Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 613: CHƯƠNG 613: RA TAY VỚI HOA HẮC BANG

Tên phục vụ không khách khí, Trần Thiên Minh cũng chẳng nể nang gì, nhưng anh ta chưa dùng đến võ công của mình. Anh ta khẽ phi thân nhảy lên, chân phải đá vào con dao của tên phục vụ.

“Rầm!” Con dao bị đá bay ngược lên, cắm phập xuống bàn. Tiếp theo Trần Thiên Minh đá thêm một cú thẳng vào người tên phục vụ khiến hắn bay thẳng ra phía sau, đè luôn lên ông chủ quán.

“Ối giời, cái thằng quỷ này, mày không biết mình nặng bao nhiêu à? Lại còn đè lên người tao nữa!” Ông chủ quán ăn nhanh không ngừng quát mắng tên phục vụ.

Bị ông chủ mắng, tên phục vụ khó khăn lăn mình trở ra, thở hổn hển trên mặt đất.

“Đại ca, có chuyện gì vậy, bọn em đến rồi đây!” Lâm Quốc đi tới bên cạnh Trần Thiên Minh nói, các anh em khác cũng đứng vây quanh.

“Được rồi, các cậu xử lý nốt đi, tôi muốn nghỉ ngơi một chút.” Trần Thiên Minh cười nhẹ, ngồi lại xuống ghế.

Ông chủ quán ăn nhanh trợn tròn mắt, hóa ra Trần Thiên Minh không đi một mình, anh ta còn dẫn theo cả một đám người. Hơn nữa ai cũng gọi anh ta là đại ca, xem ra anh ta là thủ lĩnh của một bang phái nào đó rồi. Vốn dĩ lão ta định gọi thêm vài người nữa đến giúp, nhưng giờ có cho vàng cũng không dám. Cho dù bây giờ lão ta có gọi thêm người tới, đánh lui được đám kia thì sau này họ cũng sẽ quay trở lại. Mà như vậy thì việc làm ăn của mình sẽ bị ảnh hưởng, thậm chí còn dính vào chuyện lớn không chừng.

“Đại ca, anh tha cho chúng tôi đi!” Ông chủ quán ăn nhanh vội vàng cùng tên phục vụ lên tiếng cầu xin Trần Thiên Minh.

“Tha các ngươi? Mấy người lừa tiền của em gái tôi, tôi còn chưa tính, lại còn gây sự với chính tôi nữa? Nếu không phải tôi có chút công phu, chắc chắn đã bị mấy người chém chết rồi. A Quốc, không cần nói nhiều, đánh bọn chúng cho tôi.” Trần Thiên Minh khoát tay nói.

“Rõ rồi, Đại ca.” Lâm Quốc nắm áo ông chủ quán, hung hăng đấm một cú vào mặt. Tên phục vụ cũng bị mấy anh em kia lao vào đánh cho một trận nhừ tử.

“Tôi sai rồi, tôi sai rồi, đại ca, xin anh tha cho tôi đi, tôi trả anh một vạn!” Ông chủ quán liên tục xin tha, lại còn hứa hẹn trả tiền. Giờ lão ta bị Lâm Quốc và đám người đánh cho muốn chết, nếu cứ tiếp tục như vậy thì lão ta không chết cũng thành tàn phế.

“Ngươi vẫn sai rồi, không phải một vạn mà là hai vạn!” Trần Thiên Minh trừng mắt nhìn lão chủ quán.

“Cái gì? Không phải vừa nãy nói là một vạn sao?”

Trần Thiên Minh thản nhiên nói: “Vừa nãy là vừa nãy, còn bây giờ là bây giờ. Nếu lúc nãy ngươi đưa tiền luôn thì chỉ là một vạn, nhưng bây giờ ngươi lại gọi người ức hiếp ta, lên hai vạn là đương nhiên. Cũng may cho ngươi, chỉ gọi một tên phục vụ, nếu ngươi gọi ba tên thì giờ đã là bốn vạn rồi. Ngươi chọn đi, không đưa tiền thì cắt hết chân tay, đưa một vạn thì ta cắt đứt một tay hoặc một chân.”

Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh nói vậy thì phối hợp rất ăn ý, gia tăng lực đánh tới tấp vào ông chủ quán. Giờ này người thân của lão ta đến nhìn chắc cũng khó nhận ra khuôn mặt sưng vù kia.

“Ôi chao, tôi đồng ý, tôi đồng ý!” Không thể chịu đựng thêm được, ông chủ cửa hàng liều mạng kêu thảm. Lão ta coi như là báo ứng, bình thường chuyên môn bắt nạt người khác, giờ phải trả giá.

“Tốt lắm, vậy mau đưa tiền ra đi.” Trần Thiên Minh nói.

Ông chủ cửa hàng cười khổ nói: “Đại ca, ngay lúc này quả thật tôi không có nhiều tiền mặt ở đây như vậy, có thể để tôi đến ngày mai không?”

“Vậy quên đi, A Quốc, tôi không cần tiền của lão ta nữa, phế hai cái đùi đi.” Trần Thiên Minh lộ vẻ bình thản.

“Đừng, đừng, vậy thế này đi đại ca, đối diện cửa hàng tôi có một ngân hàng, để tôi lập tức đi lấy cho các anh.” Ông chủ thấy Trần Thiên Minh ngay cả tiền cũng không muốn lấy nữa thì sợ hết hồn, vội vàng nói.

Trần Thiên Minh gật đầu: “Như vậy mới tốt, nhưng ông chủ, ngươi thân hình nặng nề, lại đang đau đớn, đi không tiện, để tên phục vụ đi thôi. Nếu mười lăm phút nữa hắn chưa về thì tôi sẽ giết ngươi.” Nói xong, Trần Thiên Minh vỗ một chưởng lên cái bàn, một tiếng “rắc” giòn tan vang lên, cả cái bàn nát bấy.

Ông chủ quán và tên phục vụ thấy cảnh này càng hoảng sợ. Đương nhiên không phải vì tiếng “rắc” kia mà cũng không phải vì tiếc cái bàn. Bọn họ biết rất rõ cái bàn kia vô cùng chắc chắn, cho dù đánh thế nào cũng chỉ đổ ra là cùng thôi, nhưng Trần Thiên Minh đây lại có thể khiến nó vỡ nát vụn ra. Rõ ràng người này không hề đơn giản, võ công đã đạt đến cảnh giới rất cao rồi.

“Mau, mau sang ngân hàng lấy tiền cho ta, mật mã là…, nhất định phải trở về trong vòng mười lăm phút nữa.” Ông chủ vội vàng móc chi phiếu trong túi ra đưa cho tên phục vụ, nếu như hắn không quay về trong mười lăm phút nữa, chẳng phải mạng mình cũng hết rồi sao.

Tên phục vụ cầm tờ chi phiếu chạy vội ra ngoài, hắn đương nhiên cũng biết tính mạng của ông chủ mình đang nằm trong tay mình. Nhất định phải trở về trong vòng mười lăm phút.

Nhưng chưa đến mười lăm phút sau, tên phục vụ đã thở hổn hển như trâu về đến nơi, hai tay hắn đưa số tiền hai vạn cho Trần Thiên Minh: “Đây,… đây, là… hai … hai vạn!” Mặc dù nói không nên lời nhưng thấy ông chủ của mình vẫn nằm đó trên mặt đất thì cũng yên lòng hơn.

Trần Thiên Minh nhận tiền cười nói: “Không sai, ông chủ, xem ra tên phục vụ của ngươi thực sự là có trách nhiệm đó. Việc này chúng ta coi như xong, nếu ngươi vẫn còn điều gì đó không phục thì có thể tìm chúng ta, chúng ta chính là Hoa Hắc bang, sau này còn nghe ngươi nói nhăng nói cuội ở đâu đó thì chắc chắn chúng ta sẽ xử lý ngươi.” Trần Thiên Minh nói xong thì cùng Lâm Quốc và đám người rời đi.

Hà Liên mới lên chức cục trưởng một tuần mà đã bắt đầu thay thế người của mình vào các vị trí trọng yếu. Đa phần những người này đều do Chung Hướng Lượng giới thiệu. Trong đó có không ít những cảnh sát giỏi như Dương Quế Nguyệt và một số cán bộ cấp trung khác. Mặc dù chưa có bổ nhiệm chính thức nhưng thực tế họ đã nắm giữ nhiều thực quyền.

Như Dương Quế Nguyệt bây giờ chính là tổ trưởng Tổ Hành động Hình cảnh. Mà tổ này trực tiếp do thị cục quản lý nên có thực quyền hơn hẳn các tổ đội khác. Đây chính là do Hà Liên kiên quyết sắp đặt, mặc dù có rất nhiều ý kiến trái chiều nhưng nhờ có bên Quốc An hỗ trợ và thư ký thị ủy đồng ý nên cuối cùng vẫn được chấp thuận.

Bây giờ có thể nói, diện mạo thành phố M đã thay đổi hoàn toàn. Bởi vì trước đó Hà Liên đã thẳng tay ra tay với những người thân cận của cựu cục trưởng. Hơn nữa điều tra còn phát hiện nhiều người trong số đó có quan hệ với Hoa Hắc bang nên đã gây được tiếng vang không nhỏ, đặc biệt Hoa Hắc bang đã có chút run sợ. Diệp Đại Vĩ đã nhận được tin tức, nói bây giờ hắn không thể trông nom được Cục Công an nữa rồi.

Không còn cách nào khác, Diệp Đại Vĩ đành phải dặn dò thủ hạ không được hành động bừa bãi trong thời gian này.

Nhưng điều khiến Diệp Đại Vĩ không ngờ chính là Hà Liên ra tay với Hoa Hắc bang nhanh đến như vậy. Mới vừa chạng vạng tối, ông ta đã huy động hơn một ngàn quân đội và cảnh sát do đội trưởng Lôi và Dương Quế Nguyệt dẫn đầu. Vốn dĩ ông ta không muốn Trần Thiên Minh và nhóm của anh ta tham dự, nhưng Chung Hướng Lượng biết được Diệp Đại Vĩ hiện là bang chủ nên sợ Dương Quế Nguyệt và nhóm của cô không thể đối phó được, vì vậy nhất định yêu cầu Trần Thiên Minh và nhóm của anh ta tham gia.

“Cô nàng hung dữ, em khỏe không?” Trần Thiên Minh nhìn Dương Quế Nguyệt trong bộ cảnh phục vẫn rất xinh đẹp thì tiến đến đùa giỡn.

“Trần Thiên Minh, anh còn tiếp tục trêu chọc tôi như vậy thì đừng trách tôi bắn thủng đầu anh đó.” Nếu không phải đằng sau có rất nhiều cảnh sát thì Dương Quế Nguyệt đã rút súng ra để bắn Trần Thiên Minh rồi.

Trần Thiên Minh cười cợt: “Ôi, Dương Quế Nguyệt, hai chúng ta vui đùa một chút không được sao? Không ngờ bây giờ cô lại oai vệ như vậy.”

Nghe Trần Thiên Minh nói vậy, Dương Quế Nguyệt cũng có chút đắc ý, đưa mắt liếc nhìn anh ta một cái: “Đương nhiên rồi, anh nghĩ rằng tôi cứ như vậy mà không có tiến bộ sao! Mà này, Thiên Minh, anh vẫn còn thiếu tôi một bữa cơm. Lần trước tôi gọi điện thì anh nói là không có thời gian, có phải anh đang tìm cách trốn không vậy?”

“Ha ha, lúc đó đúng là tôi có việc bận mà, tối ngày mai tôi mời cô có được không?” Trần Thiên Minh nhún vai cười nói.

“Anh lại định lừa tôi đó hả?” Dương Quế Nguyệt thấy Trần Thiên Minh đáp ứng đơn giản như vậy thì có chút không tin.

“Làm sao tôi có thể lừa cô cơ chứ?” Trần Thiên Minh nói: “Cô thử nói xem tôi đã bao giờ lừa dối tình cảm của cô chưa?”

Dương Quế Nguyệt tức giận chỉ vào Trần Thiên Minh mắng: “Trần Thiên Minh, anh muốn chết phải không?”

Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói: “Nhìn cô kìa, sao lại hung dữ như vậy, thật sự sau này khó mà lấy chồng được.”

“Không đến lượt anh lo lắng, anh biến mau khỏi đây, cách xa tôi mười cây số.” Dương Quế Nguyệt vẻ mặt đầy tức giận.

“Ôi, giờ tôi mới phát hiện cô thực sự là người rất hay nói quá.” Trần Thiên Minh không hề quan tâm tới đôi mắt đang muốn nổ tung của Dương Quế Nguyệt.

“Anh…” Dương Quế Nguyệt phát hiện mình rất dễ bị Trần Thiên Minh chọc tức. Vì vậy vội vàng đè nén sự tức giận xuống, đổi chủ đề: “Trần Thiên Minh, tôi hỏi anh, rốt cuộc anh có thân phận gì mà lại muốn tham gia vào chuyện này?” Dương Quế Nguyệt có chút hoài nghi thân phận của Trần Thiên Minh và nhóm của anh ta không chỉ đơn giản là một công ty bảo an. Lần này cấp trên nói với cô phải phối hợp hành động với một nhóm khác, không ngờ lại là Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh nói: “Chúng tôi đương nhiên là công ty bảo an, ai cho chúng tôi tiền thì chúng tôi làm cho người đó. Ví dụ như nếu cô cho chúng tôi tiền, chúng tôi cũng sẽ giúp cô.” Trần Thiên Minh không muốn tiết lộ công việc của công ty Quốc An.

Lúc này từ phía trước có một cảnh sát đi tới nói với Dương Quế Nguyệt: “Tổ trưởng, chúng ta đã chuẩn bị xong, đội trưởng Lôi phụ trách quân đội cũng đã có mặt ở đây.”

“Mau gọi đội trưởng Lôi.” Dương Quế Nguyệt giọng đầy hãnh diện, lộ rõ phong thái của một lãnh đạo.

Một lát sau, người cảnh sát kia đã đưa đội trưởng Lôi đến: “Tổ trưởng Dương, cô vẫn khỏe chứ!” Đội trưởng Lôi vừa tới thì đưa tay ra chào Dương Quế Nguyệt.

“Anh khỏe chứ, đội trưởng Lôi.” Dương Quế Nguyệt đưa tay ra bắt tay đội trưởng Lôi.

“Ồ, Trần tiên sinh cũng ở đây sao?” Đội trưởng Lôi nhìn thấy Trần Thiên Minh đứng cạnh Dương Quế Nguyệt thì có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy, dù sao chúng tôi cũng nhàm chán không có gì làm, đến đây góp vui. À, đội trưởng Lôi, anh có nghĩ đây là việc của đàn ông, phụ nữ không nên nhúng tay vào không?”

Dương Quế Nguyệt nghe vậy thì nổi giận đùng đùng, mặc dù anh ta không nói thẳng tên cô nhưng rõ ràng là đang muốn khiêu khích cô. “Trần Thiên Minh, nếu như anh còn tiếp tục trêu chọc tôi, hôm nay hành động xong tôi nhất định sẽ tính sổ với anh!”

✽ Thiên Lôi Trúc ✽ AI dịch hay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!