Lúc này Trần Thiên Minh bước tới như bay, cùng lúc đó một tay hắn biến thành chưởng, một tay biến thành quyền, quyền chưởng luân phiên nhau. Với chiêu "Quyền Chưởng Tống Phật", Trần Thiên Minh dốc toàn bộ nội lực đánh ra, hắn muốn một chiêu này đánh bại Ma Vương.
Ma Vương nhìn Trần Thiên Minh hung hăng đánh tới. Với kiến thức rộng rãi của mình, Ma Vương biết Trần Thiên Minh đã dùng phương pháp kích thích tiềm năng cơ thể để nâng cao nội lực. Phương pháp này rất quái dị, có thể nâng cao công lực bản thân gấp đôi, thậm chí gấp ba lần. Vì vậy Ma Vương cũng không dám khinh suất, ông ta liền vận nội lực, song chưởng tung ra, sử dụng chiêu thức lợi hại nhất của Âm Dương công.
"Âm Dương Cửu Thức!" Ma Vương hét lên. Chỉ thấy từ tay ông ta hai luồng khí hắc bạch cuồn cuộn tuôn ra như nước chảy, mãnh liệt như hồng thủy, lại còn phát ra tiếng nổ vang trời. Mọi người bên ngoài ngẩn ngơ, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy võ công lợi hại đến vậy. Tất cả như lạc vào một thế giới kỳ lạ, bọn họ thực sự không tin nổi. Lúc này ai cũng lo lắng cho Trần Thiên Minh, không biết hắn có chống đỡ được không.
"Quyền Chưởng Tống Phật" cùng "Âm Dương Cửu Thức" đối đầu nhau. Nếu vừa rồi nội lực hai người phát ra đã mạnh mẽ thì bây giờ còn khủng khiếp hơn. Khi hai người phát ra nội lực, có nhiều người phi thân lùi lại sau mấy mét vì bọn họ sợ nội lực của Trần Thiên Minh và Ma Vương làm họ bị thương.
Dù Trần Thiên Minh đã dùng tới phương pháp kích thích tiềm năng trong cơ thể, hắn vẫn không thể đánh lại Ma Vương. Hắn cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, một ngụm máu tươi phun ra khỏi miệng. Âm Dương Cửu Thức mạnh mẽ của Ma Vương đánh hắn bay ngược lại mấy mét, nằm sõng soài trên mặt đất. Bây giờ Trần Thiên Minh cảm thấy toàn thân không còn sức lực, không vận chân khí được nữa.
Nhìn thấy cảnh đó, Ma Vương vội vàng phi thân tới, ông ta muốn nhân cơ hội này giết chết Trần Thiên Minh. Nếu như ông ta có thể giết chết Trần Thiên Minh, thì coi như Huyền Môn đã mất một cánh tay phải, không còn đáng sợ nữa.
"Đại ca!" Bốn người Lâm Quốc thấy Trần Thiên Minh bị thương, trong khi đó Ma Vương hình như muốn hạ độc thủ với Trần Thiên Minh liền lập tức lao ra.
Lúc này hắc y nhân nhỏ gầy bên Đạo Môn cũng phi thân ra, cánh tay giơ lên, bốn đạo bạch quang bay ra như chớp hướng tới chỗ Ma Vương. "Vô Ảnh Đao!" Ai đó ở ngoài kêu to. Đây chính là ám khí độc môn của Đạo Môn, nghe nói là trăm phát trăm trúng, một đao mất mạng. Trời ơi, hôm nay thực sự được mở rộng tầm mắt.
Ma Vương thấy Vô Ảnh Đao của hắc y nhân nhỏ gầy đang bay về phía ông ta. Ông ta biết Vô Ảnh Đao rất lợi hại nên vội vàng vận nội lực vừa chống đỡ Vô Ảnh Đao vừa né tránh.
Bởi vì đã có hắc y nhân ngăn cản, mấy người Lâm Quốc cũng đã tới được chỗ Trần Thiên Minh, bốn người vây quanh Trần Thiên Minh, không để Ma Vương đánh lén.
"Ha, ha. Bốn người thì đã sao nào. Chúng ta cứ thử xem sao!" Nói xong Ma Vương liền phi thân tấn công mấy người Lâm Quốc.
"Tam Hợp thuật!" Lâm Quốc hét lên với ba người Trương Ngạn Thanh. Vốn Tam Hợp thuật là do ba người Lâm Quốc, Trương Ngạn Thanh và Tiểu Tô cùng phối hợp nhưng lần này Tiểu Tô không tới, Trần Thiên Minh sợ trong lúc luận võ có điều gì bất trắc nên để Chiêm Ỷ và Ngô Tổ Kiệt thay thế vị trí của Tiểu Tô hình thành thế Tam Hợp công kích.
Trong khi đó Ma Vương không coi mấy người Lâm Quốc vào mắt. Ông ta đánh ra một chưởng, một luồng chân khí lao về phía mấy người Lâm Quốc. Nhưng Tam Hợp thuật chính là ba người cùng hợp lực lại với nhau để chống đỡ kẻ địch hùng mạnh nên dù nội lực của Ma Vương hung hăng đánh tới nhưng bốn người Lâm Quốc vẫn đứng vững trước nội lực mạnh mẽ của ông ta.
Lúc này Trần Thiên Minh cũng đã ngồi dậy, ngồi tĩnh tọa vận công trên mặt đất. Dù lần này hắn dùng biện pháp kích thích tiềm năng cơ thể, do đặc thù cơ thể, hắn không bị tẩu hỏa nhập ma mà chỉ bị trọng thương. Lần trước hắn bị tẩu hỏa nhập ma là do kích thích hai lần. Lần này chỉ kích thích một lần nên không bị tẩu hỏa nhập ma.
Ma Vương càng đánh càng kinh hãi, ông ta vốn tưởng võ công của mấy người Lâm Quốc không cao. Bọn họ sẽ nhanh chóng thất bại trước võ công của ông ta nhưng khi giao chiến, ông ta nhận thấy bốn người Lâm Quốc dùng chiến thuật vô cùng kỳ diệu. Khi ông ta công kích Lâm Quốc, Trương Ngạn Thanh cùng Ngô Tổ Kiệt, Chiêm Ỷ sẽ tấn công hai bên sườn ông ta. Phương pháp "vây Ngụy cứu Triệu" này khiến ông ta không thể nào đánh chết Lâm Quốc.
Hơn nữa dù bọn họ đối mặt với ông ta từ ba hướng khác nhau nhưng dường như mấy người đó lại hợp thành một thể, võ công và nội lực tương thông với nhau. Đặc biệt mấy người này phối hợp rất nhịp nhàng, bản thân ông ta chỉ có thể chiếm thế thượng phong chứ không thể thủ thắng. Ma Vương thầm nghĩ xem ra mình phải dùng Âm Dương công.
Nhìn thấy Ma Vương giơ tay làm động tác cổ quái, hắc y nhân nhỏ gầy lập tức bay ra quát to: "Ma Vương, ông đã thắng trận thứ năm, tại sao ông còn muốn tận diệt? Nếu như ông phá vỡ quy tắc của luận võ, Đạo Môn của chúng tôi sẽ không khoanh tay đứng nhìn."
Nghe hắc y nhân nói thế, Ma Vương cười ha hả, ông ta bay vút qua người mấy người Lâm Quốc rồi hạ xuống. "Ta không muốn phá vỡ quy tắc luận võ. Ta thấy mấy người trẻ tuổi này võ công rất lợi hại. Ta chỉ muốn thử sức với mấy người này mà thôi," Ma Vương giải thích.
"Như vậy cũng không được," Hắc y nhân nhỏ gầy nói.
"Trận thứ năm Ma Môn thắng, căn cứ vào kết quả cuối cùng lần này Ma Môn làm Long Đầu võ lâm," Bạch Mi đạo trưởng lớn tiếng nói. Ông ta là trọng tài nên ông ta có quyền ra quyết định đó.
"A!" Người Ma Môn reo hò ầm ĩ.
Hắc y nhân nhỏ gầy chăm chú nhìn Ma Vương hỏi: "Ma Vương, tôi muốn ông giải thích một chút. Ông luyện thành Âm Dương công như thế nào? Có phải ông đã dùng đồng nhân để luyện không?"
Mọi người nghe hắc y nhân hỏi vậy liền chăm chú lắng nghe. Hắc y nhân đã hỏi vấn đề mà bọn họ cũng muốn biết. Nếu như Ma Vương dùng phương pháp đó để luyện Âm Dương công vậy có thể nói là vô cùng đại nghịch bất đạo. Mọi người chẳng những sẽ không tôn một người độc ác như vậy lên làm Long Đầu võ lâm mà còn muốn thảo phạt Ma Vương.
"Ha, ha!" Ma Vương cười to. "Ta sao có thể làm cái việc không có nhân tính đó. Suốt mười năm qua ta chỉ một mực dùng phương pháp khác để luyện Âm Dương công bởi vì bản thân ta cũng không thích phương pháp độc ác đó, vì vậy gần đây ta mới luyện thành. Nếu như mọi người không tin có thể tới nơi luyện công của ta xem xét để xem ta luyện công có dùng tới đồng nhân hay không?"
Sau khi Ma Vương luyện thành Âm Dương công, ông ta đã cho đệ tử dọn sạch sẽ nơi luyện công. Hơn nữa một khi đã luyện thành Âm Dương công thì việc luyện môn công phu này lại không cần đồng nhân nữa. Điểm này những người khác không biết, bọn họ vẫn tưởng luyện công cần phải có đồng nhân. Đây chính là nguyên nhân Ma Vương không dám lộ diện, ông ta sợ bị mọi người phát hiện trong lúc đang luyện Âm Dương công, lúc đó ông ta sẽ không thể giải thích được. Bây giờ ông ta đã luyện thành, chết không còn đối chứng, người khác có thể làm gì ông ta?
"Ông nói sự thật?" Hắc y nhân bán tín bán nghi.
"Đương nhiên. Bây giờ mọi người hãy nghe đây, sau khi Ma Vương ta làm Long Đầu võ lâm, nhất định ta sẽ dẫn dắt mọi người làm ăn phát tài, buôn bán kiếm được nhiều tiền," Ma Vương nói.
"Hay! Cảm ơn Ma Vương!" Mọi người nghe Ma Vương nói vậy liền vui mừng, phấn chấn đáp. Những người này vốn không quan tâm tới chuyện Huyền Môn hay Ma Môn làm Long Đầu võ lâm. Điều bọn họ quan tâm nhất chính là làm thế nào làm ăn phát tài, kiếm nhiều tiền, có cuộc sống khá giả. Lúc này đây một số nhân sĩ võ lâm đã chạy tới tâng bốc Ma Vương, chúc mừng ông ta.
Ma Vương cũng bị chiến thắng làm cho mất tỉnh táo, ông ta luôn cười nói vui vẻ với mọi người, hơn nữa ông ta còn hứa hẹn nhất định sẽ giúp những người đó kiếm tiền.
Chung Hướng Lượng cũng không biết nói gì trước tình huống trước mắt. Không ai lại đi chúc mừng người thua. Xem ra chỉ cần tung ra một chút lợi lộc là lập tức sẽ có rất nhiều người đi theo Ma Vương.
Lúc này Trần Thiên Minh cũng đứng dậy. Bọn Lâm Quốc thấy vậy vội vàng dìu hắn đi, ân cần hỏi: "Đại ca, anh sao rồi?"
"Không bị trọng thương, chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là được," Trần Thiên Minh lắc đầu khẽ nói.
Mấy người Chung Hướng Lượng đi tới bên cạnh Trần Thiên Minh nói: "Thiên Minh, vết thương của em thế nào?"
"Không sao," Trần Thiên Minh nói.
"Chúng ta đi thôi. Nơi này không còn ý nghĩa gì với chúng ta," Chung Hướng Lượng nói.
"Tiểu Lương, thương thế sao rồi?" Trí Tĩnh đi tới, ân cần hỏi Chung Hướng Lượng.
Chung Hướng Lượng khẽ lắc đầu nói: "Thương thế của tôi không sao. Lâm Quốc đã trị thương giúp tôi. Chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày là khỏi."
Trí Thâm ngạc nhiên nói: "Hướng Lượng, bọn Lâm Quốc là đồ đệ của em sao? Tại sao võ công của mấy người đó cao cường vậy? Hoàn toàn không thua kém em mấy. Có phải em đã truyền cho mấy người đó tuyệt chiêu gì hả?" Trong lòng Trí Thâm khá giận dữ.
Ông ta nghĩ võ công mấy người Lâm Quốc lợi hại như vậy chắc chắn là do Trần Thiên Minh truyền thụ nhưng ông ta vẫn hỏi Chung Hướng Lượng.
"Em nào có bản lĩnh như vậy. Võ công của mấy người đó phần lớn do Thiên Minh chỉ dạy. Em chỉ là sư phụ trên danh nghĩa thôi," Chung Hướng Lượng nói.
Nghe câu trả lời của Chung Hướng Lượng, Trí Thâm đã hiểu. Ông ta tin chắc Trí Hải đã ngấm ngầm truyền thụ cho Trần Thiên Minh một số võ công cao thâm của Huyền Môn sau đó Trần Thiên Minh lại truyền thụ lại cho mấy người Lâm Quốc. Thế nào võ công của Trần Thiên Minh và mấy người Lâm Quốc lợi hại vậy. Lúc mới lên núi, võ công mấy người đó cũng bình thường thế mà. Nghĩ tới đó Trí Thâm càng hận Trí Hải.
"Chúng ta hãy xuống núi. Em và Trần Thiên Minh sẽ lập tức quay về thành phố. Mọi người cũng nên đi máy bay, nhanh chóng quay về báo với chưởng môn Sư huynh việc Ma Vương đã luyện thành Âm Dương công, chúng ta đã thua," Chung Hướng Lượng nghiêm mặt nói. Bọn họ vốn cực kỳ tin tưởng khi tới đây, giờ đây lại thất vọng quay về. Âm Dương công của Ma Vương quá lợi hại ngay cả Trần Thiên Minh đã kích thích tiềm năng trong cơ thể cũng không đánh lại ông ta.
"A Quốc," Trần Thiên Minh đưa mắt nhìn Lâm Quốc. Hắn biết mấy người Trí Thâm không có nhiều tiền. Trong khi đó cả nhóm cùng đi máy bay quay về thì chi phí chắc chắn sẽ rất cao.
Lâm Quốc hiểu ý định của Trần Thiên Minh. Hắn vội vàng móc ví lấy một tờ chi phiếu đưa cho Lý Quân và nói: "Lý Quân sư huynh, ở đây em có 10 vạn tệ. Trên đường đi mọi người có thể dùng tiền."
"Cái này..." Lý Quân chần chừ, hắn cũng biết nhóm của hắn đông người, đi máy bay quay về sẽ không đủ tiền. Lần này hắn phụ trách toàn bộ chi phí đi lại, ăn ở cho mọi người. Tới đâu hắn cũng chi tiêu tiết kiệm, lúc nào cũng lo thiếu tiền. Nếu có 10 vạn tệ này, sẽ đủ tiền mua vé máy bay quay về nhưng hắn ngần ngại khi cầm tiền của Lâm Quốc.
"Lý Quân, chúng ta là người một nhà. Cậu không nên khách khí," Trần Thiên Minh nói.
Chung Hướng Lượng cũng nói với Lý Quân: "Lý Quân, hãy cầm lấy đi, đây là thành ý của mấy người Thiên Minh. Chúng ta là người một nhà, không nên từ chối số tiền đó nữa."
Lý Quân thấy Chung Hướng Lượng cũng nói thế hắn liền cầm tờ chi phiếu trong tay Lâm Quốc sau đó mọi người quay về lều của mình thu dọn đồ đạc.
Trần Thiên Minh vẫn ở bên ngoài lều chờ Ngải Tiểu Ny. Hắn muốn nói mấy câu trước khi chia tay với Ngải Tiểu Ny. Vốn hắn muốn sau khi đánh bại Ma Vương sẽ trò chuyện thân mật với nàng nhưng mọi chuyện lại không như dự tính.
"Tiểu Ny," Trần Thiên Minh nhìn thấy Ngải Tiểu Ny từ trong lều đi ra, hắn vội vàng gọi nàng.
"Tiểu sư thúc có việc gì không?" Ngải Tiểu Ny đi tới, nàng đứng cách Trần Thiên Minh ba mét, lạnh lùng hỏi thăm. Mới rồi nàng cũng rất đau lòng khi nhìn thấy Trần Thiên Minh bị đánh trọng thương, nàng muốn ân cần hỏi thăm vết thương của Trần Thiên Minh nhưng khi nghĩ tới lời hứa với sư phụ nàng lại không dám tiếp xúc thân mật với Trần Thiên Minh.