Trần Thiên Minh nhân lúc trời tối, lén lút di chuyển trong bóng đêm. Khoảng cách từ Hoàng Giáo đến thần đường không xa, nhưng vì là ban đêm, hắn lại mặc trang phục đi đêm nên sợ bị người khác phát hiện. Chỉ khi tránh được sự tuần tra của đệ tử hai giáo Hồng-Hoàng, hắn mới có thể đột nhập vào bên trong thần đường.
Vì giữa trưa hôm nay đã từng đến đây, Trần Thiên Minh cũng có chút quen thuộc với bên trong thần đường. Vì vậy, Trần Thiên Minh không tốn quá nhiều công sức đã đến trước cửa thần đường. Đột nhiên, hắn áp tai lên tường thành, vận nội công, từ từ lắng nghe tình hình bên trong thần đường. Sau vài phút lắng nghe, Trần Thiên Minh xác định bên trong không có ai canh gác, hắn mới nhẹ nhàng tung người, bay lên trên tường thành.
Lúc này, Trần Thiên Minh tựa như một con hắc điểu, im lặng không một tiếng động. Chỉ chốc lát sau, hắn đã bay đến cửa sổ trên tầng, rồi áp chặt vào đó. Bên ngoài tòa thành này chỉ có một cửa chính dẫn vào thần đường, nhưng Trần Thiên Minh từ lâu đã học được không ít bản lĩnh mở cửa sổ của Lâm Quốc.
Trần Thiên Minh lấy từ trong ngực ra một sợi xích nhỏ, từ từ đâm vào chốt cửa sổ. Sợi xích này có chút đặc thù, dưới tác dụng nội lực của hắn có thể uốn lượn tùy ý. “Cạch” một tiếng, cánh cửa sổ trên tầng đã bị Trần Thiên Minh mở ra.
Trần Thiên Minh nhẹ nhàng bay vào trong, sau đó cẩn thận đóng cửa sổ lại, rồi chạy dọc hành lang. Khi đến tầng thứ ba, hắn lén lút quan sát mọi thứ, không quên nhìn tình hình xung quanh. Mặc dù đã là đêm khuya, nhưng các phòng dường như đều có đèn sáng, khiến hắn không biết phải trốn đi đâu.
Đột nhiên, tiếng bước chân truyền đến từ phía bên kia. Trần Thiên Minh vội vàng chạy đến phòng bên cạnh, nhẹ nhàng xoay cánh cửa – tất nhiên là không khóa. Hắn không kịp nghĩ nhiều, nhanh chóng bước vào, rồi giữ cửa và cẩn thận đóng kín lại.
Khi Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên, hắn không khỏi đứng ngây người, bởi vì hắn đã vào đúng phòng ngủ của người khác, nói đúng hơn là phòng ngủ của một cô gái. Trước mắt hắn là một chiếc giường, trên đó có cô gái đã cởi bỏ áo ngoài, để lộ đôi gò bồng đảo căng tròn, săn chắc, làn da trắng nõn, khiến đôi mắt Trần Thiên Minh như giãn to và sáng rực lên.
Nhưng lúc này, bất luận thế nào hắn cũng chỉ muốn mở mắt. Cho dù có người cầm mười cây đại đao kề vào cổ, hắn cũng nhất định phải mở mắt, hơn nữa là mở thật to. Bởi vì cô gái này mặc dù có mặc một chiếc áo ngủ che đi đôi gò bồng đảo, nhưng chiếc áo đó lại rất mỏng, có thể nhìn thấy toàn bộ xuân sắc bên trong.
Lúc này, sau khi cô gái cởi bỏ áo ngoài, từ từ ngẩng đầu lên, chợt nhìn thấy Trần Thiên Minh. Nàng không khỏi kinh hãi hô lên, đồng thời vội vàng lấy áo che lại phần ngực.
Trần Thiên Minh tiếc nuối thở dài một hơi, hắn thầm nghĩ: "Cởi ra có phải tốt không, sao lại che lại chứ?" Lúc này, hắn đã bị bộ ngực tuyệt mỹ của cô gái mê hoặc, đến nỗi quên mất mình đang ở nhà người khác. Khi Trần Thiên Minh thấy vẻ mặt hoảng sợ của cô gái, hắn cũng kinh ngạc kêu lên: “Tây… Tây Thi, cô có phải là Tây Thi không?”
Nghe thấy giọng nói của Trần Thiên Minh, cô gái giống Tây Thi dường như cũng nhớ ra điều gì đó, nàng trừng mắt nhìn hắn nói: “Anh, anh là ai?”
“Là tôi đây, trước kia chúng ta đã gặp nhau rồi mà!” Trần Thiên Minh vừa nói, vừa thể hiện vẻ mặt lừa gạt, đầy hưng phấn. Ngày đó, hắn vốn tưởng rằng nhìn thấy Tây Thi chỉ là ảo giác, không ngờ đó lại là sự thật, càng không thể ngờ lại được gặp Tây Thi tại thần đường này.
“Anh tới đây làm gì?” Khi cô gái giống Tây Thi nhìn kỹ Trần Thiên Minh, sắc mặt nàng cũng bình thường trở lại một chút. Nhưng khi nàng nhớ ra nửa thân trên của mình đang trần trụi, khuôn mặt trắng mịn lập tức đỏ bừng. Nàng vội vàng chỉnh lại áo che kín, dường như sợ hai tròng mắt của Trần Thiên Minh nhìn thấu qua quần áo.
"Ôi, lại còn như vậy nữa sao? Trước kia tôi đâu phải chưa từng nhìn thấy cô, hơn nữa còn thấy được toàn thân, ngay cả 'đồng cỏ' phía dưới cũng đã thấy hết." Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh cảm thấy phía dưới của mình cũng có chút phản ứng. Cô gái này có vóc người cực kỳ bốc lửa, vừa xinh đẹp lại là một cô gái tốt. Nếu hắn mà không có phản ứng gì thì chính hắn mới thật là không bình thường.
“Tôi… tôi tới để tìm cô!” Trần Thiên Minh nhất thời không biết phải trả lời thế nào, nhưng coi như hắn thông minh, đã kịp linh hoạt nghĩ ngay ra câu trả lời.
“Anh…” Mặt cô gái càng đỏ bừng hơn.
“Cốc… cốc… cốc”, tiếng đập cửa vang lên từ bên ngoài.
“Ai đấy?” Giọng cô gái có chút bối rối.
“Là tôi đây!” Giọng một lão bà vang lên từ bên ngoài.
Nghe được giọng nói của lão bà bên ngoài, cô gái càng trở nên bối rối hơn. Nàng sốt ruột đảo mắt nhìn quanh phòng mình một lượt. Phòng nàng tuy rộng nhưng không có chỗ nào để trốn, chỉ có một chỗ duy nhất là trên giường của nàng. “Anh, anh nhanh lên giường tôi đi, lấy cái này che lên người.” Cô gái chỉ vào chăn mền trên giường mình, nói vội với Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh nghe thấy bên ngoài có người đến, hắn cũng tỏ ra luống cuống. Nếu để họ biết hắn đột nhập vào thần đường, có thể sẽ bị coi là kẻ địch tấn công Lạt Ma Giáo. Khi đó, không chỉ không giúp được Ngật Tang Đại Kiệt, mà có khi ngay trong đêm nay hắn sẽ phải rời khỏi Tây bộ. Vì vậy, hắn vội vàng nhảy lên giường của cô gái, dùng chăn mền trùm lên người.
Cô gái thấy mặc dù Trần Thiên Minh đã nằm lên giường mình, dùng chăn mền phủ lên người, nhưng nếu người bên ngoài tiến vào, vẫn có thể nhìn thấy có người nổi lên dưới chăn. Không còn cách nào khác, cô gái khẽ cắn môi, đi đến bên cạnh giường, nhấc chăn lên, chần chừ một lúc rồi cũng nằm vào trong chăn.
Trần Thiên Minh ở trong chăn cũng không biết chuyện gì đang xảy ra. Hắn chỉ biết có một người nữa chui vào trong chăn, cảm thấy một làn gió thơm phảng phất, rồi một thân thể mịn màng đụng vào hắn. Chẳng lẽ chính là Tây Thi cũng vào trong chăn sao? Trần Thiên Minh thầm reo vui trong lòng.
Cô gái tiếp tục nói với Trần Thiên Minh: “Anh, anh hãy nép chặt vào một chút, sau đó không được cử động. Nếu không, người ta sẽ biết anh vào phòng của tôi, anh nhất định phải chết.” Nói xong, nàng cũng nhấc chân mình cong lên, cơ thể tựa vào đầu giường, sau đó buông màn xuống.
Cô gái đúng là rất thông minh. Nàng sợ mọi người phát hiện ra Trần Thiên Minh ở bên trong, bởi vậy nàng đã co chân mình lên. Như vậy, chăn mền trên người nàng cũng nhô lên cao, lại còn buông màn xuống nữa, người ngoài nếu không nhìn kỹ thì không thể nào nhìn ra bên trong chăn có hai người.
Lúc này, Trần Thiên Minh thật không biết phải diễn tả tâm trạng mình ra sao. Nửa thân trần tuyệt mỹ của người con gái xinh đẹp như Tây Thi đang nằm bên cạnh hắn. Bởi vì phải nép chặt vào người nàng, hắn có thể cảm nhận được thân thể nàng đang run rẩy. Nếu không phải có người bên ngoài đang chuẩn bị bước vào, Trần Thiên Minh hắn cũng đã bị kích động mà muốn làm một số chuyện.
“Vào đi,” cô gái nói vọng ra ngoài.
Cửa liền mở ra, một người mặc trang phục màu đen bước vào, tất nhiên đó là hắc thần bà.
“Thánh nữ, người vẫn chưa ngủ sao?” Thần bà nhìn cô gái hỏi.
“Tôi chuẩn bị ngủ rồi đây, hắc bà có chuyện gì sao?” Cô gái trả lời.
Bên trong ổ chăn, tim Trần Thiên Minh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trời ạ, hóa ra người vào chính là hắc thần bà, mà cô gái xinh đẹp như Tây Thi đang sát cạnh hắn đây chính là Thánh nữ. Giữa trưa hôm nay, hắn đã được Thánh nữ khám bệnh, lại còn cho hắn cả Thiên Sơn Tuyết Liên ngàn năm tuổi. Nếu vậy thì Thánh nữ Ích Tây Dát Mã này đã sớm nhận ra hắn chính là người ngày đó chứng kiến cảnh nàng không một mảnh vải che thân? Chẳng lẽ đó chính là độc dược, vì muốn trừng phạt hắn đã nhìn thân thể nàng mà nàng cho hắn độc dược dồn hắn vào đường chết sao? Nghĩ tới đây, trái tim Trần Thiên Minh đập thình thịch liên hồi.
Lập tức, hắn chỉ muốn khống chế Ích Tây Dát Mã, nhưng ngay lúc này nàng cũng đang bên cạnh hắn, nên hắn tin là nàng có muốn đi cũng không đi được. Chính hắn cũng nghe thấy nàng và hắc thần bà đang nói chuyện gì đó. Vì vậy, hắn nhẹ nhàng đặt bàn tay lên chiếc bụng nhỏ bé của Ích Tây Dát Mã, như vậy là nàng có muốn chạy cũng không được.
Bị Trần Thiên Minh đặt tay lên bụng, thân thể Ích Tây Dát Mã như có chút run lên, nhưng vì hắc thần bà đang ở bên ngoài, nên nàng lập tức cố trấn tĩnh lại ngay.
“Mới vừa rồi tôi đi qua trước cửa phòng người, dường như có nghe thấy người nói chuyện với ai đó. Tôi không yên tâm nên muốn vào xem thế nào.” Hắc thần bà vừa nói vừa nhìn quanh phòng Ích Tây Dát Mã. Phát hiện không có gì khác thường, hắc bà mới thấy yên tâm.
Ích Tây Dát Mã cười cười, nhìn hắc bà nói: “Hắc bà, bà lo lắng nhiều quá rồi. Vừa rồi là ta lẩm bẩm một mình, không ngờ đã kinh động đến bà.”
Hắc thần bà nói: “Mọi sự vẫn cần cẩn thận một chút mới được, Thánh nữ. Có phải người đang nghĩ đến chuyện lúc trưa hôm nay không? Ôi, Thiên Sơn Tuyết Liên là báu vật của thần đường chúng ta, vậy mà người lại đưa cho người đàn ông kia.” Hắc thần bà nhắc lại chuyện vẫn canh cánh trong lòng là việc giữa trưa hôm nay Ích Tây Dát Mã đã đưa Thiên Sơn Tuyết Liên ngàn năm tuổi cho Trần Thiên Minh.
“Hắc bà, bà cũng biết chuyện lần này là bất đắc dĩ. Trần tiên sinh kia cũng là người có võ công cao cường, tôi nhìn hắn cũng không phải người xấu, hắn cũng đã giúp chúng ta mà.” Ích Tây Dát Mã vì không muốn để hắc thần bà nhìn ra sơ hở nên nàng cũng cùng bà nói rõ sự tình chuyện trưa nay. Trực giác của nàng cho biết Trần Thiên Minh không phải người xấu. Tối hôm nay hắn đến thần đường, nhất định là bởi vì nghi ngờ việc nàng yêu cầu hắn, nên muốn vào dò xét kỹ lưỡng xem thế nào. Còn về phần tại sao nàng lại tin tưởng Trần Thiên Minh đến vậy thì chính bản thân Ích Tây Dát Mã cũng không thể hiểu nổi.
Hắc thần bà lắc đầu nói: “Thánh nữ, đánh giá một người phải đánh giá nội tâm, chỉ dựa vào bề ngoài thì không thể nhìn ra được bản tính thật sự đâu.”
“Nhưng ta có cảm giác hắn không phải người xấu. Cơ thể hắn dương khí quá nặng, có Thiên Sơn Tuyết Liên ngàn năm tuổi, đối với cơ thể của hắn là rất tốt.” Ích Tây Dát Mã nói. Lời này cũng đúng với suy nghĩ của hắc thần bà, và cũng đúng với ý của Trần Thiên Minh.
“Xem ra người rất có thiện cảm với người thanh niên đó. Nếu không, cho dù hắn đã trợ giúp chúng ta, cũng không đến mức cho hắn một báu vật như vậy chứ. Điều trị dương khí nặng vẫn còn rất nhiều loại thuốc, có đến mức phải đưa cho hắn loại quý hiếm như vậy không?” Hắc thần bà nói. Mặc dù Ích Tây Dát Mã là Thánh nữ nhưng bà đã chăm sóc nàng từ nhỏ đến lớn, cho nên trước mặt Ích Tây Dát Mã cũng không cần nhiều lễ nghi.
“Ta… ta không có…” Ích Tây Dát Mã đỏ mặt nói. Không phải bởi vì hắc thần bà nói như vậy mà nàng đỏ mặt, mà vì một nguyên nhân khác: chính là do bên cạnh nàng bây giờ là Trần Thiên Minh. Để hắn nghe được chuyện nàng thích hắn, không biết phải nói thế nào cho hợp lý?
Nhưng hắc thần bà không biết rằng bên cạnh Ích Tây Dát Mã lúc này chính là Trần Thiên Minh. Bà vừa cười vừa nói: “Người còn nói không phải nữa, nhìn người kìa, mặt đỏ hết lên rồi. Tôi đã chăm sóc người từ nhỏ đến lớn, khi mặt người đỏ lên chính là trong lòng người đã đồng ý.”
“Hắc bà, bà mà nói nữa ta sẽ không để ý đến bà nữa.” Lúc này, Ích Tây Dát Mã vừa vội vừa xấu hổ.
Hắc thần bà bỗng nhiên nghiêm mặt nói: “Thánh nữ, người phải nhớ rằng thần đường chúng ta có quy định, người không có sự lựa chọn.”
Nghe hắc thần bà nói như vậy, Ích Tây Dát Mã cũng tối sầm mặt xuống. Nàng khẽ gật đầu nói: “Ta biết rồi, ta vẫn nhớ không quên đâu. Ta biết thân phận ta thì phải làm thế nào mà.”
“Tốt lắm, vậy tôi đi đây. Hi vọng đúng như lời người nói, cái tên Trần Thiên Minh kia không phải là người xấu, nếu không, thật uổng phí tình cảm của người dành cho hắn.” Hắc thần bà nói xong liền đi ra ngoài.