Đám mộc thi sát thủ thấy Trần Thiên Minh bị đánh ngã ra đất, trong lòng mừng thầm, vội vã lao tới định kết liễu Trần Thiên Minh.
Đúng lúc này, bên trong bay ra một đám người, người đó thân ảnh như chớp giật, lướt nhanh về phía Trần Thiên Minh. Trong quá trình bay, lão vừa vung song chưởng, hai luồng chưởng phong mạnh như bão cấp 15, mấy kẻ đang định hạ thủ với Trần Thiên Minh đều bị đánh bay ra xa.
"Thằng nhóc thối, con không chết đấy chứ?" Một giọng nói cộc cằn vang lên bên tai Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh ngẩng đầu nhìn, người trước mặt không ngờ lại là đại bá. Lạ thật, hôm nay đại bá ăn mặc chỉnh tề, trước ngực cũng không đeo chuỗi hạt Phật lớn.
"Đại, đại bá, là người hả? Sao người lại ở đây?" Trần Thiên Minh có chút hoài nghi hỏi, người trước mặt có phải đại bá không? Nếu đúng thì sao lại sạch sẽ đến thế?
"Tên thằng nhóc thối, muốn vong ân phụ nghĩa à? Chú con đây anh tuấn tiêu sái, anh minh thần võ như thế, vậy mà con không nhận ra sao?" Đại bá thấy Trần Thiên Minh hoài nghi thân phận mình không khỏi mắng. Lúc này có một mộc thi lao tới, bị đại bá đá cho một cước bay ra ngoài.
Trần Thiên Minh đứng dậy, cảm thấy phía sau lưng đau nhức, biết là mình bị thương. "Đại bá, lát nữa con sẽ nói chuyện với bá, trước tiên chúng ta hãy đánh lũ mộc thi sát thủ này đã." Trần Thiên Minh nói xong cố sức kích thích khí hộ huyệt, nội lực hắn lập tức được tăng cường. Từ khi hắn ăn thiên sơn tuyết liên, sẽ không lo tẩu hỏa nhập ma, hắn không sợ nữa. Mà đại bá vừa thi triển nội lực cao hơn hắn nhiều, có ông ấy giúp, tình thế hẳn sẽ lạc quan hơn.
"Thằng nhóc thối, con muốn chết à, không được đâu." Đại bá thấy Trần Thiên Minh kích thích khí hộ huyệt, trong lòng sốt ruột kêu. Tác dụng phụ của việc kích thích khí hộ huyệt, lão biết rất rõ.
"Đại bá không sao, chúng ta nói chuyện sau, trước hết xem ai giết được nhiều mộc thi sát thủ hơn đã?" Trần Thiên Minh khích tướng nói. Kỳ thực đánh lâu như vậy, một mộc thi sát thủ cũng không giết nổi... nhưng lũ mộc thi này quá biến thái, quá lì lợm.
"Được, chúng ta thi đấu." Đại bá bay tới, hai tay cùng vung hai luồng phong nhận bay tới hai mộc thi sát thủ. Rõ ràng hai mộc thi bị bắn trúng, nếu là người thường thì đã sớm về chầu ông bà tổ tông mười tám đời rồi, nhưng mộc thi sát thủ như không hề hấn gì tiếp tục lao tới công kích.
"Bọn chúng là người sao?" Đại bá kỳ quái hỏi.
"Đại bá, bọn họ không phải người mà là mộc thi." Trần Thiên Minh la lớn.
Đại bá liếc mắt nhìn hắn nói: "Con nghĩ lão nhân gia ta không biết gì hả? Lão đây mắng..." Nói xong, lão một chưởng chộp lấy hai mộc thi. Đại bá giật mình, mộc thi sát thủ lao tới không ngừng nghỉ, không nên kéo dài, nếu không khi hết nội lực thì chỉ có nước nằm chờ chết.
Tuy rằng hiện tại thêm đại bá, nhưng Lạp Đạt bên kia vẫn đang chiếm thượng phong. Lạp Đạt cùng hai mộc thi đối phó với Trần Thiên Minh, sáu mộc thi sát thủ quấn lấy đại bá, mà những mộc thi khác thì đánh với đám Ngật Tang Đạt Kiệt, căn bản bọn họ không có cơ hội phản công.
"Bốp." Đại bá một chưởng định đánh vào ngực mộc thi sát thủ, chỉ là năm mộc thi kia lao vào công kích, đại bá đành thu chiêu. Một mộc thi còn lại lập tức công tới, năm luồng phong nhận quỷ dị đánh lui đại bá về phía sau. Hiện tại đại bá biết bọn chúng cũng có chiến thuật. Chúng dùng thân thể mộc thi để hấp dẫn đối thủ công kích, nếu đối phương đánh trúng thì những mộc thi khác lập tức đánh lén, như vậy chúng sẽ không sợ đối phương đánh trúng. Trần Thiên Minh vừa rồi cũng bị vây đánh theo cách đó.
Đại bá vội vung một chưởng lên người năm mộc thi nhưng bọn chúng chỉ văng ra một chút, đại bá lập tức bay đi.
"Mẹ kiếp, thằng nhóc thối, những mộc thi sát thủ này không ngờ biến thái như vậy, đánh tới đánh lui cuối cùng vẫn không hề hấn gì." Đại bá chật vật lau mồ hôi, không ngờ mấy con mộc thi này khó đối phó như vậy.
"Đại bá, người xem những mộc thi sát thủ này có điểm yếu chí mạng nào không, con cũng không chịu đựng được lâu nữa." Trần Thiên Minh kêu thảm thiết. Vừa rồi hắn dây dưa mãi vẫn nghĩ cách, hiện tại đại bá xuất hiện đánh và gửi gắm hy vọng vào đại bá.
Đại bá nghe Trần Thiên Minh nói, bay thẳng vào giữa đám mộc thi. Hiện tại thân thể đại bá như biến đổi, trở nên vô cùng mờ ảo, lướt như gió cuốn đến đám mộc thi.
"Bốp! Bốp! Bốp!" Đại bá ở bên trong xoay tròn xung quanh một mộc thi, tốc độ xoay nhanh vô cùng. Mộc thi muốn động thủ với lão nhưng lại không tìm được vị trí cụ thể, mà đại bá không ngừng tìm kiếm điểm yếu trên người mộc thi.
"Vù!" Đại bá đá bay mộc thi, thở dốc một hồi rồi nói với Trần Thiên Minh: "Thằng nhóc, lũ mộc thi sát thủ này thật tà môn, huyệt đạo đều bị che chắn. Lão vừa điểm tất cả huyệt vị trên người nó mà nó không hề có chút phản ứng nào."
Trần Thiên Minh thất kinh, lũ mộc thi này thật quá trâu bò rồi, huyệt vị đều bị che chắn thì đánh kiểu gì đây?
"Giết hết bọn chúng." Mộc thi sát thủ cười lớn, đôi mắt lóe lên sắc đỏ.
Đại bá thấy vậy ánh mắt sáng lên, tiếp tục bay tới, hai tay một trước một sau, đánh thẳng vào mắt con mộc thi trước mặt.
Lần này, con mộc thi hình như có chút e ngại đại bá đánh trúng mắt nó, nên nó vội tránh né, lấy tay che mắt không để đại bá đánh trúng.
"Mắt! Thằng nhóc, mắt chính là nhược điểm của mộc thi!" Đại bá vui vẻ hét.
Trần Thiên Minh nghe xong lập tức đánh tới mắt của một con mộc thi. Con mộc thi vốn không e ngại công kích của Trần Thiên Minh, lần đầu tiên phải lắc mình tránh né phong nhận.
"Đúng thế, ha ha, mọi người nghe đây, nhược điểm của mộc thi là mắt, cứ đánh vào mắt chúng là được!" Trần Thiên Minh cao giọng nói, thấy đại bá liền nháy mắt: "Đại bá, người thật cáo già nha!"
"Cái gì! Thằng nhóc thối, con dám ăn nói như thế với lão à?" Đại bá tức giận đến râu mép vểnh ngược.
Trần Thiên Minh cười ha ha nói: "Ha ha, đại bá, con dùng sai từ rồi. Lão gia người thực sự là thông minh tuyệt đỉnh, anh hùng cái thế!" Trần Thiên Minh một chưởng đánh thẳng vào mắt một con mộc thi, con mộc thi này vội vã thối lui.
"Cũng gần đúng đó." Đại bá một chưởng đánh đuổi hai mộc thi, nói.
"Trời ơi! Lão thông minh thế nhỉ? Tóc lão sao lại dài thế, đẹp trai như vậy?" Đại bá đột nhiên hỏi chuyện Trần Thiên Minh.
"Ặc, đại bá, người đừng nói bừa nữa, đừng mải nói chuyện mà phân tâm." Trần Thiên Minh dùng bốn luồng chân khí trong cơ thể, đánh cho Lạp Đạt liên tiếp lùi về sau. Vừa rồi Lạp Đạt phối hợp với mộc thi, đánh cho Trần Thiên Minh chật vật, hiện tại thế cục đã đổi thay.
Lạp Đạt nóng lòng, hắn không ngờ nhược điểm duy nhất của mộc thi lại bị lão già đó phát hiện. Khi mộc thi gặp cao thủ hơn mình, điều sợ nhất là đối thủ công kích vào đôi mắt. Đôi mắt là nơi yếu nhất của chúng. Nếu như võ công đối phương không cao, căn bản sẽ không có cơ hội công kích chúng, nhưng bọn họ gặp đại bá và Trần Thiên Minh đều là cao thủ tuyệt đỉnh.
"Bày trận, Mộc Tinh Hợp Trận!" Lạp Đạt quát lớn một tiếng. Mộc Tinh Hợp Trận do tám mộc thi sát thủ tạo thành, chuyên dùng để đối phó với cao thủ tuyệt đỉnh. Hiện tại Lạp Đạt thấy mình bị vây vào hoàn cảnh xấu, chỉ có thể dùng trận pháp này để đối phó với hai người Trần Thiên Minh và đại bá.
Vù, tám mộc thi sát thủ chia nhau vây lấy Trần Thiên Minh và đại bá, tám con mộc thi nhưng lại chia thành 2 con một hướng.
"Giết!" Một mộc thi sát thủ kêu lên. Bốn con mộc thi phía trước công kích Trần Thiên Minh, bốn luồng chưởng phong quấn lấy Trần Thiên Minh. Bốn con mộc thi đầu công kích xong, bốn con sau lại tiến lên tiếp tục phát ra bốn luồng phong nhận, luân phiên công kích.
"Trời ơi, là xa luân chiến!" Trần Thiên Minh kêu lớn, cứ tốp bốn con mộc thi công kích liên miên không dứt, nếu cứ thế này không bao lâu nữa hắn sẽ không chịu đựng nổi.
Mà bên đại bá cũng không tốt hơn Trần Thiên Minh bao nhiêu, tám mộc thi thay phiên nhau công kích, từng luồng phong nhận đều đánh tới chỗ chí mạng, nếu sơ sẩy liền bị bắn trúng.
"Thằng nhóc thối, con đánh xong bên đó thì qua đây cứu lão!" Đại bá vừa né tránh vừa la lớn, những luồng phong nhận này xé rách y phục của lão không còn hình dạng nữa.
"Đại bá, con cũng muốn lắm nhưng không có cơ hội phản kích. Bọn chúng đã công tới, con muốn bay ra khỏi cái trận pháp kỳ quái này nhưng không được."
"Loại công kích này giống như trận pháp. Con mau bảo người tình bé nhỏ của con giúp đi, nàng không phải biết dùng trận pháp sao?" Theo lời đại bá, chắc là lão đang nói Ích Tây Dát Mã.
Đại bá nói lớn như vậy, người bên cạnh cũng nghe thấy, đặc biệt là Ích Tây Dát Mã nghe được thì cả mặt đỏ bừng lên. Nàng không ngờ người mà Trần Thiên Minh gọi là đại bá đó lại tùy tiện đùa giỡn như thế. Nhưng hiện tại không phải lúc nghĩ ngợi nhiều, nàng nhìn Mộc Tinh Trận Pháp một lát rồi nói lớn với Trần Thiên Minh: "Trần tiên sinh, sang trái hai bước, lùi ba bước, sau đó bay thẳng ra ngoài."
Trần Thiên Minh nghe xong, biết Ích Tây Dát Mã nói phương pháp thoát trận, vì vậy vội làm theo lời nàng mà làm. Chỉ lát sau, hắn đã bay khỏi Mộc Tinh Trận Pháp. Khi hắn bay ra, còn tiện tay một chưởng đẩy hai mộc thi sát thủ vào trong.
"Này, Thánh nữ, mau nói cho lão phương pháp thoát khỏi trận này!" Đại bá sốt ruột nói. Lão cũng thử cách Ích Tây Dát Mã vừa nói với Trần Thiên Minh, nhưng không ra được. Xem ra phương pháp khác nhau, lão không giống với Trần Thiên Minh.
Thánh nữ không nói gì, vì nàng vừa bị đại bá làm cho xấu hổ.
"Trời ơi, mau lên! Lão tốt xấu gì cũng là sư phụ của thằng nhóc thối kia, sau này cô cũng phải gọi lão là sư phụ đó!" Đại bá bị mấy con mộc thi đánh cho thảm thiết.
Trần Thiên Minh lén nhìn Ích Tây Dát Mã. Ích Tây Dát Mã nói với Trần Thiên Minh: "Trần tiên sinh, anh hãy công kích hai mộc thi sát thủ ở bên trong, trận pháp sẽ tự động bị phá."
Đúng là một lời tỉnh giấc người trong mộng! Trần Thiên Minh vỗ đầu, mặc kệ là dùng trận pháp gì, chỉ cần đánh tan vật dẫn trận, trận pháp sẽ bị phá. Vừa rồi cũng thế, hiện tại cũng vậy. Trần Thiên Minh nghĩ xong, vội vàng chạy tới trận pháp đang vây đại bá, hai chưởng đánh thẳng vào hai con mộc thi.