Trần Thiên Minh trở lại căn nhà mà Hoàng Na đã bán cho họ. Vì họ đã đi vắng một thời gian, Trương Lệ Linh ở nhà đã sắp xếp đâu vào đấy. Nàng sợ Ma Vương biết căn nhà này có liên quan đến Trần Thiên Minh, nên các huynh đệ khác chưa được đến đây ở.
Trần Thiên Minh và mọi người ở tầng lầu cao nhất, một mình hắn một phòng, các cô gái khác cũng mỗi người một phòng riêng. Cũng may căn nhà này rất lớn, nếu không thật sự không đủ chỗ cho nhiều người như vậy.
“Mọi người khỏe chứ? Anh về rồi đây.” Trần Thiên Minh đi tới đại sảnh, nói với mọi người.
“Về thì về, cần gì phải lớn tiếng như vậy chứ?” Trương Lệ Linh đang ngồi trên ghế sofa xem TV, tức giận trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái.
“Không thể nào, anh đi ra ngoài lâu như vậy, các em nhất định phải nhớ anh nhiều lắm chứ?” Trần Thiên Minh đưa ánh mắt kỳ quái nhìn Yến, Hà Đào, Trương Lệ Linh, Lương Thi Mạn cùng Tiểu Trữ.
Hà Đào liếc nhìn Trần Thiên Minh một cái nói: “Nhớ anh làm gì? Anh không ở đây, chị em chúng tôi thoải mái hơn nhiều, ngược lại còn không có cái cảm giác gò bó như trước kia.”
Trời ạ, Trần Thiên Minh không biết nói gì nữa. Người ta vẫn nói ba hòa thượng không uống cùng một bát nước, bây giờ mình có nhiều cô gái như vậy, làm sao lại thành ra thế này được chứ?
Yến khẽ cười đi tới bên cạnh Trần Thiên Minh nói: “Thiên Minh, ngồi máy bay cả ngày rồi, nhanh đi tắm rửa đi, chị đã chuẩn bị nước nóng rồi.” Yến thực sự không giấu được sự đau lòng cho Trần Thiên Minh.
“Chỉ có mỗi chị Yến là tốt với anh, hôn một cái đi.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa ôm hôn Yến.
“Chị cả Yến, mọi người đều đã thỏa thuận rồi, sao chị lại phá lệ. Không được, Trần Thiên Minh, anh cũng phải hôn em một cái.” Nói xong Trương Lệ Linh vội vàng chạy đến trước mặt Trần Thiên Minh.
“Vậy thì, Lệ Linh, chúng ta cùng đi tắm rửa, được không?” Trần Thiên Minh vừa nói vừa kéo Trương Lệ Linh tới phòng tắm.
Trương Lệ Linh đỏ mặt nói: “Không được, em mới tắm xong, anh tìm người khác đi.” Nói xong vội vàng đẩy Trần Thiên Minh ra, chạy về ghế sofa.
Trần Thiên Minh nhìn mấy cô gái của mình một lượt, nói: “Các em có ai chưa tắm không vậy?”
Nhưng cả năm người đều lắc đầu quầy quậy. Tuy nhiên, mấy người đứng sau Hà Đào thì lại chỉ chỉ vào sau lưng nàng, hình như đang nói Hà Đào chưa tắm rửa.
“Ha ha, Hà Đào, em chưa tắm phải không?” Trần Thiên Minh tủm tỉm cười nhìn Hà Đào.
“Anh… sao lại… không phải, em tắm sạch sẽ rồi.” Hà Đào phát hiện mình nói nhầm, vội vàng lắc đầu.
“Hà Đào à Hà Đào, anh cũng không phải lần đầu gặp em, anh biết em mà nói dối mặt sẽ đỏ lên đó.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa đi tới chỗ Hà Đào.
Hà Đào thấy Trần Thiên Minh đi tới, vội vàng chạy đi. “Không được chạy, ở lại đây, đi tắm cùng anh.”
“Ha ha, không sai mà, em học khinh công rất nhanh,” Trần Thiên Minh nhìn Hà Đào thi triển khinh công chạy trốn quanh đại sảnh thì vô cùng cao hứng. Xem ra Hà Đào học võ công là đúng, mặc dù giờ nàng chưa bằng Ngô Tổ Kiệt và Chiêm Ỷ nhưng cũng không kém nhiều lắm.
Nói xong, Trần Thiên Minh thoáng cái hiện ra trước mặt Hà Đào, sau đó điểm vào mấy huyệt đạo của nàng. Võ công Hà Đào bây giờ đã có chút thành tựu, nếu không dùng thủ đoạn như vậy, chắc chắn nàng sẽ không chịu cùng anh đi tắm rửa.
“Trần Thiên Minh, mau giải huyệt đạo cho em.” Hà Đào sốt ruột kêu Trần Thiên Minh. Nhưng thực ra nàng sốt ruột nhiều hơn bởi ánh mắt vô cùng mập mờ từ các chị em. Không hiểu tại sao mặt ai cũng thản nhiên để mặc nàng bị Trần Thiên Minh bắt nạt.
“Thả em ra sao? Không được.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa khiêng Hà Đào lên vai, sau đó đi vào phòng tắm. “Chị Yến, phiền chị mang quần áo vào cho hai đứa em.” Trần Thiên Minh không quên quay lại nhắc nhở Yến.
“Trần Thiên Minh!” Hà Đào vẫn không ngừng kêu trên vai Trần Thiên Minh.
Thình thịch, cánh cửa phòng tắm đã bị Trần Thiên Minh đóng lại.
“Thiên Minh, anh phải để em ra ngoài, hai chúng ta tắm rửa cùng một chỗ thế này ngày mai sẽ bị các chị em khác chê cười.” Hà Đào lo lắng nói. Mặc dù họ đã tiếp xúc thân mật rồi, nhưng làm trò này trước mặt tất cả mọi người thì dù thế nào nàng cũng không thể chấp nhận được.
Trần Thiên Minh khoát tay nói: “Không việc gì, các cô gái khác cũng đều đã cùng anh tắm rửa rồi, nếu ngày mai có ai cười em, nói cho anh biết, ngay buổi tối anh sẽ cùng người đó tắm rửa, cho em cười lại.” Trần Thiên Minh tươi cười nói.
“Không nên mà.” Hà Đào đỏ mặt.
“Bây giờ anh là chồng, nơi này anh làm chủ.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa đặt Hà Đào xuống, bắt đầu cởi bỏ quần áo của nàng.
Chỉ chốc lát sau, Trần Thiên Minh đã cởi hết quần áo của Hà Đào, để lộ hoàn toàn thân thể trắng nõn của nàng. Hắn giải huyệt đạo cho Hà Đào, sau đó mở nước nóng bắt đầu phun lên người nàng.
“Thiên Minh, quần áo của anh ướt hết rồi, mau cởi ra đi.” Nhìn thấy quần áo Trần Thiên Minh ướt hết, Hà Đào cũng không còn thẹn thùng nữa, lo lắng nói.
Trần Thiên Minh thấy Hà Đào không chạy, bèn đứng lên cởi hết đồ của mình ra, ném sang một bên. “Đến đây để anh giúp em tắm rửa nào!” Trần Thiên Minh cợt nhả vuốt ve phần thân trên của Hà Đào.
“Không được, anh không phải giúp em tắm rửa, anh đang vuốt ve em mà?” Hà Đào đỏ mặt liếc nhìn Trần Thiên Minh một cái.
“Ha ha, cũng giống nhau mà, anh giúp em kỳ cọ cũng chính là vuốt ve mà.” Trần Thiên Minh từ phía sau ôm lấy Hà Đào, hai tay đặt lên đôi gò bồng đảo đầy đặn của nàng.
“Ư…” Hà Đào khẽ rên một tiếng.
“Oa, Hà Đào, thật là mềm mại, vuốt ve thật là thoải mái. Anh chỉ hận là không thể từ bỏ chuyến đi Tây bộ vừa rồi.” Vừa nói Trần Thiên Minh vừa dùng sức nắn bóp.
“Đừng. Em không tin, anh trăng hoa như vậy, đi Tây bộ chắc chắn đã lại trêu hoa ghẹo nguyệt rồi.” Hà Đào thấp giọng nói.
Trần Thiên Minh tủm tỉm: “Anh làm sao hả? Em thử nhìn mà xem, bên ngoài làm gì có ai hơn được mấy bà xã của anh cơ chứ?” Nghĩ tới Ích Tây Dát Mã xinh đẹp, tâm trạng Trần Thiên Minh có chút lo lắng.
“Anh nhìn lại mình thì có, chỉ được cái miệng lưỡi ngọt ngào. Không được, chị em chúng ta nhất định phải khâu miệng anh lại, không cho anh đi khắp nơi phong lưu nữa.” Hà Đào nói, “Ô, Thiên Minh, không nên.” Trần Thiên Minh dĩ nhiên lúc này đã đưa một tay xuống phía dưới, lần mò vùng cấm địa của Hà Đào.
“Em xem em kìa, chỗ này đã đầy nước rồi, lại còn cứng miệng.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
Hà Đào cả giận: “Là anh chứ ai, chính anh vừa phun nước vào em thì có, không được nói lung tung.”
“Có đúng không vậy? Anh cảm giác không phải nước kia mà?” Trần Thiên Minh nhẹ nhàng vuốt ve vùng nhạy cảm của Hà Đào, chỉ chốc lát sau, nàng đã không còn chịu được nữa rồi.
“Không… muốn…” Hà Đào nhỏ giọng bắt đầu rên rỉ.
“Đến đây, giúp anh rửa một chút đi nào.” Trần Thiên Minh chuyển qua phía trước Hà Đào, cầm bàn tay nhỏ bé của nàng đặt vào phía dưới của mình.
“Oa!” Hà Đào giật mình kêu lên, nàng cảm giác trong tay có gì đó rất cường đại, khiến nàng khó khăn lắm mới cầm được.
“Đúng rồi, cứ như vậy là được.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa tiếp tục vuốt ve phần thân trên của Hà Đào.
Bị Hà Đào vuốt ve một hồi, Trần Thiên Minh cũng không nhịn được nữa, hắn ôm lấy Hà Đào, tách hai chân nàng ra, sau đó tiến vào bên trong nàng.
“Hả!” Hà Đào kêu lên thống khổ nhưng vẻ mặt lại vô cùng hưng phấn.
Trần Thiên Minh cũng không để ý nhiều như vậy, mặc dù ở Tây bộ hắn đã ân ái một lần, nhưng đây lại là một lần vô cùng ức chế, chẳng khác gì bị Ích Tây Dát Mã hãm hiếp, lại còn bị nàng điểm huyệt đạo khiến anh không thể xuất tinh nữa chứ.
“Anh sẽ cho em sung sướng tột độ.” Trần Thiên Minh ôm eo nhỏ của Hà Đào, mạnh mẽ ra vào liên tục.
“Thiên Minh, em muốn, em muốn…” Bị Trần Thiên Minh kích thích liên tục, sự thẹn thùng của Hà Đào đã biến mất, hưng phấn kêu lên.
“Được, anh sẽ cho em.” Trần Thiên Minh tiếp tục mạnh mẽ xông tới.
“Hả, em tới rồi.” Hà Đào ôm chặt lấy Trần Thiên Minh, hưng phấn kêu lên, đồng thời không cho anh cử động nữa.
“Em trước tiên hãy rửa một chút đi, để anh đi tìm các cô gái khác tính sổ, xem ai dám cười em?” Nói xong Trần Thiên Minh rời khỏi Hà Đào, mở cánh cửa, cứ thế trần truồng đi ra ngoài. Hắn vẫn còn chưa đạt đỉnh điểm, đương nhiên phải đi tìm các cô gái khác của mình mà phát tiết, bây giờ phải xem ai cao số đã. Nghĩ tới đây Trần Thiên Minh liền lao ra đại sảnh.
Tại đại sảnh, Trương Lệ Linh đang nằm dài trên ghế sofa xem TV, nàng hoàn toàn không ngờ phía sau mình có một người đàn ông không mặc quần áo đang nhìn mình chằm chằm.
“Lệ Linh, em đang xem TV sao?” Trần Thiên Minh cảm giác trong người mình có một ngọn lửa đang bốc lên bừng bừng. Mà bây giờ tại đây lại chỉ có mỗi Trương Lệ Linh, những người khác chắc đã quay về phòng rồi.
Trương Lệ Linh quay đầu lại thấy Trần Thiên Minh trần truồng nhìn mình thì giật mình nói:
“Thiên Minh, anh làm cái gì vậy? Trời lạnh như thế này, anh mau mau mặc quần áo vào đi, nếu không sẽ bị bệnh đó.”
“Ha ha, Lệ Linh, em quá coi thường anh rồi, anh đâu phải loại đàn ông vô dụng như vậy? Mới vừa rồi Hà Đào đã bị anh làm cho ngất ngây rồi, nhưng ngọn lửa trong người anh vẫn chưa nguôi, em tới giúp anh đi!” Trần Thiên Minh biết rõ các cô gái của mình đã lâu không có chuyện đó, hắn muốn đêm nay chiều chuộng các nàng một bữa ra trò.
“Không nên,” Trương Lệ Linh thấy ngọn lửa trong ánh mắt của Trần Thiên Minh thì vội vàng đứng dậy muốn quay về phòng mình.
“Em không được chạy.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa vẫy tay một cái, tức thì một luồng gió mạnh hút Trương Lệ Linh trở lại.
“Trần Thiên Minh, anh lại dám dùng võ công đối phó với em sao?” Trương Lệ Linh tức giận kêu lên. Nhưng bất kể nàng kêu gào thế nào đi nữa vẫn cứ bị Trần Thiên Minh đè ngửa xuống ghế sofa.
Trần Thiên Minh tỏ vẻ đáng thương nói: “Lệ Linh, em không thấy anh đáng thương sao? Đã rất lâu rồi không được vui vẻ ân ái cùng mọi người.” Nói xong, hắn vội vàng lột quần áo Lệ Linh ra.
Trương Lệ Linh vốn mặc một bộ áo ngủ, bên ngoài khoác một cái áo khoác cho ấm. Cho nên chỉ chốc lát sau đó quần áo Lệ Linh đã không còn trên người nàng. Trần Thiên Minh ném quần áo Lệ Linh sang một bên, hưng phấn nói: “Lệ Linh, anh rất nhớ em!”
Trương Lệ Linh liếc nhìn hắn một cái nói: “Tin anh mới là lạ, anh nghĩ em là ai chứ? Muốn em sao lại còn cùng Hà Đào làm cái chuyện đó?” Trương Lệ Linh ý muốn hỏi tại sao Trần Thiên Minh không cùng nàng đầu tiên.
“Anh vốn muốn cùng em, nhưng mọi người ai cũng chỉ vào Hà Đào, không còn cách nào khác, anh đành phải chọn. Em cũng biết anh là người rất biết nghe lời mà.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
“Hừ, anh buông em ra.” Trương Lệ Linh trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh.
“Chờ một chút nữa đi.” Trần Thiên Minh bắt đầu vuốt ve cơ thể Lệ Linh.
Trương Lệ Linh mặc dù nói vậy, nhưng khi bị Trần Thiên Minh vuốt ve bộ ngực, lòng nàng đã vô cùng ngứa ngáy. Nàng cắn răng, hưng phấn lắc lư thân thể trắng nõn của mình.
“Lệ Linh, em muốn sao?” Trần Thiên Minh cợt nhả nói.
“Hừ.” Trương Lệ Linh quay mặt đi chỗ khác, không để ý tới Trần Thiên Minh.
“Ôi, quên đi, anh tự mình đến vậy.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa vuốt ve phía dưới của Trương Lệ Linh, vùng cấm địa ẩm ướt lập tức có phản ứng.
Vuốt ve một hồi, Trần Thiên Minh cảm giác Lệ Linh đã “sẵn sàng” cho mình tiến vào nên cũng không chút khách khí mà tách hai đùi nàng ra.
“Thiên Minh, chúng ta quay về phòng.” Trương Lệ Linh nhỏ giọng nói.
“Không cần, cứ ở đây đi, sợ cái gì cơ chứ? Tất cả đều là người nhà cả mà.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa tiến vào Lệ Linh.