Bị Tiết Phương làm như vậy, Trần Thiên Minh không khỏi âm thầm rên rỉ, phía dưới kia lại có phản ứng. Tiết Phương làm cái quỷ gì vậy, chẳng lẽ là muốn giúp mình thay quần áo? Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh cúi đầu hôn Tiết Phương một cái, sau đó ôm lấy nàng.
Thân thể bị Trần Thiên Minh ôm lấy, Tiết Phương tức giận, dùng sức đẩy Trần Thiên Minh ra, tiếp đó cắn mạnh vào cánh tay hắn một cái.
"Ôi chao, em làm gì vậy?" Trần Thiên Minh khẽ nói. Hắn thật không ngờ Tiết Phương lại có thể làm thế với mình, vừa rồi nàng không phải giúp mình lau phía dưới sao?
"Trần Thiên Minh, tôi muốn anh hiểu rõ, chúng ta không có bất cứ quan hệ gì." Tiết Phương lạnh lùng nói, bây giờ nàng đã lại khôi phục vẻ lạnh lùng như băng giá trước kia.
Trần Thiên Minh khó hiểu hỏi: "Thế vừa rồi sao em lại làm như vậy?" Vừa rồi rõ ràng nàng dùng chiếc khăn tay nhỏ bé kia lau phía dưới của mình, động tác dịu dàng có thể nói là tuyệt đỉnh thế giới.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiết Phương không khỏi đỏ lên, mắng: "Vừa rồi là lau đi vết máu của em, chỉ có lưu manh như anh mới có thể suy nghĩ lung tung như vậy."
Trần Thiên Minh toát mồ hôi lạnh, không ngờ Tiết Phương lại như thế, chính mình còn tưởng rằng nàng thương mình, hóa ra nàng chỉ là lau đi vết máu lần đầu tiên của chính mình.
"Tiểu Phương, Thiên Minh, các em đừng cãi vã nữa, thời gian sắp bốn giờ rồi, nếu chúng ta không đi ra ngoài, bọn họ ở bên ngoài sẽ sốt ruột." Đình tỷ thấy đôi oan gia này lại sắp cãi nhau, không khỏi khuyên bọn hắn.
Vì vậy, Trần Thiên Minh vội vàng mặc quần áo, sau đó cùng mọi người đi ra ngoài.
"Lão Đại, cuối cùng anh cũng ra rồi." Lâm Quốc thấy Trần Thiên Minh đi ra thì hớn hở nói.
"Xin lỗi, luyện công hơi lâu." Trần Thiên Minh ngượng ngùng nói. Hắn cũng thật không ngờ mình luyện một lần liền vài giờ, tuy nhiên cũng đáng giá, nội lực hiện tại của hắn ít nhất đã gấp đôi lúc trước.
Bởi vì chân khí âm nhu trong cơ thể Trần Thiên Minh bắt đầu cân bằng với dương cương, cho nên nội lực trong cơ thể hắn sinh ra biến hóa rất lớn, khiến nội lực của hắn không ngừng trở nên mạnh mẽ hơn. Vả lại, bây giờ hắn đang ở dưới hầm, địa khí cùng khí trời đặc biệt mạnh mẽ, cho nên mới xuất hiện tình huống toàn thân hắn bị chân khí bao phủ. Cũng may lúc ấy Trần Thiên Minh đem chân khí hút vào trong cơ thể tiêu hóa, nếu không, trong hầm sẽ bị nội lực của hắn làm nổ tung, hậu quả khó mà lường được.
Tuy nhiên, cũng may cơ thể hắn đã trải qua tám đạo chân khí rèn luyện, cho nên có thể tiêu hóa chân khí khá nhanh. Chính vì thế mà nội lực của Trần Thiên Minh mới có thể mạnh lên nhiều đến vậy.
"Thiên Minh, anh làm em sợ chết khiếp." Ái Liên thấy Tiết Phương nhìn mình chằm chằm, không dám nhào vào lòng Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh cười nói: "Anh không sao, em đừng lo lắng. Ái Liên, em mang bản đồ đến đây chưa?"
Ái Liên lắc đầu nói: "Em chính là bản đồ sống, mọi ngóc ngách ở đây em đều quen thuộc, em đi với các anh là được rồi."
"Không được, như vậy quá nguy hiểm. Nếu em bị bại lộ, em sẽ gặp nguy hiểm lớn." Trần Thiên Minh nói với Ái Liên.
"Em không sợ, mạng của em là anh cứu, nếu anh chết, em cũng sẽ chết theo anh. Ở Z quốc các anh không phải có câu chuyện Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài sao? Em muốn học theo họ." Ái Liên kiên định nói.
Trần Thiên Minh nói: "Ái Liên, ông nội em biết không, sao ông lại cho em đi được?"
"Ông nội của em đã biết rồi, ông cũng đồng ý cho em đi. Em yêu anh, em không thể nhìn người em yêu đi chết." Ái Liên hoàn toàn không để ý tới ánh mắt của Đình tỷ cùng Tiết Phương, nàng chỉ là thâm tình nhìn Trần Thiên Minh. Từ ngày Trần Thiên Minh giống như siêu nhân cứu mình, rồi lại như siêu nhân ôm mình bay lượn trên không trung, nàng biết mình đã yêu thật sâu người đàn ông mà mình chỉ vừa gặp gỡ này.
Nàng là một cô gái dám yêu dám làm, trong lúc nàng mang bản đồ xuống, nàng muốn cùng Trần Thiên Minh đồng sanh cộng tử. Vì vậy, bây giờ nàng lừa gạt Trần Thiên Minh nói ông nội đã đồng ý, và rằng nàng không mang theo bản đồ. Vì Trần Thiên Minh, nàng chẳng cần gì cả.
"Ái Liên tiểu thư, nếu chúng ta có thêm cô, chúng ta hoàn toàn không có cơ hội trốn thoát." Đình tỷ thấy Ái Liên cố chấp như thế, chỉ đành khuyên nàng.
"Thiên Minh, để cho em đi cùng các anh có được hay không?" Ái Liên buồn bã nhìn Trần Thiên Minh. "Nếu không thể ở bên người mình yêu, thà em chết ngay bây giờ còn hơn."
Mọi người cũng không ngờ một cô gái nước Phiên lại thích Trần Thiên Minh đến thế, lại cố chấp với tình yêu như thế.
Trần Thiên Minh suy nghĩ một lát, sau đó nhìn Ái Liên nói: "Em sẽ không hối hận?"
"Không hối hận, em có thể vì anh mà làm bất cứ chuyện gì." Ái Liên gật đầu nói. Ánh mắt của nàng có vẻ cuồng nhiệt khác thường, Trần Thiên Minh biết rõ, đây là biểu hiện tình yêu dành cho mình.
"Được, Ái Liên, bắt đầu từ bây giờ, em sẽ là người của anh, chết là người của Trần Thiên Minh, sống cũng là người của Trần Thiên Minh này. Tuy nhiên, đầu tiên nói rõ, anh có rất nhiều phụ nữ." Trần Thiên Minh nói.
Ái Liên nhìn Đình tỷ cùng Tiết Phương một cái rồi nói: "Em không quan tâm, chỉ quan tâm anh có yêu thương em hay không."
"Được, vậy đã quyết định rồi, em theo chúng ta đi thôi!" Trần Thiên Minh nói.
"Thiên Minh, như vậy chúng ta còn có thể trốn thoát ra ngoài sao?" Đình tỷ ở phía sau Trần Thiên Minh khẽ nói. Mọi người mang theo Lạp Đạt đã khó khăn rồi, nhưng bây giờ thêm Ái Liên, làm sao có thể thoát thân được?
Trần Thiên Minh cười nói: "Nếu là ngày hôm qua, em một chút nắm chắc cũng không có, nhưng bây giờ em có năm phần nắm chắc, bởi vì em đã thay đổi chiến thuật, mang theo Ái Liên quen thuộc địa hình dẫn chúng ta đi, chúng ta áp dụng thủ đoạn lén lút để tiêu diệt bọn chúng."
"Võ công của em bây giờ có thể làm được sao?" Đình tỷ mặc dù biết rằng võ công của Trần Thiên Minh tăng lên rất nhiều, nhưng tăng lên đến mức nào thì nàng không rõ.
"Chắc chắn là có thể, bởi vì chúng ta có Ái Liên ở bên cạnh, có nàng dẫn chúng ta, chúng ta có thể len lén đi ra ngoài, chứ không phải lao thẳng ra đối mặt." Trần Thiên Minh nói. "Đình tỷ, thời gian rất gấp, chúng ta lập tức xuất phát, Tiểu Tô em mang theo Lạp Đạt, Đình tỷ mang theo Ái Liên. Tôi ở phía sau yểm trợ."
"Được," Đình tỷ gật đầu, dù sao lần phá vòng vây này tùy Trần Thiên Minh dẫn đội, tất cả nghe theo hắn.
Thừa dịp trời còn chưa sáng, Ái Liên mang theo mọi người lén lút đi ra ngoài. Bởi vì nàng quen thuộc địa hình, nương theo những góc khuất để ẩn mình, chỉ sau chốc lát, bọn họ đã né tránh được quân cảnh tuần tra khắp bốn phía, chậm rãi đi tới biên giới của thị trấn. Bởi vì nhà của Ái Liên ngay sát biên giới thị trấn, Trần Thiên Minh sợ động thủ sẽ liên lụy đến nhà Ái Liên, cho nên bọn họ hướng về phía bên kia để phá vòng vây.
Bây giờ, cuối cùng họ cũng hiểu được tại sao Trần Thiên Minh lại dẫn theo Ái Liên, bởi vì có nàng dẫn đường, làm cho bọn họ đi đến bây giờ vẫn chưa bị phát hiện.
"Thiên Minh, chỉ cần vượt qua con đường kia là xem như ra khỏi thị trấn của chúng ta, hướng lên trên là núi, chỉ cần lên đến trên núi, em có thể mang theo các anh đi ra ngoài." Ái Liên ở bên cạnh Trần Thiên Minh khẽ nói, vì trân trọng khoảnh khắc cuối cùng của mình, khi Ái Liên nói hết câu, lén hôn Trần Thiên Minh một cái thật nhanh.
Trần Thiên Minh ngượng ngùng sờ lên chỗ má vừa bị hôn, cũng may bây giờ là một mảnh tối đen như mực, nếu không bị Tiết Phương bên cạnh phát hiện ra thì, nàng lại muốn phát điên lên mất.
"Ái Liên, bây giờ em vừa đi vừa nhỏ giọng kêu cứu mạng, giả vờ làm người bị thương." Trần Thiên Minh nhìn bụi cỏ đối diện, mặc dù không nghe được bên trong có tiếng động gì, nhưng những cao thủ ẩn nấp ở nơi đó chắc chắn sẽ nghe được. Vả lại chỗ kia cách nơi này cũng cách một đoạn đường.
Ái Liên gật đầu, sau đó chậm rãi đứng lên, vừa chạy chậm vừa khẽ kêu: "Cứu mạng! Bên kia có người lạ!" Ái Liên nói rồi chỉ tay vào bên trong thị trấn. Bây giờ Ái Liên tóc tai rối bù, trông như vừa bị quấy rối.
Lúc này, từ trong bụi cỏ lập tức nhảy ra hơn 20 người của đội hành động, sau khi bọn họ nhận lệnh liền ẩn nấp tại đây. Ngay khi bọn họ cảm thấy sắp hừng đông mà không có chuyện gì xảy ra, không ngờ phía trước lại chạy tới một cô gái nước Phiên, từ lời nói của nàng, bọn họ có thể nghe ra những kẻ mà họ muốn truy bắt đang ở phía trước.
Vì vậy, bọn họ lập tức nhảy ra khỏi bụi cỏ muốn hỏi cho rõ ràng rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, Trần Thiên Minh liền lập tức hành động. Chỉ thấy hắn như một con đại bàng sà xuống, lao về phía đám người của đội hành động, mấy người đội hành động kia chỉ cảm thấy mắt hoa lên, Trần Thiên Minh đã bay đến trước mặt bọn họ.
Võ công của Trần Thiên Minh bây giờ so với ngày hôm qua còn mạnh gấp đôi, tám đạo chân khí trong cơ thể hắn đồng thời bùng phát, khi đám người đội hành động phía trước kia phát hiện ra Trần Thiên Minh đến trước mặt bọn họ thì đáng tiếc đã quá muộn, chân khí của Trần Thiên Minh đã đánh tới. Tám tiếng "Ba!" vang lên dồn dập, tám thành viên đội hành động bị Trần Thiên Minh đánh gục ngay tại chỗ.
Mười đội viên đội hành động phía sau khinh thường một cách rõ rệt, bọn họ chỉ thấy một mình Trần Thiên Minh lao ra, khi họ còn đang nghĩ mỗi người một quyền là có thể đánh Trần Thiên Minh thành thịt vụn, thì không ngờ tám đồng đội của mình đã bị Trần Thiên Minh hạ gục.
"Nhanh chóng phát tín hiệu, bọn họ ở chỗ này!" Một người trong đội hành động lớn tiếng kêu lên. Bọn họ không ngờ một mình Trần Thiên Minh lại có dũng khí đến đây, vì vậy, có một đội viên phụ trách phát tín hiệu khẩn cấp lên trời.
Hai người Tiết Phương cùng Lâm Quốc cũng lập tức chạy tới, Tiết Phương đánh ra Vô Ảnh Phi Đao của mình, Lâm Quốc cũng lập tức tung nội lực tấn công. Chỉ là trong chớp mắt, Tiết Phương và Lâm Quốc đã hạ gục ba thành viên đội hành động của nước Phiên.
Trần Thiên Minh cũng trở nên nghiêm túc, ngay sau khi hạ gục tám thành viên đội hành động, hắn lại lập tức lao về phía đám người phía sau tấn công, chân khí sắc bén theo hắn bay nhanh, lập tức đánh thẳng vào kẻ địch phía trước.
Dưới sự công kích của tám đạo chân khí của hắn, đám thành viên đội hành động phía trước mặc dù liều mạng phản kháng, nhưng cũng không chịu nổi hai chiêu đã bị Trần Thiên Minh hạ gục.
"Mọi người chạy mau, kẻ địch sẽ rất nhanh đến đây!" Trần Thiên Minh hét lớn. Hắn cũng thấy phía trước cùng phía sau đều có người cầm đèn pin chạy về phía này, còn có một ít đèn pha ô tô quét về phía này, vả lại hắn còn nghe được tiếng máy bay cất cánh.
Trần Thiên Minh xung phong đi đầu, lao vút lên phía trên, bởi vì hắn thấy phía trước còn có một số quân cảnh cầm súng bắn về phía họ, mấy viên đạn kia thật giống như tuyết bay đầy trời, lao về phía hắn. Nếu là ngày hôm qua, Trần Thiên Minh còn có thể nghĩ có phải nằm xuống tránh đạn một chút hay không, nhưng bây giờ hắn không cần.
Bởi vì ở trong mắt của hắn, mấy viên đạn này thật giống như đang quay chậm vậy, chậm rãi bay về phía hắn, hắn hít mạnh một hơi, thân thể hắn vọt lên cao, chỉ thấy hắn thật giống như dùng thuấn di không gian vọt lên, thoáng chốc đã nhảy cao vài mét.
"Trời ạ, không ngờ võ công của mình lại lợi hại đến thế!" Trần Thiên Minh hớn hở nghĩ. Hai tay hắn đồng thời đánh về phía trước, chưởng phong cường đại liền mạnh mẽ lao tới.
Một tiếng "Ba!", viên cảnh sát vừa rồi còn đang hăng say nổ súng kia bị Trần Thiên Minh đánh cho tay bị chặt đứt, tay cùng súng đồng thời bay vút lên không trung. Đám người bên cạnh cũng chẳng khá hơn là bao, bọn họ bị đánh ngã lăn ra, không một ai không bị thương, vả lại súng trong tay họ đều bị đánh nát, thật giống như Trần Thiên Minh vừa ném cho bọn hắn mấy quả bom vậy.
"Mọi người cẩn thận, bọn họ có bom!" Một người cảnh sát kêu thảm thiết. Bọn họ không biết đây là do chân khí của Trần Thiên Minh gây ra, mà cứ ngỡ Trần Thiên Minh thật sự ném một quả bom tới.