mở, Trần Thiên Minh cùng Hoàng Na bước vào đầu tiên, đi vào sát phía trong. Đương nhiên, Trần Thiên Minh muốn Ngô Tổ Kiệt và đồng đội cũng vào luôn để có thể lập vòng bảo vệ xung quanh Hoàng Na, nhưng ngay sau hắn, rất nhiều người khác cũng chen vào.
Khi Ngô Tổ Kiệt và đồng đội bước vào, thang máy bật tín hiệu quá tải. Những người bên trong bắt đầu trách móc họ, yêu cầu họ chờ chuyến sau.
Trần Thiên Minh cũng hiểu, muốn ra ngoài nhưng hắn cùng Hoàng Na đứng ở sát phía trong, đi ra cũng không phải dễ. Bất đắc dĩ, hắn nói với Ngô Tổ Kiệt và đồng đội:
“Tiểu Kiệt, chú và anh em chờ chuyến sau rồi lên vậy.”
Ngô Tổ Kiệt đành phải chấp nhận bước ra ngoài, cửa thang máy liền đóng lại.
Khi thang máy đóng cửa, mọi người ở trong phải đứng gọn lại một chút. Trần Thiên Minh, để tránh va chạm với Hoàng Na, liền đứng ra phía trước, xoay lưng về phía nàng, dang hai tay chắn ngang.
Nhưng mặc cho hắn cố gắng thế nào, vẫn không tránh khỏi việc bị đẩy ép sát lưng vào người Hoàng Na.
Ép sát vào tấm thân mềm mại kia, hắn không khỏi có chút động lòng. Vừa rồi Hoàng Na tỏ vẻ lạnh lùng với hắn, nên hắn cũng muốn tìm cách thân mật với nàng một chút. Nhân cơ hội này, người càng đông hắn càng thích thú.
Mặt khác, do Hoàng Na quay mặt về phía hắn, trong khi tay hắn đang dang ra để cản người khác va chạm với Hoàng Na, vì thế chính hắn lại bị người khác đẩy ép sát vào bộ ngực căng tròn của nàng.
Hoàng Na cũng muốn dùng tay đẩy Trần Thiên Minh tránh xa mình ra, tuy nhiên hắn bị rất nhiều người chen lấn, làm sao nàng có thể đẩy nổi. Bộ ngực của mình bị Trần Thiên Minh đè nặng, bản thân nàng cảm thấy không ổn, vừa xấu hổ, vừa có chút ngứa ngáy.
Vì Trần Thiên Minh thực sự bị những người khác chen lấn nên không thể làm gì khác, hắn cũng đành "ngộ biến tùng quyền" mà ép sát vào người Hoàng Na.
Trần Thiên Minh cũng cảm giác được Hoàng Na muốn đẩy mình ra, hắn vẻ mặt xấu hổ nói nhỏ:
“Không có ý gì đâu, tôi không làm khác được, thực sự là do bị người ta chen lấn thôi.”
Bộ ngực của Hoàng Na thật là ấm, vừa mềm vừa co dãn, thật là sảng khoái. Đồng thời, cậu nhỏ của hắn cũng có chút phản ứng.
“Tôi biết, không trách cậu được.” Hoàng Na lí nhí đáp, nếu không phải Trần Thiên Minh đứng ngay sát, hắn cũng không thể nghe rõ.
Thang máy đến mỗi tầng lại dừng lại một chút. Những người muốn vào, thấy thang máy quá đông, đều rất bực bội, nhưng cũng đành chấp nhận để thang máy đóng cửa đi tiếp.
Mặc dù mỗi tầng đều có người ra ngoài nhưng cũng được bổ sung thêm người khác, vì vậy Trần Thiên Minh vẫn bị ép chặt ở phía trong. Thật là đông người mà, bệnh viện này không thu lời lớn thì quả là vô lý.
Đột nhiên Trần Thiên Minh có cảm giác cái mông của mình bị ai đó nhẹ nhàng huých vào.
Ai vậy nhỉ, Trần Thiên Minh thầm nghĩ. Chỉ có Hoàng Na đứng sau mình, ngoại trừ nàng thì làm gì có ai khác? Chẳng lẽ vì mình áp vào ngực nàng mà nàng muốn đòi lại công bằng nên sờ mông mình?
Nghĩ vậy, hắn quay lại nhìn Hoàng Na, thấy vẻ mặt nàng đỏ hồng như trái táo chín. Nhìn cái bộ dạng xấu hổ của nàng, không phải nàng làm thì là quỷ chắc. Hừ, ngươi sờ mông ta, ta cũng phải kiếm lại chút vốn chứ!
Vì vậy, hắn dùng thêm chút sức nữa để ép chặt lưng vào bộ ngực căng tròn kia.
Thân thể Hoàng Na dường như có chút rung động, lực tác động lên cái mông của hắn cũng có chút lớn dần.
Được đụng chạm vào ngực Hoàng Na, lại được nàng sờ mông, mặc dù chỉ là sờ nhẹ nhưng trong lòng hắn cũng sảng khoái không thể tả xiết.
Hoàng Na này, vẻ mặt thì lạnh nhạt với mình, nhưng kỳ thực trong lòng vẫn thích mình. Nếu không, nàng cũng sẽ không làm như vậy. Nghĩ đến đôi bàn tay trắng noãn của nàng đang sờ mó mình, cậu nhỏ của hắn càng lúc càng thêm cương cứng.
Dần dần, thang máy càng lên cao, số người bên trong càng ít. Trần Thiên Minh không còn cách nào khác đành phải tách ra khỏi người Hoàng Na, đồng thời cũng không biết Hoàng Na đã thôi sờ mông mình từ lúc nào.
Hắn nhìn khuôn mặt đỏ bừng đang có chút nũng nịu của nàng, trong lòng thật sảng khoái. Hoàng Na cũng phát hiện hắn đang nhìn mình, càng thêm xấu hổ, vờ lơ đãng quay sang phía khác, không dám nhìn hắn. Chuyện lúc nãy thật đáng thẹn, làm sao nàng còn dám nhìn hắn đây?
Cuối cùng cũng đã đến tầng 18, Trần Thiên Minh quay lại nhìn nàng:
“Hoàng đổng, đã tới nơi, chúng ta ra ngoài thôi.”
Nói xong hắn nhanh chóng đi ra, Hoàng Na cũng theo sát hắn. Vừa ra đến ngoài đã thấy Ngô Tổ Kiệt và đồng đội đứng chờ sẵn.
“Lão đại!” Ngô Tổ Kiệt gọi nhỏ.
“Thang máy của tôi đông người quá, chạy chậm rì rì, giờ mới đến nơi.” Trần Thiên Minh nói.
“Đi thôi, chúng ta qua thăm Hoa Lý, lát nữa còn phải về công ty làm việc tiếp.” Hoàng Na nhìn mọi người nói.
Ngô Tổ Kiệt và đồng đội liền hướng tới phòng bệnh của Hoa Lý, chợt Ngô Tổ Kiệt kêu lên: “Lão đại, quần của anh…”
“Cái gì?” Trần Thiên Minh vừa nói, vừa sờ túi sau quần.
Trời ạ, túi sau đã bị rạch, cái ví tiền cũng không cánh mà bay. Chắc chắn vừa rồi đã có kẻ lợi dụng lúc đông người rạch túi hắn lấy ví. Kẻ sờ mông mình nhất định là tên móc túi, không phải Hoàng Na. Trần Thiên Minh chợt hiểu ra.
Nghĩ đến đây, hắn chợt lôi vạt áo sơ mi ra. May mắn thay, vạt áo đủ dài, che khuất được cái túi quần bị rạch.
Mẹ kiếp, thật là lớn mật! Ông mà tóm được mày thì nhất định phải cho mày biết tay. À, phải gọi cho A Quốc để báo việc mất mấy tấm chi phiếu. Cũng may không có tiền mặt trong ví, dạo này hắn bị Trương Lệ Linh và đồng bọn hạn chế chi tiêu, trong ví chỉ có chi phiếu chứ không có tiền mặt.
Tới phòng bệnh của Hoa Lý, Trần Thiên Minh cầm lấy giỏ hoa từ tay số 3 nói:
“Các cậu cứ canh ở đây, để tôi cùng Hoàng đổng vào.”
“Hoa đổng, thương thế của anh thế nào rồi?”
Hoàng Na vừa vào tới cửa, thấy đầu Hoa Lý bị băng bó kín mít, giả vờ quan tâm hỏi.
“Na Na, em đã đến rồi!”
Hoa Lý thấy nàng đến thăm mình, cảm thấy thực sự vui vẻ, cười đến nỗi suýt sùi bọt mép.
Hoàng Na cười nói: “Đúng vậy, tôi nghe mọi người nói anh lúc về gặp phải bọn côn đồ. Sao chúng lại đánh anh dã man thế này?”
Hoàng Na nói như vô tình, không hề biết rằng tai họa này của hắn là do mình mà đến.
“Tôi cũng không biết, khi chúng ta chia tay được một lúc, phía sau có một chiếc minibus vượt lên chặn đầu xe tôi. Khoảng hơn 10 tên bịt mặt nhảy ra, đánh ngã toàn bộ vệ sĩ của tôi, sau đó lôi tôi ra. Bọn chúng còn lục soát xe của tôi một lúc, sau đó lại đòi tiền tôi. Lúc đó tôi cũng không mang theo nhiều tiền, khoảng 10 vạn, thế mà chúng vẫn không tha cho tôi, tập trung đánh tôi một trận, lại còn toàn đánh vào đầu.”
✽ Thiên Lôi Trúc ✽ AI dịch hay