“A! Đau chết mất.” Ái Liên kêu thảm, cô không ngờ mình lại thốt lên đau đớn dù Trần Thiên Minh vẫn chưa thật sự tiến vào. Nhưng cô đâu biết cái đau vừa rồi chỉ là một loại cảm giác, còn Trần Thiên Minh thì chưa hề tiến vào!
Khi rút ra, Trần Thiên Minh nhẹ nhàng hôn cô rồi nói: “Ái Liên, chỉ đau lần đầu tiên thôi, lần sau nhất định em sẽ thấy thích là khác.” Nói đoạn, Trần Thiên Minh tiếp tục hôn Ái Liên, vuốt ve để xoa dịu tâm hồn đang đau đớn của cô.
Lúc Trần Thiên Minh vừa hôn vừa vuốt ve, Ái Liên cũng không còn cảm giác đau như vừa rồi mà thay vào đó là cảm giác tê dại. “Thiên Minh, em không đau đến vậy đâu.” Ái Liên nhìn Trần Thiên Minh cười cười, ý cô là Trần Thiên Minh có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.
Nhưng hắn không làm ngay, bây giờ tuy Ái Liên không đau nữa, hắn vẫn nhẹ nhàng làm từ từ, hắn vẫn muốn nghe tiếng rên ư ử của cô.
Thế là hắn cúi xuống hôn lên đôi nhũ hoa của cô, điều này khiến hắn cảm thấy bay bổng, cái lưỡi của hắn không ngừng chuyển động trên ngực cô, mỗi lần như vậy lại khiến cơ thể cô run lên.
Dần dần cô không thấy đau ở chỗ đấy nữa, ngược lại càng lúc càng cảm thấy như hắn đang gãi ngứa cho cô vậy. “Thiên Minh, em...” cô không biết nói ra cảm giác của mình như thế nào.
“Em làm gì vậy?” hắn không hiểu, chẳng lẽ cô vẫn đau? Hắn cũng cảm thấy bây giờ cô đã có thể để cho hắn mặc sức làm rồi.
“Ư” cô không trả lời trực tiếp mà dùng tiếng rên ư ử để trả lời, chỗ đó ngày càng ngứa khiến cô không ngừng rên rỉ.
Hắn thấy vậy liền làm thêm vài động tác nhưng dường như cô vẫn chưa thấy thỏa.
“Ái Liên, nếu em không đau anh sẽ làm.” hắn thực hiện vài động tác rồi dừng lại.
“Ừ.” cô ngại ngùng gật đầu, tuy là típ phụ nữ phóng khoáng nhưng dù gì cũng là lần đầu, trong lòng vừa căng thẳng vừa mong đợi.
Hắn cũng cảm thấy khó chịu, khi cô nói thế hắn không khách khí nữa, đầu tiên còn nhẹ nhàng, nhưng sau mạnh dần, cô không ngừng rên rỉ.
“A! Thiên Minh, em yêu anh!” cô không biết hắn đã làm như vậy bao lâu, chỉ biết trên người mình như có dòng suối tuôn trào, cô thấy giống như trên thiên đường vậy.
Nhưng hắn vẫn chưa thỏa mãn, khả năng của hắn càng lúc càng bền bỉ, hắn vẫn thấy chưa đến đỉnh, vẫn tiếp tục di chuyển trên người cô.
“A!!” Trần Thiên Minh cũng nhẹ nhàng mà hừ một tiếng, ngã trên người Ái Liên thở phì phò. Hắn tiết ra toàn bộ tinh dịch của mình, mang lại cho hắn cảm giác tươi mát sảng khoái.
“Thiên Minh, em đau đầu muốn chết, choáng váng quá.” Ái Liên nhỏ giọng nói. Cô không ngờ rằng làm chuyện này lại mang đến cảm giác như thể mình đang bay lượn trên bầu trời. Cảm giác này khiến cô vô cùng thích thú.
“Ngốc à, cảm giác hạnh phúc này bao nhiêu người muốn có còn chả được!” hắn đưa tay véo mũi cô một cái.
Cô chu môi nói như không muốn chịu thua: “Người ta không ngốc mà cũng làm giám đốc cho công ty của cha đó thôi.”
“Được, anh biết rồi, vậy cô quản lý ngốc của anh năm nay bao nhiêu tuổi?” “20 tuổi.” cô lườm hắn một cái không hiểu sao hắn lại lôi đâu ra cụm từ “cô quản lý ngốc”.
Hắn vuốt ve cái chỗ lúc nãy bị hắn làm cho đỏ lên: “Lúc nãy em có thoải mái không?”
Cô hạnh phúc đáp: “Có.”
“Vậy ngày nào anh cũng làm thế này nhé.” Trần Thiên Minh cười dâm đãng. Cô gái ngoại quốc này khiến hắn sinh lòng thương yêu, có thể do cô khác biệt với những cô gái nước Z chăng, tuy Yagiyuu Yoshiko cũng là người ngoại quốc, nhưng làn da cô ấy cũng giống các cô gái nước Z nên không thấy gì khác biệt.
“Cái gì, anh muốn hại em chết à?” Cô giật mình nói, lúc nãy tuy có chút điên rồ thật nhưng thật sự cô không chịu nổi nỗi đau ở chỗ đó, cô không biết có đi được khi bước xuống giường không.
“Anh chỉ đùa thôi mà, để ý làm gì.” Bây giờ hắn đã ra khỏi người cô, sex toy mà hắn làm cho hỏng mấy ngày trước chỉ giúp hắn luyện tập, không thể làm hắn thỏa mãn, cũng không thể rên ư ử. Thật đáng tiếc!
“Em đánh chết anh!” cô giơ nắm đấm ra trước mặt hắn, nhưng cô đâu nỡ lòng nào đánh hắn!
“Hoa mẫu đơn chết đi làm ma cũng phong lưu.”
“Em không hiểu.” cô lắc đầu “Anh đừng nói với em những câu ý tứ sâu xa của nước Z đó, em không hiểu đâu.”
“Vậy em học đi.”
“Em biết rồi, anh vào nhà tắm lấy giúp em bộ quần áo đi.” cô đỏ mặt nói, vốn định mặc quần áo vào, nhưng nhớ ra là quần áo vẫn trong nhà tắm, hơn nữa cô vẫn cảm thấy đau.
Hắn gật đầu đi về phía nhà tắm lấy quần áo ra, sau đó đến bên giường nói: “Anh giúp em mặc nhé!”
Cô lắc đầu: “Để em tự mặc, anh vào tắm đi rồi mặc quần áo vào.” thấy hắn trần như nhộng cô không dám nhìn thẳng.
Hắn thấy có vết máu đỏ trên giường, quả nhiên là cô đã cho hắn lần đầu tiên của cô, thật đúng là hiếm thấy, hắn tự nhủ phải đối tốt với cô gái này.
Cô nhìn vết máu trên ga giường nói: “Cái này em sẽ giặt sau, anh mau mặc quần áo vào kẻo lạnh.”
“Không sao.” hắn nói rồi vào nhà tắm tắm qua loa, trên thuyền nước ngọt rất quý nên không thể lãng phí được.
Khi ra hắn đã thấy cô dọn dẹp chăn ga: “Em còn đau không?” hắn lo lắng hỏi.
“Đỡ rồi. Lúc nãy anh làm gì mà mạnh thế làm em không dám kêu.” cô nhìn hắn cười, người con gái vừa trở thành đàn bà kia khiến hắn cảm thấy ngỡ ngàng ngây dại.
“Em đẹp quá Ái Liên!”
“Anh thích là được rồi.” cô đỏ mặt nói, cô thích được nghe những lời lẽ như vậy.
Hắn bảo cô nên về phòng khác ngủ, vừa nghĩ đến việc đã lâu không nói chuyện với chị Đình, dù gì trên thuyền cũng không có chuyện gì làm.
Bọn Lâm Quốc vẫn đang chơi bài, chi bằng đi tìm Đình Tỷ và Tiết Phương, đặc biệt là Tiết Phương, lần trước hắn mới chỉ vào được, nhưng vẫn chưa lên đỉnh!
Thế là hắn đến trước cửa phòng Đình Tỷ rồi gõ cửa.
“Ai đó?” giọng Phương Phương lạnh lùng vang ra, nghe thấy giọng cô ấy hắn lại nổi hứng ve vãn, sao cô ấy không thể dịu dàng hơn được nhỉ?
“Là anh.” Hắn trả lời, nghĩ đến cảnh tượng sắp tới hắn lại thấy hưng phấn hơn.
“Không có ai đâu.” Tiết Phương trả lời, giọng càng lạnh lùng hơn.
Hắn sững người, Tiết Phương nói kiểu gì vậy, cô ấy không phải là người à? “Sao không có người, em không phải sao? Đình Tỷ mở cửa đi.”
Sau đó hắn nghe thấy tiếng cạch, là Đình Tỷ mở cửa, lúc này chị đang mặc chiếc áo ngủ, đôi gò bồng đảo như muốn nhảy ra. Thấy vậy hắn nuốt nước bọt một cách khó khăn, chỉ muốn chạm vào đó.
“Thiên Minh có chuyện gì không?” Đình Tỷ thấy muộn rồi mà Thiên Minh lại đến tìm mình, cho rằng đã có chuyện gì.
“Không có chuyện gì.” hắn lắc đầu nói “Em chỉ muốn tìm mọi người nói chuyện thôi.” hắn nhìn chiếc giường của hai chị em, nghĩ xem chiếc giường nào thú vị hơn? Nghĩ kỹ hắn thấy hai chiếc to bằng nhau, không có gì để so sánh cả. Rồi hắn nghĩ nên chọn chiếc của chị Đình trước, dù gì chị cũng lớn hơn.
“Thiên Minh, để tôi đi ra.” Tiết Phương giận dữ nói, bộ dạng đó giống như là hắn đã làm gì tổn thương cô vậy, thực ra là chuyện lúc nãy hắn làm với Ái Liên.
“Tiểu Phương đừng như vậy, anh nhớ mọi người nên mới tới đây nói chuyện mà.”
Tiết Phương giận dữ nói: “Nhớ chúng tôi? Lúc nãy không phải anh rất vui vẻ với Ái Liên sao? Sao bây giờ lại tìm đến chúng tôi?” Thì ra là Tiết Phương giận chuyện lúc nãy. Lúc nãy Đình Tỷ đến tìm hắn, do phòng trên thuyền không cách âm nên nghe rõ những chuyện bên trong.
Thấy Đình Tỷ trở về mặt đỏ ửng, Tiết Phương truy hỏi có chuyện gì, thấy Tỷ không nói cô bèn tự mình đi xem xét, kết quả là... bây giờ hắn lại mò đến, hỏi sao cô không tức giận cho được?
“Mọi người làm sao...” hắn vội vàng chữa lời “Không, mọi người hiểu nhầm rồi, lúc nãy anh và Ái Liên chỉ nói chuyện thôi.”
“Anh đừng cho là chúng tôi chỉ là trẻ con 3 tuổi. Lúc nãy chúng tôi nghe rất rõ.” Cô càng nói càng tức giận, cô sợ không kiềm chế được bản thân mình, lại muốn liều mạng cùng hắn. Cô không biết tại sao bản thân luôn bình tĩnh nhưng khi vừa nhìn thấy hắn lại tức giận đến vậy, nhất định phải tìm hắn đánh nhau, cãi nhau mới được.
» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «