Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 615: CHƯƠNG 615: ANH TA LÀ BẠN TRAI CỦA TÔI

Vì đã hứa, tối nay Trần Thiên Minh phải có mặt tại đại sảnh của nhà hàng sang trọng nhất thành phố này. Chẳng phải chỉ là một bữa cơm thôi sao? Mình mời thì mình cũng được ăn mà thôi. Trần Thiên Minh tự an ủi mình. Nếu không phải Dương Quế Nguyệt đã cứu Tiểu Ny, hắn còn lâu mới mời cô ta đến một nơi như thế này.

Trần Thiên Minh nhìn đồng hồ, đã bảy giờ rồi. Cứ tưởng mình đến muộn một chút, vậy mà vẫn phải đợi. Nhưng không sao, đến sớm cũng có cái hay, ngồi đây nhìn cô ta bước vào, xem hôm nay cô ta ăn diện thế nào.

Khoảng mười phút sau, cuối cùng Dương Quế Nguyệt cũng tới. Hôm nay nàng không mặc cảnh phục mà mặc áo sơ mi cách điệu màu đỏ, sơ vin gọn gàng với quần jean bó sát khỏe khoắn. Bộ đồ này khiến trước ngực nàng nhô lên như hai ngọn núi nhỏ, hai chân dài hun hút, cái mông tròn cong vút, trông vô cùng hấp dẫn.

Trần Thiên Minh nhìn thấy Dương Quế Nguyệt tới thì trợn mắt nhìn cô ta đầy tức giận: “Hung nữ, cô lúc nào cũng thất hứa như vậy à? Đã hẹn trước bảy giờ rồi, sao giờ cô mới đến? Hay là do tắc đường?” Trần Thiên Minh nói luôn lý do hộ Dương Quế Nguyệt.

Mẹ kiếp, không ngờ Dương Quế Nguyệt mặc thường phục lại xinh đẹp như vậy, nếu cô ta không hung dữ chắc chắn không ít đàn ông theo đuổi.

Dương Quế Nguyệt nghe Trần Thiên Minh nói vậy chỉ thản nhiên gật đầu: “Đúng vậy, vì tắc đường nên tôi đến muộn. Trần Thiên Minh, làm sao anh biết vậy?”

Thật là, ta nói vậy mà cô vẫn còn mặt dày viện cớ. “Thôi, không nói nữa, cô ngồi xuống gọi đồ ăn đi.” Trần Thiên Minh chẳng biết làm gì hơn.

Thấy vậy Dương Quế Nguyệt mỉm cười ngồi xuống, cầm lấy thực đơn chuẩn bị gọi món.

“Tiểu Nguyệt, là cô đó hả?” Lúc này bên cạnh bỗng vang lên một giọng nam vô cùng hưng phấn. Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên nhìn thì thấy một thanh niên trẻ hơn hắn một chút. Nhìn cách ăn mặc thì có vẻ là con nhà giàu có. Phía sau hắn ta còn có bốn người đàn ông khác, trang phục giống nhau, hình như là bảo tiêu.

Dương Quế Nguyệt nhìn thấy người đàn ông kia thì nhướng mày nói: “Cao Ngọc Nghị, anh làm gì ở đây vậy?”

Cao Ngọc Nghị hớn hở trả lời: “Anh vừa thấy em bước vào từ bên ngoài, cứ tưởng nhìn nhầm, ai ngờ đúng là em.”

“Giờ anh có thể đi được rồi, tôi phải ăn cơm với bằng hữu.” Dương Quế Nguyệt không để ý đến Cao Ngọc Nghị nữa, cúi đầu xuống nhìn thực đơn.

“Tiểu Nguyệt, hay là chúng ta cùng nhau ăn đi, được không?” Cao Ngọc Nghị thoáng liếc nhìn Trần Thiên Minh, khinh thường nói: “Bằng hữu của Tiểu Nguyệt, tôi mời các người ăn cơm, cam đoan sẽ là những món mà từ trước đến giờ anh chưa bao giờ được ăn.” Hắn nhìn quần áo Trần Thiên Minh chẳng có gì sang trọng, đoán đây cũng chẳng phải người có tiền. Mà nếu có tiền thì giờ phải chọn phòng riêng chứ không ngồi ở đại sảnh thế này.

Dương Quế Nguyệt lắc đầu nói: “Không được, anh không biết phép lịch sự là gì sao? Tôi đang cùng bằng hữu ăn cơm, các anh chẳng có liên quan gì cả, tự đi ăn của anh đi.”

Trần Thiên Minh chẳng nói gì, hắn biết đây không phải lúc mình lên tiếng. Dù sao thì Dương Quế Nguyệt là ai cơ chứ, một tên Cao Ngọc Nghị thế kia làm gì được sao?

“Tiểu Nguyệt, em sao có thể nói vậy? Hai chúng ta là thanh mai trúc mã. Cái cô gái em thấy lần trước chỉ là bằng hữu bình thường, ngàn vạn lần em đừng hiểu lầm.”

À, hóa ra là Cao Ngọc Nghị này đi cùng người phụ nữ khác bị Dương Quế Nguyệt nhìn thấy, nên không thèm để ý đến Cao Ngọc Nghị nữa. Chắc cũng vì thế nên hôm nay hắn tới đây cầu xin.

Dương Quế Nguyệt nói với Cao Ngọc Nghị: “Cao Ngọc Nghị, tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi? Chúng ta không có quan hệ gì cả, anh đi với cô gái khác, tôi chẳng quan tâm đâu, nếu có thì tôi còn cảm thấy rất mừng.”

À, hóa ra chuyện không như hắn vừa nghĩ. Dương Quế Nguyệt không để ý đến Cao Ngọc Nghị này nhưng hắn ta lại mặt dày theo đuổi không ngừng, cặp kè với người phụ nữ khác bị người ta phát hiện, không biết xấu hổ lại còn nghĩ người ta ghen. Thật đúng là chẳng ra làm sao. Trần Thiên Minh lúc này đã quên rằng mình cũng không khác Cao Ngọc Nghị là mấy.

“Tiểu Nguyệt, em đã quên rồi sao? Hồi nhỏ, em đã đồng ý để anh làm chú rể mà.” Cao Ngọc Nghị vẻ mặt đầy kiên quyết.

Trời ạ, khi còn bé đã đồng ý với người khác, Dương Quế Nguyệt ơi là Dương Quế Nguyệt, không ngờ cô lại trưởng thành sớm như vậy. Trần Thiên Minh ở bên cạnh tha hồ suy nghĩ lung tung.

Dương Quế Nguyệt giận dữ nói: “Cao Ngọc Nghị, khi đó chúng ta mới bốn tuổi, chỉ là lúc chơi đùa, làm sao có thể coi là lời hứa được chứ?”

Cao Ngọc Nghị lộ rõ vẻ mặt vô lại: “Tiểu Nguyệt, khi đó chúng ta dù sao cũng không phải trẻ con ba tuổi, làm sao có thể gọi là không chắc chắn? Những năm gần đây, anh vẫn luôn giữ mình trong sạch, không tán tỉnh ai, mọi cô gái tìm đến đều bị anh từ chối.”

“Cao Ngọc Nghị, tôi nói lại với anh lần nữa, những gì chúng ta nói lúc đó không có ý nghĩa gì cả, còn đây, anh ta chính là bạn trai tôi.” Dương Quế Nguyệt đang nói bỗng nhiên chỉ sang Trần Thiên Minh.

Ngón tay của Dương Quế Nguyệt suýt chút nữa khiến Trần Thiên Minh sợ đến mức ngã ngửa khỏi ghế. Dù ai cũng nói ta rất đẹp trai, phong độ, dù cô có thầm yêu trộm nhớ ta cả năm nay nhưng cũng không thể biểu lộ một cách đường đột và thiếu lãng mạn như vậy. Ít nhất cũng phải cho ta thời gian chuẩn bị một chút chứ? Hơn nữa, dựa vào cái gì mà một hung nữ như cô lại có thể làm bạn gái của ta? Trần Thiên Minh tự nhủ trong lòng.

“Cái gì? Hắn là bạn trai em?” Cao Ngọc Nghị tức giận đến mức chỉ thẳng tay vào mặt Trần Thiên Minh, nhưng mặt lại quay về phía Dương Quế Nguyệt. Nhìn ánh mắt của hắn lúc này như muốn băm xác Trần Thiên Minh ra rồi ném ra đường cho chó gặm. Mà bốn tên bảo tiêu của hắn cũng đang trong trạng thái sẵn sàng, chỉ đợi lệnh là nhảy xổ vào Trần Thiên Minh.

“Tôi…” Trần Thiên Minh đang định nói “tôi không phải bạn trai cô ấy” nhưng thấy ánh mắt Dương Quế Nguyệt nhìn mình khẽ nháy mắt, ra hiệu muốn được giúp đỡ. Hơn thế nữa chân hắn phía dưới còn bị cô ta giẫm một cái rất mạnh, suýt chút nữa hắn đã hét lên.

Dương Quế Nguyệt này thật sự quá kỳ cục. Đã cần người ta giúp, ít nhất cũng phải đưa cho người ta vài ánh mắt tình tứ, hoặc thực tế hơn thì có vài hành động cụ thể, chẳng hạn như để người ta sờ sờ ngọn núi nhỏ hoặc vỗ vỗ cái mông kia vài cái. Nhưng ngược lại còn giẫm vào chân người ta một cái đau điếng, lực giẫm tuyệt đối không hề nhỏ.

Quên đi, dù sao tên công tử bột Cao Ngọc Nghị kia cũng không phải là bạn trai của Dương Quế Nguyệt, thuận tiện đả kích cô nàng hung dữ này một chút, xem nàng sau này còn dám đối nghịch với mình nữa không.

Nhưng mà, nhìn ánh mắt khẩn thiết kia, nếu giúp đỡ mà chỉ được như vậy thì hời cho nàng ta quá. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh nhìn thoáng qua hai ngọn núi nhỏ đầy đặn của Dương Quế Nguyệt, được sờ sờ vuốt vuốt ở đó một chút thì tuyệt biết bao.

“Tôi là bạn trai Tiểu Nguyệt, làm sao vậy?” Vì muốn cho Cao Ngọc Nghị tin tưởng, Trần Thiên Minh cố tình gọi cô nàng hung dữ là Tiểu Nguyệt, nhưng khi gọi như vậy hắn chợt thấy nổi hết cả da gà.

Cao Ngọc Nghị nghe Trần Thiên Minh thừa nhận Dương Quế Nguyệt là bạn gái mình thì có chút nghi ngờ. Làm sao Dương Quế Nguyệt lại có một bạn trai keo kiệt như vậy, bề ngoài thì tạm chấp nhận được, nhưng trông lại quá nghèo khổ. “Tiểu Nguyệt, em không cần phải tìm người khác đến để chọc tức anh.” Cao Ngọc Nghị vẫn tin rằng Dương Quế Nguyệt cố ý tìm Trần Thiên Minh để trả thù chuyện hắn tán gái lần trước.

Đúng lúc này thì chuông điện thoại của Cao Ngọc Nghị vang lên, hắn vội đi ra ngoài nghe máy. Mấy tên bảo tiêu cũng lập tức đi theo, tất cả đều vây quanh hắn, có vẻ như Cao Ngọc Nghị là một nhân vật vô cùng quan trọng.

“Hung nữ, sao cô lại nói tôi là bạn trai cô vậy? Nhà hàng này có vô số người hợp với tôi hơn. Đằng kia có một người, kia nữa, người đằng kia trông có vẻ là giám đốc,…” Trần Thiên Minh vừa nói vừa chỉ trỏ.

Lần này Dương Quế Nguyệt có việc phải nhờ Trần Thiên Minh nên không dám cao giọng: “Trần Thiên Minh, cái tên Cao Ngọc Nghị kia luôn làm phiền tôi, nếu lần này anh giúp tôi được thì ân oán của chúng ta từ trước đến nay sẽ xóa hết. Bữa cơm hôm nay tôi trả.”

“Ngoài những cái đó ra, tôi còn một điều kiện nữa.” Trần Thiên Minh đương nhiên không bỏ qua cơ hội tốt như vậy.

“Điều kiện gì?” Dương Quế Nguyệt hỏi lại.

“Tôi giúp cô giải quyết việc này, cô phải đồng ý làm cho tôi một việc.” Nói xong Trần Thiên Minh dâm đãng nhìn hai ngọn núi nhỏ của Dương Quế Nguyệt, sau này nếu thành công, nhất định phải sờ một cái xem chúng có to như vẻ ngoài không.

Dương Quế Nguyệt cũng phát hiện ra ánh mắt dâm đãng của Trần Thiên Minh đang nhìn mình, vội kín đáo che ngực lại, nói nhỏ: “Là chuyện gì? Nếu tôi không làm được thì sẽ không đồng ý đâu.”

“Ha ha, hung nữ, cô lấy tay che ngực làm gì vậy? Cô có biết động tác của cô giờ trông rất không lịch sự không? Càng khiến người khác nảy sinh tà ý.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.

“Hừ, nói mau chuyện gì đi, không hợp lý tôi sẽ không đồng ý đâu.” Dương Quế Nguyệt oán hận nói, không ngờ Trần Thiên Minh lại là người nhỏ nhen như vậy, chính mình trước đây cũng từng giúp đỡ hắn, vậy mà bây giờ hắn lại làm thế với mình.

Đúng lúc này thì Cao Ngọc Nghị nói chuyện xong, đi tới nói: “Tiểu Nguyệt, hai người đang nói chuyện gì vậy?”

Dương Quế Nguyệt thấy Cao Ngọc Nghị quay lại thì cũng không cãi cọ với Trần Thiên Minh nữa, thậm chí có chút lo lắng nhìn hắn. Nếu Trần Thiên Minh không đồng ý chuyện của mình, khiến Cao Ngọc Nghị biết mình vẫn chưa có bạn trai thì sau này sẽ càng thêm phiền phức.

“Cao tiên sinh, tôi và Tiểu Nguyệt đang nói chuyện về ba năm gặp gỡ vừa qua, hôm nay cũng chính là kỷ niệm ba năm ngày chúng tôi yêu nhau, đang nói chuyện thì anh đến.” Trần Thiên Minh cười nói với Cao Ngọc Nghị. Thôi, trước hết cứ đuổi tên chó này đi đã, sau đó mặc cả với Dương Quế Nguyệt cũng chưa muộn.

Dương Quế Nguyệt không ngờ Trần Thiên Minh đồng ý việc mình nhờ, hơn nữa hắn lại còn ba hoa bốc phét rằng hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày yêu nhau. Mà nhìn vẻ mặt nhơn nhơn của Trần Thiên Minh khiến cho Dương Quế Nguyệt không kìm được, bật cười khì một tiếng. Cao Ngọc Nghị thấy vậy thì vội hỏi: “Tiểu Nguyệt, em cười gì vậy?”

“Ồ, Cao tiên sinh, Tiểu Nguyệt đang cười vì vui sướng đó, nàng cảm thấy trong ba năm qua tôi đối xử với nàng rất tốt. Nàng tự nhận mình rất may mắn và vô cùng cao hứng khi có người bạn trai tốt như tôi.” Đã diễn trò thì phải diễn đến cùng.

“Thật không ngờ hai người đã hẹn hò ba năm rồi. Tiểu Nguyệt hai năm trước mới tốt nghiệp Học viện hình cảnh rồi vào làm ở đội hình cảnh. Anh nói quen biết ba năm không phải hơi nói láo sao?” Cao Ngọc Nghị hớn hở nhìn Trần Thiên Minh. Hừ, nói dối không đúng lúc, nếu ngươi nói hẹn hò với Tiểu Nguyệt một hai năm ta đây còn tin được, nhưng nếu là ba năm thì chắc chắn là nói bậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!