“Ồ!” Những người trong võ lâm vây quanh phấn khích kêu lên, hiếm khi họ gặp được những trận đấu như vậy. Người ta thường nói, chuyên gia ra tay là biết ngay đẳng cấp. Giờ đây, họ nhìn thấy Trí Tĩnh chỉ nhẹ nhàng phất ra một chưởng, nhưng chưởng phong lại ầm ầm dữ dội đến vậy, nếu chưởng đó mà đánh trúng mình thì làm sao né được đây?
Người mặc áo đen chỉ cười nhạt đưa hai tay lên trước ngực, một đạo chưởng phong từ tay người đó phất ra, hai luồng chưởng lực ngay lập tức chạm vào nhau vang lên một tiếng chát chúa, nhưng thân hình của Trí Tĩnh và người mặc áo đen đều không hề nhúc nhích.
Ngô Tổ Kiệt đứng bên cạnh Trần Thiên Minh hỏi: “Lão đại, có phải công lực của Trí Tĩnh sư tỷ ngang ngửa với người mặc đồ đen kia không?” Ngô Tổ Kiệt cũng hò reo, gọi tên Trí Tĩnh cùng Lâm Quốc và vài người khác.
“Cái này khó nói lắm, phải xem người mặc đồ đen đó dùng mấy tầng công lực. Nếu người mặc đồ đen dùng mười tầng công lực, còn Trí Tĩnh sư tỷ chỉ dùng tám tầng công lực thì công lực của Trí Tĩnh sư tỷ thâm hậu hơn. Nếu người mặc đồ đen chỉ dùng sáu tầng công lực, còn Trí Tĩnh sư tỷ dùng tám tầng công lực, thì có nghĩa là người mặc đồ đen mạnh hơn.” Trần Thiên Minh lắc đầu nói.
Hắn đưa Ngô Tổ Kiệt và những người khác đến đây là để họ mở mang tầm mắt, nhờ đó nâng cao trình độ võ công. Kinh nghiệm thực chiến thường tốt hơn rất nhiều so với lý thuyết suông.
“Em biết rồi.” Ngô Tổ Kiệt gật đầu đáp.
Lúc này, cảm nhận trong lòng Trí Tĩnh đã khác. Vừa rồi bà giao đấu với người mặc đồ đen, cảm giác tám tầng công lực của mình khi đánh vào nàng ta thì chẳng thấm vào đâu, có lẽ nàng ta không dùng nhiều nội lực, chắc chỉ khoảng năm, sáu tầng mà thôi. Trận đầu tiên này, bà không thể để Huyền Môn mất mặt được. Nghĩ đến đây, Trí Tĩnh thầm vận Việt Nữ Công của mình.
Chỉ thấy Trí Tĩnh từ từ đặt tay lên trước ngực, cùng lúc đó nội lực trong người bà ngầm vận chuyển, một luồng khí lực mạnh mẽ dần dần tích tụ lại dưới hai bàn tay của bà, sau đó Trí Tĩnh song chưởng hướng lên, xuất ra chiêu Việt Nữ Tán Hoa. Luồng chưởng phong của bà phất ra như muôn vạn cánh hoa, phóng thẳng về phía người mặc áo đen, những luồng kình lực dưới sức ép của chưởng phong kêu lên RO trong gió.
Chỉ vì muốn giành phần thắng trong trận đánh này mà Trí Tĩnh cũng không màng đến sức sát thương cực lớn của Việt Nữ Công. Chiêu thức này, nếu không khiến kẻ địch chết thì cũng trọng thương. Bởi vì người mặc đồ đen trước mặt mạnh hơn mình, nếu không dốc hết nội lực thì không thể thắng được đối thủ.
Nhìn chân khí bao trùm cả một khoảng trời đang tiến về hướng mình thì người mặc áo đen cũng không xem thường Trí Tĩnh, nàng thầm nghĩ, xem ra võ công của Huyền Môn cũng rất lợi hại. Vì vậy, nàng cũng vận hết mười phần công lực của mình, hai bàn tay múa lên, phát ra tiếng động. Phút chốc, toàn thân nàng toát ra một luồng khí dày đặc như bức tường, che chắn lấy nàng.
Trí Tĩnh có chút giật mình, vốn tưởng nội lực của mình sẽ đánh trúng người mặc đồ đen, nhưng, khi nội lực của bà đến gần người mặc áo đen, thì bỗng phát hiện ra nội lực của mình bị chặn lại bởi một bức tường vô hình, không thể xuyên qua được. Trí Tĩnh nghiến răng dốc hết nội lực trong người, công lên phía trước, bà muốn phá vỡ vòng phòng vệ của người mặc đồ đen để đả thương nàng ta.
Nhưng tiếc thay, Trí Tĩnh đã phải thất vọng, bất kể bà dốc bao nhiêu chân khí công phá, đều bị vòng phòng ngự của người mặc đồ đen chặn đứng, biến mất không dấu vết. Chân khí của bà như rơi vào động không đáy, biến mất không một dấu vết.
“Đến lượt tôi, chuẩn bị tiếp chiêu nhé!” Người mặc đồ đen lạnh lùng nói. Hai bàn tay đột nhiên dùng sức vung mạnh ra phía trước, hai vệt sáng đánh về phía Trí Tĩnh.
Trí Tĩnh thấy người mặc đồ đen ra chiêu về phía mình, thì vội vàng phi thân tới, đồng thời song chưởng đón đỡ, hai luồng nội lực từ lòng bàn tay bà phóng ra mạnh mẽ. Trí Tĩnh không thể tránh khỏi nội lực cường hãn của người mặc áo đen, nếu tránh được, bà đã sớm tránh rồi, đâu cần phải song chưởng đón đỡ như vậy.
Hơn nữa trước bao nhiêu ánh mắt dõi theo của mọi người bên dưới, bà làm sao dám hèn nhát né tránh. Vì vậy, Trí Tĩnh dồn hết nội lực, quyết đấu trực diện với người mặc áo đen.
“Uỳnh!” Một tiếng nổ khô khốc vang lên, bả vai của người mặc áo đen hơi lắc lư một cái, nhưng Trí Tĩnh thì lại hoàn toàn trái ngược, bà bị nội lực của người mặc áo đen đánh cho người bay ngược ra sau. “Sư phụ!” Một thân hình nhỏ nhắn vụt bay lên phía trước, hai tay đỡ lấy thân hình của Trí Tĩnh đang lảo đảo ngã xuống. Thì ra thân hình yêu kiều bay ra đó chính là Ngải Tiểu Ny, nàng lúc này trông thấy sư phụ bị người mặc áo đen đánh bật ra khỏi sàn đấu liền vội vã phi thân đến đỡ lấy sư phụ.
Mọi người đứng xem trông thấy khinh công của Ngải Tiểu Ny thì đều khen thầm trong bụng, bọn họ không ngờ đệ tử của Trí Tĩnh võ công lại xuất sắc đến vậy. Từ tốc độ phi thân của Ngải Tiểu Ny cho thấy công phu của nàng cũng chẳng thua kém Trí Tĩnh là bao. À! Đúng là hậu sinh khả úy! Huyền Môn quả nhiên có quá nhiều nhân tài!
Nhưng mọi người cũng vô cùng kinh ngạc trước võ công của người mặc đồ đen bên Đạo Môn. Nhìn võ công người mặc đồ đen giao đấu với Trí Tĩnh mà nói, thì võ công của người mặc đồ đen mạnh hơn Trí Tĩnh rất nhiều. Xem ra, tin đồn quả không sai chút nào, Đạo Môn quả là một môn phái lợi hại, mặc dù nhân số không đông đảo, nhưng võ công lại cao. Nếu không, họ đã chẳng thể chen chân vào Tam Môn, trở thành một trong ba môn phái lớn nhất võ lâm rồi.
“Sư phụ, người có sao không?” Ngải Tiểu Ny ôm lấy Trí Tĩnh sau khi từ từ rơi xuống đất, thì vội vàng kêu lên.
Trí Tĩnh mở mắt, lắc đầu nói: “Ta không sao, chỉ là bị đối phương dùng nội lực đánh bay mà thôi.”
“Sư phụ, con phải tìm cô ta báo thù cho sư phụ.” Ngải Tiểu Ny tức giận nói.
“Con bé ngốc này, đây là đấu võ, làm sao có chuyện tổn thương được. Hơn nữa người ta cũng ra tay nhẹ lắm rồi, chỉ là đánh bay ta đi thôi, không làm ta bị thương. Con mau bỏ ta xuống đi, đừng để người khác chê cười.” Trí Tĩnh nói. Vừa rồi đúng là người mặc đồ đen đã không hề mạnh tay, như khi nãy, sau khi mình dốc hết nội công tấn công, đối phương cũng không hề hạ độc thủ phản công, thế đã là may mắn lắm rồi.
Ngải Tiểu Ny thấy sư phụ nói vậy liền đặt Trí Tĩnh xuống, sau đó quay về nơi nghỉ ngơi của Huyền Môn. Trí Tĩnh sau khi quay về nơi nghỉ ngơi thì không khỏi ngượng ngùng mà nói với Trí Thâm: “Trí Thâm sư huynh, muội đã phụ lòng kỳ vọng của mọi người rồi.”
Trí Thâm lắc đầu, an ủi nói: “Võ công của đối phương rất cao, muội đã cố gắng hết sức rồi, mọi người đều chứng kiến, muội đừng áy náy nữa.”
Bạch Mi đạo trưởng đứng ra, lớn tiếng nói: “Trận thứ nhất, Đạo Môn thắng. Tiếp theo, tiến hành trận đấu thứ hai, mời cao thủ Ma Môn và cao thủ Đạo Môn xuất trận.”
Sau khi nghe Bạch Mi đạo trưởng nói vậy thì Lôi Ma đứng ra, sau đó bay vào giữa lôi đài. Còn lại một người cao gầy mặc áo đen bên Đạo Môn cũng đi ra. Lần này ở Đạo Môn có hai người đến, nên trận còn lại này tất nhiên là dành cho hắn rồi.
Lôi Ma thấy trận vừa rồi người Huyền Môn bị thua, nên hắn muốn đánh bại người Đạo Môn trong trận này. Trước tiên, hắn phải dùng khí thế áp đảo người Huyền Môn. Nghĩ đến đây, Lôi Ma chắp tay hướng về phía người mặc đồ đen, sau đó bắt đầu xuất chiêu.
Lôi Ma không nói không rằng phi thân bổ đến bên người mặc áo đen vừa bước lên, sau đó hắn vung quyền đánh vào những yếu điểm trên người của người áo đen. Mỗi một quyền của hắn đều rít lên như tiếng sấm rền vang, làm cho mọi người ở đó cứ tưởng như sấm đánh giữa trời xanh.
“Lão đại! Quyền pháp của Lôi Ma sao lại giống tiếng sấm như vậy? Chiêu này của hắn đúng là rất hợp với phong cách và tên của hắn!” Trương Ngạn Thanh ngồi bên cạnh thấp giọng hỏi Trần Thiên Minh.
“Chiêu Lôi Ma vừa đánh ra gọi là Lôi Quyền. Nghe nói đây là bài quyền giúp hắn thành danh thiên hạ, vô cùng lợi hại. Có điều, ngày sau nếu mấy cậu gặp phải tình huống này, thì có thể lấy nhu chế cương, làm cho bài quyền của hắn không thể thi triển. Khi Lôi Quyền của hắn không thể phát ra tiếng sấm rền thì uy lực của nó cũng chẳng còn nữa.” Trần Thiên Minh cười nói.
Trương Ngạn Thanh chăm chú nhìn một lúc, đúng như những lời Trần Thiên Minh nói, quyền này của Lôi Ma khi đánh ra sẽ vang lên một tiếng. Sau khi tiếng vang này phát ra, thì nắm tay hắn sẽ phát ra một tia bạch quang như sét. Những luồng sét đó sẽ khiến người ta cảm thấy chói mắt. Nếu mình gặp phải tình huống này, mình sẽ khiến hắn không thể phát ra uy lực của ánh sáng đó. Trương Ngạn thầm nghĩ.
Người mặc áo đen cao lớn không dùng phương pháp lấy nhu chế cương như Trần Thiên Minh đã nói, chỉ thấy hắn đưa chưởng lên đỡ, trong chưởng của hắn cũng tóe lên những luồng sáng trắng. Lúc này, những người đứng xem đều cảm thấy một luồng khí lạnh bao trùm lấy tất cả, cảm giác như một trận bão tuyết đang ập đến.
“Đây là Hàn Băng Chưởng.” Chung Hướng Lượng khẽ nói. Hắn vừa như tự lầm bầm một mình, lại vừa như giải thích cho mọi người. “Hàn Băng Chưởng là võ công độc môn của Đạo Môn, vô cùng lợi hại. Nếu bị đánh trúng thì toàn thân sẽ bị đóng băng như một khối băng, cho đến chết.”
“Sư phụ, lợi hại đến vậy sao? Thế nếu ai luyện được chưởng này thì chắc nhà họ không cần mua tủ lạnh đâu nhỉ.” Trương Ngạn Thanh lè lưỡi cười nói.
Chung Hướng Lượng cười nói: “Xem ra, Lôi Ma này chưa chắc đã thắng được, vì Hàn Băng Chưởng lại chính là khắc tinh của Lôi Quyền.” Chung Hướng Lượng vừa dứt lời, người mặc đồ đen và Lôi Ma đã bắt đầu giao đấu.
Mặc dù Lôi Quyền của Lôi Ma rất lợi hại, nhưng đúng như lời của Chung Hướng Lượng nói, Hàn Băng Chưởng là khắc tinh của Lôi Quyền. Mỗi lần Lôi Ma xuất một chiêu thì dường như bị đóng băng lại, chẳng có uy lực ghê gớm nào cả. Hơn nữa tiếng vang của Lôi Quyền càng lúc càng yếu ớt, cứ như Lôi Quyền của hắn bị khản cổ.
Lôi Ma thấy những bài quyền của hắn đều bị người áo đen khống chế bằng chưởng lực, nên hắn vô cùng sốt ruột. Nếu cứ đánh mãi thế này thì nội lực của hắn chắc sẽ tiêu hao hết, đến lúc đó hắn chỉ còn nước làm bao cát cho người mặc áo đen mặc sức ra đòn mà thôi. Nghĩ đến đây, Lôi Ma bèn vận toàn bộ nội công trong cơ thể, xuất ra chiêu Lôi Phùng Chi Nộ. Nội lực từ hai quyền cùng lúc bắn thẳng vào ngực và hạ bàn của người mặc áo đen.
Người mặc áo đen trông thấy Lôi Ma dùng chiêu độc như vậy nên cũng ra chiêu không kém cạnh. Song chưởng ép lên, vận toàn bộ nội lực phản công Lôi Ma. Bỗng chốc, mọi người đột nhiên cảm thấy mình như đang ở trong một động băng, một cái lạnh thấu xương thấu thịt ùa đến, bao trùm toàn bộ thân thể. Tuy rằng mọi người đều luyện võ, nhưng cái lạnh này cũng khiến họ phải run lên cầm cập.
“Thiên Minh, Hương Ba Công của cậu chính là khắc tinh của Hàn Băng Chưởng đó.” Chung Hướng Lượng nói.
Trần Thiên Minh gật đầu, hắn biết điều này. Mọi thứ trên đời đều có khắc tinh, Hương Ba Công của hắn là loại võ công chí dương, hoàn toàn trái ngược với Hàn Băng Chưởng. Chỉ là hắn không biết nếu mình ra tay cùng người áo đen đó thì kết quả sẽ ra sao. Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh bỗng cảm thấy ngứa ngáy tay chân. Nếu không phải hắn là người cuối cùng xuất trận, thì chắc hắn đã ra tỉ thí với Hàn Băng Chưởng xem ai lợi hại hơn rồi.
Lúc này, hiện trường bỗng xuất hiện một hiện tượng kỳ quái vô cùng. Theo lẽ thường, khi hai luồng nội lực va chạm vào nhau sẽ vang lên tiếng chát chúa, nhưng khi Hàn Băng Chưởng và Lôi Quyền va chạm vào nhau thì lại phát ra những tiếng tí tách, như tiếng người ta đang tưới cây.
“À! Lôi Ma sắp thua rồi!” Trần Thiên Minh thở dài nói, hắn đã trông thấy người mặc áo đen lúc này đã ra chiêu tất sát cuối cùng của mình. Sau khi cùng Lôi Ma đọ nội lực, người mặc áo đen thu hồi một chưởng, rồi bất thình lình ra đòn liên tiếp vào Lôi Ma.
Lôi Ma trông thấy, vội nghiêng người né tránh, nhưng chưởng phong của người mặc áo đen quá nhanh. Hơn nữa hắn cũng đang so bì nội lực với người mặc áo đen, làm sao có thể tránh kịp. Hắn bị người mặc áo đen đánh trúng vào bụng, cả thân hình bị hất văng ra ngoài.
“Bịch!” Khi Lôi Ma bị đánh văng khỏi võ đài, không có ai kịp đỡ, nên khi rơi xuống đất mới vang lên tiếng bịch lớn như vậy. Một lúc sau Lôi Ma mới lồm cồm bò dậy, nhếch nhác lết về phía Ma Vương. Hắn biết mình đã bị trọng thương, không dám tiếp tục đấu với người mặc áo đen nữa. Nếu hắn vẫn cố tỉ thí, e rằng tính mạng hắn cũng chẳng còn.
✺ Thiên Lôi Trúc ✺ AI dịch cộng đồng