Từ phòng học xuống lầu, Trần Thiên Minh đi tới phòng làm việc của Đoàn ủy. Lý Hân Di nhìn thấy Trần Thiên Minh bước vào thì ngẩng đầu nhìn hắn. Nàng ngập ngừng, muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Nhìn dáng vẻ của Lý Hân Di, Trần Thiên Minh biết nàng muốn nói gì với hắn. Hắn cười nói với nàng: "Hân Di, chào buổi sáng."
"Thiên Minh, chào buổi sáng." Lý Hân Di mỉm cười nhìn Trần Thiên Minh. Nàng gấp tài liệu của mình lại và để sang một bên. Lý Hân Di liếc mắt nhìn Trần Thiên Minh rồi ấp úng gọi: "Thiên Minh..." Nàng vừa thốt ra hai tiếng đó đã như bị nghẹn lại, không nói thêm được gì.
"Hân Di, có chuyện gì vậy?" Trần Thiên Minh chăm chú nhìn Lý Hân Di. Chắc chắn nàng có chuyện gì muốn nói với hắn nhưng bản thân nàng lại không dám mở lời.
"Tối nay anh có rảnh không?" Lý Hân Di cúi đầu nói, nàng không dám nhìn thẳng Trần Thiên Minh.
"Có. Sếp, có chuyện gì sếp cứ nói thẳng ra. Đây rõ ràng không phải phong cách của sếp." Trần Thiên Minh nói.
"Em, em muốn rủ anh tối nay đi dự tiệc. Gặp mặt các bạn học cũ của em." Lý Hân Di bối rối nói.
Trần Thiên Minh nói: "Có phải buổi gặp mặt bạn cũ rất quan trọng không?" Hắn cảm thấy kỳ quái khi Lý Hân Di lại muốn hắn đi dự cùng.
"Em nói thật với anh. Buổi gặp mặt bạn học của chúng em mỗi năm tổ chức một lần. Năm nào bạn bè em cũng dẫn theo bạn đi tham dự, riêng em thì không có ai. Bạn em nói nếu năm nay em không dẫn bạn đi dự, bọn họ sẽ có trách nhiệm tìm giúp em một người, vì vậy em muốn nhờ anh giúp em." Lý Hân Di đỏ mặt nói.
"Vậy anh sẽ đóng vai gì?" Trần Thiên Minh cảm thấy hứng thú với chuyện Lý Hân Di nhờ hắn.
"Làm, làm bạn trai tạm thời của em. Với tư cách khách mời. Hơn nữa lúc đó có thể có khiêu vũ. Chúng ta sắp xếp luyện khiêu vũ một chút." Lý Hân Di không hổ là một lãnh đạo. Vốn là chuyện riêng tư của mình, nàng lại khéo léo biến nó thành chuyện công.
"Không có gì đặc biệt sao? Chỉ là bạn trai tạm thời thôi à?" Trần Thiên Minh cố ý trêu chọc Lý Hân Di.
Lý Hân Di thấy Trần Thiên Minh muốn truy hỏi tới cùng, nàng đành phải nói chi tiết: "Khi tới đó anh phải thừa nhận là bạn trai của em để bọn họ không thể ép buộc em nữa. Dù sao thì cũng chỉ là tạm thời. Sau khi buổi gặp mặt qua đi, chúng ta sẽ trở lại mối quan hệ bình thường. Mỗi năm em cũng chỉ gặp các bạn học của mình một lần, bình thường em rất ít khi gặp họ."
"Anh không đồng ý có được không?" Trần Thiên Minh nhìn gương mặt đỏ bừng của Lý Hân Di. Hắn muốn tiếp tục trêu chọc nàng.
"Thôi được. Vậy em không quấy rầy anh nữa." Lý Hân Di tưởng Trần Thiên Minh không đồng ý, nàng mặt xị xuống nói.
"Ha ha, anh chỉ trêu em chút thôi mà. Sếp bảo anh đi sao anh không dám đi chứ? Em nói đi, cụ thể là lúc nào?" Trần Thiên Minh làm mặt xấu trước mặt Lý Hân Di.
Lý Hân Di mừng rỡ nói: "Được lắm, được lắm, Trần Thiên Minh anh dám trêu em. Anh hãy xem em xử lý anh đây!" Lý Hân Di vừa nói vừa giơ đôi nắm đấm trắng như tuyết của nàng lên, dáng vẻ như muốn đánh hắn.
Trần Thiên Minh cố ý bước lên từng bước, uy hiếp Lý Hân Di: "Em dám xử lý anh. Anh sẽ không đi cùng em nữa."
"Anh..." Lý Hân Di không dám đánh Trần Thiên Minh nữa khi nàng nghe hắn nói vậy.
Trần Thiên Minh nhìn dáng vẻ muốn đánh mà không dám của Lý Hân Di, hắn liền cười "khì khì". Lý Hân Di thấy Trần Thiên Minh vẫn đang trêu chọc mình, nàng không nhịn nữa. Nàng giơ nắm đấm lên đánh Trần Thiên Minh.
"Trời ơi! Có người muốn mưu sát bạn trai!" Trần Thiên Minh vừa chạy trốn vừa kêu. Dù phòng làm việc Đoàn ủy không lớn, Trần Thiên Minh vận dụng khinh công nên hắn vẫn có thể né tránh nắm đấm của Lý Hân Di.
Lý Hân Di thấy bản thân mình không đánh được Trần Thiên Minh, nàng lại càng tức giận, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nàng quát to: "Trần Thiên Minh, anh có bản lĩnh thì đừng chạy nữa!"
"Lý Hân Di, em có bản lĩnh thì cũng đừng đuổi nữa!" Trần Thiên Minh vừa chạy vừa kêu lên.
"Ừm." Đàm Thọ Thăng ở ngoài cửa nhìn thấy Trần Thiên Minh và Lý Hân Di ở bên trong tình tứ nhìn nhau, đuổi bắt. Hắn không tiện bước vào nên cố ý ho khan một tiếng, thế nhưng hai người họ không phát hiện ra nên hắn đành phải lên tiếng: "Lý thư ký."
Trần Thiên Minh lập tức đứng lại khi hắn nghe thấy có người gọi bên ngoài, nhưng vì Lý Hân Di đang đuổi theo hắn. Trần Thiên Minh đột ngột dừng bước, Lý Hân Di đang đà lao tới nên va vào người Trần Thiên Minh. Trần Thiên Minh sợ Lý Hân Di bị ngã nên đành bất đắc dĩ giơ tay ra ôm nàng.
Đàm Thọ Thăng vốn đã tức giận, bây giờ lại càng bừng bừng nổi giận. Trần Thiên Minh và Lý Hân Di cũng quá đáng. Chẳng những cả hai tình tứ nhìn nhau trước mặt hắn mà lại còn ngang nhiên ôm nhau. Thế này thì còn ra thể thống gì nữa. Đàm Thọ Thăng vốn muốn tới gặp Lý Hân Di nhưng trước cảnh tượng đó, hắn không nhịn được trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh rồi quay người bỏ đi.
"Hiệu phó Đàm, anh có việc gì vậy?" Trần Thiên Minh nhìn thấy bóng Đàm Thọ Thăng đang đi xa dần, hắn cười hỏi. Trần Thiên Minh thầm nghĩ xem ra lần này Đàm Thọ Thăng vô cùng tức giận. Thế nhưng như vậy cũng tốt. Cái gã tên khốn này tự cho mình là tài giỏi. Dù sao cũng chỉ là một hiệu phó thôi mà. Có gì hơn người chứ?
"Thiên Minh, anh hãy buông tay ra. Đàm Thọ Thăng đã nhìn thấy tình cảnh này của chúng ta." Lý Hân Di đỏ mặt, khẽ thúc giục Trần Thiên Minh. Trần Thiên Minh chẳng những không buông ra mà hắn còn ôm nàng chặt hơn. Dường như hắn đang diễn trò cho Đàm Thọ Thăng xem, điều này làm Lý Hân Di vừa xấu hổ vừa khẩn trương.
"Ha ha. Không phải tối nay chúng ta phải đi gặp gỡ bạn học của em sao? Để chúng ta không bị bại lộ, chúng ta hãy sắp xếp thời gian luyện tập ôm nhau một chút." Trần Thiên Minh cười gian. Mỹ nữ như nàng, hắn rất khó có cơ hội được ôm một lần, hắn không thể dễ dàng buông tay. Làm thế chẳng phải hắn rất thiệt thòi sao?
"Buông tay! Anh không buông ra em giận anh đó!" Lý Hân Di thấy vẻ xấu xa của Trần Thiên Minh, nàng giận dữ nói.
"Hân Di, dáng vẻ tức giận của em trông xinh lắm." Trần Thiên Minh cười hì hì nói.
Đương nhiên Lý Hân Di không thể tức giận được nữa khi Trần Thiên Minh nịnh nọt nàng như vậy. Nàng xấu hổ nói: "Thiên Minh, anh không mau buông tay ra, kẻo lại để người khác nhìn thấy bây giờ."
"Em sợ cái gì, cho dù là hiệu trưởng nhìn thấy cũng được, sợ gì người khác nhìn thấy chứ?" Dù Trần Thiên Minh nói vậy, hắn vẫn buông Lý Hân Di ra.
Bảy giờ tối, Trần Thiên Minh đứng đợi Lý Hân Di ở đầu phố khu nhà của hắn. Lý Hân Di đã bảo Trần Thiên Minh đợi nàng ở đầu phố, lúc bảy giờ nàng sẽ đi xe tới đón hắn.
Không cần chờ lâu, Lý Hân Di đã lái xe máy tới. Trần Thiên Minh trợn tròn mắt nhìn Lý Hân Di nói: "Hân Di, em bảo xe là cái xe máy này sao?" Trần Thiên Minh cứ tưởng Lý Hân Di sẽ đi ô tô tới đón hắn đi gặp gỡ các bạn cùng lớp của nàng, không ngờ nàng lại đi chiếc xe máy của mình tới.
"Đúng vậy. Có chuyện gì sao?" Lý Hân Di ngạc nhiên nhìn Trần Thiên Minh.
"Không có vấn đề gì." Trần Thiên Minh khoát tay nói. Kỳ thực ngồi xe máy cũng rất hay. Hắn có thể tiếp xúc thân mật với Lý Hân Di. Trần Thiên Minh lại nhớ tới cảnh ngồi tình tứ của hắn và Lý Hân Di trước đây. Tâm trạng hắn không khỏi nhộn nhạo.
"Sao anh còn chưa lên xe?" Lý Hân Di vừa nói, nàng vừa lấy một cái mũ bảo hiểm đưa cho Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh cầm lấy cái mũ và đội vào đầu, sau đó hắn ngồi lên sau lưng Lý Hân Di. Ban đầu hắn không dám ngồi sát vào Lý Hân Di, hắn sợ Lý Hân Di nghĩ hắn có ý đồ xấu.
"Anh hãy ngồi cho vững kẻo lại ngã." Lý Hân Di cười nói.
Trần Thiên Minh không khách sáo nữa khi hắn nghe Lý Hân Di nói vậy. Không phải ngồi để khỏi ngã à? Trần Thiên Minh nhẹ nhàng vòng tay ôm eo Lý Hân Di, sau đó hắn dựa cả người vào lưng nàng, một tư thế quá đủ để coi là tình tứ. Thân thể Lý Hân Di khẽ run lên khi Trần Thiên Minh có hành động như vậy, nhưng đó cũng chỉ là cảm xúc nhất thời của nàng, sau đó nàng lái xe chạy đi.
Ngồi sau lưng Lý Hân Di, Trần Thiên Minh cảm nhận được mùi thơm cơ thể vừa tắm gội không lâu của nàng, hắn cảm thấy khá hưng phấn. Đặc biệt khi hắn đang ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng, cả người dựa vào lưng nàng, không bao lâu sau cậu nhỏ của hắn bắt đầu có phản ứng, ngẩng đầu lên chạm vào vòng ba của nàng.
Hơn nữa xe có lúc chạy nhanh, có lúc chạy chậm nên hai người gần như dính sát vào nhau. Trần Thiên Minh cũng biết thế là không hay lắm. Hắn cố gắng điều khiển cậu nhỏ của mình phải ngoan ngoãn nghe lời hắn, nếu không thì quá mất mặt. Thế nhưng trước mặt một mỹ nữ như Lý Hân Di, cậu nhỏ của hắn sao có thể còn nghe lời hắn đây.
Không lâu sau, Lý Hân Di chở Trần Thiên Minh tới trước một khách sạn, nàng dừng xe ở bãi đỗ xe. Sau đó Lý Hân Di và Trần Thiên Minh đi lên lầu. Trần Thiên Minh khá ngậm ngùi. Hắn không ngờ mình phải đóng vai một người bạn trai tạm thời keo kiệt, không những không đi xe tới đón bạn gái mà còn để bạn gái tới đón mình, hơn nữa còn phải đi trên chiếc xe máy 70 phân khối của nàng.
Ôi, dù sao cũng đành chấp nhận, đây cũng chỉ là tạm thời. Hắn cũng không muốn cho Lý Hân Di biết nhiều chuyện về mình.
Lên tới tầng mười, Lý Hân Di nói mấy câu với một nữ nhân viên khách sạn xinh đẹp. Nữ nhân viên đó dẫn hai người vào trong một phòng. Khi mở cửa ra, Trần Thiên Minh phát hiện ra căn phòng rất rộng, bên trong bố trí ba bàn, hơn nữa người đã ngồi gần kín cả ba bàn.
"Công chúa của chúng ta đã tới!" Một người đàn ông reo lên, những người khác quay lại nhìn. Đặc biệt khi tất cả nhìn thấy Trần Thiên Minh đi sau Lý Hân Di, ai nấy cũng lộ ra vẻ kinh ngạc giống như Trần Thiên Minh là một con tinh tinh trong vườn thú.
"Thật ngại quá, đã để mọi người đợi lâu. Chúng tôi bị tắc đường." Lý Hân Di cười nói với mọi người.
Trần Thiên Minh thầm nghĩ: Bị tắc đường? Không thể nào. Lúc trước có tắc đường sao? Hơn nữa Lý Hân Di đi xe máy dù tắc đường thế nào cũng không ảnh hưởng tới xe máy.
"Không sao, không sao. Hân Di, người phía sau bạn là ai thế? Không phải vì bạn sợ mọi người phạt nên bạn cố ý tìm một người đi cùng đấy chứ?" Người đàn ông đó nhìn Trần Thiên Minh với vẻ khinh thường. Trong mắt anh ta, Trần Thiên Minh căn bản không xứng với Lý Hân Di.
Từ ánh mắt người đàn ông này, Trần Thiên Minh cũng nhận ra một số việc. Người đàn ông này mặc com-lê, cà vạt, trông giống như một người thành đạt, trong khi Trần Thiên Minh chỉ mặc một bộ sơ mi đơn giản, trông giống như một công chức có mức lương thấp.
"Ồ, Zhao Lu, đây là bạn của tôi." Lý Hân Di đỏ mặt nhìn Trần Thiên Minh nói. Ánh mắt thẹn thùng của nàng làm những người vốn không tin cũng phải tin.
"Chào anh. Tôi là Zhao Lu, tổng giám đốc công ty Lộ Phong." Người tên Zhao Lu đó chìa tay ra với Trần Thiên Minh. Hắn muốn thăm dò một số thông tin về Trần Thiên Minh.
"Chào anh. Tôi là Trần Thiên Minh." Trần Thiên Minh thấy Zhao Lu không có ý tốt với hắn nên hắn chỉ đưa tay ra khẽ bắt tay Zhao Lu rồi bỏ ngay ra.
Zhao Lu nghe Trần Thiên Minh nói vậy nên anh ta căn bản không biết chút gì về Trần Thiên Minh. Khi học đại học, Zhao Lu vẫn theo đuổi Lý Hân Di nhưng Lý Hân Di chỉ coi hắn như một người bạn học. Thế nhưng Zhao Lu không cam chịu, hơn nữa Lý Hân Di mãi vẫn chưa có bạn trai, anh ta cảm thấy mình vẫn có hy vọng.
Thế nhưng vào lúc này, Lý Hân Di, người những lần gần đây đều tới dự một mình, lại mang tới một người gọi là Trần Thiên Minh. Nàng còn đỏ mặt giới thiệu anh ta là bạn trai của mình. Không còn nghi ngờ gì nữa, Trần Thiên Minh chính là bạn trai của nàng, vì vậy hắn cảm thấy không cam lòng. Anh ta muốn tìm hiểu thông tin về Trần Thiên Minh, muốn thấy Trần Thiên Minh kém cỏi hơn mình.