Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 548: CHƯƠNG 548: LẼ NÀO LÀ QUÁI VẬT

Sáng sớm ngày thứ hai, có người gõ cửa phòng Trần Thiên Minh. Vừa mở cửa, Trần Thiên Minh đã nhìn thấy một Lạt Ma khoảng hơn 20 tuổi, da ngăm đen, nhìn trang phục thì có vẻ là người của Hoàng Lạt Ma giáo.

“Xin chào, anh là Trần tiên sinh phải không?” Vị Lạt Ma đó hỏi Trần Thiên Minh.

“Đúng, là tôi, anh là?” Nghe Lạt Ma hỏi, Trần Thiên Minh hỏi lại.

“Tôi là đệ tử của Hồ Minh đại sư, tôi tên Thản Ca, sư phụ tôi bảo tôi đến dẫn đường cho anh.” Lạt Ma đó nói.

Trần Thiên Minh nghe thấy là đệ tử của Hồ Minh đến dẫn đường cho mình thì nhớ tới lời Ngật Tang Đạt Kiệt hôm qua đã nói. Đây chính là họ bảo Lạt Ma Thản Ca này đến, vì thế hắn nói với Thản Ca: “Xin chào, Thản Ca, cảm ơn anh đã dẫn đường cho tôi.” Nói xong, hắn mời Thản Ca vào phòng.

Thản Ca xua xua tay nói: “Trần tiên sinh, anh đừng khách sáo như vậy. Sư phụ tôi nói anh là người bạn tôn kính của chúng tôi, chúng tôi nên giúp đỡ anh.”

“Ừm, anh ngồi xuống trước đã, đợi tôi một lát.” Nói rồi Trần Thiên Minh chạy vào nhà vệ sinh giải quyết việc riêng. Một lát sau, Trần Thiên Minh bước ra nói: “Ngại quá, để anh chờ lâu rồi.”

“Không có gì, Trần tiên sinh, hôm nay anh muốn sắp xếp như thế nào?” Thản Ca hỏi Trần Thiên Minh.

“Tôi muốn đi dạo các vùng gần đây xem phong cảnh, xem có gì có thể thu mua được không.” Trần Thiên Minh cười nói.

“Được, anh còn có bạn đồng hành nào không?” Thản Ca hỏi Trần Thiên Minh.

“Còn có hai người nữa, một lát họ sẽ tới đây.” Trần Thiên Minh nói.

Một lát sau, Ngô Tổ Kiệt và Chiêm Khởi bước vào, họ nói với Trần Thiên Minh: “Ông chủ, giờ chúng ta đi đâu?” Vì có người ngoài nên họ đã đổi cách xưng hô.

“Đi dạo bên ngoài xem có gì hay ho không?” Trần Thiên Minh cười nói. Tiếp theo đó, họ xuống nhà ăn nhỏ phía dưới ăn sáng rồi ra ngoài.

Thản Ca vừa đi vừa giới thiệu cảnh đẹp xung quanh cho Trần Thiên Minh và mọi người. “Bên này là Hoàng Lạt Ma giáo, bên kia là Hồng Lạt Ma giáo, không xa phía trước chính là một số thôn trang của Tây Tạng. Bên đó có một hồ nước thiên nhiên, bên cạnh hồ nước là rừng cây, bên khu rừng là núi.”

Sau khi Trần Thiên Minh và mọi người đi được khoảng nửa tiếng đồng hồ thì đã đến được một cái hồ. Nước hồ trong vắt nhìn thấy đáy, hơn nữa phản chiếu màu xanh của nền trời, trông như một chiếc gương khổng lồ. “Oa! Cái hồ này thật đẹp!” Ngô Tổ Kiệt hưng phấn kêu lên.

Thản Ca đã quen với sự kinh ngạc của du khách khi lần đầu tiên nhìn thấy cái hồ này, anh ta mỉm cười nói với mọi người: “Đây là Nạp Mộc Thố, nước ở hồ này là do băng tuyết của Niệm Thanh Đường Cổ Lạp Sơn tan chảy mà thành, vì thế nước rất trong, hiện ra cả màu xanh của nền trời.”

Trong thần thoại cổ Tây Tạng, Nạp Mộc Thố và đỉnh tuyết Niệm Thanh Đường Cổ Lạp không chỉ là thần núi, thánh hồ mà còn là nơi hò hẹn của những đôi tình nhân. Đỉnh tuyết Niệm Thanh Đường Cổ Lạp vì dựa sát vào Nạp Mộc Thố mà càng thêm hùng vĩ, tráng lệ. Nạp Mộc Thố cũng vì thế mà làm bạn với Niệm Thanh Đường Cổ Lạp, càng thêm lay động lòng người. Nó là một trong ba đại thánh hồ thu hút tín đồ từ khắp bốn phương tám hướng đến chiêm bái.

“Cái hồ này hóa ra lại có nhiều truyền thuyết như vậy.” Chiêm Khởi kinh ngạc nói.

“Đúng vậy, hơn nữa trong Nạp Mộc Thố tôm cá vô cùng phong phú, đặc biệt còn có các loại trùng thảo, bối mẫu, tuyết liên… cùng đủ loại dược liệu quý hiếm, cho nên những thương nhân đến đây thu mua dược liệu rất nhiều.” Thản Ca nói.

“Thản Ca, bên kia có bò và dê, đó là hoang dã hay là do người dân Tây Tạng nuôi?” Trần Thiên Minh chỉ tay về đàn gia súc ở trước mặt, hưng phấn hỏi Thản Ca. Nếu như là hoang dã thì mình có thể săn bắn rồi. Đặc biệt là những con bò và dê đó trông rất kỳ lạ, bên trái phần màu trắng của những con dê lại có cái đầu màu đen, những con bò bên phải thì toàn thân đen tuyền nhưng lại có khuôn mặt trắng bệch như đeo mặt nạ.

“Là những trang thôn gần đây nuôi, đặc biệt là chu kỳ sinh trưởng của chúng khá dài, mỗi con bò phải nuôi khoảng 6, 7 năm mới có thể bán được. Người dân Tây Tạng rất trọng tình cảm, vì thế họ không tự tay giết mổ gia súc mình nuôi.” Thản Ca nói. “Trần tiên sinh, các anh chủ yếu đến đây là muốn thu mua cái gì?”

“Chúng tôi thu mua da lông và dược liệu. Thản Ca, nghe nói Tạng dược ở Tây Tạng rất lợi hại, đúng không?” Trần Thiên Minh hỏi Thản Ca.

“Đúng vậy, Tạng dược quả thật rất thần kỳ. Chúng tôi ở đây có rất nhiều dược liệu đều là sinh trưởng ở những nơi cao mấy nghìn mét so với mực nước biển, hoàn cảnh môi trường cao hàn thiếu dưỡng khí đã ban cho những loại dược liệu này dược tính phi thường. Tôi lấy một ví dụ nhé: Thiện đại sư đời thứ mười của chúng tôi sau khi được xử lý bằng Tạng dược, trong ba năm đầu, tóc và móng tay vẫn tiếp tục sinh trưởng. Có thể thấy Tạng dược đối với một số cơ năng trong cơ thể con người có tác dụng cải tử hoàn sinh.” Thản Ca nói.

Họ đi vòng quanh hồ, liền nhìn thấy một thôn trang. Thản Ca chỉ về phía thôn trang đó nói: “Đó là thôn A Bá, họ có da lông và dược liệu bán, chúng ta đi xem xem.”

Trần Thiên Minh bị cảnh sắc của hồ Nạp Mộc làm cho mê mẩn, hắn nói với hai người Ngô Tổ Kiệt: “Tiểu Kiệt, các cậu đi cùng với Thản Ca vào trong thôn xem xem có da lông và dược liệu tốt không, nếu có thì mua một ít. Tôi ở đây đi dạo một lát.” Dù sao bọn họ vào đây cũng là giả vờ mua một số vật phẩm rồi trở về, cho nên Trần Thiên Minh cũng không muốn đi, chi bằng ở lại đây đi dạo còn hơn.

“Vâng, ông chủ, chúng tôi sẽ đi xem xem.” Ngô Tổ Kiệt gật đầu nói.

“Hai giờ sau bất kể là có hay không thì các cậu cứ quay lại nhé!” Trần Thiên Minh nhìn thời gian rồi nói.

“Rõ rồi.” Nói xong, mấy người Ngô Tổ Kiệt đi vào trong thôn với Thản Ca.

Trần Thiên Minh thấy mấy người Ngô Tổ Kiệt đã đi rồi, hắn cũng bước tới ngắm hồ Nạp Mộc Thố. Thật là đáng tiếc, lần này hắn đi không mang theo máy ảnh, nếu không đã thu lại cảnh đẹp này rồi mang về cho chị Yến xem. Có điều Trần Thiên Minh vẫn lấy chiếc điện thoại không mấy hiện đại ra chụp cảnh đẹp.

Hắn vừa ngắm vừa chụp, nếu không phải là thời tiết lạnh thì hắn còn muốn xuống hồ bơi một lát, tiện thể xem có thể tìm được dược liệu quý hiếm nào không.

Đang đi dạo thì Trần Thiên Minh nhìn thấy một rừng cây rất lớn gần đó, đang không có việc gì làm hắn liền bước vào trong rừng cây xem cảnh vật. Bên trong có một con đường nhỏ thẳng tắp kéo dài về phía trước, Trần Thiên Minh liền đi men theo con đường đó. Đi qua con đường nhỏ trước mặt lại là một ngọn núi lớn.

Phong cảnh bên này không giống chỗ lúc vừa nãy, ở đây là núi và rừng bao bọc lẫn nhau. Đột nhiên Trần Thiên Minh phát hiện thấy một khu rừng nhỏ bên ngã rẽ có điều khác thường, vì hắn nhìn thấy bên trong hình như có sương khói. Nếu như không phải nội lực của hắn thâm hậu thì rất khó phát hiện ra khu rừng đó có sương khói.

Trời ạ, không phải là bên đó có người đang đốt rừng chứ? Trần Thiên Minh thầm kinh hãi, một cánh rừng đẹp như vậy mà lại bị người ta đốt, tội quá. Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh liền thi triển khinh công bay sang bên đó.

Đến được chỗ đó thì Trần Thiên Minh không khỏi ngẩn ra. Hóa ra không phải là có người đốt rừng mà là cánh rừng đó có một cái hồ nhỏ, sương khói bốc lên từ hồ đó. “Đây là sao vậy? Sao lại bốc ra sương khói?” Trần Thiên Minh tự hỏi mình, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên mặt hồ.

Có những khi trời quá lạnh thì hồ cũng tỏa ra sương khói, nhưng ở hồ Nạp Mộc lúc nãy không thấy xuất hiện hiện tượng này, vậy tại sao ở đây lại có sương khói? Trần Thiên Minh trong lòng cảm thấy kỳ lạ vô cùng, khi vừa đặt bàn tay xuống mặt nước thì trong lòng bất giác vui mừng, vì hắn phát hiện ra hồ này lại là hồ nước nóng.

Trời ơi, suối nước nóng! Trần Thiên Minh thầm kêu lên trong lòng. Không phải, là hồ nước nóng, làm gì có suối nước nóng nào to đến vậy? Không ngờ Tây Tạng lại có một nơi tốt như thế này, Trần Thiên Minh thầm than tiếc, nếu như ở đây có thể làm thành suối nước nóng rồi mở cửa bán vé cho người ta vào tắm thì nhất định có thể kiếm được tiền.

Bây giờ Trần Thiên Minh đã có chút động lòng, hắn muốn xuống tắm một cái, hôm qua trong khách sạn chỉ có một ít nước nóng để tắm, cũng chẳng đã gì. Ở Tây Tạng không giống như miền nam, có thể dùng bình nước nóng tắm cho đã, nghĩ đến đây Trần Thiên Minh liền nhìn xung quanh thấy không có người.

Thực ra hồ này ở trong rừng có chút âm u, nhưng vừa rồi đều thấy không có đường, là mình dùng khinh công bay vào đây, cho nên hắn cởi quần áo ra rồi nhảy xuống tắm. Tắm một lúc thì Trần Thiên Minh cảm thấy vô vị.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn hồ nước, bên mình là điểm cuối của hồ, nhưng phía bên kia thì không. Tuy cái hồ này không dài nhưng nó lại từ bên phải cánh rừng chảy tới. “Đi qua bên kia xem phong cảnh như thế nào.” Trần Thiên Minh thầm nghĩ. Vì thế hắn liền bơi sang bên đó. Khi vừa bơi đến chỗ rẽ thì Trần Thiên Minh phát hiện mặt nước phía trước đang động đậy, hình như phía dưới có vật gì đó.

Trời ơi, cái gì đang động vậy? Lẽ nào là cá? Chắc không phải, vì cá nào có động tĩnh lớn đến thế. Lẽ nào là quái vật? Nghĩ đến đây thì Trần Thiên Minh cảm thấy có chút căng thẳng. Hắn vội vàng vận nội lực, tung một chưởng về phía mặt nước đang động. “Bộp” một tiếng, nước hồ bị hắn xuất chưởng khiến vang lên tiếng động lớn, cho dù là quái vật thì cũng sẽ bị dọa sợ hãi mà bỏ đi.

Từ chỗ mặt nước vừa động đậy, đột nhiên một cái đầu chui lên, hơn nữa còn bay vút lên nhanh chóng. Trời ơi, đó không phải là quái vật mà là một người, còn là một cô gái trẻ!

Trần Thiên Minh kinh ngạc ngẩn ra, có thể vì nước phía trước không phải rất sâu, cô gái đó từ nước nhảy lên, lộ ra toàn bộ cơ thể. Đây không phải là nguyên nhân chủ yếu làm cho hắn ngẩn ra, mà chủ yếu là cơ thể cô gái này quá đẹp. Da trắng mịn màng như tuyết, hồng hào, căng tràn sức sống, bụng phẳng lì, tỏa ra hương thơm mê hoặc.

Cô gái trẻ đó đã rơi xuống, nhưng cô ấy hoàn toàn trần trụi, thân hình đẫy đà, bóng loáng, khuôn mặt lấm tấm những giọt nước, chúng lăn dài xuống bộ ngực trắng nõn. Trời ơi, đẹp quá! Trần Thiên Minh ngẩn ra, hắn không rời mắt khỏi cơ thể cô gái, không ngờ ở Tây Tạng lại có thể nhìn thấy một cơ thể đẹp tuyệt như vậy.

“A!” Cô gái kêu ầm lên, tiếng kêu này có thể được gọi là tiếng kêu làm thiên địa quỷ thần cũng phải sợ. Vì cô ấy cuối cùng đã phát hiện ra trước mặt mình có một người đang đứng, nói chính xác là một gã đàn ông háo sắc đang nhìn chằm chằm vào cơ thể mình, trông như sắp chảy cả dãi.

Vừa rồi cô ấy đang nghịch nước, lặn xuống dưới chơi, khi cảm thấy một luồng sức mạnh đang lao xuống mặt nước, vì thế không biết có chuyện gì xảy ra, cô ấy vội vàng nhảy vọt lên khỏi mặt nước, không ngờ lại phát hiện trước mặt mình có một người đàn ông, hơn nữa hắn ta còn không ngừng nhìn chằm chằm vào bộ ngực của cô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!