Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 647: CHƯƠNG 647: ĐÒN ĐÁNH LÉN ĐÊM KHUYA

Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên nhìn, sắc mặt liền tối sầm lại. Không ngờ tên Tiết Phương lắm chuyện đang hung hăng trừng mắt nhìn hắn, nếu như ánh mắt có thể giết người, thì Trần Thiên Minh đã chết cả trăm lần rồi.

Chị Đình cũng phát hiện Tiết Phương đang đứng ở trước cửa, nàng cố sức vùng ra khỏi vòng tay ôm của Trần Thiên Minh, sau đó nói với Tiết Phương: "Tiểu Phương, sao khuya vậy mà em còn tới đây?"

"Chị Đình, có phải chị đang trách em cắt đứt chuyện tốt của hai người không." Thanh âm của Tiết Phương càng ngày càng lạnh.

"Đâu có, chị đang cùng Thiên Minh thương lượng chuyện quan trọng mà." Chị Đình ngượng nghịu cười.

Trần Thiên Minh nghĩ thầm, ta ngất, sớm biết thế này sau khi chị Đình bước vào ta đã đóng cửa lại rồi, tên bóng đèn lớn này muốn vào cũng không được.

Tiết Phương nói: "Chị Đình, chị đừng nói dối, có chuyện vừa bị người ta ôm vừa thương lượng công việc được sao? Xem ra Trần Thiên Minh lại đang giở trò xấu với chị."

"Tiểu Phương, em đừng nói như vậy, em xuống trước đi, chị xuống liền đây." Chị Đình nói với Tiết Phương.

Tiết Phương tức giận "hừm" một tiếng, sau đó bước xuống dưới.

Mja, ỷ vào mày là sư đệ của chị Đình thì hay lắm sao? Trần Thiên Minh thầm mắng: "Chị Đình, chúng ta tiếp tục tâm sự đi." Trần Thiên Minh nói.

Chị Đình lắc đầu nói: "Thiên Minh, đêm đã khuya, có chuyện gì mai chúng ta nói tiếp, chị xuống dưới ngủ, em cũng nên ngủ sớm đi." Nói xong, Chị Đình bước lại bên cạnh Trần Thiên Minh, hôn lên mặt Trần Thiên Minh một cái rồi bước xuống dưới.

Trần Thiên Minh vuốt nơi vừa được chị Đình hôn lên, tiếc nuối nhìn chị ấy bước ra khỏi phòng.

Hắn tiếp tục nằm trên giường suy nghĩ một hồi, sau đó ngả người xuống giường, kéo chăn đi ngủ. Vì sợ có kẻ đánh lén, Trần Thiên Minh đã bảo ba người Lâm Quốc thay phiên trực ca đêm, mỗi người canh hai giờ, có thể thay nhau trực đến hừng đông.

"Reng reng..." Từ đầu giường của Trần Thiên Minh bỗng phát ra tiếng kêu. Nghe âm thanh này, Trần Thiên Minh vội nhảy từ trên giường xuống, đây là tín hiệu cảnh báo, bọn họ mang theo từ nước Z một ít thiết bị để phục vụ cho các hoạt động của họ. Trước khi ngủ, bọn họ đều đặt ở đầu giường mình thiết bị cảnh báo này, người có nhiệm vụ trực khi phát hiện có kẻ địch, sẽ rung chuông cảnh báo.

Trần Thiên Minh vơ vội vài thứ của mình, sau đó liền xông ra bên ngoài. Khi hắn lao ra đến cổng nhà thì phát hiện Lâm Quốc bị một đám người vây bắt, nhìn động tác của Lâm Quốc thì có thể đã bị thương.

"Tao tới đây!" Trần Thiên Minh hét lớn một tiếng khiến đám người kia phải dạt ra, tuy cú rống này không lợi hại bằng "Sư tử hống", nhưng vẫn khiến kẻ địch run lên, tạm dừng tấn công Lâm Quốc.

Mấy kẻ ngoại quốc thấy Trần Thiên Minh khí thế bừng bừng, vội vàng dồn nội lực chống đỡ. Nhưng nội lực của chúng không phải là đối thủ của Trần Thiên Minh, nên bị Trần Thiên Minh đánh bật lùi lại mấy bước.

"A Quốc, chú sao rồi?" Trần Thiên Minh sốt ruột nhìn Lâm Quốc, hắn biết với võ công của Lâm Quốc không thể đánh thắng được mấy kẻ ngoại quốc này.

Lâm Quốc nhăn mặt xoa ngực cười khổ: "Lão đại, em không sao." Lâm Quốc không dám than đau với Trần Thiên Minh, nếu như không nhờ Trần Thiên Minh tới kịp, thì có thể hắn sẽ bị mấy kẻ ngoại quốc này đánh chết. Vừa rồi khi đang trực, phát hiện kẻ địch lẻn vào, hắn liền phát tín hiệu cảnh báo, sau đó tấn công mấy kẻ ngoại quốc, không ngờ võ công chúng cao đến thế, hắn bị đánh trúng mấy quyền đến bị thương.

Trần Thiên Minh cũng nhìn ra Lâm Quốc đang bị thương, hắn vội cầm lấy tay Lâm Quốc để truyền nội lực cho đàn em, tuy nội lực này không thể khiến Lâm Quốc khỏi hẳn ngay lập tức, nhưng có thể giúp nội lực của hắn khôi phục phần nào.

"Lão đại, anh đừng lãng phí nội lực vì em." Lâm Quốc thấy Trần Thiên Minh truyền nội lực vào cơ thể mình, lo lắng nói. Hiện giờ kẻ địch mạnh đã tới, Trần Thiên Minh lại không để ý tới an nguy của bản thân mà truyền nội lực cho hắn.

"Chú đừng nói nữa, nhanh điều hòa khí tức đi, ngăn cản nội thương trở nặng." Trần Thiên Minh thấy có nhiều kẻ xông tới, vội vung tay trái lên, bốn luồng chân khí song song phóng ra bên ngoài. Trần Thiên Minh giờ đang dùng huyết khí chữa trị vết thương cho Lâm Quốc, dùng chân khí khác để đối phó kẻ địch. Nếu như ngày hôm qua Trần Thiên Minh còn không dám làm vậy, một bên vừa giúp Lâm Quốc chữa trị vết thương vừa đối phó kẻ địch.

Nhưng từ khi song tu, nội lực hắn mạnh đến mức cả hắn cũng không thể ngờ được. "Bình!", Trần Thiên Minh tung một chưởng vào chúng, lần này vì Trần Thiên Minh đang giúp Lâm Quốc chữa trị vết thương, cho nên chỉ đánh ngang với bọn chúng.

Mấy kẻ ngoại quốc đã từng thấy qua võ công của Lâm Quốc, nhưng không thể ngờ võ công hắn lợi hại đến như vậy, vốn cho rằng thừa dịp lúc hắn đang chữa trị vết thương cho Lâm Quốc để giết chết hắn, nhưng ngay cả chạm đến người hắn cũng chẳng thể.

Lúc này, nhóm chị Đình cũng đã lao ra, bọn họ thấy đám kẻ địch mà kinh hãi, không ngờ kẻ địch đến nhanh như vậy, xem ra đại sứ quán bên kia cũng có chuyện. Thực ra bọn chị Đình đâu ngờ nổi, cả an ninh quốc gia bí mật như thế cũng có cả nội gián, thì bí mật của đại sứ quán khó mà giữ kín, nói gì đến việc nhiều người biết.

"Ha ha, bọn mày đều đến đủ rồi, kế tiếp không ai chạy thoát được." Lợi Mã bước ra từ trong bóng đêm, hắn sợ sáu người Trần Thiên Minh chạy thoát, cho nên dùng mấy tên thủ hạ để dụ Trần Thiên Minh và đồng bọn ra hết.

"Lợi Mã, bọn mày muốn tìm chết hay sao?" Trần Thiên Minh thấy Lợi Mã chỉ dẫn theo mười mấy người, liền lạnh lùng quát. Lần trước chúng chẳng phải đối thủ của hắn, giờ võ công mình đã tăng lên không ít, lần này không phải vội vã chạy trốn nữa, trước hết phải giết chết chúng đã.

"Vậy sao? Ha ha, nhưng mà lần này khiến bọn mày thất vọng rồi, tao còn có viện quân." Lợi Mã vừa nói xong, hiệu trưởng của hắn đã mang vài người bước ra.

Thấy vài người bên hiệu trưởng, ngực Trần Thiên Minh liền đập "thình thịch", lão già đầu lĩnh kia bước đi nhẹ nhàng như bay, hình như không tốn chút sức nào, xem ra ở đây võ công của lão cao nhất.

"Hiệu trưởng, thằng này chính là Trần Thiên Minh, võ công hắn lợi hại nhất." Lợi Mã thấy hiệu trưởng đã bước ra, vội vàng cúi lưng cung kính nói.

Hiệu trưởng nhìn Trần Thiên Minh và nói: "Người này tuổi còn trẻ vậy mà đã có võ công cao như thế, thật khó khiến cho ta tin được."

Nghe tiếng kêu của Lợi Mã, Trần Thiên Minh thầm kêu không ổn, Lợi Mã là đội trưởng đội hành động, nhưng lại kêu lão già hiệu trưởng cung kính như thế, xem ra đêm nay lão già này mới là đối thủ chính của hắn. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh chuẩn bị ra tay tên hiệu trưởng, bắt giặc phải bắt tên cầm đầu.

Hiệu trưởng cũng nhìn ra ý đồ của Trần Thiên Minh, khi Trần Thiên Minh xông tới phía hắn, hắn cũng lập tức xông thẳng tới chỗ Trần Thiên Minh. Khi hắn tiến đến, toàn thân hắn đã được một tầng bạch quang bao bọc lấy, cứ như là hộ thể thần công của hắn.

Trong lòng hiệu trưởng rất khinh thường Trần Thiên Minh, hắn tưởng một gã non choẹt như Trần Thiên Minh, dù học võ từ lúc ở trong bụng mẹ cũng chẳng thể nào mạnh hơn hắn được.

Vì vậy, hiệu trưởng muốn dùng nội lực đỡ một chưởng của Trần Thiên Minh, xem rốt cục bản lĩnh của Trần Thiên Minh đến cỡ nào. Hộ thể thần công của hiệu trưởng đã có từ 20 năm nay, cao thủ giao đấu với hắn chẳng ai đánh được đến người hắn, chỉ vừa đến gần đã bị hộ thể thần công của hắn làm cho bị thương.

"Ầm." Trần Thiên Minh thấy hiệu trưởng cũng tiến đến đánh hắn, đương nhiên hắn cũng không phụ lòng "ý tốt" của lão ta. Hắn dùng khí lực toàn thân đánh vào người hiệu trưởng. Một tiếng nổ vang, hiệu trưởng bị Trần Thiên Minh đánh bật lùi về sau mấy bước.

Hiệu trưởng quả thực không thể tin vào hai mắt của mình, với nội lực của mình lại bị tên thanh niên này đánh văng về phía sau, thiếu chút nữa đã bị thương.

Trần Thiên Minh cũng thầm hối hận, nếu như không phải đã truyền một phần nội lực cho Lâm Quốc, nhất định mình đã đánh lão già này trọng thương rồi.

"Không ngờ mày lại lợi hại như vậy." Hiệu trưởng căm hận nói. Hộ thể thần công của hắn có nét đặc thù, hắn dùng nội lực để tương trợ, thực ra so với nội lực hắn dùng để công kích Trần Thiên Minh cũng không kém bao nhiêu, cho nên Trần Thiên Minh có thể đánh vỡ hộ thể thần công của lão, chứng tỏ nội lực của Trần Thiên Minh còn mạnh hơn cả lão.

"Ha ha, cũng thường thôi, đáng tiếc quá, lần này chúng ta chỉ phái tới cao thủ hạng hai như tao, nếu như phái cao thủ hạng nhất tới, mấy lão già như lão chỉ có thể về chầu trời thôi." Trần Thiên Minh cũng không dám chủ quan, cao thủ bên cạnh lão già rất nhiều, đang chuẩn bị đối phó hắn.

Hiệu trưởng nhăn mặt nói với mấy kẻ bên cạnh: "Bọn mày đối phó chúng, tao sẽ xử lý thằng nhóc này." Tuy hắn không dám xưng đệ nhất ở quốc gia này, nhưng tại đất nước rộng lớn hắn là một trong 10 đại cao thủ, cho nên hắn không thể để mất mặt mũi, nếu như ngay cả thằng nhóc này lão cũng không đánh lại, vậy thể diện của lão còn đâu!

Mấy cao thủ ở bên cạnh liền bay tới tấn công bọn chị Đình, tung sát chiêu, mỗi chiêu đều muốn đoạt mạng bọn chị Đình.

Chị Đình đành phải đánh với tên đàn ông ngoại quốc 40 tuổi trước mặt mình, bởi vì hôm qua nàng đã song tu cùng Trần Thiên Minh, cho nên nội lực của nàng đã tăng lên không ít, đánh cho tên ngoại quốc thiếu chút nữa tơi bời hoa lá. Lợi Mã ở bên cạnh thấy tình huống không ổn, vội xông lên liên thủ với tên đàn ông ngoại quốc. Có thêm tên Lợi Mã, nên chị Đình lập tức rơi xuống thế hạ phong.

Dưới tình huống kẻ thù đông người thế mạnh, bọn Lâm Quốc đánh không nổi, lại có thêm mấy giáo viên từ học viện hành động võ công cao cường, còn mạnh hơn cả người của đội hành động, bọn họ càng đánh không lại. Bọn họ cũng biết, nếu đánh tiếp như vậy, bọn họ sẽ lành ít dữ nhiều.

Hiệu trưởng triển khai khinh công cùng đánh với Trần Thiên Minh. Tuy hiệu trưởng tuổi không còn trẻ, nhưng hắn không hề để lộ một chút lụ khụ của tuổi già. Hắn giờ chẳng khác một con báo lao vào tấn công Trần Thiên Minh, tốc độ như tia chớp, còn lộ ra chưởng phong trắng xóa, chiêu chiêu đều muốn đánh bại Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh cũng chẳng ngồi không, tám luồng chân khí trong cơ thể liền hợp thành một đạo, chân khí mạnh mẽ, đầy uy lực đánh cho hiệu trưởng phải bị đẩy lùi về phía trước. Hiệu trưởng không ngờ võ công của địch thủ lợi hại như vậy, có lúc hắn phát ra nội lực âm dương tương trợ, cứ như có hai loại nội lực khác nhau, hay là có hai người đang đánh hắn.

Nếu như không phải dương cương chân khí của Trần Thiên Minh không bằng âm nhu chân khí, đánh ra nội lực không cân bằng, không phát huy hết uy lực của đòn đánh, hiệu trưởng sớm đã bị hắn đánh bại. Tuy nhiên, Trần Thiên Minh như vậy cũng đã khiến hiệu trưởng giật mình, một thanh niên 20 tuổi lại đánh cho lão phải rơi vào thế hạ phong, nếu như để kẻ khác biết, thật là cười hở nguyên cả hàm răng.

Hiện giờ hiệu trưởng có chút hối hận, lúc đó đã cự tuyệt yêu cầu cùng nhau đối phó với Trần Thiên Minh của Lợi Mã, cho rằng Trần Thiên Minh chẳng phải đối thủ của mình, cho nên mới cự tuyệt. Hiện giờ mình có mặt mũi nào yêu cầu Lợi Mã giúp đỡ hỗ trợ mình chứ?

Tuy thế hiệu trưởng cũng chẳng quá lo, mình chỉ rơi xuống thế hạ phong thôi, chờ lát nữa những người khác giết chết mấy người trong nước Z xong, mình sẽ cố ý để họ đối phó với Trần Thiên Minh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!