Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 478: CHƯƠNG 478: TÔI GIÚP EM LAU KHÔ

“Giờ đúng là lúc nghỉ ngơi, nhưng để người khác nhìn thấy cũng không hay. Anh Trần, em tìm được công việc này không dễ dàng gì, hay là sau này chúng ta ít trò chuyện lại nhé?” Tiểu Mị lo lắng nhìn Trần Thiên Minh nói, rồi liếc ra ngoài như sợ bị ai đó bắt gặp.

“Không sao đâu, dù sao hiện tại cũng không có ai, em cũng vừa hết giờ làm việc buổi sáng, không ai quản được em. Nếu không thì thế này nhé, sau này tôi mời em đi ăn cơm nhé.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói, có thể hẹn Tiểu Mị đi ăn cơm, vậy là có hy vọng rồi.

“Để sau tính, hiện giờ em mới vào làm việc, có nhiều thứ cần phải học hỏi, hơn nữa, hết giờ làm việc em phải về nhà, em cũng không có thói quen ăn cơm ở nhà hàng bên ngoài.” Tiểu Mị lắc đầu nói, xem ra nàng muốn tìm cớ để từ chối Trần Thiên Minh, không muốn cùng hắn ra ngoài ăn cơm.

Trần Thiên Minh nghe nàng nói vậy cũng bất đắc dĩ gật đầu, nói: “Thôi, bỏ qua chuyện đó đi, em cũng không có thời gian. Đến đây, để tôi rót nước cho em.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa đặt cái cốc của Ngô Tổ Kiệt lên bàn, sau đó tiến sang định cầm lấy cốc nước của cô ấy.

Tiểu Mị thấy Trần Thiên Minh rót nước giúp mình, ngượng ngùng nói: “Anh Trần, để tôi tự làm, không cần phiền anh đâu.”

“Em khách sáo làm gì, có phải là khinh thường anh không?” Trần Thiên Minh vừa nói vừa không khách khí giành lấy cái cốc trên tay cô ấy, sau đó đến bên bình nước rót vào cốc.

Tiểu Mị thấy dù sao cốc của mình cũng bị Trần Thiên Minh giành lấy rồi, không biết làm sao đành phải để anh ta rót nước vào.

Trần Thiên Minh rót đầy nước vào cốc của Tiểu Mị rồi vui vẻ tiến lại gần cô ấy nói: “Tiểu Mị, đây, nước của em.”

Tiểu Mị đành phải tiến tới nhận lấy cốc nước từ tay Trần Thiên Minh, Trần Thiên Minh cũng lợi dụng lúc này mà vuốt lấy bàn tay nhỏ bé của cô ấy. Chà, bàn tay này thật mềm mại, trắng nõn nà, sờ vào thật thích.

Bị Trần Thiên Minh vuốt tay, Tiểu Mị giật mình, tay cầm nước cũng run bắn cả lên. Cốc nước lại được Trần Thiên Minh rót đầy, vì thế không ít nước bị bắn tung tóe lên bộ ngực cao vút của cô ấy.

Nhìn bộ ngực của cô ấy bị nước bắn lên, mắt Trần Thiên Minh như lồi ra. Mặc dù thời tiết đã chuyển lạnh nhưng mọi người vẫn thường chỉ mặc áo dài tay, chưa mặc áo khoác dày. Tiểu Mị cũng thế, lúc này chiếc áo của cô ấy bị nước vung lên, ướt hết phần ngực, vì thế dán sát vào bộ ngực cao vút của cô ấy, làm lộ rõ màu hồng phơn phớt. Trần Thiên Minh dường như đang nhìn xuyên thấu qua chiếc áo của cô ấy, dán mắt vào bộ ngực ấy, hai tay hắn khẽ động đậy, chỉ hận mình không thể túm lấy mà nhào nặn cho thỏa thích.

Tiểu Mị cũng cảm giác được ánh mắt nóng rực của Trần Thiên Minh đang dán vào ngực mình, vội dùng tay trái che lấy ngực, đỏ mặt cúi đầu, không dám nhìn anh ta. Nàng chưa bao giờ gặp phải tình huống như thế này, không khỏi cảm thấy xấu hổ.

“Vô ý, Tiểu Mị, anh vô ý quá.” Trần Thiên Minh tỏ vẻ áy náy nói. Hắn chỉ là vô tình chạm vào tay cô ấy một cái thôi, không ngờ cô ấy lại giật mình đến nỗi làm đổ cả nước vào áo, lại còn đổ trúng vào ngực nữa chứ. Xem ra Tiểu Mị trước đây cũng chưa tiếp xúc thân mật với người đàn ông nào, hay là vẫn còn trong trắng…. Nghĩ đến đây trong lòng Trần Thiên Minh chợt thấy phấn khích.

Tiểu Mị ngượng ngùng lắc đầu nói: “Chuyện này không liên quan đến anh, là tự tôi làm đổ nước.” Tiểu Mị cũng không hề trách Trần Thiên Minh, chỉ tự trách mình, điều này làm cho trong lòng Trần Thiên Minh càng thêm thích thú. Cô ấy quả là một thiếu nữ vừa thơ ngây, vừa lương thiện.

“Để tôi lau khô giúp em.” Trần Thiên Minh nhìn thấy Tiểu Mị vẫn đang dùng tay che ngực liền nói ngay. Nếu Tiểu Mị đồng ý thì quả thật là tuyệt vời.

“Không, không cần!” Tiểu Mị đỏ mặt lắc đầu lia lịa. Cô ấy sao có thể để Trần Thiên Minh chạm tới bộ ngực của mình được. Cũng không biết Trần Thiên Minh vô tình hay giả vờ không hiểu điều này, càng nghĩ cô ấy càng thêm đỏ mặt.

“Em để như vậy đi ra ngoài, người khác nhìn thấy sẽ không hay đâu.” Trần Thiên Minh nói ra điều mình lo lắng, không phải hắn háo sắc mà lo sợ cảnh xuân sắc của Tiểu Mị sẽ lộ ra trước mắt người khác.

“Em vào nhà vệ sinh dùng máy sấy để sấy khô là được.” Tiểu Mị nói xong liền bưng cốc nước rồi đi ra ngoài.

“Đúng vậy, thật không ngờ, nhà vệ sinh có máy sấy.” Trần Thiên Minh vỗ đầu nhớ ra, nhà vệ sinh nam cũng có máy sấy. Chà, đúng là công ty lớn có khác, thứ gì cũng có. Trần Thiên Minh vừa nghĩ vừa cầm cốc nước của Ngô Tổ Kiệt quay về phòng theo dõi.

“Lão đại, cảm ơn anh đã lấy nước giúp.” Ngô Tổ Kiệt cảm kích nhận lấy cốc nước từ tay Trần Thiên Minh. Bản thân hắn khó có thể có loại đãi ngộ này, lão đại tự tay lấy nước cho mình uống.

Chợt hắn ngạc nhiên kêu lên: “Lão đại, sao trong cốc không có nước?”

Trần Thiên Minh nghe Ngô Tổ Kiệt nói vậy cúi đầu nhìn xuống. Trời ạ, vừa rồi mình chỉ nghĩ đến cái ẩn hiện trên ngực Tiểu Mị nên quên mất không lấy nước cho Tiểu Kiệt.

“Ồ, Tiểu Kiệt, bình nước uống bên kia đã hết rồi. Tôi đã bảo người mang đến, một lát nữa sẽ có.” Trần Thiên Minh đương nhiên không thể tự mình thú nhận là đã mải tán gái mà quên lấy nước cho Ngô Tổ Kiệt. Chuyện này quá mất mặt mà, đành nghĩ đại ra một lý do để đối phó.

“Không hề có nước?” Số Một nghi hoặc nhìn Trần Thiên Minh. Vừa rồi hắn đi lấy nước, rõ ràng trong bình còn đầy mà, thế nào mà lại hết nhanh thế.

Từ sau hôm gặp Tiểu Mị, Trần Thiên Minh không đổi ban cho bọn Lâm Quốc nữa. Hoàng Lăng một mực đòi Trần Thiên Minh phải ở bên cạnh hỗ trợ học tập nhưng hắn vẫn giữ câu nói cũ: “Chỉ còn vài ngày nữa là ký hợp đồng, phải tập trung bảo vệ cho Hoàng Na” để đối phó với Hoàng Lăng.

Hoàng Na cũng không thể nói gì hơn, đành phải chấp nhận. Tuy nhiên, cô ấy cũng biết rõ ý đồ của Trần Thiên Minh, hắn nhất định nhân cơ hội đó mà tìm cách gần gũi với trợ lý mới của mình. Thời gian này hắn cũng không làm gì quá phận, trong giờ làm việc cũng không tìm gặp Tiểu Mị, chỉ nói chuyện với cô ấy lúc hết giờ làm việc, vì thế nên Hoàng Na cũng không thể nói gì được.

Hết giờ làm việc, thấy Tiểu Mị vẫn còn ở trong phòng, Trần Thiên Minh vội đến gần cô ấy nói: “Tiểu Mị, tối nay em có rảnh không, tôi muốn mời em đi ăn cơm.”

Theo sự quan sát của hắn, Tiểu Mị đúng là một thiếu nữ tốt, bình thường rất hòa đồng với những người cùng làm việc. Mặc dù khi đối diện với hắn rất hay xấu hổ, nhưng đối với những người khác lại rất thân thiện, rất hay giúp đỡ mọi người, vì thế nên ai cũng quý mến. Hơn nữa cô ấy lại thật sự tích cực làm việc, luôn là người đến sớm nhất, về muộn nhất, đến Tiểu Văn cũng phải tán thưởng.

Tiểu Mị ngước lên, thấy Trần Thiên Minh đứng cạnh, cười nói: “Anh Trần, là anh à? Giờ em đang phải xem qua một ít tài liệu, lát nữa sẽ về nhà.” Tiểu Mị mấy ngày gần đây cũng đã quen thuộc với mọi người, cũng không giống trước đây, cứ thấy hắn là đỏ mặt, tuy nhiên bộ dáng của cô ấy đối với hắn vẫn còn có chút e lệ.

“Tôi hỏi, em có thể đi ăn cơm với tôi không, tôi mời em.” Trần Thiên Minh thấy Tiểu Mị chỉ trả lời một nửa câu hỏi của mình, nửa kia vẫn chưa trả lời hắn nên tiếp tục hỏi.

“Em, em….” Tiểu Mị đỏ mặt cúi đầu, xem bộ dạng của cô ấy cũng có vẻ muốn đồng ý.

“Ha ha, xem ra mình cũng có hy vọng rồi!” Trần Thiên Minh trong lòng âm thầm cười. Tiểu Mị rõ ràng cũng muốn đi cùng mình, chỉ là tính cô ấy nhút nhát, chưa dám đáp lời thôi.

“Mặc dù chúng ta không phải là đồng nghiệp, nhưng chúng ta có thể gặp nhau cũng là một cái duyên, em cũng không có gì phải e ngại.” Trần Thiên Minh tiếp tục thừa thắng xông lên, như vậy cô nàng ngây thơ mới ra trường này mới không kịp trở tay.

“Cái đó, cái đó…” Tiểu Mị khẽ gật đầu một cái, tỏ vẻ đồng ý với lời mời của Trần Thiên Minh.

“Lão đại, Hoàng đổng nói phải về nhà ngay bây giờ.” Đột nhiên Trần Thiên Minh nghe tiếng của Ngô Tổ Kiệt trong tai nghe.

“Được, tôi chờ bên ngoài, cậu đưa Hoàng đổng ra ngoài đi.” Trần Thiên Minh bóp tai nghe trả lời.

Trần Thiên Minh biết lát nữa sẽ phải đưa Hoàng Na về biệt thự, tuy nhiên hắn muốn thử một chút xem Tiểu Mị có đồng ý đi ăn cơm cùng hắn không. Nếu cô ấy đồng ý thì sau này mình hẹn cô ấy cũng sẽ dễ dàng hơn.

Hơn nữa, hiện tại mình phải hộ tống Hoàng đổng về nhà, lý do này thì Tiểu Mị không thể phản đối. Làm như vậy, cô ấy sẽ có cảm giác trong lòng có được, có mất, vậy thì cô ấy đối với mình sẽ càng có hoài niệm hơn. Đây chính là loại phương pháp vừa níu vừa thả, nhất định sẽ gây trong lòng Tiểu Mị nỗi nhớ, cô ấy nhất định sẽ càng muốn gặp gỡ mình hơn.

Vì vậy Trần Thiên Minh tỏ vẻ khổ sở nói với Tiểu Mị: “Tiểu Mị, thật tiếc quá, vừa rồi thuộc hạ của tôi nói phải đưa Hoàng đổng về nhà, tôi cũng phải đi theo. Vài ngày nữa tôi lại mời em đi ăn cơm được không?” Vẻ mặt Trần Thiên Minh lúc này hiện rõ vẻ bi thống, dường như hôm nay không được đi ăn cùng cô ấy là một sự nuối tiếc của cả đời hắn.

“Ồ, cái đó, quên đi.” Tiểu Mị nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy thất vọng. Cô ấy đã phải đấu tranh trong lòng mới quyết định đi ăn cùng hắn, thế nhưng Trần Thiên Minh lại phải đưa Hoàng đổng về nhà, không thể mời cô ấy được, cô ấy cũng cảm thấy có chút mất mát.

“Thật xin lỗi, tình cảnh của Hoàng đổng lúc này thực sự rất nguy hiểm, có người muốn giết cô ấy. Lần trước còn gửi bom đến đây, làm không ít người bị thương, cũng may là khi đó em chưa đến đây làm việc.” Trần Thiên Minh nói.

“Đáng sợ như vậy sao, dùng bom?” Tiểu Mị sắc mặt tái nhợt hỏi lại.

“Hiện tại cũng không đáng sợ nữa, tôi đã cho triển khai một vài biện pháp an ninh mới, bom không thể đến được đây. Em về trước đi, vài ngày sau anh lại mời em ăn cơm, được không?” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.

“Được, Anh Trần, em về trước.” Tiểu Mị gật đầu nói, chỉnh đốn lại trang phục một chút rồi cầm túi xách đi ra.

Chỉ chốc lát sau, Hoàng Na cũng đi ra, Trần Thiên Minh liền cùng Ngô Tổ Kiệt và những người khác theo thang máy chuyên dụng của Hoàng Na đi xuống bãi xe.

Tới bãi xe, thấy tài xế của chiếc xe thứ ba đang nhỏ giọng nói chuyện với tài xế của chiếc xe thứ hai trong đoàn xe hộ tống của Hoàng Na. Tài xế của chiếc xe thứ hai đang ngồi trong xe, tài xế của chiếc xe thứ ba đứng bên ngoài. Thấy Hoàng Na và đoàn người xuống, hắn vội vàng chạy về xe của mình, lo lắng đến nỗi suýt ngã sấp.

Số Một thấy vậy không khỏi nhíu mày. Vừa rồi hắn đã thông báo cho tổ tài xế biết kế hoạch, vậy mà xuống đến đây thấy bọn họ vẫn nói chuyện. Hắn bóp tai nghe, nói: “Các cậu không nghe tôi báo gì à? Tại sao vẫn còn ở đây nói chuyện?” Thời gian này, cả ba tài xế cũng được trang bị tai nghe, vì thế có thể nói chuyện trực tiếp cùng bọn họ.

Tài xế của chiếc xe thứ ba ủ rũ cúi đầu không nói gì. Cùng lúc đó, tài xế của chiếc xe chở Hoàng Na nhỏ giọng trả lời: “Chúng tôi đã chuẩn bị xe rồi, nhưng vừa rồi A Cơ nhận được điện thoại của gia đình, có chút việc muốn thương lượng với tôi.” A Cơ chính là tài xế của chiếc xe thứ ba.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!