Trần Thiên Minh thấy vẻ khẩn trương của Hoàng Lăng, vỗ vai nàng nói: “Em không phải sợ, em không tin tưởng thầy sao?”
“Em tin.” Hoàng Lăng gật đầu.
“Được, có thầy ở đây, thầy sẽ không để em bị tổn thương. Chỉ cần em nghe lời thầy, bảo sao làm vậy. Nếu không có chuyện gì, em đừng nói, yên tâm, sẽ không sao đâu.” Trần Thiên Minh an ủi. Thật ra trong lòng hắn cũng không khỏi lo lắng, không biết đối phương có bao nhiêu người, võ công thế nào. Tuy nhiên, để Hoàng Lăng yên tâm, hắn đành phải nói như vậy.
“Được, em nghe lời thầy.” Hoàng Lăng nói.
“Tiểu Ngũ, nếu có việc xảy ra, tôi sẽ cùng Hoàng Lăng chạy đi, cậu cũng chạy hướng ngược lại, không cần lo cho tôi.” Trần Thiên Minh nói với Tiểu Ngũ.
“Không được anh, tôi không thể bỏ anh lại được.” Hắn biết nếu hắn bỏ chạy theo đường khác, đối phương có thể bỏ qua cho hắn, như vậy quả thật là có lỗi với anh.
“Không sao đâu, nếu cậu ở cùng chúng tôi, ngược lại sẽ liên lụy đến tôi. Tôi có khinh công, có thể mang Hoàng Lăng về được, bọn chúng cũng không thể đuổi theo tôi được.” Trần Thiên Minh cười nói. Cho đến nay, hắn không cần nhiều người bảo vệ chính là bởi lý do này. Hơn nữa, so với Hoàng Na thì Hoàng Lăng vẫn còn nhỏ, hắn mang theo nàng đào tẩu cũng dễ dàng hơn.
Xe của Tiểu Ngũ vọt thẳng về phía trước, đồng thời xe của Số 9 cũng giảm tốc độ, chuyển vào giữa đường để làm chậm đối phương.
Hai chiếc xe phía sau có vẻ sốt ruột. Rầm một tiếng, hai chiếc xe đó đâm thẳng vào xe của Số 9. Xe của bọn họ thuộc loại tốt nên chỉ lắc lư một chút, không có gì trở ngại.
Tuy nhiên, phát hiện xe chở Hoàng Lăng đã tăng tốc nên từ trong xe của chúng có một người thò súng ra bắn thủng lốp xe Số 9. Chỉ nghe "Pằng! Pằng! Pằng!" liên tiếp, xe của Số 9 mất lái, đảo dữ dội, rồi lao ra vệ đường. Hai chiếc xe kia thấy đã loại được xe cản đường liền tăng tốc, bám theo xe chở Hoàng Lăng.
Do xe của Số 9 đã gây được sự chậm trễ nên lúc này, khoảng cách giữa chúng với xe của Trần Thiên Minh đã khá xa. Hơn nữa, xe của Trần Thiên Minh được Hoàng Na trang bị khá tốt, nên những phát súng từ phía sau cũng không ảnh hưởng gì.
“Anh, phía trước kia đường rộng hơn, chúng ta có thể thoát khỏi bọn chúng.” Tiểu Ngũ vui vẻ nói. Do đã kéo giãn được cự ly với đối phương, sau khi vào làn đường lớn, chỉ cần tăng ga, với lợi thế của chiếc xe này, chúng ta chắc chắn sẽ bỏ xa đối phương.
Trần Thiên Minh nghe nói vậy, trong lòng cũng không vui vẻ gì mấy. Mặc dù không biết Tá Đằng Mộc đã liên kết với phe nào, nhưng bọn chúng cũng thật sự thông minh. Qua sự việc Hoa Lý bị phục kích, bọn chúng thường dùng chiến thuật bọc sườn tấn công. Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh bảo Tiểu Ngũ: “Cẩn thận, phía trước có thể có mai phục.”
Trần Thiên Minh vừa dứt lời, ở chỗ quẹo phía trước đột nhiên xuất hiện một chiếc xe buýt lao ra, hướng tới chính thân xe của hắn. Tiểu Ngũ vội vàng đạp phanh. Két! Chiếc xe phanh gấp, dừng lại chới với, chỉ cách chiếc xe buýt một chút. Tiểu Ngũ đổ mồ hôi lạnh, nếu không phải có Trần Thiên Minh nhắc nhở, chắc chắn chiếc xe buýt đã tông thẳng vào xe của mình rồi.
Thấy xe mình đã bị chặn lại, hai chiếc xe phía sau cũng sắp đuổi tới nơi, Trần Thiên Minh vội kéo Hoàng Lăng xuống xe, đồng thời nói với Tiểu Ngũ: “Võ công của cậu không cao, cậu cứ bỏ chạy theo hướng khác đi, bọn chúng chỉ nhắm vào tôi với Hoàng Lăng, chắc sẽ bỏ qua cho cậu.”
Trần Thiên Minh kéo Hoàng Lăng vòng ra phía sau xe. Từ chiếc xe buýt chặn phía trước có bốn tên bịt mặt nhảy ra. Hai chiếc xe phía sau cũng vừa trờ tới, trong đó nhảy ra sáu tên bịt mặt nữa.
Mười người, Trần Thiên Minh thầm nghĩ. Xem ra không thể liều mạng với chúng được, phải tìm cách chạy nhanh. Nghĩ vậy, hắn vòng tay ôm Hoàng Lăng, nói: “Hoàng Lăng, ôm chặt lấy ta, ta sẽ đưa em chạy thoát.” Nói xong hắn vận khinh công nhảy sang làn đường bên trái. Đây chính là làn đường ngược chiều, chắc chắn đối phương không thể dùng ô tô đuổi theo hắn được. Hơn nữa, hắn dùng khinh công bỏ chạy, như vậy cũng chỉ vài kẻ có võ công cao mới có thể bám theo, nhờ đó số lượng địch nhân cũng có thể giảm bớt.
Vượt qua làn đường, Trần Thiên Minh tiếp tục hướng đến dãy nhà cao tầng trước mặt lướt tới. Chỉ cần vượt qua khu nhà này sẽ tới một khoảng sân rộng, hắn có thể dùng khinh công đưa Hoàng Lăng thoát thân. Quả thật, nếu không có bản lĩnh thực sự, hắn sẽ không thể vượt qua được dãy nhà cao tầng san sát này.
“Đuổi theo, không để hắn chạy thoát!” Tên cầm đầu ra lệnh rồi nhắm hướng Trần Thiên Minh đuổi theo. Tên này chính là Diệp Đại Vĩ. Hắn đã khảo sát kỹ hành trình của Hoàng Lăng, biết nàng sẽ về nhà qua đường này nên phục kích tại đây để bắt nàng. Hắn biết rõ lực lượng bảo vệ Hoàng Lăng không mạnh, chỉ e ngại võ công của Trần Thiên Minh, nhưng một con hổ mạnh khó địch lại bầy hổ. Vì thế hắn dẫn theo Vân Ma cùng vài cao thủ Ma Môn, ngoài ra còn có ba nhẫn giả của Tá Đằng Mộc. Với lực lượng này, hắn nắm chắc có thể giết được Trần Thiên Minh và bắt Hoàng Lăng.
Theo kế hoạch của bọn chúng, Vân Ma cùng bọn người Tá Đằng Mộc chặn phía sau, lại cho một tên trong Hắc Hoa Bang lái xe buýt chặn phía trước. Tốt nhất là đụng vào xe của Trần Thiên Minh làm hắn bị thương, như vậy khi bọn chúng xuất hiện sẽ dễ dàng khống chế Trần Thiên Minh hơn.
Điều bất ngờ là xe của Trần Thiên Minh lại đột ngột phanh gấp, tên lái xe buýt đã không thể đụng trúng xe của hắn, mà Trần Thiên Minh lại nhanh chóng ôm Hoàng Lăng, dùng khinh công bỏ chạy. Đây chính là ngoài dự tính của hắn. Trần Thiên Minh đã không bị đụng xe lại còn nhanh chóng thoát đi, cứ như thể đã biết trước âm mưu của chúng. Vì thế Diệp Đại Vĩ thúc giục đồng bọn liều mạng đuổi theo, chỉ cần có thể đuổi kịp, với lực lượng áp đảo của bọn chúng sẽ có thể chế ngự được Trần Thiên Minh.
Không chậm trễ, Diệp Đại Vĩ cũng vận khinh công đuổi theo. Hắn không thể bỏ qua cơ hội tốt khi có lực lượng áp đảo mà Trần Thiên Minh lại đơn độc như vậy. Nghĩ đến chính mình đã giết Thái Đông Phong, sau đó vu oan cho Trần Thiên Minh, thế mà hắn vẫn không bị sao. Hắn chỉ mong đêm nay giết được Trần Thiên Minh, như vậy vừa có thể báo được thù riêng, vừa nhận được sự tôn trọng của Ma Vương và bọn người Tá Đằng Mộc.
Tuy nhiên, ngoài Diệp Đại Vĩ, Tá Đằng Mộc, Vân Ma cùng một thượng nhẫn là có thể bắt kịp Trần Thiên Minh. Bọn thủ hạ phía sau càng ngày càng bị bỏ xa do không có khinh công. Mặc dù võ công của Trần Thiên Minh rất thâm hậu, tuy nhiên do phải mang theo Hoàng Lăng nên tốc độ chậm hơn bình thường một chút, vì thế bọn Diệp Đại Vĩ vẫn có thể bám theo được.
Bị Trần Thiên Minh ôm chặt, Hoàng Lăng cảm nhận tiếng gió vù vù bên tai, liền mở mắt quan sát. Nàng thấy mình đang cùng Trần Thiên Minh lướt đi vun vút trong không trung, đến nỗi mở mắt cũng khó khăn, vì thế nàng nhắm chặt mắt không dám nhìn nữa. Dù sao nàng cũng biết đối phương có rất đông người, vì thế lúc này chỉ mong Trần Thiên Minh có thể đưa mình chạy thoát.
Trần Thiên Minh lướt qua dãy nhà cao tầng, hướng tới khoảng sân rộng kia để chạy trốn. Phía sau khoảng sân này chính là một công viên. Lần trước chính hắn đã dẫn Tiểu Hồng đến đây dạo chơi, vì thế hắn cũng biết nếu vượt qua công viên kia, bọn họ có thể hòa vào khu dân cư phía sau, như vậy bọn Diệp Đại Vĩ có muốn tìm bắt hắn cũng khó.
Diệp Đại Vĩ đoán được ý đồ của hắn nên kêu lớn: “Mọi người cố lên, đừng để hắn thoát sang được bên kia, lúc đó sẽ rất khó tìm được hắn!” Nói xong hắn móc súng ra nhằm hướng Trần Thiên Minh bắn.
Đoàng! Đoàng! Vài tiếng súng vang lên, mấy viên đạn lao về hướng Trần Thiên Minh. Thông thường, người luyện võ không mấy khi mang theo súng, tuy nhiên, với bản tính âm hiểm, Diệp Đại Vĩ vẫn mang theo, bây giờ chính là lúc cần sử dụng đến.
Ở phía trước, phát hiện đối phương nổ súng, Trần Thiên Minh đành ôm Hoàng Lăng bay vọt lên cao để tránh đạn, nếu không nhất định đã bị bắn trúng rồi. Tuy nhiên, do hắn vọt lên cao nên tốc độ bị chậm lại một chút, bọn Tá Đằng Mộc cũng đã kịp thời đuổi tới, hình thành thế tam giác bao vây hắn.
Trần Thiên Minh lạnh lùng nhìn ba người bịt mặt, nói: “Xem ra các ngươi cũng không phải đồ vô dụng, cuối cùng cũng có thể đuổi kịp.” Mặc dù ra vẻ rất thoải mái nhưng trong lòng Trần Thiên Minh cũng không khỏi lo lắng. Từ khi xuống xe đến đây, nếu không có võ công cao cường sẽ không thể đuổi kịp, như vậy mấy kẻ này đều có võ công không hề tệ. Không biết trình độ của chúng ở mức nào, liệu mình có thể đối phó nổi không. Lúc này, Diệp Đại Vĩ sau khi chậm lại để nổ súng cũng đã đuổi kịp tới, bốn người bao vây xung quanh Trần Thiên Minh.