“Chị, có chuyện gì vậy?” Trần Thiên Minh thấy Lý Yến vừa khóc vừa chạy ra khỏi cổng bệnh viện, vội vàng mở cửa xe đón.
“Thiên Minh, hu hu hu… hu hu hu…” Lý Yến nhìn thấy Trần Thiên Minh, lập tức nhào vào lòng hắn khóc nức nở.
“Chị, sao vậy? Chị đã nói chuyện với viện trưởng chưa?” Trần Thiên Minh vẫn chưa hiểu, không biết ai đã bắt nạt Lý Yến, hay bản thân nàng gặp phải chuyện gì.
“Chị… chị có tìm viện trưởng, nhưng hắn chẳng những không nghe chị giải thích, còn… muốn sàm sỡ chị!” Nói đến đây, Lý Yến càng khóc thảm thiết hơn. Mặc dù không bị tổn hại gì, nhưng bị người đàn ông khác lao vào ôm chầm lấy, trong lòng nàng vô cùng khó chịu.
“Cái gì… lão viện trưởng đó, hắn… hắn dám sàm sỡ chị sao???” Trần Thiên Minh vừa nghe Lý Yến nói thế, lửa giận bùng lên ngùn ngụt. Hắn đẩy cửa xe ra, định xông vào tìm lão viện trưởng tính sổ. “Mẹ kiếp, chị Yến của tao mà mày cũng dám đụng vào, không đập mày một trận tao không phải là Trần Thiên Minh!” Trần Thiên Minh càng nghĩ càng tức, nếu không cho lão viện trưởng này một bài học thì khó mà dập tắt được cơn giận của hắn.
Đặc biệt hơn là khi nghĩ đến bộ ngực đầy đặn của Lý Yến bị lão dê già sàm sỡ, lửa giận trong lòng hắn càng bùng lên dữ dội hơn. “Mẹ kiếp, tao phải giết mày!”
“Thiên Minh, đừng mà! Hắn… hắn chưa làm gì được, chị đã liều mạng phản kháng rồi!” Lý Yến thấy Trần Thiên Minh tức giận muốn đi tìm lão viện trưởng tính sổ, vội vàng ôm lấy hắn, vừa khóc vừa nói: “Thiên Minh, em đừng kích động. Nếu em đánh hắn, hắn sẽ báo cảnh sát bắt em đó. Mà vừa rồi chị cũng không bị gì, vả lại cũng không có chứng cứ, nên không làm gì được hắn đâu.”
Lời nói của Lý Yến đã làm Trần Thiên Minh tỉnh táo hơn một chút: “Đúng, không cần vội. Chuyện này, thù này nhất định phải trả, nhưng phải có kế hoạch. Bây giờ chuyện quan trọng là giải quyết vấn đề của chị Yến.” Nghĩ như vậy, Trần Thiên Minh vỗ nhẹ vào eo thon của Lý Yến, nói: “Chị, em sẽ nghe lời chị. Chúng ta phải giải quyết vấn đề của chị trước. Tên khốn này, em sẽ không bỏ qua cho nó đâu!” Nói xong, Trần Thiên Minh ôm Lý Yến ngồi xuống.
“Thiên Minh, em không cần phải tức giận, không nên vì loại người như vậy mà bận lòng.” Lý Yến nhìn thấy lửa giận của Trần Thiên Minh vẫn còn âm ỉ, nên an ủi hắn. Dường như người vừa mới bị “sàm sỡ” chính là Trần Thiên Minh chứ không phải nàng.
“Sao em lại không tức giận cho được? Em tuyệt đối không để người khác bắt nạt chị của em!” Trần Thiên Minh nói, Lý Yến từ nhỏ đã ở chung, cùng học cùng chơi với hắn. Tình cảm của hắn dành cho Lý Yến, không ai có thể thay thế được.
“Chị biết Thiên Minh rất tốt với chị, nhưng em cũng đừng để cảm xúc chi phối lý trí.” Nghĩ đến việc Trần Thiên Minh muốn tìm lão viện trưởng tính sổ, Lý Yến lo lắng đến phát sợ.
“Không cần phải sợ, chị à. Em sẽ xử lý chuyện này. Thiên Minh đã lớn rồi, phải không?” Trần Thiên Minh nhớ lại trước kia đều do Lý Yến chăm sóc hắn, bây giờ là lúc hắn nên báo đáp lại.
“Thiên Minh, chúng ta đi đâu vậy?” Lý Yến phát hiện ra họ không phải đang trên đường về nhà.
“Chúng ta đến khách sạn Không Thiên.” Trần Thiên Minh tự hào nói. Đến khách sạn Không Thiên rồi, Lý Yến sẽ biết hắn có đủ năng lực để chăm sóc và bảo vệ nàng.
“Đến đó làm gì? Chúng ta về nhà ăn cơm đi. Đồ ăn ở đó đắt lắm.” Lý Yến tuyệt đối không muốn đến đó dùng bữa.
“Chúng ta không cần trả tiền, chị cứ đi rồi sẽ biết.” Trần Thiên Minh cười nói, gạt bỏ sự mất hứng khi nãy sang một bên.
“Thật là thần thần bí bí.” Lý Yến nhìn bộ dạng cười nói của Trần Thiên Minh, sự hoảng sợ khi nãy cũng quên bẵng.
“Lão đại, anh đưa người đẹp đến ăn cơm à?” Lâm Quốc mở to mắt khi nhìn thấy Trần Thiên Minh dẫn Lý Yến vào.
“Đừng nói bậy bạ, đây là chị họ của tôi. Anh giúp chúng tôi tìm một phòng bình thường, rồi cùng giám đốc Trương đến đây, tôi có việc cần gặp hai người.” Trần Thiên Minh ngăn không cho Lâm Quốc nói nhảm nữa. Cái miệng này đúng là không nói được lời tử tế.
“Anh lên lầu hai, phòng 208 đi. Vừa đúng lúc không có khách. Lệ Linh lát nữa sẽ đến.” Lâm Quốc nhìn thấy vẻ mặt bất ổn của Trần Thiên Minh, biết hắn có chuyện.
“Chị Yến, bây giờ chị đã tin chưa? Đây là khách sạn của em đó!” Trần Thiên Minh nhìn vẻ mặt đầy kinh ngạc của Lý Yến, cũng khó trách nàng, chỉ trong chốc lát đã khiến nàng nhận ra Trần Thiên Minh là một người có tiền, bảo sao nàng không giật mình! Quả thật nàng khó chấp nhận chuyện này.
“Trời! Cái khách sạn này giá bao nhiêu vậy?” Lý Yến biết khách sạn Không Thiên này, hiện giờ là một khách sạn cao cấp, huy hoàng tráng lệ trong thành phố. Các đồng nghiệp trong bệnh viện cũng đều nói rằng đồ ăn ở đây rất ngon, nếu ăn ở đại sảnh thì cũng không đắt lắm, cho nên cũng thường ghé đây dùng bữa. Tuy nhiên, Lý Yến chưa từng đến, vì nàng không nghĩ sẽ lãng phí tiền ở đây.
“Khoảng vài triệu.” Trần Thiên Minh đẩy cửa phòng 208 ra, kéo tay Lý Yến đi vào.
“Cái gì… vài triệu ư? Sao em có nhiều tiền vậy?” Lý Yến kêu to, bây giờ nàng mới nhận ra hôm nay quả thật là một ngày đặc biệt. Buổi sáng thì bị người khác hãm hại, xế chiều thì bị sàm sỡ, bây giờ lại có chuyện khiến nàng kinh ngạc.
“Em may mắn trúng xổ số và thuận lợi trong việc buôn bán mà kiếm được.” Trần Thiên Minh nói, có những việc Lý Yến biết càng ít càng tốt. “Chị, bây giờ chị thấy em có đủ bản lĩnh chăm sóc cho chị chưa?”
“Chị tin Thiên Minh có bản lĩnh mà, kinh doanh được vài triệu cơ đấy!” Lý Yến thấy Trần Thiên Minh có triển vọng như vậy, bản thân cũng thấy vui mừng. Nếu như để nàng biết Trần Thiên Minh còn có thêm một công ty bất động sản nữa, chắc nàng sẽ càng kinh hãi hơn.
“Chị, bây giờ không cần phải sợ. Chuyện của chị em sẽ xử lý. Lát nữa ăn cơm xong, em sẽ nhờ người chở chị về. Bọn chúng sẽ bị quả báo!” Trần Thiên Minh lại nhớ đến người hãm hại và sàm sỡ Lý Yến, hắn tức đến hộc máu. Tuy nhiên, việc kia đối phương không để lại chứng cứ, còn về phần lão viện trưởng, xem ra phải dùng một chút thủ đoạn.
“Cô cho tôi món ăn mà trước kia tôi hay dùng, bây giờ lấy hai phần.” Trần Thiên Minh nói với cô phục vụ. Bình thường những món hắn thích thì Lý Yến cũng thích. Cho nên cũng không sợ nàng ăn không quen.
“Dạ, vừa rồi quản lý Lâm có nói, lát nữa sẽ đến. Trần tổng, ông còn gì dặn dò không?” Cô phục vụ này cũng là lần đầu tiên nhìn thấy ông chủ dẫn phụ nữ đến đây dùng bữa.
“Không, cô cứ xuống đi!” Trần Thiên Minh phất tay, ý bảo cô lui ra.
“Thiên Minh, em thật là oai phong!” Lý Yến nhìn thấy phong thái nói chuyện của Trần Thiên Minh, rất có phong thái của một người mạnh mẽ, điều này làm cho nàng càng thích Trần Thiên Minh hơn, không một người phụ nữ nào lại không thích người đàn ông của mình bản lĩnh.
“Thật không? Chị Yến, về sau chị có thể đến đây dùng bữa, em sẽ đưa cho chị một cái thẻ, đến đây ăn không cần phải trả tiền, chỉ cần ký tên vào thôi.” Trần Thiên Minh trước kia không dám nói việc này cho Lý Yến, còn bây giờ thì không sợ, lại còn mời nàng đến đây dùng bữa nữa.
“Không cần đâu, Thiên Minh. Chị ở nhà ăn cơm cũng được, đừng lãng phí như thế. Bây giờ kiếm tiền cũng không dễ dàng. Em đừng có tiêu xài hoang phí, sau này còn phải để dành tiền cưới vợ nữa đó.” Lý Yến nói với Trần Thiên Minh một cách quan tâm.
“Chị sợ em không đủ tiền cưới chị sao?” Trần Thiên Minh trêu chọc, hắn coi Lý Yến như người trong nhà rồi.
“Đi chết đi, người ta đang nói nghiêm túc mà…” Lý Yến xấu hổ đỏ mặt. Nếu lời Trần Thiên Minh nói là sự thật, vậy thì quá tốt.
“Chị, nếu chị không ở bên cạnh em, em có bao nhiêu tiền cũng không cần nữa, chị biết không?” Trần Thiên Minh chăm chú nói.
“Thiên Minh, chị tốt đến vậy sao?” Lý Yến vừa nghe Trần Thiên Minh bày tỏ, trong lòng xúc động muốn rơi nước mắt. Có được câu nói đó của Trần Thiên Minh, cho dù bắt nàng cùng hắn đi ăn xin, nàng cũng ngàn vạn lần cam tâm.