"Thiên Minh, em hỏi anh mà sao anh lại không trả lời?" Lý Hân Di thấy Trần Thiên Minh cứ nhìn chằm chằm vào mình, không khỏi đỏ mặt quát lên. Người phụ nữ nào mà chẳng thích đàn ông mê mẩn mình, đặc biệt là người đàn ông mà mình có cảm tình. Vì thế, Lý Hân Di cố ý mặc bộ áo tắm này ra để thu hút ánh mắt của Trần Thiên Minh, và giờ đây, nàng biết mình đã thành công khi thấy ánh mắt anh.
"Anh... anh vẫn nghe mà." Lúc này Trần Thiên Minh đã bị Lý Hân Di mê hoặc, mất hết phương hướng. Cho dù bây giờ Lý Hân Di bảo anh cởi sạch quần áo, phỏng chừng chỉ 2-3 giây đồng hồ anh cũng làm ngay. "Đúng rồi, em vừa nói gì?" Trần Thiên Minh chợt nhớ ra mình còn chưa biết Lý Hân Di vừa nói gì!
Lý Hân Di dường như vô cùng hài lòng với sức sát thương của bản thân, bởi vậy nàng cũng không tức giận, nói: "Em nói là, vì sao anh lại không xuống dưới bơi lội?"
"Anh không biết ở đây còn có thể bơi, cho nên không có mang theo quần áo tắm." Trần Thiên Minh khổ sở nói. Không phải anh không muốn đi mà là anh không biết ở đây có thể bơi lội! Nếu như biết, anh đã không mang học sinh tới nơi này. Hơn nữa, cho dù anh có mang quần áo bơi đi chăng nữa thì cũng không mang quần áo để thay. Nếu như cởi hết quần áo ra, anh cũng không dám biến thái như vậy mà xuống nước, bên trong chỉ có mỗi cái quần lót tam giác.
"Thật đáng tiếc!" Lý Hân Di cũng nhẹ nhàng thở dài một hơi. Vốn dĩ nàng muốn cùng Trần Thiên Minh xuống dưới bơi lội với đám người kia.
"Đúng vậy, thật đáng tiếc!" Trần Thiên Minh cũng thở dài, sớm biết như vậy bản thân mình đã mang theo quần bơi, lúc này có thể cùng Lý Hân Di xuống dưới nô đùa dưới nước rồi.
Lúc này Ngô Thanh đã chạy tới, rất cao hứng nói với Lý Hân Di: "Hân Di, chúng ta xuống nước bơi thôi, cô có biết bơi không? Nếu không tôi sẽ dạy."
Trần Thiên Minh ngẩng đầu nhìn thoáng qua Ngô Thanh một cái, lập tức sợ tới mức thiếu chút nữa ngã xuống sông. Lúc này Ngô Thanh chỉ mặc một cái quần, nhưng đây không phải là quần bơi mà là cái quần lót tứ giác mà những người đàn ông cách đây bảy tám chục năm thường xuyên mặc. Loại quần lót này rất lớn, giống như là quần đùi mà mọi người thường xuyên mặc đi tập thể dục vậy.
Lúc này Ngô Thanh đang mặc thứ quần lót đó, nhìn chằm chằm vào bộ ngực của Lý Hân Di, cái đó trong chiếc quần lót tứ giác hơi nhô lên một chút. "Trời ạ!" Trần Thiên Minh thầm mắng trong lòng, không ngờ Ngô Thanh lại dám mặc loại quần này đi bơi. Trần Thiên Minh biết Ngô Thanh, nhưng thật không ngờ "cái đó" của hắn lại đặc biệt đến mức này. "Haizz, đây là cái thế giới gì vậy?"
Lý Hân Di dường như cũng thấy được chỗ đáng sợ của Ngô Thanh, nàng vội vàng đi đến sau lưng của Trần Thiên Minh, không dám nhìn Ngô Thanh, "Thầy Ngô Thanh, anh đi trước đi, tôi còn có chuyện phải làm."
Ngô Thanh còn chưa phát hiện ra sự lố bịch của mình đã bị Lý Hân Di thấy, nàng đang tránh ở phía sau Trần Thiên Minh, khiến bản thân không thể nhìn được nàng nữa, thật thất vọng. Hắn lại không có khả năng đá văng Trần Thiên Minh đi, để cho mình có thể thỏa thích ngắm dáng người tuyệt mỹ của Lý Hân Di khi mặc áo tắm. Hắn đành phải đi tới bên cạnh bờ sông, muốn xuống nước bơi lội với đám nữ sinh kia.
"Oa, mọi người nhìn kìa, quần lót của thầy Ngô Thanh thật sự bá đạo, bá đạo quá!" Tôn Úy Đình đang bơi dưới nước, vừa bơi vừa lớn tiếng gọi mọi người. Vốn dĩ hắn muốn tìm Tiểu Hồng, thế nhưng tìm đã lâu mà còn chưa thấy nàng xuất hiện, cho nên hắn đành phải tiếp tục nhìn lên trên bờ, nhưng thật không ngờ hắn lại phát hiện ra một chuyện đặc biệt như vậy.
"Bá đạo thật, không thể tưởng được hiện tại thầy giáo còn ăn mặc loại quần lót này, vậy mà còn dám xuống nước, đặc biệt là phía dưới của thầy ấy còn đang phản ứng nữa chứ." Diêu Tiểu Hoa có thiên lý nhãn trong ban nói thầm khi thấy biểu hiện khác thường của Ngô Thanh. Ngô Thanh ăn mặc quần lót tứ giác như vậy, đặc biệt là cái đó lại nhấp nhô liên tục, nhưng sau khi không còn nhìn thấy Lý Hân Di nữa, nó liền ỉu xìu trông thật vô dụng.
"A!" Nghe được đám nam sinh nói, một ít nữ sinh cũng nhìn lên bờ, không ngờ thấy phía dưới của Ngô Thanh. Thế cho nên đám nữ sinh kia đều thét lên, không biết là đang sợ hãi hay đang hưng phấn nữa.
Ngô Thanh cũng nghe thấy mấy lời kia, hắn đối với phản ứng bên dưới của mình liền đỏ mặt, che lấy hạ thân rồi muốn nhảy ùm xuống nước, thế nhưng cũng không dám bơi.
"Ngô Thanh, anh mau đi đổi quần bơi đi, không nên ở chỗ này dọa người." Lúc này Tiểu Châu cầm tới một cái quần bơi nho nhỏ chạy tới.
"Sao cô lại cầm thứ này đi vậy?" Ngô Thanh hơi kỳ quái, Tiểu Châu là nữ sao lại cầm quần bơi của nam theo? Chẳng lẽ là quần bơi của tình nhân? Nghĩ tới đây, Ngô Thanh hơi tức giận.
Tiểu Châu thấy vẻ mặt thay đổi của Ngô Thanh, không khỏi đắc ý nói: "Đây là đồ em mua cho anh, mau đi thay đi, không biết là bản thân mặc quần lót tứ giác xuống bơi là dọa người lắm hay sao."
Nghe Tiểu Châu nói như vậy, Ngô Thanh liền giữ chặt quần liều mạng chạy tới lều của mình. Ngay cả Tiểu Châu của mình còn nói như vậy, nhất định là quá dọa người rồi.
Thấy Ngô Thanh đi rồi, Tiểu Châu mới đi tới bên người Trần Thiên Minh, nói: "Thầy Trần Thiên Minh, tôi nói cho anh biết, lần này tôi tới đây là có một nhiệm vụ."
"Nhiệm vụ gì?" Trần Thiên Minh kỳ quái hỏi.
"Hà Đào để tôi giám sát anh, không để anh làm chuyện có lỗi với nàng." Nói xong Tiểu Châu làm như cố ý ngắm nhìn Lý Hân Di ở bên cạnh.
Thảo nào Tiểu Châu lại đột ngột muốn đi dã ngoại, hóa ra là vì cô ta biết Lý Hân Di cũng tham gia. Hà Đào và Tiểu Châu không yên tâm về người đàn ông của mình, nên mới cử Tiểu Châu đến làm mật thám. "Vất vả cho cô rồi," Trần Thiên Minh bất đắc dĩ nói với Tiểu Châu. Xem ra kế hoạch nô đùa dưới nước của anh đã bị phá hỏng rồi. Trong lòng Trần Thiên Minh thầm tiếc nuối.
"Thầy, em có việc muốn tìm thầy." Tiểu Hồng cũng chạy tới nói với Trần Thiên Minh. Tuy Tiểu Hồng mặc áo tắm không có gợi cảm mê người như Lý Hân Di, thế nhưng dáng người lại rất khả ái, hơn nữa, vòng eo của nàng rất mảnh khảnh, cái mông hơi vểnh cao, vẻ đẹp hoàn toàn không giống như Lý Hân Di.
"Mấy người cứ trò chuyện đi, tôi xuống nước bơi trước đây." Tiểu Châu đi tới bờ sông.
Lý Hân Di thấy Tiểu Châu đi xuống, nàng cũng nói với Trần Thiên Minh: "Thiên Minh, tôi xuống bơi đây." Thấy nước sông trong xanh êm ả ở dưới, ai mà không muốn xuống bơi chứ!
Đám nam sinh đột nhiên thấy Lý Hân Di đi xuống, tất cả đồng thời tụ tập lại một chỗ hô lên: "Oa, mỹ nữ kìa, thật là đẹp!"
Tiểu Châu đi phía trước Lý Hân Di, khi nghe thấy đám nam sinh hướng tới cô ta mà hô, cô ta liền cao hứng nói: "Đám tiểu quỷ các cậu không cần phải lớn tiếng như vậy, làm tôi rất xấu hổ đó." Nói xong, Tiểu Châu liên tục lắc lư vòng eo bánh mì của mình đi tới.
"Mình muốn nôn." Tôn Úy Đình và mọi người vốn khen ngợi Lý Hân Di, nhưng thật không ngờ Tiểu Châu lại nói như vậy, khiến cả đám rụng rời chân tay vội lặn xuống nước.
"Thầy, mau đi theo em." Tiểu Hồng dẫn Trần Thiên Minh đi tới căn lều nhỏ của mình, sau đó lấy từ trong túi hành lý ra một cái quần bơi rất to đưa cho Trần Thiên Minh.
"Đây là..." Trần Thiên Minh nhìn cái quần bơi nam trong tay Tiểu Hồng.
Tiểu Hồng đỏ mặt nói: "Là do người ta mua cho anh, em phỏng chừng lần này đi anh không có mang theo quần bơi, cho nên em liền mua nó."
"Làm sao em biết anh mặc cỡ to nhất?" Trần Thiên Minh kỳ quái mà hỏi.
"Trước đây em giúp anh giặt quần lót cho nên mới biết." Tiểu Hồng thẹn thùng cúi đầu.
"Rầm!" Trần Thiên Minh ngã nhào.
Tiểu Hồng sốt ruột nói: "Thầy, anh không có việc gì chứ?"
"Không có việc gì, là anh quá mức cao hứng thôi mà." Trần Thiên Minh thật không ngờ Tiểu Hồng lại cẩn thận giúp mình giặt quần áo, lại giặt cả quần lót nữa. "Tiểu Hồng." Trần Thiên Minh cảm động ôm lấy Tiểu Hồng, hắn cảm giác được nơi phình ra trước ngực Tiểu Hồng đang tì lên ngực mình, rất thoải mái.
"Thầy, em rất nhớ anh." Tiểu Hồng cũng chặt chẽ ôm lấy Trần Thiên Minh, dường như muốn cơ thể mình hòa tan cùng Trần Thiên Minh vậy.
"Ngoan nào, mọi người đang ở bên ngoài, chúng ta không thể làm như vậy." Tuy Trần Thiên Minh nói như vậy, thế nhưng khi hắn đẩy Tiểu Hồng ra vẫn cố dùng tay sờ hai cái lên ngực nàng.
"Ừm, thầy, em đi bơi trước đây." Tiểu Hồng ngượng ngùng gật đầu sau đó đi ra ngoài.
Trần Thiên Minh cầm quần bơi chạy vào lều của mình, sau khi thay quần áo liền chạy tới con sông nhỏ. "Các người, ta đã tới!" Trần Thiên Minh vừa chạy vừa âm thầm hô.
Mà khi hắn vừa chạy tới bờ sông, liền không khỏi tức giận bừng bừng. Vừa rồi đám nam sinh kia còn rất nghe lời, đều ở một bên, không ngờ mình bỏ đi một lát, tất cả đám nam sinh đều sang trận địa của đám nữ sinh, cùng nhau bơi lội.
Nhìn vài đứa nữ sinh còn đang rất thân mật như có gian tình! Trần Thiên Minh oán hận nghĩ. "Không được, ta phải ghi nhớ tên đám học sinh này, sau này sẽ chia rẽ bọn họ, bóp chết sự phát triển này khi còn trong trứng nước mới được."
"Các em thật không biết nghe lời sao? Toàn bộ nam sinh sang bên kia cho tôi mau." Trần Thiên Minh lớn tiếng kêu lên. Hắn đột nhiên nhớ tới có một lần online đọc được một mẩu chuyện cười, cho nên hắn dùng âm thanh lớn nhất kêu lên.
Nghe được thanh âm của Trần Thiên Minh, đám nam sinh kia nhanh như bay lập tức bơi trở lại chỗ cũ, đám nam sinh ở bên phải, nữ sinh bên trái. "A, lớp chúng ta thực sự có gay sao?" Trần Thiên Minh thấy một người đứng chính giữa, hắn sợ tới mức thiếu chút nữa muốn chạy lại lều tìm điện thoại gọi cho Hiệu trưởng Vương. Nếu như trường học có học sinh gay, quả thực là một chuyện vô cùng vô cùng lớn.
Trần Thiên Minh tập trung nhìn vào người vẫn còn đứng đó, thì ra là Ngô Thanh. "Khỉ thật, Ngô Thanh, anh có bệnh cũng không đến mức là gay chứ?" Trần Thiên Minh kêu lên với Ngô Thanh. "Tên sắc lang này kêu hắn tới trông học sinh không ngờ hắn lại là gay. Nhưng mà hắn là gay thế nhưng mình lại chưa từng gặp qua bộ phận sinh dục của họ trông ra sao."
"Thiên Minh, tại sao cậu lại hung dữ như vậy? Mọi người tới chỉ là đùa vui thôi mà, cậu không cần phải nghiêm túc như vậy chứ?" Vừa rồi Ngô Thanh đang cùng mấy nữ sinh kia té nước chơi đùa, thật không ngờ sau khi Trần Thiên Minh quát to một tiếng, đám nữ sinh kia liền tản ra hết.
"Đúng vậy, thầy Ngô Thanh, chủ nhiệm lớp bọn em rất hung dữ đó." Có một nam sinh nhỏ giọng nói. Mọi người vì muốn tiếp xúc thân mật với đám nữ sinh, cho nên cũng không quá sợ đắc tội với Trần Thiên Minh.
"Thầy Thiên Minh, thầy Ngô Thanh, chỉ cần mọi người vui đùa không quá phận là được, thầy không cần phải cổ hủ như vậy mà." Lý Hân Di đang ở trong đám nữ sinh bên kia vội lên tiếng.
Trần Thiên Minh thấy Lý Hân Di nói như vậy cũng không còn ý kiến gì nữa, người ta là lãnh đạo cơ mà. Cho nên hắn đành khoát khoát tay nói: "Được rồi các em cứ vui chơi đi, nhưng không nên quá phận đấy."
"A, thầy giáo muôn năm!" Đám nam sinh phía dưới đều mừng rỡ như điên, bọn họ lập tức liều mạng phóng tới chỗ đám nữ sinh, trông như lũ dê xồm thấy mồi ngon.