Bởi vì đây là lần đầu tiên cùng Lạp Đạt làm chuyện này, Diệu Tây không dám kêu thành tiếng mà chỉ cắn môi, khẽ rên rỉ trong cổ họng, đồng thời nhẹ nhàng lắc lư thân mình.
Cô càng làm như vậy càng khiến Lạp Đạt bốc hỏa. Hắn sờ soạng một hồi, nhanh chóng cởi bỏ hết quần áo. Chỉ trong chốc lát, thân hình gầy gò của hắn đã hiện ra. Giờ đây, Lạp Đạt không còn là Hoạt Phật đạo mạo, nghiêm trang nữa, mà là một kẻ vô lại với đôi mắt đỏ ngầu, thở hổn hển.
Hắn đẩy Diệu Tây ngã xuống sàn, rồi kéo cô đến đệm cói. Hắn uốn cong thắt lưng, quỳ gối trên đệm, sau đó từ thắt lưng, hướng đến nơi ẩm ướt phía dưới của Diệu Tây mà tiến vào.
“Ưm…”, Diệu Tây không nhịn được khẽ kêu lên một tiếng. Cô vẫn mong chờ Lạp Đạt tiến vào bên trong, và cuối cùng giây phút cô mong chờ đã đến.
Lạp Đạt vừa tiến vào cơ thể Diệu Tây, lập tức dũng mãnh vận động. Đã hai tuần hắn không chạm đến thân thể phụ nữ, trong lòng dâng trào khát vọng phi thường. Giờ đây hắn cũng không biết Diệu Tây có chịu đựng nổi hay không.
Diệu Tây đúng là chỉ muốn Lạp Đạt làm như vậy, nhưng cô vẫn muốn giả vờ e thẹn. Cô cố ý thấp giọng kêu lên: “Hoạt… Hoạt Phật, đau… người hãy nhẹ nhàng một chút”. Nói xong, Diệu Tây lại cố ý giơ một chân lên, ý muốn để Lạp Đạt cảm thấy bên trong cô thật chật hẹp.
Nghe Diệu Tây nói vậy, trong lòng Lạp Đạt lại càng cao hứng. Hắn cảm thấy nếu bên trong Diệu Tây quá rộng sẽ giống như cây tre chọc vào miệng giếng, như vậy hắn sẽ không còn hứng thú chơi đùa nữa. “Không sao đâu, con cứ kiên nhẫn một chút, lát nữa con sẽ thấy thoải mái ngay thôi, sẽ rất thích…”. Lạp Đạt hưng phấn kêu lên.
Lạp Đạt kéo Diệu Tây lên trên người hắn rồi tiến thẳng vào trong cô. Tư thế một cao một thấp như vậy khiến Diệu Tây bắt đầu khẽ rên rỉ.
Đột nhiên Lạp Đạt rút ra khỏi người Diệu Tây. Hắn ngồi lên bồ đoàn, rồi quay sang nói với Diệu Tây: “Con lại đây, chúng ta đổi vị trí một chút”.
“Hoạt Phật, con sẽ không…” Diệu Tây cố ý cúi đầu nói. Kỳ thật, Diệu Tây thích nhất là được làm chủ ở trên đó, chẳng qua bây giờ cô còn muốn giả vờ thẹn thùng một chút.
“Ha ha, đừng sợ, con cứ lên đây, ta sẽ dạy con”. Lạp Đạt cao hứng nói.
Diệu Tây lắc đầu nói: “Không đâu, con sợ…”
“Ôi, con mau lên đây đi, lát nữa ta sẽ có thưởng cho con”. Lạp Đạt nói với Diệu Tây.
Diệu Tây cố ý ngẫm nghĩ một lát, sau đó từ từ đứng dậy, đi tới bên cạnh Lạp Đạt, rồi nói: “Hoạt Phật, con phải làm thế nào đây?”
“Đến đây, con cứ ngồi xuống đây là được”. Lạp Đạt chỉ cho Diệu Tây cách làm, nhưng kỳ thật, loại chuyện này cô đã biết quá rõ, Diệu Tây vốn rất am hiểu chuyện này.
Diệu Tây ngồi chồm hỗm, hai tay đặt lên vai Lạp Đạt, từ từ ngồi lên người hắn. Lạp Đạt ngồi trên bồ đoàn, hai tay nhẹ nhàng ôm Diệu Tây, sung sướng hưởng thụ sự hưng phấn mà Diệu Tây mang lại cho hắn.
“Con nhanh lên một chút, động tác mạnh mẽ hơn nữa nào”. Ngữ khí Lạp Đạt mang vẻ ra lệnh, hắn đã có thói quen ở trên cao ra lệnh cho người khác.
Thấy Lạp Đạt nói như vậy, Diệu Tây đúng là cầu còn không thấy. Vốn cô rất thích những động tác mạnh, vì vậy, cô bắt đầu thực hiện những động tác mạnh hơn, hai chân giẫm xuống sàn, hai tay chống vào vai Lạp Đạt mà kéo, liều mạng hành động. Đôi bầu ngực cô thỉnh thoảng lại va chạm vào người Lạp Đạt, khiến hắn chỉ muốn cắn một cái. Nhưng động tác của Diệu Tây rất nhanh, nhiều lần hắn muốn chạm vào nhưng bầu ngực của Diệu Tây lại như chạy mất.
“Hả”, bị Diệu Tây thực hiện động tác lợi hại như vậy, Lạp Đạt cũng không còn cách nào chịu đựng nổi nữa. Hắn quát to một tiếng, phía dưới của hắn, toàn bộ sinh lực phun bắn vào trong Diệu Tây. Tiếp đó hắn ôm chặt Diệu Tây, không cho Diệu Tây động đậy.
Bây giờ trong đầu Diệu Tây nảy ra ý nghĩ muốn giết chết Lạp Đạt. Hắn thỏa mãn xong rồi ôm chặt cô hồi lâu, không cho cô động đậy, nhưng chính bản thân cô còn chưa được thỏa mãn cơ mà! Lang vương với Lạp Đạt cũng đều là một loại như nhau, chỉ lo cho cơn thỏa mãn của mình mà chẳng để ý gì đến cô. Đặc biệt là Lạp Đạt so với Lang vương còn kém hơn.
Nhưng Diệu Tây biết rằng võ công của Lạp Đạt vô cùng cao cường, mà chính cô còn muốn lấy tin tức từ hắn cho Phương Minh Ngọc. Vì vậy, cô chỉ có thể cố gắng giả bộ tươi cười nói với Lạp Đạt: “Hoạt Phật, người quả là lợi hại!”
“Ha ha, đương nhiên là vậy, sau này ta sẽ lại cho con thỏa mãn hơn thế nữa”. Lạp Đạt cao hứng nói. Vừa nói hắn vừa đẩy Diệu Tây ra, sau đó hắn tìm quần áo mặc vào.
Bất đắc dĩ lúc này Diệu Tây phải cố kìm nén thật chặt cơn dục vọng của mình xuống, từ từ mặc quần áo vào.
“Con là đệ tử của Lang vương sao?” Lạp Đạt hỏi Diệu Tây.
“Đúng vậy ạ”, Diệu Tây vừa nói vừa sửa sang lại quần áo.
Lạp Đạt tiếp tục hỏi: “Con tên là gì?”
“Con tên là Diệu Tây”.
“Diệu Tây, sau này lúc nào rảnh rỗi thì cứ đến tìm ta, ta sẽ chỉ bảo cho con chút võ công và Phật pháp”. Lạp Đạt nhìn tô phong đầy đặn của Diệu Tây, đầy dâm đãng nói.
Diệu Tây âm thầm vui sướng trong lòng, xem ra cô đã không uổng công sức. “Hoạt Phật, võ công là thứ con vô cùng thích, nhưng sư phụ Lang vương dạy võ công cho con không được tốt lắm”.
Lạp Đạt cười nói: “Hầu hết võ công của hắn đều là do ta dạy, đương nhiên so với ta còn kém xa. Sau này con cứ đến đây, ta sẽ dạy cho con vài tuyệt chiêu. Nếu như con làm ta cao hứng, ta còn có thể dạy một số võ công mà ta chưa từng dạy cho hắn nữa kia”. Lạp Đạt cố ý nhấn mạnh hai từ “cao hứng”.
“Hoạt Phật, người thật tốt với con quá, sau này con nhất định sẽ làm người cao hứng”. Diệu Tây vừa nói vừa cố ý ưỡn cao tô phong.
“Diệu Tây, vừa rồi biểu hiện của con rất tốt, động tác rất mạnh mẽ”. Lạp Đạt không dám nói mình không chịu nổi, xem ra có lẽ lần sau lúc chơi đùa với Diệu Tây, hắn cần khởi động trước, Lạp Đạt thầm nghĩ trong lòng.
“Hoạt Phật, người đừng trêu chọc con, con có biết gì đâu, cho nên mới làm lung tung thôi”. Diệu Tây cố ý đỏ mặt.
Lạp Đạt nghe Diệu Tây nói vậy ngẫm lại cũng thấy có lý, làm gì có phụ nữ nào làm giống cô đâu, cứ như không muốn sống nữa vậy, thiếu chút nữa đã lấy đi cái mạng già của hắn.
“Con lại đây, ngồi lại với ta thêm lát nữa”. Lạp Đạt vừa nói vừa vẫy tay gọi Diệu Tây lại.
Diệu Tây nghe lời đến bên cạnh Lạp Đạt, nhẹ nhàng ngồi xuống.
Lạp Đạt hôn Diệu Tây một cái, sau đó sờ soạng lên tô phong của cô rồi hỏi: “Tim con có còn đau không?”
“Hết đau rồi ạ”, Diệu Tây lắc đầu nói.
“Xem ra biện pháp của ta rất có hiệu quả nhỉ”. Lạp Đạt híp mắt lại.
Diệu Tây liền nói với Lạp Đạt: “Hoạt Phật, không phải người nói sẽ dạy con tuyệt chiêu sao? Bây giờ người hãy chỉ giáo cho con một chút đi”.
“Được, ta sẽ dạy cho con hai chiêu”. Lạp Đạt khẽ gật đầu, thuận tay vẫn sờ soạng tô phong của Diệu Tây thêm chút nữa.
Trưa ngày thứ hai, Phương Minh Ngọc phải đi tìm Trần Thiên Minh. Hắn vừa vào phòng Trần Thiên Minh đã cười nói: “Trần tiên sinh, hôm nay anh không đi ra ngoài à?”
Trần Thiên Minh thấy Phương Minh Ngọc cũng cười đáp lại, nói: “Tôn tiên sinh, là anh đó à, hôm nay tôi không đi đâu cả, tôi bảo tiểu nhị đi rồi, đấy là điểm tốt khi làm lão bản, không cần phải tự mình đi làm”. Trần Thiên Minh có ấn tượng về Phương Minh Ngọc không tốt cũng chẳng xấu. Phương Minh Ngọc đối với hắn rất khách khí, nhưng Trần Thiên Minh cũng cảm thấy hắn rất nhiệt tình.
“Trần tiên sinh, hôm qua tôi nghe người của khách sạn nói anh được thánh nữ mời vào thần đường khám bệnh, có chuyện này thật sao?” Phương Minh Ngọc làm bộ vô cùng kinh ngạc nói với Trần Thiên Minh. Hôm nay hắn tìm đến Trần Thiên Minh mục đích chủ yếu là muốn được nghe từ chính miệng Trần Thiên Minh, và tìm hiểu xem anh đã làm những gì trong thần đường.
Trần Thiên Minh gật đầu nói: “Đúng vậy, đúng là có chuyện này”.
“Trần tiên sinh thật là có vận khí tốt, chúng ta đây có xếp hàng dài cũng chưa chắc đã được thánh nữ khám bệnh cho, mà Trần tiên sinh lại được đích thân thánh nữ mời vào thần đường để khám bệnh”. Phương Minh Ngọc thể hiện vẻ mặt hết sức ngưỡng mộ.
“Đó chỉ là ngoài ý muốn thôi, lúc ấy ở đó xảy ra một trận hỗn loạn, tôi cũng chỉ muốn xông lên ngăn cản, nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà đám hỗn loạn ấy không thể tiến lên thêm được. Xem ra như mọi người nói là có thần linh bảo vệ thánh nữ”. Trần Thiên Minh nói. Trước mặt Phương Minh Ngọc hắn sẽ không nhận là chính mình đã dùng chân khí để ngăn cản đám hỗn loạn.
Phương Minh Ngọc tò mò nói: “Trần tiên sinh, bên trong thần đường như thế nào? Anh có thể kể cho tôi một chút không? Tôi rất tò mò về bên trong thần đường”.
Trần Thiên Minh nói: “Tôi cũng chỉ đi vào phòng khách phía dưới thôi, tôi thấy cũng bình thường không khác gì lắm so với những tòa nhà của chúng ta. Thánh nữ giúp tôi khám bệnh xong thì bảo tôi đi luôn”.
“Chỉ đơn giản như vậy thôi sao? Thánh nữ không cho anh vật gì để cảm ơn sao?” Phương Minh Ngọc vẫn chưa chịu bỏ qua, tiếp tục dò hỏi Trần Thiên Minh.
“Không có, thánh nữ chỉ giúp tôi khám bệnh thôi”. Trần Thiên Minh lắc đầu. Hắn sẽ không nói hết mọi chuyện cho Phương Minh Ngọc biết.
“Trời, vậy mà tôi còn tưởng thánh nữ cho anh thánh vật gì chứ?” Phương Minh Ngọc tỏ vẻ thất vọng. “Thôi được rồi, Trần tiên sinh, anh đã ăn cơm chưa? Nếu chưa ăn thì tôi sẽ mời anh đi ăn cơm, chúng ta cùng đi uống vài chén rượu”.
Trần Thiên Minh ngại ngùng nói: “Tôn tiên sinh, thật ngại quá, tôi đã ăn xong rồi”.
“Vậy chúng ta hẹn nhau lần khác vậy”. Phương Minh Ngọc vừa nói vừa nhìn quanh một lượt đồ đạc trong phòng Trần Thiên Minh. Hắn phát hiện trong phòng không có hàng hóa gì cả liền hỏi: “Trần tiên sinh, các anh đã tới đây được vài ngày rồi mà vẫn chưa mua được hàng hóa gì à?”
“Cũng mua được một ít rồi, đang đặt ở phòng thuộc hạ tôi”. Trần Thiên Minh giải thích thêm: “Chúng tôi chỉ là làm ăn nhỏ, hơn nữa đây là lần đầu tiên đến Tây bộ buôn bán, nên không dám mua nhiều thứ”.
“Đúng là như vậy, giống tôi lần đầu tiên đến đây cũng vậy thôi”. Phương Minh Ngọc vừa nói vừa nhìn chén nước duy nhất đặt trên bàn.
“Tôn tiên sinh, anh muốn uống nước sao?” Trần Thiên Minh thấy Phương Minh Ngọc đang nhìn chén nước trên bàn. Phương Minh Ngọc đã đến đây được một hồi lâu như vậy mà hắn còn chưa hỏi người ta có muốn uống nước hay không, mặc dù hắn cũng là thuê phòng khách sạn này, nhưng phép lịch sự thì vẫn cần phải hỏi.
“Anh không nói thì tôi cũng hơi khát nước, thật phiền cho anh quá”. Phương Minh Ngọc vừa cười vừa nói.
Trần Thiên Minh nghe Phương Minh Ngọc nói như vậy liền cúi xuống, cầm bình nước của khách sạn rót vào chén rồi nói: “Tôn tiên sinh, bây giờ trời đã lạnh, anh nên uống nước nóng cho ấm người”.
“Cám ơn”, Phương Minh Ngọc vội vàng tiếp nhận chén nước từ tay Trần Thiên Minh.
“Không cần phải khách khí”. Trần Thiên Minh cười, rồi xoay người đi đến cạnh giường.
Phương Minh Ngọc chăm chú nhìn lưng Trần Thiên Minh, giật mình. Hắn lặng lẽ giơ tay phải lên thầm nghĩ chỉ muốn tung một chưởng từ đằng sau Trần Thiên Minh. Nhưng hắn lại sợ hãi nếu như làm Trần Thiên Minh phát hiện ra thì chẳng những hắn không thể gây thương tổn cho anh mà ngược lại còn bị anh làm hại. Hắn do dự một lúc.
Cuối cùng, Phương Minh Ngọc cắn môi rồi bỏ tay xuống. Hắn là một người cẩn thận, nếu không nắm được mười phần thắng thì hắn không dám dễ dàng xuống tay. Lúc hắn nhìn thấy Trần Thiên Minh xoay người đi và ngồi xuống cạnh giường, hắn biết bây giờ mình đã không còn cơ hội xuống tay với Trần Thiên Minh nữa rồi.
“Anh không cần phải khách khí, uống nước đi!” Trần Thiên Minh thấy Phương Minh Ngọc vẫn đang cầm chén nước mà chưa uống liền cười nói với hắn.
Phương Minh Ngọc biết rằng nếu chính mình không uống nước sẽ khiến Trần Thiên Minh sinh nghi, mới vừa rồi mình còn nói là khát nước mà. Nghĩ vậy, Phương Minh Ngọc liền đưa chén nước lên uống hết.
Sau đó Phương Minh Ngọc cùng Trần Thiên Minh tán gẫu thêm vài câu. Hắn thấy Trần Thiên Minh giữ miệng rất kín, hỏi gì cũng không ra. Vì vậy, hắn mượn cớ rồi ra về.
Trần Thiên Minh chờ Phương Minh Ngọc đi khỏi liền đóng cửa lại, sau đó định lên giường nằm nghỉ một lúc. Đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa: “Cốc, cốc, cốc”.