Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 526: CHƯƠNG 526: BIỆN PHÁP ĐẶC BIỆT KHÁC

Nghe Hà Đào nói vậy, Trần Thiên Minh càng thêm đau đầu. Hắn vừa cẩn thận suy nghĩ một chút, một ý nghĩ chợt lóe lên, bởi vì hắn nhớ tới lúc trước khi hóa giải nhuyễn cốt đoạt hồn tán, chẳng phải là nhờ Lương Thi Mạn kích thích chỗ đó sao? Mà khi khôi phục công lực, cũng là nhờ kích thích chỗ đó để luyện Hương Ba Công.

Khi đó nghe đại bá nói, thân thể hắn có thể chất đặc thù do bị Hoàng Nhĩ Kiến cắn, chỉ có không ngừng kích thích nơi đó mới phát huy tác dụng lớn nhất của cơ thể. Mà khi Lương Thi Mạn kích thích chỗ ấy, nơi đó liền sinh ra một luồng nhiệt lưu, hóa giải chất độc nhuyễn cốt đoạt hồn tán trong máu.

Nhưng mà làm sao mới khiến máu của Huyết Hoàng Nghĩ chảy trong người Hà Đào bây giờ? Trần Thiên Minh âm thầm tự hỏi. Vốn dĩ máu của Huyết Hoàng Nghĩ cũng không lưu động trong người Trần Thiên Minh. Khi đó hắn vẫn trúng nhuyễn cốt đoạn hồn tán, nhưng khi Trần Thiên Minh trải qua công dụng đặc thù của Hương Ba Công, đã dung hợp máu của hắn và máu của Huyết Hoàng Nghĩ làm một.

Mà để thúc đẩy tác dụng lớn nhất của máu Huyết Hoàng Nghĩ, thì Trần Thiên Minh phải bị kích thích chỗ đó, chỉ khi hạ thân phát ra luồng nhiệt khí kia, công dụng của máu Huyết Hoàng Nghĩ mới được phát huy. Kỳ thực Trần Thiên Minh cũng nghĩ ra như thế, nhưng không biết làm cách nào mới khiến dòng nhiệt lưu này chui vào cơ thể Hà Đào.

Đột nhiên, Trần Thiên Minh vỗ đùi, hô lớn: "Có rồi, thử biện pháp này xem!" Hắn quát lên khiến Chị Yến cùng Hà Đào giật nảy mình.

"Thiên Minh, em nghĩ ra biện pháp gì?" Liễu Yến nhìn Trần Thiên Minh mừng rỡ vội hỏi. Hà Đào cũng lo lắng nhìn Trần Thiên Minh, muốn nghe hắn nói thế nào.

"Em nghĩ biện pháp là....." Trần Thiên Minh đột nhiên ngừng lại. Kỳ thực hắn dừng lại là có nguyên nhân. Hắn nghĩ biện pháp là cùng Hà Đào ân ái, luyện Hương Ba Công, nhưng mà khác với trước đây. Trước đây hắn luyện là kích thích hạ thân của mình, khiến hạ thân sinh ra nhiệt lưu.

Hiện tại hắn nghĩ đến chính là, cùng Hà Đào ân ái, sau đó dùng Hương Ba Công, khiến hạ thân của hắn sinh ra nhiệt lưu, trực tiếp phóng sang thân thể Hà Đào, kích thích máu của Huyết Hoàng Nghĩ trong cơ thể Hà Đào lưu thông, giúp nàng hóa giải nhuyễn cốt đoạt hồn tán.

Vì vậy, hắn không dám nói ra trước mặt Hà Đào. Trần Thiên Minh có chút khó xử, chẳng lẽ nói là mình muốn cùng Hà Đào làm chuyện thân mật kia thì có thể cứu được Hà Đào? Đồng thời có thể làm một hồi "đại sự"?

"Thiên Minh, là biện pháp gì? Em nói mau đi, em có phải muốn chị sốt ruột chết đi được không?" Chị Yến thấy Trần Thiên Minh ấp a ấp úng, tức giận mắng.

"Em nghĩ giống lần trước Lương Thi Mạn cứu em, em với Hà Đào cũng ân ái." Trần Thiên Minh liếc mắt nhìn Hà Đào, phát hiện mặt nàng đỏ lên. Tuy rằng bọn họ đã làm chuyện đó, nhưng nói trước mặt Chị Yến vẫn thấy xấu hổ.

Trần Thiên Minh nói tiếp: "Nhưng lần này em cứu Hà Đào, nội lực của em sẽ truyền qua điểm tiếp xúc giữa hai chúng ta, đi vào cơ thể Hà Đào, như vậy có khả năng giúp máu nàng lưu thông." Trần Thiên Minh cũng không biết giải thích thế nào mới tốt, nói hết ra, chỉ sợ Chị Yến và Hà Đào nghe không hiểu.

"Làm, làm chuyện đó khả năng thành công là bao nhiêu?" Chị Yến nghĩ Trần Thiên Minh với Hà Đào ân ái, mặt nàng cũng hồng lên.

"Em cũng không biết chính xác, nhưng thử một lần, hẳn là khả năng thành công lớn, cũng không hại tới thân thể Hà Đào." Trần Thiên Minh nghĩ một chút, nhún vai nói.

"Hà Đào, em nghĩ thế nào?" Chị Yến nghĩ võ công của Trần Thiên Minh có chút kỳ lạ, như lần trước hắn bị thương, còn muốn bốn người phụ nữ của hắn cùng ân ái, lại có thể khiến thương thế hắn tốt lên. Vì vậy Chị Yến cũng không có ý kiến, chỉ xem ý của Hà Đào.

"Em, em nghe Thiên Minh nói, không có hại với cơ thể, nên, nên, làm thử một lần cũng không sao." Hà Đào cúi đầu nhỏ giọng nói. Nàng nghĩ đến biểu hiện cường hãn trên giường của Trần Thiên Minh, còn cảm giác thoải mái đến tột độ, khiến nàng vừa ngượng ngùng lại vừa khao khát, nhưng có Chị Yến ở bên cạnh, không thể nói rõ ràng.

"Hì hì, em gái ngốc, em cần gì xấu hổ. Em đã là người của Thiên Minh, làm chuyện này cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ." Chị Yến nói như vậy, mặt nàng cũng đỏ lên. Nàng thầm nghĩ đến thân thể Trần Thiên Minh, cùng động tác mạnh mẽ của hắn, trong lòng cũng rung động.

Nghe Chị Yến nói thế, mặt Hà Đào càng đỏ hơn, mà Trần Thiên Minh ở bên cạnh ngẩn người. Có chuyện tốt như vậy, vừa giải độc cho Hà Đào, lại khiến mình thỏa mãn, có khả năng không thích sao?

"Vậy em từ từ giải độc, chị ra ngoài một chút. Chị bảo A Quốc trông cửa cho các em, không cho ai vào, yên tâm sẽ không có ai quấy rối chuyện tốt của các em đâu." Chị Yến nhìn Trần Thiên Minh và Hà Đào cười đầy ẩn ý sau đó đi ra ngoài.

"Chị, chị đi thong thả." Trần Thiên Minh cười nói. Hắn thấy Chị Yến đi ra, liền đến bên cạnh Hà Đào, ngồi bên mép giường, cười nhìn Hà Đào. Hiện tại má nàng có chút sắc hồng, có lẽ là do đỏ mặt, khuôn mặt rất đáng yêu, khiến hắn thầm nuốt nước bọt.

"Thiên Minh, đều là anh làm hại em." Hà Đào trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh.

"Sao vậy? Anh làm hại cái gì?" Trần Thiên Minh vẻ mặt khó hiểu, giải độc là chuyện tốt đẹp mà!

"Anh không thể nói riêng với em sao? Anh nói cả trước mặt Chị Yến, làm Chị Yến trêu em. Anh không thấy lúc Chị Yến đi ra còn cười em à? Sau này em sao có thể gặp người ta nữa?" Hà Đào lắc lư người, đánh yêu Trần Thiên Minh một cái.

Trần Thiên Minh bị tư thế yêu kiều của Hà Đào hấp dẫn, đặc biệt là đôi gò bồng đảo đang nhún nhảy của nàng, khiến hắn nhớ tới những khoảnh khắc cuồng nhiệt của Hà Đào trên giường.

"Nhìn cái gì?" Hà Đào nhìn Trần Thiên Minh nói.

"Hà Đào, em thật đẹp." Trần Thiên Minh kìm không được bật miệng khen.

"Hứ, đẹp cũng không bằng mấy người phụ nữ của anh." Hà Đào lúc này còn ghen tuông.

"Các em đều đẹp, ha ha." Trần Thiên Minh cười nói: "Hà Đào, bắt đầu thử phương pháp kia nhé, chúng ta còn phải thử cách khác nữa." Trần Thiên Minh vội vàng nói, ra vẻ muốn cứu Hà Đào, nhưng trong lòng ít nhiều vẫn có chút tư lợi.

"Ừm." Nghe Trần Thiên Minh nói thế, Hà Đào cúi đầu, nàng không dám nhìn Trần Thiên Minh. Nàng nghĩ đến sự dũng mãnh của Trần Thiên Minh trên giường, khiến toàn thân đều mềm nhũn.

Thấy Hà Đào đồng ý, Trần Thiên Minh lập tức cởi quần áo, sau đó bò lên giường bệnh của Hà Đào. Hà Đào thấy Trần Thiên Minh trần như nhộng, nhắm chặt mắt không dám nhìn hắn.

Trần Thiên Minh cởi quần áo Hà Đào, một bên tự nhủ: "Ai, sớm biết thế này đã không mặc quần áo, khỏi phải mất thời gian cởi ra."

"Trần Thiên Minh, anh lưu manh." Hà Đào nghe Trần Thiên Minh nói, không khỏi mở mắt mắng, nhưng là nàng thấy thứ đó của Trần Thiên Minh đang ngẩng cao oai hùng, lập tức nhắm mắt lại.

"Ai, làm đàn ông thật khó a, rõ ràng là làm chuyện tốt, lại bị người ta nói lưu manh. Xem ra, anh sau này không thể làm lắm việc tốt nữa." Trần Thiên Minh cởi quần Hà Đào đặt sang bên cạnh giường bệnh, cố ý thở nhẹ nói.

"Hừ, em còn lạ gì anh, suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện này." Hà Đào mắng.

"Hà Đào, xem ra em không hiểu anh rồi. Trần Thiên Minh anh là người như thế sao? Em sau này phải thường xuyên theo bên cạnh, để hiểu anh hơn mới được." Trần Thiên Minh nói xong, định cởi áo của Hà Đào.

Hà Đào giữ chặt áo khoác, nhẹ giọng nói: "Thiên Minh, phía trên cần gì phải cởi? Bây giờ là anh giúp em giải độc, nếu có chuyện gì xảy ra, mặc quần áo lại rất phiền, hơn nữa Chị Yến nhìn thấy, sẽ cười em."

"Được rồi, không cởi áo khoác, vậy hiện tại anh giúp em giải độc." Trần Thiên Minh cười gian. Nhìn vùng kín quyến rũ của Hà Đào, trong lòng hắn cực kỳ hưng phấn. Nghĩ đến đây, hắn vuốt ve vùng kín của nàng.

"Ư..." Hà Đào khẽ rên một tiếng. Cũng không biết Trần Thiên Minh vô tình hay cố ý, hắn vừa đưa tay, đã chạm ngay vào điểm mẫn cảm của nàng, khiến cả người nàng như bị điện giật, cái loại cảm giác ngứa ngáy này khiến nàng không thể kìm lòng được.

"Hà Đào, không có việc gì. A Quốc và những người khác ở bên ngoài canh gác, hiện tại một con ruồi cũng khó lọt qua. Em muốn thì cứ kêu lớn lên!" Trần Thiên Minh xoa nắn đôi gò bồng đảo mềm mại trước ngực Hà Đào. Hà Đào tuy nói không được cởi áo khoác, nhưng cũng không nói là không được sờ.

"Em, em không kêu." Hà Đào lườm Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh mê mẩn nhìn đôi chân dài của nàng. Hắn ngồi xuống, khẽ hôn lên đó.

"Thôi, Thiên Minh, đừng mà..." Hà Đào cảm giác Trần Thiên Minh vuốt ve đùi mình, như bị dòng điện chạy khắp người, khiến nàng khẽ run rẩy.

Trần Thiên Minh cảm giác được cơ thể Hà Đào đã hưng phấn, vì vậy hắn cũng không nghe lời Hà Đào mà dừng lại, mà tiếp tục vuốt ve vùng nhạy cảm phía dưới của nàng, hôn dọc đùi rồi tiến dần đến những vùng xung quanh.

Chỉ chốc lát sau, Hà Đào vừa rồi còn cố chấp kêu dừng lại, giờ đã rên rỉ thành tiếng. Hơn nữa, những động tác vuốt ve của Trần Thiên Minh đã phát huy tác dụng, thân thể nàng hoàn toàn bị kích thích.

Trần Thiên Minh cảm giác được vùng kín của Hà Đào đã ướt át, vì vậy dịu dàng nói: "Hà Đào, anh tiến vào nhé."

"Thiên, Thiên Minh, anh muốn em phối hợp ra sao?" Hà Đào cho rằng hiện tại Trần Thiên Minh giúp nàng giải độc, nên cần mình phối hợp.

"Cần, em chỉ cần phối hợp theo động tác của anh là được. Nếu thoải mái thì em cứ kêu lớn lên nhé. Ha ha." Trần Thiên Minh cười gian nói.

"Lưu manh." Hà Đào nghe Trần Thiên Minh đùa giỡn, nũng nịu đáp: "Em đang nói thật đấy."

"Em không cần làm gì, cứ thoải mái hưởng thụ, cảm nhận nội lực của anh tiến vào cơ thể em nhé." Trần Thiên Minh vừa nói vừa chậm rãi đẩy thứ đó vào nơi ướt át.

"A, Thiên Minh." Hà Đào khẽ kêu một tiếng, nàng không ngờ Trần Thiên Minh vừa dứt lời đã tiến vào cơ thể nàng.

"Thích không? Em yêu của anh!" Trần Thiên Minh nói xong, khẽ cử động bên trong Hà Đào, hắn đồng thời cũng vận hành Hương Ba Công.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!