Trần Thiên Minh trở về phòng, rảnh rỗi không biết làm gì, cầm quyển sách ra xem.
“Cốc cốc cốc…” Tiếng gõ cửa lại vang lên. Cái gì, sao nhanh vậy, Trần Thiên Minh không khỏi thán phục tốc độ nấu ăn của Hà Đào.
“Mời vào!” Trần Thiên Minh đã rút kinh nghiệm, đứng dậy không cho Hà Đào nhìn thấy tư thế ngồi xấu hổ của mình.
“Chào thầy Trần.” Người gõ cửa chính là đại diện học sinh khóa chính trị, Tiểu Hồng.
Thì ra là Tiểu Hồng, Trần Thiên Minh có chút thất vọng, chẳng qua Tiểu Hồng là học trò mà Trần Thiên Minh ưng ý nhất. Thành tích học tập đứng đầu, lại là thành viên Ủy ban điều hành học sinh, dù không cần đảm nhiệm vị trí đại diện, Tiểu Hồng vẫn muốn nhận. Bất quá anh ấy cũng rất hài lòng với công việc của Tiểu Hồng, nàng làm đại diện khoa đã giúp anh ấy nhận được không ít thiện cảm, cho nên Trần Thiên Minh cũng rất thích nữ sinh này.
Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng đến, nói: “Tiểu Hồng, tan học rồi à?”
“Vâng, vừa mới tan học, đây là bài tập của các học sinh hôm nay.” Tiểu Hồng vừa nói vừa đặt đống bài tập lên bàn.
“Tiểu Hồng, sao học kỳ này em nghỉ hai ngày? Trong nhà có chuyện sao?” Trần Thiên Minh nhớ lại học kỳ này Tiểu Hồng đã nghỉ học hai ngày. Khi hỏi Tiểu Lệ, bạn học của nàng, thì Tiểu Lệ nói nhà nàng có việc.
“Vâng, có chút việc. Chẳng qua cũng không có gì. Cảm ơn thầy đã quan tâm.” Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh quan tâm đến mình, lòng ngọt như đường.
“Đương nhiên phải quan tâm thật tốt chứ, nếu tôi không quan tâm em thì ai sẽ quan tâm đây?” Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng cao hứng, cũng bắt đầu trêu ghẹo nàng.
“Thật vậy sao? Thưa thầy.” Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh nói như vậy, gương mặt đỏ bừng, trông như quả táo chín mọng khiến người khác muốn “cắn” một cái.
“Đương nhiên, ai lừa em là chó con.” Trần Thiên Minh cười nói.
“Thầy ơi, em thật sự tốt như vậy sao, tốt ở đâu vậy?” Tiểu Hồng lần này hỏi thẳng vào vấn đề.
“Thành tích của em tốt, lại ngoan, thế này không được sao?”
“Ồ, là thế. Em còn tưởng rằng tốt cái khác.” Tiểu Hồng kéo kéo góc áo, có vẻ hơi thất vọng.
“Cô nhóc này… đang nghĩ gì vậy?” Trần Thiên Minh cảm giác có gì đó không đúng, vội hỏi.
“Em không phải cô nhóc nữa, hết năm nay là em mười bảy tuổi rồi.” Tiểu Hồng nghe Trần Thiên Minh nói vậy, vội vàng giải thích.
Trần Thiên Minh cười lớn nói: “Đúng vậy, Tiểu Hồng sắp thành thiếu nữ rồi. Thầy già rồi không nhận ra được.” Trần Thiên Minh cảm thấy nói chuyện với Tiểu Hồng thật thoải mái, dường như trở lại thời trẻ.
“Thầy làm sao mà già được.” Tiểu Hồng nghe Trần Thiên Minh nói bản thân hắn già, nên không đồng ý.
“Vậy em vừa gọi tôi là gì?” Trần Thiên Minh tinh quái nói.
“Là lão sư, chẳng lẽ không đúng sao?” Tiểu Hồng vẻ mặt khó hiểu, tò mò hỏi.
“Đúng, em gọi tôi là, LÃO… sư.” Trần Thiên Minh cố ý nhấn mạnh chữ “Lão”, “Vậy còn chưa già sao?” Trần Thiên Minh nói xong, cười phá lên.
Lúc này, Tiểu Hồng mới phát hiện ra mình bị Trần Thiên Minh lừa, nắm chặt đôi bàn tay trắng nõn, nói: “Thầy Trần, thầy gian xảo lắm, dám lừa em. Sau này em sẽ gọi thầy là lão thầy.”
“Không được, già rồi, còn thêm vào nữa thì càng già, nghe xong là muốn đi gặp Cark Mark ngay. Hơn nữa, đây không phải là ăn gian, đây là cách dùng từ đa nghĩa, có cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Giáo viên dạy văn không dạy các em sao?” Trần Thiên Minh nói như thể đúng lắm.
“Em không nói với thầy nữa, em đi rửa tay.” Tiểu Hồng thấy cãi không lại anh ấy, nên không tiếp tục nữa.
Bình thường nếu có một cô nhóc cùng nói chuyện, thì cũng có thể thư giãn thoải mái, Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
“Tiểu Hồng, hiện tại đã đầu tháng ba rồi, việc học có căng thẳng không?” Trần Thiên Minh nhìn thấy Tiểu Hồng từ phòng bếp đi ra, quan tâm hỏi.
“Học hành có chút căng thẳng, khiến em cảm thấy ăn không ngon miệng.” Tiểu Hồng ngồi đối diện Trần Thiên Minh, nói.
“Vậy em cần phải chú ý đến sức khỏe một chút, nghỉ ngơi thật tốt. Em ăn ít lắm phải không? Sắc mặt kém quá.” Trần Thiên Minh nhìn Tiểu Hồng, một cô gái đang trong thời kỳ phát triển, nhưng sắc mặt có chút u ám, có chuyện lo lắng. Vẻ mặt này không phù hợp với lứa tuổi của em. “Em có chuyện gì phải không, Tiểu Hồng? Kể cho thầy nghe xem thầy có giúp được gì không.” Trần Thiên Minh nói ra sự lo lắng của bản thân.
“Không, không có việc gì.” Tiểu Hồng khoát tay nói, rồi chuyển đề tài sang anh ấy, “Thầy ơi, nhà thầy ở Huyền thành phải không?”
“Đúng vậy, em có đi ngang qua không?”
Tiểu Hồng cúi đầu, buồn bã nói: “Hồi nhỏ em có đi qua một lần, lúc đó là đến bệnh viện khám bệnh. Nhưng Huyền thành thật sự rất phồn hoa, thật mỹ lệ!” Tiểu Hồng nói với vẻ mặt đầy mơ ước.
“Không sao đâu, thị trấn của chúng ta cách Huyền thành chỉ mười cây số, đi xe chừng mười phút là tới, mà em chỉ đi qua đó có một lần?” Vẻ mặt Trần Thiên Minh đầy ngạc nhiên.
“Thật mà, vì ba em không cho đi, với lại em cũng không có việc gì để đến Huyền thành, nên em chưa đi bao giờ. Nhưng em trai em thì có đi vài lần.” Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh không tin, vội nói.
“Vậy về sau nếu thầy có thời gian, sẽ dẫn em đi chơi.” Trần Thiên Minh chắc chắn nói.
“Đến lúc đó thầy không được đổi ý đâu nhé.” Tiểu Hồng cao hứng vỗ tay.
“Đương nhiên là không rồi.” Trần Thiên Minh nói.
“Vậy chúng ta móc ngoéo đi.” Tiểu Hồng vươn bàn tay nhỏ nhắn trắng như ngọc ra.
Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng vươn tay ra, với quan hệ thầy trò, anh ấy cảm thấy có gì đó không ổn, nên do dự không quyết.
“Thầy ơi, thầy sẽ không đổi ý chứ, sao ngay cả móc ngoéo cũng không chịu.” Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh không chịu móc ngoéo, hơi hụt hẫng nói.
Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng nói như vậy, cũng không biết nói gì hơn, đành phải đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ bé kia. Thật mềm mại, thật dễ chịu. Trần Thiên Minh đang tự mắng mình trong lòng, đây là học trò của mình, không được có ý nghĩ xấu xa. Bình thường thì không sao, nhưng hôm nay nhìn thấy cái kia của Hà Đào xong, trong lòng cảm thấy hưng phấn không thôi.
“Tốt, thầy đã hứa, sẽ không đổi ý.” Tiểu Hồng cao hứng cười nói, nhưng nàng vẫn nắm chặt tay Trần Thiên Minh không buông.
Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng nắm chặt tay mình không buông, vội vàng rụt tay về.
Tiểu Hồng nói: “Thầy ơi, nắm tay của thầy thật thoải mái.”
Trần Thiên Minh mắng: “Cô nhóc này, nói gì vậy chứ?”
“Em nói là nắm tay của thầy giống như nắm tay anh hai vậy, cực kỳ thoải mái.”
“Thật là… quỷ quái, thật không có cách nào trị em nổi.” Trần Thiên Minh đối với cô học trò nghịch ngợm này cũng đành bó tay, không cách nào trị nổi, chỉ biết nói vậy thôi. Thật ra nếu có một đứa em gái thông minh lanh lợi xinh đẹp đáng yêu như vậy, sao lại mắng nàng được, yêu còn chưa đủ nữa là!
“Thầy Trần, ăn cơm!” Hà Đào ở bên cạnh gọi to lên. Đây là một dãy phòng rất tiện lợi, các giáo viên muốn trao đổi với nhau thì không cần gọi điện thoại mà cứ trực tiếp gọi to lên. Phải nói là hiệu quả cách âm “tốt” thật.
“Được, tôi qua liền!” Trần Thiên Minh đáp.
“Thầy ơi, thầy và cô giáo xinh đẹp kia kế bên sẽ dùng cơm chung?” Nụ cười trên gương mặt Tiểu Hồng đã biến mất, sắc mặt có vẻ hơi khó coi.
“Đúng vậy, khi nãy thầy đã giúp cô ấy thay cầu chì trong phòng, nên không có thời gian ra ngoài mua đồ ăn. Vì thế, cô giáo Hà muốn mời thầy một bữa.” Trần Thiên Minh cảm thấy giải thích rõ ràng thì tốt hơn, mặc dù đối với cô nhóc này cũng không cần phải giải thích.
“Thì ra là như thế.” Sắc mặt Tiểu Hồng đã thay đổi.
“Tiểu Hồng, em không về nhà dùng cơm trưa sao?” Trần Thiên Minh thấy thời gian cũng không còn sớm nên hỏi.
“Lát nữa em về. Thầy ơi, để em xem giúp bài tập về nhà của các bạn học sinh nhé. Thầy đi ăn cơm trước đi, em sẽ giúp thầy khóa cửa, được không ạ?” Tiểu Hồng nhìn đống bài tập để bừa bộn trên bàn nói.
“Vậy cũng được, không thành vấn đề. Em giúp thầy đóng cửa nhé.” Trần Thiên Minh đáp.
“Thầy không sợ em trộm gì à?” Tiểu Hồng giả làm đạo tặc nói.
“Trong phòng thầy cũng không có gì đáng giá. Nếu em thấy cái nào được thì cứ việc nói.” Trần Thiên Minh cũng không bị cô nữ sinh nghịch ngợm như quỷ này hù dọa. “Thôi được rồi, thầy đi ăn trước đây, để cô giáo Hà chờ lâu không tốt.” Trần Thiên Minh nói xong liền rời đi.