Đây là thủ đoạn chính trị, cũng là tác phong đối đãi với kẻ địch của Chung Hướng Lượng bọn họ. Đối với một đám người hung ác, lại không có chứng cớ để bắt giữ, cũng chỉ có thể dùng phương pháp này để đối phó với bọn chúng. Có khi tàn nhẫn với kẻ địch, chính là nhân từ với chính mình. Chung Hướng Lượng chính là muốn mượn tay Trần Thiên Minh, để diệt trừ đám người xấu xa kia.
Thiên Minh gật đầu nói: "Sư huynh, em sẽ không bỏ qua cho bọn chúng đâu, anh cứ yên tâm đi." Đối phó với đám người xấu kia, Trần Thiên Minh cho tới bây giờ cũng chưa từng nương tay.
Chung Hướng Lượng vừa cười vừa nói: "Thiên Minh, anh nghe Tiểu Oánh tinh quái kia nói, cậu cho nó mười năm công lực à?"
"Đúng vậy." Trần Thiên Minh đáp.
"Ha ha, đây quả thật là phúc khí của nó, vô duyên vô cớ mà nó lại chiếm được mười năm công lực." Chung Hướng Lượng vì Chung Oánh có được mười năm công lực mà vui vẻ.
Trần Thiên Minh toát mồ hôi, tại sao lại nói là vô duyên vô cớ, là nàng ta bắt chẹt chính mình mà, nàng dạy Hà Đào luyện công, chính mình cho nàng mười năm công lực. Nhưng mà Trần Thiên Minh không nói chuyện này ra với Chung Hướng Lượng.
"Thiên Minh, nội lực hiện tại của cậu đã tăng tới mức nào rồi? Lần này giúp Tiểu Oánh đưa vào nội lực, có gây ảnh hưởng tới việc luyện công hay không?" Chung Hướng Lượng có chút lo lắng hỏi.
"Không đâu." Trần Thiên Minh lắc đầu: "Em đã điều hòa khí tức qua, trên cơ bản là đã khôi phục, ngày mai có thể hoàn toàn khôi phục." Trần Thiên Minh thấy Chung Hướng Lượng lo lắng như vậy, không khỏi cười nhẹ giải thích.
"Không có việc gì là tốt rồi, ngày thứ ba anh sẽ để người tới tìm cậu. Lát nữa anh sẽ báo cáo tình hình cho cấp trên để phê chuẩn cho các cậu." Chung Hướng Lượng nói xong liền đứng dậy từ biệt Trần Thiên Minh, sau đó cùng Tiểu Hạ rời đi...
Trong một gian biệt thự bí mật, Ma vương cùng Diệp Đại Vĩ đang ngồi trong đại sảnh, im lặng không một tiếng động, dường như bọn họ đang chờ người vậy. Mà trong biệt thự ngoài hai người này ra không ngờ lại không có ai khác. Bốn phía đều là một mảnh yên tĩnh không tiếng động, yên tĩnh như vậy khiến Diệp Đại Vĩ rất không thích ứng được.
Thế nhưng Ma vương lại liếc mắt nhìn hắn, ra hiệu hắn không được lên tiếng. Diệp Đại Vĩ đành phải đem lời vừa muốn nói nuốt ngược vào bụng.
"Két" bên ngoài biệt thự vang lên tiếng phanh xe. Ma vương nghe tiếng động này xong, tinh thần khẽ chấn động, nhưng hắn vẫn ngồi yên chỗ cũ không hề nhúc nhích.
"Kẹt" cánh cửa biệt thự bị mở ra, hai người đàn ông cao lớn mang mặt nạ đẩy cửa ra. Lúc này từ bên ngoài đi vào một người đeo mặt nạ, người này là một người trung niên, thân mặc một bộ tây trang màu đen.
Ma vương thấy người này tới, vội vàng đứng dậy, cười híp mắt nói: "Tiên sinh, anh đã tới rồi."
"Ha ha, Ma vương, để cho anh đợi lâu rồi." Người đeo mặt nạ được kêu là tiên sinh kia cười ha ha nói với Ma vương: "Đây là ai vậy?" Tiên sinh này chỉ vào Diệp Đại Vĩ, không vui nói.
"Tiên sinh đừng lo lắng, đây là đồ đệ của tôi, gọi là Diệp Đại Vĩ, là người tuyệt đối đáng tin cậy, từ khi Tiểu Thái bị người giết, hắn chính là thủ hạ đắc lực nhất của tôi." Ma vương vội vàng giải thích.
Tiên sinh gật gật đầu thả lỏng, nói: "Nếu như là người tin được, vậy cũng không vấn đề gì. Ma vương, hiện tại anh còn là chủ trì võ lâm đúng không?" Tiên sinh đi đến sô pha đối diện với Ma vương ngồi xuống, sau đó nhìn Ma vương hỏi. "Đúng vậy, tuyệt đối không có vấn đề, tiên sinh anh không biết chứ tôi chính là long đầu của võ lâm, hiện tại toàn bộ người trong võ lâm đều phải nghe lời tôi cả." Ma vương hớn hở kể lể. Dường như hắn đang khoe khoang với tiên sinh vậy.
"Không phải là còn có Huyền Môn cùng Đạo Môn hay sao?" Tiên sinh hoài nghi nói.
Ma vương lắc đầu phẩy tay không đồng ý nói: "Tiên sinh còn có điểm không biết, người của Huyền Môn đã bị tôi đánh bại, đoạn thời gian gần nhất này tôi sẽ thôn tính Huyền Môn. Đạo Môn lại không đáng để tôi bận tâm, bọn họ chỉ là một thế lực nhỏ bé mà thôi, tôi mà muốn diệt bọn chúng, quả thực không tốn chút sức lực nào."
Tiên sinh vui vẻ nói: "Tốt, tốt, vậy tôi an tâm rồi, Ma vương, nếu như anh có thể chính thức nắm quyền chủ trì võ lâm trong tay, đại sự của chúng ta đã thành công được một phần tư rồi, còn vấn đề ở tây bộ, cùng với một ít lực lượng ở nước ngoài trợ giúp, bọn họ đã nhất trí rồi, chuyện kia cũng dễ dàng thôi."
"Đúng, đúng, còn có một phần lực lượng khác của tiên sinh nữa chứ." Ma vương thấy tiên sinh không có nói tới lực lượng của hắn, cho nên vội vàng nói ra.
"Ha ha, Ma vương, anh cứ yên tâm đi, một bộ phận kia của tôi sớm đã chuẩn bị tốt rồi, nói thật nhé, tôi đã an bài vài tay trong tại các quân khu ở nước ngoài rồi, tuy không hoàn toàn kiểm soát, thế nhưng một khi chúng ta phát động hành động, bọn họ cũng sẽ lập tức tới giúp thôi." Tiên sinh an ủi.
"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi." Ma vương mừng rỡ, chính yếu nhất của một quốc gia chính là quân đội, hiện tại tiên sinh đã đem người của hắn an bài tại các quân khu, đến lúc đó lo gì đại sự không thành công!
"Tốt rồi, Ma vương, chuyện này cứ quyết như vậy đi, nếu như sau khi thành công, Z quốc chia đôi, tôi chiếm phía bắc, anh chiếm phía nam, mỗi người cai quản một phương, thế nào?" Tiên sinh hỏi.
"Được, tôi đồng ý với ý kiến này." Ma vương gật đầu nói. Đề nghị như vậy, trước kia bọn họ cũng đã thảo luận qua, hiện tại chẳng qua là xác nhận lại mà thôi.
Tiên sinh cười cười nói: "Ma vương, vậy anh vất vả một chút nhé, nếu như anh làm tốt chuyện võ lâm, tây bộ, nước ngoài, ba chuyện này, sau đó chính là lúc chúng ta bắt đầu phát động hành động."
"Chuyện này không thành vấn đề, tôi sẽ thúc đẩy nhanh chóng chuyện này." Ma vương nói.
"Đúng rồi, Ma vương, tôi phải nhắc nhở anh một chuyện." Tiên sinh đột nhiên nói.
"Chuyện gì?" Ma vương hỏi.
"Lần này tây bộ bên kia có thể sẽ có chút phiền toái, Quốc An bên kia đã phái người qua hỗ trợ, anh có phải cũng nên phái người đi hỗ trợ Lạp Đạt hay không?" Tiên sinh có chút lo lắng nói.
"Quốc An cũng nhúng tay vào? Bọn họ phái ai tới vậy? Anh có thể điều tra được không?" Ma vương nhíu mày nói.
Tiên sinh nói: "Tôi đã điều tra ra rồi, bọn họ phái sáu người tới, người đứng đầu là Trần Thiên Minh, nghe nói là người của Huyền Môn, đây chính là kẻ thù không đội trời chung với anh đó!"
"Trần Thiên Minh?" Ma vương tức giận đến nỗi siết chặt tay ghế.
"Đúng, chính là hắn, lần này hắn dẫn theo năm thủ hạ đi tây bộ, là giúp Ngật Tang Kiệt đối phó Lạp Đạt, anh phải chú ý đó, tuyệt đối đừng để bọn chúng phá hoại đại sự tại tây bộ của chúng ta." Tiên sinh nói.
"Biết rồi, tôi sẽ an bài người." Ma vương gật đầu nói.
"Anh biết là tốt rồi, nghe nói Trần Thiên Minh kia võ công cực cao, các anh cũng nên cẩn thận một chút." Tiên sinh nói.
"Chuyện này xin tiên sinh cứ yên tâm, Trần Thiên Minh tuy có võ công cực cao, thế nhưng hắn từng là bại tướng dưới tay tôi, hơn nữa, thủ hạ của tôi cũng không phải ăn không ngồi rồi." Ma vương khoát khoát tay không đồng ý nói, hiện tại Trần Thiên Minh trong mắt hắn đã không còn là chuyện quan trọng nữa.
"Tôi đi đây, nếu như có chuyện gì, cứ liên lạc với tôi." Tiên sinh nói xong liền gật đầu với Ma vương, sau đó đi ra. Hai người đàn ông đeo mặt nạ canh cửa ở ngoài không ngờ dường như biết tiên sinh này muốn đi, vì vậy đều nhanh chóng kéo cửa ra. Khi tiên sinh đi rồi, hai người đàn ông cao to mới lặng lẽ đóng cửa lại.
Diệp Đại Vĩ thấy cửa đã đóng, vì vậy quay sang nói với Ma vương: "Sư phụ, hai người đàn ông kia võ công rất cao thì phải!"
"Đúng vậy, bọn họ là người bảo vệ tiên sinh, luôn luôn đi theo tiên sinh. Tuy ta chưa từng giao đấu với bọn họ, thế nhưng có thể cảm nhận được, võ công của bọn họ ngang ngửa với ngươi." Ma vương gật đầu nói.
"Tiên sinh này thật kỳ lạ." Diệp Đại Vĩ lại nói. Buổi tối hôm nay gặp không ít chuyện kỳ lạ, Ma vương chỉ nói với hắn là tới gặp một người, sau đó hắn thấy một màn này. Nghe giọng điệu của tiên sinh này, dường như không phải người tầm thường.
"Đại Vĩ, đừng nói những lời vô ích, biết không?" Ma vương trừng mắt nhìn Diệp Đại Vĩ.
"Nhưng, sư phụ, vừa rồi con nghe xong cái tên tiên sinh kia nói, con rất tức giận, dựa vào đâu mà chúng ta làm nhiều việc như vậy, sau khi thành công lại phải chia giang sơn cho hắn một nửa?" Diệp Đại Vĩ nhỏ giọng nói. Tuy hắn đã nghe được tiếng xe hơi nổ máy, phỏng chừng tiên sinh kia đã rời đi, thế nhưng hắn vẫn cẩn thận hạ giọng.
"Ngươi biết gì chứ?" Ma vương mắng. "Ngươi có biết thân phận của vị tiên sinh này không? Hắn là..." Ma vương đột nhiên nghiến răng, không nói tiếp. "Dù sao ngươi cũng nên biết, thân phận của tiên sinh rất đặc biệt, nếu như ta không trợ giúp hắn, ta cũng không thể nào thành công được. Hơn nữa, lần phát động hành động này, đều là nghe lời của hắn mới nghĩ ra. Cách làm của hắn cũng tương tự ta."
Diệp Đại Vĩ vốn muốn hỏi Ma vương thân phận của tiên sinh kia, thế nhưng Ma vương vừa rồi định nói, cuối cùng lại thôi, thật đáng tiếc. Diệp Đại Vĩ thầm nghĩ như vậy. "Nhưng con nghe hai người nói, tổng cộng là có bốn chuyện, chúng ta làm ba việc, hắn làm có một việc, vì cái gì mà hắn muốn chia một nửa đất nước, theo lý mà nói hắn chỉ được một phần tư mới đúng." Diệp Đại Vĩ bất phục nói.
"Đại Vĩ à, có một số việc chúng ta phải nhờ tới tiên sinh, như vấn đề tây bộ lần này, nếu như không phải tiên sinh, chúng ta làm sao biết được Trần Thiên Minh đi tây bộ?" Ma vương nói: "Sau này chúng ta còn rất nhiều chuyện muốn tiên sinh hỗ trợ nữa."
"Sư phụ nói cũng đúng, thế nhưng trong lòng con vẫn không phục." Diệp Đại Vĩ làm ra vẻ tức giận. Hắn rất rõ tính cách của Ma vương, Ma vương không bao giờ chịu thiệt.
"Hắc hắc, ta cũng không phục, nhưng mà ai nói chuyện tình vừa rồi nhất định sẽ xảy ra a?" Ma vương cười thâm hiểm.
"Ý của sư phụ là..." Diệp Đại Vĩ khó hiểu hỏi.
"Trước tiên chúng ta thống nhất Z quốc, sau đó cùng tiên sinh phân chia thiên hạ, lúc đó chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn. Ha ha!" Ma vương ngửa mặt lên trời cười to, làm như hắn đã nghĩ ra được điều gì đó rất vui vẻ vậy.
Diệp Đại Vĩ bừng tỉnh đại ngộ, cũng nhỏ giọng vừa cười vừa nói: "Ý của sư phụ là, sau khi chiếm được thiên hạ sẽ loại bỏ tiên sinh, sau đó chúng ta chiếm toàn bộ thiên hạ." Diệp Đại Vĩ vừa nói vừa làm động tác chém đầu.
"Ừ, Đại Vĩ, không tệ, xem ra ngươi đi theo ta lâu như vậy cũng học được chút khôn ngoan rồi đấy. Tiên sinh muốn lợi dụng ta, không dễ như vậy đâu, dưới tay hắn có cao thủ, thế nhưng dù thế nào cũng không bằng ta, hơn nữa chúng ta vốn là hợp tác hòa thuận, đột nhiên lại quay sang phản bội lời hứa, liệu ai có thể đoán được?" Ma vương vuốt cằm cười hiểm. Đây là lý do vì sao khi tiên sinh nhắc đến việc phân chia thiên hạ, hắn lại đồng ý ngay lập tức.
"Sư phụ cao tay thật nha, chiêu này, tiên sinh lại giúp chúng ta không công chiếm được thiên hạ." Diệp Đại Vĩ nịnh nọt nói.
"Đại Vĩ, sau này ngươi nên cố gắng học hỏi một chút, vì sao ba chuyện kia đều do Ma Môn chúng ta làm, không hề chịu thiệt thòi chút nào! Nguyên nhân rất đơn giản, đó là do ba chuyện mà người của Ma môn chúng ta đi làm liền có thể nắm giữ ba khối lực lượng: võ lâm, tây bộ và nước ngoài trong tay, đến lúc đó chúng ta sử dụng ám chiêu để đối phó tiên sinh, những người khác cũng sẽ không có ý kiến gì. Ha ha!" Ma vương lại cười to, nói.