Tiểu Trữ dưới sự trêu chọc của Trần Thiên Minh dần dần trở nên mê man, cơ thể nàng dâng lên từng đợt nhiệt huyết, như muốn thiêu đốt từng tế bào một. “Thiên Minh,” Tiểu Trữ rất muốn nói nhưng lại không dám nói ra.
“Cái gì? Em nói gì, nói to lên nào!” Trần Thiên Minh cợt nhả đáp lời.
“Anh thật xấu xa!” Tiểu Trữ ngượng ngùng mắng.
“Tiểu Trữ, em không nên vu oan cho anh, anh là một người tốt mà.” Vừa nói Trần Thiên Minh vừa nhẹ nhàng chuyển động trên cơ thể Tiểu Trữ.
“A, em không chịu được, nhanh lên một chút đi.” Tiểu Trữ cuối cùng cũng phải rên rỉ bật thành tiếng.
“Tốt, tốt, lão công của em sẽ nhanh chóng thôi.” Trần Thiên Minh hớn hở kêu lên, đồng thời bắt đầu tăng tốc.
“Đừng,… Thiên Minh…, đừng,.. nhanh lên… em yêu anh…” Dưới sự tăng tốc của Trần Thiên Minh, Tiểu Trữ bắt đầu lảm nhảm nói năng lộn xộn.
“Tiểu Trữ, anh cũng yêu em.”
“A…” Cuối cùng, Tiểu Trữ cũng thỏa mãn mà bật tiếng kêu khẽ.
Trần Thiên Minh vội vàng hấp thụ luồng âm khí mạnh mẽ tỏa ra từ hạ thân Tiểu Trữ, sau đó liếc nhìn sang Lương Thi Mạn.
“Thi Mạn, em giúp anh một chút được không?” Hắn nói xong nhìn xuống phía dưới, cười khổ.
“Thiên Minh, anh đi tìm người khác được không? Em mệt chết đi được rồi.” Vẻ mặt Lương Thi Mạn cũng đau khổ không kém.
Không còn cách nào khác, Trần Thiên Minh đành phải rời khỏi phòng hai nàng. Vừa ra đến cửa, hắn thấy Hà Đào đang mặc áo ngủ, đi về phía phòng mình. “Hà Đào,” Trần Thiên Minh phấn khích kêu lên.
“Thiên Minh, sao anh vẫn… như vậy? Anh vẫn chưa… được sao?” Hà Đào có chút ngượng ngùng xen lẫn kinh ngạc.
Trần Thiên Minh cười khổ: “Vẫn còn một chút, em giúp anh đi!” Nói xong vội vã tiến về phía Hà Đào.
“Không được, vừa rồi anh cũng khiến em mệt chết đi được, dùng sức mạnh như vậy, chẳng thương hoa tiếc ngọc chút nào.”
“Ha ha, em thật là không biết ngượng, em là người đầu tiên, hơn nữa lại có luyện võ công, chắc chắn không đến nỗi vậy đâu.” Trần Thiên Minh vươn tới, một tay ôm Hà Đào, một tay giúp nàng mở cửa.
“Thiên Minh, không nên mà.” Hà Đào phát hiện vật kia của Trần Thiên Minh cọ xát dưới mông nàng khiến cho thân thể nàng không khỏi mềm nhũn cả người.
Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói: “Hà Đào, em phải biết yêu thương lão công của mình chứ. Em nói xem, để lão công cứ thế này chịu đựng sao? Đến lúc đó thật sự anh không ngủ được mất.”
“Khì khì,” Hà Đào không khỏi bật cười, “muốn trách thì tự trách anh đó, cả mấy chị em chúng ta đều đã hết sức rồi, cứ thế này thì ai mà chịu nổi. Anh tự mình làm tự chịu đi.”
Trần Thiên Minh không nói nhiều với Hà Đào nữa, một tay ôm nàng, sau đó tiến về phía giường, bắt đầu cởi đồ cho nàng.
“Thiên Minh, mau đóng cửa lại đã.” Hà Đào thấy cửa vẫn mở toang, không khỏi sốt ruột nói.
“Không nên đóng, cũng không có thời gian mà đóng, ai muốn xem thì cứ để họ tới đây xem đi, coi như học tập luôn, hoàn toàn miễn phí, ha ha.” Nói xong, Trần Thiên Minh bắt đầu sờ vuốt vùng kín của Hà Đào.
“Ư…” Không lâu sau, Hà Đào bắt đầu rên rỉ.
“Hà Đào, anh muốn tiến vào, nếu không phát tiết được, người anh sẽ nổ tung mất thôi.” Trần Thiên Minh bắt đầu dùng sức, động tác nhanh và mạnh. Hắn vì muốn nhanh chóng đạt được cực khoái nên không vận dụng Hương Ba công nữa.
“A… Thiên Minh.” Dưới sự mạnh mẽ của Thiên Minh, Hà Đào cảm thấy cả người vô cùng sảng khoái, như đang phiêu bồng trên mây.
Cứ như vậy, cả hai cùng thăng hoa, động tác không ngừng nghỉ chút nào.
“A…” Hà Đào kêu lên một tiếng, nàng đã lên đến thiên đường rồi.
Trần Thiên Minh tiếp tục chuyển động mấy cái trên người Hà Đào, sau đó cũng mãnh liệt phóng thích vào người nàng. Lúc này hắn cảm giác âm khí phát ra từ cơ thể Hà Đào nhiều hơn hẳn so với Tiểu Trữ lúc trước.
Chẳng lẽ vì Hà Đào luyện qua võ công, nên âm khí mạnh mẽ hơn người khác rất nhiều? Trần Thiên Minh thầm nghĩ.
Chắc chắn là như vậy, Trương Lệ Linh, Yến, hay cả Lương Thi Mạn đều có âm khí không bằng một nửa của Hà Đào. Trời ạ, nếu như võ công của Hà Đào tiến triển hơn nữa, chẳng phải âm khí càng thịnh sao? Như vậy sẽ trợ giúp rất lớn cho nội lực của mình rồi.
Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh vội vàng rời khỏi người Hà Đào, ngồi xếp bằng luyện tập Hương Ba công. Hắn muốn biến những âm khí trong đan điền của mình thành nội lực của chính bản thân.
Quả nhiên đúng như dự đoán, Trần Thiên Minh cảm thấy nội lực của mình mạnh hơn một chút so với khi đi Tây bộ. Hắn thậm chí có cảm giác bây giờ đối phó với Ma vương, mặc dù chưa thể thắng nhưng chắc chắn sẽ không thua thảm bại như vậy.
“Thiên Minh, anh làm sao vậy?” Hà Đào thấy Trần Thiên Minh đột nhiên ngồi vận công thì ngạc nhiên hỏi.
“Anh đang luyện công. Hà Đào à, sau khi làm chuyện đó với mọi người, nếu anh luyện công luôn thì có ích rất lớn cho nội lực của anh. Đáng tiếc, anh không biết làm thế nào để gia tăng nội lực cho em.” Trần Thiên Minh nhẹ thở dài một hơi.
“Anh, đúng là, chẳng đứng đắn chút nào, ngay cả chuyện này cũng tận dụng để luyện công được sao?” Hà Đào thẹn thùng nhìn Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh cười khổ: “Hà Đào, thật oan uổng cho anh. Nếu không phải là có chuyện này, làm sao anh có thể mạnh mẽ với mọi người như vậy được?”
“Hừ, đó là cái lý lẽ của anh đấy. Anh nhìn người ta đi này, hại em lại phải đi tắm rửa một lần nữa.” Hà Đào đỏ mặt nói.
“Để anh đi tắm rửa cùng em.” Trần Thiên Minh cười cợt nhả.
“Không cần, em không tin anh được. Một lúc nữa lại động chạm lung tung mà thôi.” Hà Đào nhìn ánh mắt cợt nhả của Trần Thiên Minh thì vội lấy chăn che ngực lại.
“Ôi, không biết quần áo của chị Yến để đâu rồi.” Trần Thiên Minh thở dài.
“Chị Yến để quần áo ở phòng của anh đó, ngay bên cạnh phòng em thôi. Anh mau đi lấy mặc vào đi, đừng có như thế mà chạy lung tung khắp nhà.” Hà Đào vừa cười vừa nói.
“Được rồi, Hà Đào, cha vợ của anh thế nào rồi? Đã liên lạc với sư huynh Chung Hướng Lượng của anh chưa?” Trần Thiên Minh đổi chủ đề.
Hà Đào gật đầu nói: “Hai người đã gặp nhau rồi, mấy hôm nay thấy cha rất phấn khởi. Thiên Minh, cảm ơn anh nhiều lắm.”
“Ha ha, sao em lại khách sáo như vậy, cha của em chẳng phải cha của anh sao? Anh giúp chính cha mình thì em cảm ơn cái nỗi gì?” Trần Thiên Minh cười nói.
“Trần Thiên Minh, anh nói lại xem nào? Cái gì mà cha em cũng là cha anh?” Hà Đào đỏ mặt trừng mắt nhìn Thiên Minh.
“Ôi, em sao vậy hả? Chúng ta dù sao cũng đã…, chẳng lẽ em không muốn nhận sao? Trời ạ, Hà Đào, em không được phụ anh chứ.” Trần Thiên Minh làm bộ dáng đầy vẻ oan ức đáng thương.
“Trần Thiên Minh.” Hà Đào tức giận lấy cái gối đập mạnh về phía hắn. Nhưng cái gối làm sao tạo nên công kích gì đáng kể cơ chứ. Trần Thiên Minh giơ cả người ra đỡ, rồi nắm lấy cái gối.
“Hà Đào, bên cạnh em chẳng phải vẫn còn nội y và quần áo đó sao? Ném hết lại đây đi.”
“Lưu manh! Anh đứng lại cho em!” Hà Đào chỉ vào Trần Thiên Minh mắng, nhưng hắn đã sớm chạy ra khỏi phòng.
“Chí Dũng, cao thủ Ma Môn đã đến rồi sao?” Trí Thâm hỏi Bàng Chí Dũng.
Bàng Chí Dũng vội vàng gật đầu, phấn khích trả lời: “Đến rồi, bọn họ đều đã ẩn nấp bên ngoài, chỉ cần chúng ta phát tín hiệu, bọn họ sẽ tiến vào phối hợp. Sư phụ, lần này Ma Môn phái tới ba mươi người, tất cả đều là cao thủ nhất đẳng đó.” Mấy ngày hôm trước Trí Thâm đã thông báo cho hai nữ tử, nói thời cơ đã đến, hơn phân nửa đại đệ tử Huyền Môn đã bị hắn khống chế, chỉ cần cao thủ Ma Môn đến là có thể hành động.
Sáng sớm hôm nay, các cao thủ Ma Môn đến dưới chân núi, Bàng Chí Dũng phụ trách liên lạc đã lập tức dẫn bọn họ lên núi, ẩn nấp bên ngoài chờ đợi.
“Tốt lắm, Chí Dũng, con mau gọi Trí Hải lại đây, nói rằng ta không khỏe, có việc muốn thương nghị với hắn. Nhớ kỹ, không được có bất kỳ sơ hở nào.” Trí Thâm sợ Bàng Chí Dũng luống cuống làm hỏng đại sự.
Bàng Chí Dũng vỗ ngực cam đoan: “Sư phụ yên tâm.” Nghĩ đến sau này mình ở Huyền Môn dưới một người, trên vạn người thì trái tim hắn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Chỉ một lát sau, Bàng Chí Dũng đã dẫn Trí Hải tới.
“Chưởng môn sư huynh, thật ngại quá, vốn dĩ ta phải qua bên đó, nhưng hôm nay ta thấy không được khỏe, đành phải phiền sư huynh.” Trí Thâm tỏ ra vô cùng mệt mỏi.
Trí Hải làm sao có thể biết được trong lòng Trí Thâm đang nghĩ gì, chỉ ân cần nhìn người sư đệ đã lớn lên cùng mình, cười nói: “Trí Thâm, đệ không khỏe, huynh đến thăm là đương nhiên, có gì mà ngại? Để huynh xem mạch cho đệ.” Nói xong Trí Hải đi đến bên Trí Thâm, định giúp hắn xem mạch.
Trí Thâm thấy vậy vội vàng lắc đầu: “Sư huynh, từ từ đã, trước tiên nghe đệ nói một chuyện quan trọng đã.”
“Được thôi.” Trí Hải gật đầu trở về ngồi xuống ghế đối diện.
Trí Thâm liếc nhìn Bàng Chí Dũng nói: “Chí Dũng, không thấy Chưởng môn tới đây sao? Mau giúp ta pha trà.”
Trí Hải khoát tay: “Trí Thâm, không cần khách sáo như vậy, có chuyện gì mau nói đi.”
Trí Thâm mỉm cười nói: “Chưởng môn sư huynh không biết, lá trà này của đệ không giống những loại trà khác. Đó chính là trà Long Tỉnh, lần trước đệ xuống núi được các bằng hữu tặng cho. Chúng ta vừa uống vừa bàn chuyện, chẳng phải tốt hơn sao?” Nói xong hắn đưa mắt ra hiệu cho Chí Dũng.
“Được, nếu đệ đã nói vậy thì ta cũng phải thử một lần. Xem có đúng là trà Long Tỉnh không.”
“Đệ cũng đang muốn như vậy, để sư huynh kiểm tra giúp xem đây có đúng là trà Long Tỉnh không. Nếu đúng thì sẽ để Chí Dũng chuẩn bị cho sư huynh một ít mang về uống.”
“Ta chưa từng uống qua, nên không thể kiểm tra được.”
Lúc này Bàng Chí Dũng cũng đã mang trà tới: “Sư bá Chưởng môn, sư phụ, mời hai người dùng trà.”
“Đến đây nào, Chưởng môn sư huynh, chúng ta uống một chén nào.” Trí Thâm giơ chén trà trước mặt mình lên nói.