Nhìn bộ dạng thống khổ của Trí Hải, Trần Thiên Minh đau lòng nói: "Trí Thâm, ngươi thả chưởng môn sư huynh ra, điều kiện gì ta cũng đáp ứng ngươi."
Nghe Trần Thiên Minh nói vậy, Trí Thâm buông lỏng cổ Trí Hải ra. "Thiên Minh, không cần lo cho ta." Trí Hải kêu lên. Trí Thâm sợ Trí Hải nói làm ảnh hưởng đến Trần Thiên Minh, vội vàng điểm huyệt câm của Trí Hải.
Tình hình như vậy làm cho Trần Thiên Minh nhớ tới lúc Diệp Đại Vĩ bắt cóc Hà Liên để uy hiếp mình. Đáng tiếc hiện tại Trí Hải không có võ công, không thể như Hà Đào đánh cho Trí Thâm một chưởng. Trần Thiên Minh thầm cảm thán trong lòng.
"Trần Thiên Minh, ngươi trước tiên tự phong bế vài huyệt đạo lớn của mình, sau đó chậm rãi đi tới, như vậy ta sẽ thả Trí Hải ra." Trí Thâm cười nham hiểm. Nơi này võ công cao nhất chính là Trần Thiên Minh, nếu như giết chết hắn, vậy nơi này không có ai có thể bắt được mình.
"Cái gì, không được, nếu như ngươi giết chết ta thì sao, ta đây không phải đứa ngốc à?" Trần Thiên Minh nghe Trí Thâm bắt mình phong bế huyệt đạo thì trong lòng mừng thầm, thật là ông trời cũng giúp mình! Ha ha, Trí Thâm không biết mình có thể di dời huyệt đạo. Tuy nhiên, hắn hiện tại vẫn muốn cố ý làm ra vẻ một chút, làm cho Trí Thâm không nghi ngờ.
Trí Thâm thấy Trần Thiên Minh không chịu, lại siết chặt cổ Trí Hải nói: "Trần Thiên Minh, ngươi hiện tại không có lựa chọn, hơn nữa, ta sẽ không giết ngươi, ta chỉ là sợ ngươi sẽ đuổi theo ta lúc ta đào tẩu."
"Vậy ngươi đi đi, ta không đuổi theo ngươi." Trần Thiên Minh nhìn Trí Thâm nói.
"Hừ, ta không tin kẻ tiểu nhân như ngươi, ngươi tự phong bế huyệt đạo của mình nhanh lên, sau đó chậm rãi đi tới." Trí Thâm cười nham hiểm.
"Cái này hình như không tốt lắm?" Trần Thiên Minh gãi đầu.
"Vậy ta sẽ giết chết Trí Hải." Hai tay của Trí Thâm dùng chút sức, nhưng hắn hiện tại không dám giết Trí Hải, Trí Hải hiện tại là lá bùa hộ mệnh của hắn.
Trần Thiên Minh cố ý lo lắng nói: "Chờ một chút, ta đáp ứng ngươi, ngươi không giết sư huynh Trí Hải." Trần Thiên Minh vừa nói vừa điểm vào vài huyệt đạo của mình. Bọn Chung Hướng Lượng nhìn thấy vậy lo lắng chạy qua bên cạnh Trần Thiên Minh, không cho anh ấy đi qua.
Trí Thâm nói: "Trần Thiên Minh, gọi bọn hắn lui ra phía sau, bằng không ta sẽ giết Trí Hải."
"Minh ca, anh đừng qua, em sợ Trí Thâm sẽ giết anh." Tiểu Ny tưởng rằng Trần Thiên Minh vì muốn cùng mình một chỗ mà đi mạo hiểm giết chết Trí Thâm, cho nên nàng cũng không quản nhiều trước mặt nhiều người như vậy gọi Trần Thiên Minh là "Minh ca", nàng muốn cho Trần Thiên Minh nhìn thấy tâm tư của mình.
Trần Thiên Minh lắc đầu nói: "Tiểu Ny, vì cứu Trí Hải sư huynh, ta cho dù chết cũng không sợ, đáng tiếc." Trần Thiên Minh nhỏ giọng nói vào bên lỗ tai Tiểu Ny: "Đáng tiếc em không chịu đáp ứng làm bạn gái của anh."
Tiểu Ny nghe Trần Thiên Minh nói vậy, vội vàng gật đầu nói: "Em đồng ý, Minh ca, em đồng ý làm bạn gái của anh."
Trương Ngạn Thanh ở bên cạnh nhìn thấy Trần Thiên Minh như thế, thầm than trong lòng: "Kỹ năng tán gái của lão đại so với võ công còn cao hơn, có lẽ ta phải học hỏi anh ấy một chút mới được. Lâm nguy mà không sợ hãi, sắp chết đến nơi vẫn còn tán gái được, mà rõ ràng là bản thân lại có thể di dời huyệt đạo, như vậy vẫn có thể lừa gạt Tiểu Ny. Đỉnh thật, đúng là đỉnh!"
Trần Thiên Minh đối với Tiểu Ny mỉm cười: "Tiểu Ny, em nhớ kỹ những lời em nói, nếu như anh không chết, em nhất định phải giữ lời hứa. Hơn nữa, Trí Thâm không phải đã nói không giết anh sao?"
"Đúng vậy, ta không giết ngươi, Trần Thiên Minh, ngươi qua đây nhanh lên." Trí Thâm mừng rỡ, hắn thật không ngờ Trần Thiên Minh sẽ vì Trí Hải mà ngay cả mạng mình cũng không cần, còn cho rằng mình sẽ không giết hắn. Hắc hắc, Trần Thiên Minh, chờ ngươi lại đây ta sẽ giết ngươi trước, sau đó giết chết Trí Hải, sau đó sẽ đào tẩu.
"Mọi người không nên cử động, để tránh Trí Thâm giết Trí Hải sư huynh." Trần Thiên Minh vừa nói vừa chậm rãi hướng Trí Thâm bên kia đi tới.
Khi Trần Thiên Minh đi tới bên cạnh Trí Thâm, Trí Thâm một bên giữ lấy Trí Hải, một bên lập tức điểm lại vài huyệt đạo trên người Trần Thiên Minh, hắn sợ Trần Thiên Minh mới vừa rồi không có điểm huyệt đạo mình.
"Trí Thâm, ngươi không tin ta." Trần Thiên Minh ra vẻ cực kỳ hoảng sợ.
"Ha ha, ta tại sao phải tin tưởng ngươi, hơn nữa, ngươi cũng sống không được lâu." Trí Thâm nhỏ giọng nói. Hiện tại hắn có hai người này trong tay, hắn không còn sợ bọn Chung Hướng Lượng dám lại đây. Hắn thả Trí Hải ra, đánh một chưởng vào ngực của Trần Thiên Minh, hắn muốn giết Trần Thiên Minh.
"Ba." Trí Thâm bị Trần Thiên Minh đánh trước một chưởng, đây là Trần Thiên Minh phẫn nộ mà đánh ra, một chưởng của hắn đã dồn tới mười thành công lực của mình, nội lực cường đại đánh cho Trí Thâm bay ra vài thước.
Trần Thiên Minh rất nhanh mở một vài huyệt đạo của Trí Hải, sau đó phi thân đến bên cạnh Trí Thâm.
Trí Thâm mở lớn hai mắt vẻ mặt không thể tin: "Trần Thiên Minh, ngươi tại sao có thể cử động, còn có thể dùng võ công? Ngươi không phải đã bị ta phong bế võ công rồi sao?"
Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói: "Ha ha, Trí Thâm, thật ra tôi có thể di dời huyệt đạo, tuy nhiên đây là bí mật của tôi không một ai biết, nên ngươi cũng không biết." Nói xong, Trần Thiên Minh liền phế bỏ võ công của Trí Thâm, sau đó mang hắn quay trở lại.
"Thiên Minh, không ngờ ngươi lại có thể di dời huyệt đạo." Chung Hướng Lượng cao hứng đi tới nói.
"Ha ha, chỉ là tình cờ học được thôi, kỳ thật võ công chưởng môn sư huynh rất lợi hại, nếu như không bị Trí Thâm âm thầm ra tay độc ác, Trí Thâm căn bản không phải đối thủ của sư huynh." Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói. Hắn nói với Trí Hải bên cạnh Chung Hướng Lượng: "Chưởng môn sư huynh, ngươi nói xử lý Trí Thâm như thế nào?"
Trí Hải hai tay chắp lại nói: "Sư đệ chưởng môn, hiện tại đệ là chưởng môn, việc xử lý Trí Thâm do đệ quyết định!"
Trần Thiên Minh lắc đầu nói: "Đó là lúc trước đệ chỉ làm thay thôi, hiện tại sư huynh đã được cứu ra, đương nhiên phải là huynh đảm nhiệm chức chưởng môn."
"Không được, chưởng môn sao có thể thay đổi liên tục, ta hiện tại võ công mất sạch, ta không đảm đương nổi chức chưởng môn. Hơn nữa, ta cũng già rồi, không thể làm chưởng môn." Trí Hải xua tay nói.
"Ta xin tuyên bố trước, ta không làm hòa thượng." Trần Thiên Minh nói xong liếc nhìn Tiểu Ny một cái, Tiểu Ny thấy vậy mặt đỏ bừng.
Trí Hải vừa cười vừa nói: "Ngươi đã là chưởng môn, quy tắc do ngươi đặt ra, ngươi nói sao thì làm vậy."
"Vậy còn được, ta hiện tại giết chết Trí Thâm, sau đó mang theo mọi người xuống núi. Hiện tại đúng lúc Thành phố M đang tổ chức đợt càn quét hắc bang, chúng ta có thể thành lập tổng bộ của Huyền Môn tại Thành phố M, sau này tất cả không cần phải xuất gia. Đương nhiên, ai muốn tiếp tục thì cứ làm." Nói xong, Trần Thiên Minh một chưởng đánh chết Trí Thâm.
Lý Quân cũng áp giải một số đệ tử Huyền Môn đến hỏi Trần Thiên Minh: "Chưởng môn sư thúc, chúng ta hiện tại xử lý bọn đệ tử này như thế nào?"
Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút nói: "Những kẻ cùng Trí Thâm làm chuyện xấu thì phế bỏ võ công, đuổi xuống núi. Ai không theo Trí Thâm thì ở lại với chúng ta, đương nhiên, nếu bọn họ muốn đi con đường riêng của mình cũng được."
Vì vậy, sau khi Lý Quân xử lý xong xuôi mọi việc, có phần lớn đệ tử nguyện ý đi theo Trần Thiên Minh. Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói: "Chúng ta xuống núi, sau này, Trí Hải sư huynh là cố vấn võ thuật cho Huyền Môn chúng ta, mọi người có gì muốn hỏi thì người sẽ dạy, không được giấu giếm, cũng không cần lo lắng chuyện chỉ dạy cho chưởng môn thôi. Như vậy thì võ công của Huyền Môn chúng ta mới có thể phát triển rực rỡ. Lý Quân sau này chính là người thay mặt chưởng môn quản lý Huyền Môn, có chuyện gì tự giải quyết được thì cứ làm, còn không được thì báo lại cho ta, ta sẽ ra tay."
Lý Quân nói vẻ khó xử: "Chưởng môn sư thúc, con sợ mình làm không được đâu!"
Trần Thiên Minh trừng mắt nhìn Lý Quân một cái nói: "Ngươi sợ cái gì? Dù sao chúng ta ở Thành phố M có bọn Lâm Quốc sẽ thường xuyên cùng ngươi uống rượu. Hơn nữa, còn có Trí Hải sư huynh ở đó cùng ngươi, ngươi có gì cũng có thể hỏi anh ấy."
"Con không hỏi nữa, chưởng môn sư thúc." Lý Quân gật đầu nói.
"Cái này cũng đúng thôi, trời có sập xuống cũng có ta chống đỡ, ngươi sợ cái gì? Có ta chưởng môn ở đây, còn có sư thúc ngươi là cục trưởng Quốc An, ngươi tại Thành phố M có thể hoành hành ngang dọc." Trần Thiên Minh vốn còn có một bố vợ làm cục trưởng công an, nhưng sợ Tiểu Ny nghe thấy vì vậy cũng không nói.
"Chưởng môn sư thúc, con không tìm thấy thi thể của Bàng Trí Dũng, hắn có thể đã chạy thoát." Lý Quân nói đầy tiếc nuối.
Trần Thiên Minh nói: "Mới vừa rồi nghe Bàng Trí Dũng nói chuyện giúp đỡ Trí Thâm, hắn có thể cũng tham gia tạo phản."
Trí Hải gật đầu nói: "Đúng vậy, chính là hắn phế võ công ta."
"Mẹ kiếp, lần sau để ta bắt được, ta nhất định sẽ giết không tha." Trần Thiên Minh tức giận nói.
"Lão đại, mọi chuyện đã xong rồi, chúng ta khi nào xuống núi?" Trương Ngạn Thanh ở bên cạnh hỏi Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh nói: "Lý Quân, các ngươi đi thu dọn nơi này một chút, cái gì dùng được thì mang đi. Ngày mai các ngươi xuống núi, chúng ta ở dưới chờ các ngươi. Tiểu Ny, chúng ta đi." Hiện tại Trí Thâm đã chết, Trần Thiên Minh chỉ muốn tối nay có thể cùng Tiểu Ny tận hưởng chút thời gian bên nhau, mà mới vừa rồi nàng cũng đã đồng ý với mình rồi.
"Chưởng môn sư thúc, con muốn ngày mai mới xuống núi được không? Con muốn nhìn linh vị của sư phụ một chút, còn phải thu thập vài thứ." Tiểu Ny nói vẻ khó khăn. Nàng không phải không muốn xuống núi, mà là đã sống ở đây nhiều năm như vậy, muốn rời đi cũng có chút không nỡ.
"Vậy quên đi, giữa trưa ngày mai chúng ta sẽ đi. Tiểu Tô, ngươi đi dọn dẹp lại nơi chúng ta từng ở một chút, chúng ta đêm nay ở lại đó." Trần Thiên Minh nói với Tiểu Tô.
Ngày thứ hai, bọn Trần Thiên Minh xuống núi. Trở lại Thành phố M.
Chung Hướng Lượng hướng cấp trên xin chỉ thị, cấp trên cũng đã đồng ý việc Huyền Môn thành lập tổng bộ tại Thành phố M, chỉ cần không làm chuyện phạm pháp là được. Đương nhiên, đây chỉ là vẻ bề ngoài một chút mà thôi, cấp trên cũng biết bọn Trần Thiên Minh là vì mình mà làm việc.
Vì vậy, Công ty bảo an An An lại được khai trương, tuy nhiên, lần này đội ngũ vô cùng mạnh mẽ. Lâm Quốc vẫn là giám đốc công ty bảo an, Lý Quân là phó giám đốc, đội ngũ phía dưới có hơn 100 người. Đều là những đệ tử Huyền Môn trước kia, huynh đệ của Trần Thiên Minh. Hiện tại đông người, nhưng lại không có nhiều việc hơn. Bởi vì hiện tại, Thành phố M tình hình an ninh rất tốt, người tìm đến công ty bảo an cũng không nhiều.
Tuy nhiên, Trần Thiên Minh cũng nghĩ ra đối sách, dù sao phía Trương Lệ Linh cũng đang thiếu người, đặc biệt là bảo vệ. Vì vậy, Trần Thiên Minh phái một số huynh đệ sang đó làm bảo vệ.
Mặc dù hiện tại Thành phố M vẫn còn một ít bang phái, nhưng qua vài ngày nữa, một số bang phái chuyên làm chuyện ác sẽ bị tiêu diệt, một số bang phái chuyên giết người phóng hỏa bị chọn ra tay trước. Tiền tài của bọn chúng cũng là cướp bóc của người dân. Qua vài ngày nữa, báo chí tại Thành phố M cũng sẽ đưa tin về việc những nhân sĩ vô danh quyên góp từ thiện, nghe nói lần này số tiền không nhỏ, thậm chí vượt quá một triệu.
Tin tức này khiến người ta không khỏi nhớ tới mấy ngày trước chuyện hắc bang bị diệt, tất cả mọi người đều nói là hiệp sĩ trừ gian diệt ác, giúp đỡ người nghèo. Vì vậy, có người nói hiệp sĩ này là sứ giả hắc ám, chuyên đối phó với những kẻ ác, giúp đỡ người nghèo. Cho nên tại Thành phố M cũng lưu hành cái tên "sứ giả hắc ám".
Công an Thành phố M cũng tiến hành truy nã kẻ đã giết chết mấy bang phái, nhưng bởi vì không biết sứ giả hắc ám kia là nam hay nữ, già hay trẻ, cảnh sát làm sao có thể bắt được chứ? Hơn nữa, người chết đều là những tên ác nhân, bọn họ chết, xã hội mới có thể yên ổn, cho nên cảnh sát đều chỉ nói suông chứ không giải quyết được gì.
Tại Thành phố M, cũng gặp phải một số người hăng hái làm việc tốt, khi người khác hỏi tên hắn là gì, hắn nói hắn là "sứ giả hắc ám", cho đến lúc cảnh sát điều tra mới phát hiện người này chỉ là sùng bái sứ giả hắc ám mà thôi, ngày đó hắc bang gặp chuyện không may, hắn gác đêm ở nhà máy, có rất nhiều đồng nghiệp có thể làm chứng.
Vì vậy, Thành phố M càng ngày càng xuất hiện nhiều sứ giả hắc ám, cho nên cảnh sát cũng không biết ai là thật ai là giả, dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, không thèm quản.