Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 690: CHƯƠNG 690: AI CÂU CÁ CỦA BỌN TAO?

Trần Thiên Minh và mọi người vừa đến bờ sông thì Tôn Úy Đình cũng vừa vặn câu được một con cá chép to bằng 4 ngón tay. "Ha ha, tớ là người đầu tiên câu được cá nha!" Tôn Úy Đình hớn hở nói. Cậu gỡ con cá chép xuống, sau đó bỏ vào thùng nước rồi tiếp tục móc mồi ném xuống sông.

Chỉ chốc lát sau, vài học sinh khác cũng câu được cá. Trần Thiên Minh nhìn họ phấn khích như vậy, cậu cũng cảm thấy phấn chấn. Xem ra chuyến dã ngoại này thật sự thú vị. Ngày nào cũng lên lớp học quả thực khiến bọn họ chán muốn chết.

"Chết tiệt, ai cho tôi mượn cần câu vậy, mà sao tôi chẳng câu được con nào thế này!" Ngô Thanh thấy người khác đều câu được cá, còn mình thì không, bèn trút giận vào cần câu.

"Ngô Thanh, anh tập trung một chút đi! Hồi bé anh chưa xem chuyện Mèo Con Câu Cá à? Anh cứ đi tới đi lui như vậy sao mà câu được cá?" Tiểu Châu ở bên cạnh mắng. Cô đã câu được 2 con cá nhỏ, thế nhưng bị Ngô Thanh ở gần đó lớn tiếng khiến đàn cá sợ mà bỏ chạy hết.

"Tôi... tôi không phải là không biết, hồi xưa tôi câu cá giỏi lắm đó!" Ngô Thanh ấp úng nói. Học sinh đều câu được cá, còn mình thân là thầy giáo mà lại chẳng câu được con nào, điều này thật sự có chút xấu hổ!

Tiểu Châu nói: "Ngô Thanh, anh tránh ra xa một chút đi, không cần phải nói to như vậy. Nếu lát nữa em mà không câu được con cá nào, em sẽ tính sổ với anh đấy!"

Không còn cách nào khác, Ngô Thanh đành phải đi tới bên cạnh Tôn Úy Đình ngồi xuống. Vừa rồi Tôn Úy Đình là người đầu tiên câu được cá, có lẽ ở chỗ này có rất nhiều cá.

Nhưng lại khiến anh ta thất vọng là không biết kỹ thuật câu của mình không tốt hay là đàn cá đều chạy hết tới lưỡi câu của Tôn Úy Đình. Một hồi lâu Ngô Thanh vẫn chưa câu được con cá nào, mà Tôn Úy Đình thoáng cái lại giật được một con. "Tôn Úy Đình này, tôi có chuyện muốn thương lượng với cậu." Ngô Thanh nghiêm mặt nói.

"Chuyện gì?" Tôn Úy Đình bực bội nói. Cậu vẫn còn nhớ rõ, vừa rồi Ngô Thanh đã hung hăng làm tổn thương tâm hồn non nớt của mình, cho nên lúc này cậu tối sầm mặt lại trả lời Ngô Thanh.

"Là như vậy, cậu câu được nhiều cá như vậy, cũng nên cho tôi một vài con để tôi lấy le một chút. Cậu cũng biết các giáo viên khác đều câu được cá, thế nhưng tôi lại chưa câu được con nào." Ngô Thanh nói.

Tôn Úy Đình nói: "Vậy cũng không liên quan đến tôi. Lại nói tôi vất vả lắm mới câu được vài con cá, dựa vào đâu mà tôi phải cho thầy?" Tôn Úy Đình nghĩ, vừa rồi Ngô Thanh nói đồ ăn của mình đen như rễ cây, lúc đó thầy có nghĩ đến mặt mũi của tôi hay không? Nếu như vừa rồi thầy khen ngợi một câu, ngược lại mình còn có thể cân nhắc lại.

Ngô Thanh nói: "Vậy làm thế nào cậu mới bằng lòng cho tôi cá?"

"Thầy nói đi?" Tôn Úy Đình hỏi ngược lại.

Ngô Thanh nghĩ một lát rồi nói: "Tôi sẽ cho cậu 1 đồng, coi như là cậu bán cho tôi một ít cá."

"Gì? 1 đồng?" Tôn Úy Đình suýt chút nữa ngất xỉu. "Số tiền đó thầy nên đi mua của người khác đi!"

"Vậy cậu muốn bao nhiêu?"

"20 đồng." Tôn Úy Đình không chút suy nghĩ nói.

Ngô Thanh bị dọa cho nhảy dựng lên: "Trên người tôi cũng chỉ có 10 đồng mà thôi." Anh ta móc ra 10 đồng trong túi ném xuống đất, sau đó bắt con cá chép lớn nhất trong thùng cá của Tôn Úy Đình bỏ vào thùng của mình rồi bước đi. Ngô Thanh muốn tìm một nơi không có người rồi móc con cá vào lưỡi câu, giả vờ là chính mình câu được.

"Không thể nào, ông giáo này không phải là nói láo chứ?" Tôn Úy Đình không tin trên người Ngô Thanh chỉ có 10 đồng, thế nhưng thầy ấy dù sao cũng đã cầm cá đi rồi để tiền lại, mình chỉ đành nhận tiền thôi.

Lúc này, có vài chiếc xe máy đậu ở đường lớn bên kia. Kẻ cầm đầu đám người này chính là lão đại của Phi Thiên Bang, Đại Phi. Bởi vì Đàm Thọ Thăng dặn dò, cho nên hắn không dám chậm trễ. Kể từ lần trước Đàm Thọ Thăng đánh cho đám người trong bang bọn chúng một trận, sau đó tất cả đều rất sợ Đàm Thọ Thăng.

Đại Phi và đám người trước tiên đang chuẩn bị dẫn đội đánh vài thầy giáo, sau đó cũng đánh mấy nam sinh rồi dồn họ vào một chỗ. Cuối cùng, bọn chúng sẽ tìm những nữ sinh xinh đẹp để sàm sỡ. Nghe Đàm Thọ Thăng nói, trong đám nữ sinh này có vài đứa rất ngon.

Dựng chân chống xe, sau đó Đại Phi lớn tiếng hô lên: "Đám người kia nghe đây, bọn mày sao lại câu cá của tao?" Đám học sinh đang ở một bên vừa câu cá vừa nói chuyện phiếm, nhưng lời của Đại Phi lại không lớn, cho nên tất cả mọi người vẫn nói chuyện như bình thường.

Đại Phi thấy đám học sinh kia làm ngơ như không nghe thấy gì, hắn tức giận đến nỗi xông lên dùng một cước đá vào thùng cá của một nam sinh "Bốp!" một tiếng, khiến mọi người chú ý. "Ai câu cá của bọn tao thì sang bên kia xếp thành hàng!" Đại Phi nghiêm mặt hung dữ nói.

"Gì mà cá của anh? Cá là ở trong con sông nhỏ này, anh dựa vào đâu mà đá thùng của bọn tôi?" Tôn Úy Đình thấy đối phương chẳng qua chỉ có mấy người, mà bên mình có tới tận hơn 30 người, cho nên cũng không hề sợ hãi, đứng lên lớn tiếng quát. Vài nam sinh bình thường thường hay theo đuôi cậu ta lúc này cũng chạy đến bên cạnh Tôn Úy Đình, chuẩn bị đánh nhau với đám Đại Phi.

"Thật không? Tao nói sông này là của tao, bọn mày rốt cuộc câu bao nhiêu cá thì đền tiền cho chúng tao!" Đại Phi hung dữ nói.

Trần Thiên Minh đi đến bên cạnh Tôn Úy Đình và mọi người. Cậu sợ Tôn Úy Đình và đám bạn nhất thời xúc động mà xông lên đánh nhau, người bị thiệt nhất định là Tôn Úy Đình và mọi người. Nhìn vài tên trông giống lưu manh này, bọn chúng tới đây nhất định là muốn cố tình gây sự. Nếu như Tôn Úy Đình và đám bạn có gì sơ suất, mấy vị giáo viên thật đúng là không gánh vác được trách nhiệm.

"Này anh bạn, anh nói là cá này có người nuôi à?" Trần Thiên Minh giả vờ sợ hãi nói. Bộ dáng này khiến Lý Hân Di không khỏi nhíu mày, nàng cảm thấy lúc này Trần Thiên Minh không nên yếu đuối như vậy, cậu ấy nên dũng cảm đứng ra ngăn cản hành động của đám lưu manh này. Thật sự nếu không được sẽ gọi điện báo cảnh sát, bên mình có hơn 50 người, sao phải sợ bọn chúng?

Nhưng Hoàng Lăng lại không nghĩ giống Lý Hân Di. Nàng biết võ công của Trần Thiên Minh rất lợi hại, lần trước có mấy người cũng không đánh lại được Trần Thiên Minh, thế cho nên nàng liền chạy tới trước mặt Trần Thiên Minh, vừa cười vừa nói: "Thầy, thầy không cần phải sợ, để bọn em dạy dỗ bọn chúng một bài học." Nói xong, Hoàng Lăng liền hướng về bên kia liếc mắt với Tiểu Hồng, lời này tất nhiên là cố ý để Tiểu Hồng nghe.

"Oa, mỹ nữ kìa, lão đại!" Một tên lưu manh thấy Hoàng Lăng thanh xuân xinh đẹp như vậy, không kìm được mà nhỏ dãi, nói với Đại Phi.

"Mẹ kiếp, chẳng có tiền đồ gì cả! Tao là thôn trưởng chứ không phải lão đại!" Đại Phi đá tên huynh đệ kia một cước. "Mẹ kiếp, tên ngu ngốc này không biết chúng ta đang giả trang là người trong Khê Thôn hay sao? Nói thế nào thì cái tên lão đại nghe giống hắc bang hơn." Nhưng mà ánh mắt của thằng cha này cũng không tồi, cô bé kia lớn lên quả là xinh đẹp, kéo vào trong rừng mà chơi đùa thì đúng là tuyệt cú mèo. Đại Phi cảm giác thằng nhỏ của mình đã cứng ngắc, hiện tại hắn đang nghĩ lát nữa sẽ lôi Hoàng Lăng vào trong rừng. Dù sao mấy tên thủ hạ của hắn cũng đủ sức đối phó với đám học sinh này.

"Dạ, dạ, thôn trưởng." Tên lưu manh kia vội vàng gật đầu thế nhưng ánh mắt vẫn cứ nhìn chằm chằm vào Hoàng Lăng. Mà Lý Hân Di cùng Tiểu Hồng và các nàng ở bên kia càng khiến đám Đại Phi hưng phấn.

Đại Phi làm ra vẻ rồi nói với Trần Thiên Minh: "Bọn tao thấy đám học sinh chúng mày cũng không giàu có gì, một con cá 10.000 đồng đi, tao đi đếm xem chúng mày có bao nhiêu cá."

"Gì? 10.000 đồng một con cá?" Tôn Úy Đình và mọi người hít một hơi khí lạnh. Trên đời có loại cá đắt như vậy sao? Đặc biệt là Tôn Úy Đình nghĩ, vừa rồi chính mình bán một con cá cho Ngô Thanh mà chỉ thu được có 10 đồng thôi mà!

"Ha ha, không đắt, không đắt." Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói. Lời của cậu khiến Lý Hân Di và các nàng càng nhíu mày.

"Không đắt?" Câu này cũng khiến Đại Phi giật mình. Chẳng lẽ tên trước mặt này là thằng ngốc? Không biết hắn là thầy giáo hay là học sinh? 10.000 đồng mua một con cá, nếu như vậy, cái giá này bằng với việc cả ngày của bọn họ ở bên ngoài đánh đấm? Hiện tại chuyện này bắt đầu nghiêm trọng rồi đây.

Trần Thiên Minh nói: "Đúng vậy, không đắt. Như vậy đi, các anh để lại số điện thoại, chờ ngày mai sau khi bọn tôi trở về sẽ mang tiền trả cho các anh, được không?" Nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, Lý Hân Di biết Trần Thiên Minh đang dùng kế sách trì hoãn. Vừa rồi nàng còn tưởng rằng Trần Thiên Minh nhát gan sợ phiền phức, hiện tại nàng liền yên lòng vì bản thân đã không nhìn nhầm người.

"Thôn trưởng ơi, việc này có thể thương lượng mà!" Vừa nói là tên lưu manh lúc trước bị Đại Phi đá. Nếu như 10.000 đồng bán được một con cá, tính ra mà nói đám học sinh kia phải câu được hơn 100 con, như vậy bọn họ đã có hơn 1 triệu rồi! Làm lưu manh kiểu này rất có lãi đó nha.

"Mẹ kiếp, tao biết mày ngu nhưng không ngờ mày lại ngu đến thế! Để cho bọn chúng đi, mày đi đâu mà tìm chúng nó đây!" Đại Phi không hổ là lão đại của Phi Thiên Bang, hắn rõ ràng nghe được ý trêu chọc trong lời nói của Trần Thiên Minh. Trên đời này nào có chuyện tốt đến thế, ngày mai sẽ có cảnh sát tới tìm chứ không phải bọn người này tới tìm đâu.

"Ha ha." Các học sinh nghe được câu chửi của Đại Phi, không khỏi bật cười lớn.

"Ha ha, tôi lại câu được một con cá rồi này!" Ngô Thanh ở bên kia liều mạng lớn tiếng kêu lên, hắn dường như sợ người khác không biết mình câu được cá vậy, cho nên tiếng hô vô cùng khủng bố.

Trần Thiên Minh và mọi người không khỏi biến sắc. Ngô Thanh tự dưng sao lại trở nên lợi hại đến thế? Mọi người đang vì vấn đề tranh chấp với Đại Phi và đám người, mà đúng lúc này Ngô Thanh lại lớn tiếng nói như vậy khiến người ta dở khóc dở cười.

Thật ra mọi người đã nghĩ oan cho Ngô Thanh. Vì Ngô Thanh đang vội vàng mắc con cá vào lưỡi câu cho nên không nghe thấy chuyện xảy ra bên này. Khi hắn thả con cá xuống nước liền cố ý kéo lên rồi lớn tiếng kêu.

Đại Phi và đám người nhìn thoáng qua người vừa hô câu được cá, có tên chửi thề: "Mẹ kiếp, chúng nó coi lời nói của chúng ta như gió thổi qua tai, hôm nay bọn này không nhả tiền ra thì không xong đâu!"

"Bọn mày thử xem!" Tôn Úy Đình ỷ vào mình đông người, lại có Trần Thiên Minh biết võ công cho nên trong lòng cậu nào có chút sợ hãi!

"Các huynh đệ, chuẩn bị xông lên!" Đại Phi thấy Tôn Úy Đình và đám bạn muốn ỷ đông hiếp yếu bọn mình, cho nên quay đầu ra lệnh cho đám huynh đệ ở phía sau. Đám lưu manh lập tức rút dao găm bên hông ra. Ánh sáng lập lòe của thanh đao khiến đám học sinh sợ hãi lùi lại một bước. Bọn họ ngày thường nhiều nhất chỉ dùng quyền cước để đánh nhau mà thôi, trận chiến này thực sự khiến bọn họ sợ hãi.

Lúc này, Ngô Thanh thấy mọi người không có phản ứng gì về việc mình câu được cá. Chỉ thoáng nghe qua, hắn liền biết có người đang quấy rối, cho nên lớn tiếng nói: "Đứa nào bắt nạt học sinh của bọn tôi vậy?" Thật ra Ngô Thanh cũng thấy được vài tên lưu manh đầu xanh đỏ tím vàng. Nghĩ bọn chúng chỉ có mấy người, mà bên mình có hơn 50 người, Ngô Thanh cảm thấy lúc này chính là thời cơ tốt nhất để làm người hùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!