Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 697: CHƯƠNG 697: CÓ NGƯỜI BẮT CÓC TIỂU HỒNG

Trần Thiên Minh đánh ngã tên lưu manh cuối cùng, sau đó hắn vỗ vỗ tay, lạnh lùng nói: "Cái này gọi là ác giả ác báo. Nếu bây giờ bọn mày không cút, tao sẽ giết hết."

"Chúng tôi đi ngay." Đại Phi khổ sở nói. Hiện tại hắn đang lôi mười tám đời tổ tông nhà Đàm Thọ Thăng ra mà chửi rủa, Đàm Thọ Thăng chết tiệt, dám để mình cùng các huynh đệ tới đây liều mạng còn hắn thì trốn ở phía sau. Đàm Thọ Thăng mẹ mày, tao cầu cho của mày bị cắt rơi. Đại Phi nguyền rủa. Nếu như hắn biết của Đàm Thọ Thăng sớm đã bị người ta cắt mất, vậy hắn sẽ không còn mắng như vậy nữa.

Đám lưu manh Phi Thiên Bang lập tức đỡ lấy Đại Phi mà chạy, xem bộ dáng lếch thếch của bọn chúng phỏng chừng đều bị trọng thương. May mà Trần Thiên Minh còn nghĩ tới đám học sinh cho nên không hạ độc thủ, nếu không bọn chúng đã xong đời rồi.

"Người bịt mặt không phải đại hiệp bịt mặt xin dừng bước." Có một nam sinh nghiện tiểu thuyết võ hiệp lớn tiếng kêu, nhìn bộ dạng của Trần Thiên Minh dường như có võ công rất cao. Nếu như có thể được hắn dạy cho một chiêu nửa thức, mình nhất định có thể xưng bá võ lâm.

"Tôi không có gì để nói với các cậu cả, tạm biệt." Trần Thiên Minh xoay người muốn rời đi, đột nhiên trong khu lều của đám nữ sinh vang lên tiếng thét chói tai.

"Tiểu Hồng, có người bắt Tiểu Hồng rồi, cứu mạng a!" Đó là thanh âm của Bành Sương. Nghe nàng hét như vậy, nhất định ở bên kia có kẻ đánh lén.

Trần Thiên Minh lập tức hướng tới khu lều kia, nhẹ nhàng bay tới.

"Oa, người bịt mặt có thể bay!" Tên nam sinh nghiện tiểu thuyết kia sợ hãi hô lên.

"Trời ạ, phải nói là người đó đương nhiên biết bay mới đúng." Có một nam sinh khác không đồng ý nói. Những điều này là do bọn họ xem trên TV, không ngờ ở ngoài đời có thể thấy được người kia dùng khinh công để bay. Tuy bây giờ đang là trời tối, thế nhưng dưới ánh trăng bọn họ vẫn có thể thấy được Trần Thiên Minh đang ở trên không trung phi hành.

Trần Thiên Minh tập trung nhìn, phía trước có một bóng người dường như còn mang theo một người nào đó, thế cho nên Trần Thiên Minh gấp gáp bay về phía đó. "Nếu không buông người kia ra, tao sẽ giết mày đó." Trần Thiên Minh nghiêm giọng nói. Hắn cho rằng đám người chỉ là một lũ lưu manh mà thôi, thật không ngờ trong đó cũng có kẻ biết võ công. Tuy võ công của người nọ không cao, thế nhưng tối thiểu cũng có luyện qua.

Ban đầu, Đàm Thọ Thăng đã dùng kế giương đông kích tây. Hắn cũng biết Trần Thiên Minh rất khó đối phó cho nên liền để cho đám Đại Phi trước tiên công kích, hắn sẽ đánh úp từ phía sau. Lúc nghe được bọn Đại Phi kêu thảm, hắn đã biết bọn Đại Phi không phải là đối thủ của Trần Thiên Minh, cho nên hắn lập tức tấn công.

Lúc hắn đánh tới liền phát hiện ra Lý Hân Di cùng Tiểu Hồng, thế nhưng mục tiêu của hắn chỉ là Tiểu Hồng, thế cho nên hắn liền bắt lấy Tiểu Hồng bỏ chạy. Hắn muốn trốn vào trong rừng cây sau đó giết chết nàng.

Nhưng mọi chuyện không như ý muốn, Đàm Thọ Thăng vừa bay ra ngoài liền phát hiện phía sau có người đang truy đuổi, mà tốc độ lại rất nhanh. Chính mình chỉ vừa bay tới bìa rừng thì người phía sau đã bay tới trước mặt hắn, chặn đường không cho hắn chạy tiếp.

"Mày mau bỏ người xuống." Trần Thiên Minh nhìn người bịt mặt nói.

"Mày là thằng nào?" Đàm Thọ Thăng hơi bất ngờ, hắn không ngờ được người đuổi phía sau không phải là Trần Thiên Minh mà là một tên bịt mặt.

"Tao nói lại một lần nữa, nếu mày không buông người kia xuống, tao nhất định sẽ giết mày." Trần Thiên Minh chăm chú nhìn Tiểu Hồng, hắn sợ Tiểu Hồng đã bị thương rồi.

Đàm Thọ Thăng tuy không biết người trước mặt là ai thế nhưng chứng kiến hắn không dám làm tổn thương mình, Đàm Thọ Thăng liền biết Tiểu Hồng ở trong tay mình là một lợi thế. "Mày không nên lộn xộn, nếu không tao sẽ giết ả." Đàm Thọ Thăng vừa nói vừa lấy tay đặt lên yết hầu Tiểu Hồng.

"Mày muốn như thế nào?" Trần Thiên Minh cũng không biết người trước mặt là Đàm Thọ Thăng, bởi vì Đàm Thọ Thăng đeo mặt nạ, thanh âm cũng trầm hơn cho nên khi nói chuyện Trần Thiên Minh chỉ cảm giác người này dường như hơi quen nhưng lại không nhớ nổi là ai.

"Mày đứng lại đó cho tao." Đàm Thọ Thăng phát hiện mình tiến vào trong rừng cây, Trần Thiên Minh cũng theo vào. "Mày nói tao sẽ ngu như vậy sao? Chỉ cần thả người xuống tao sẽ để cho mày đi." Trần Thiên Minh nhìn tên bịt mặt này, một tay một mực đặt tại yết hầu của Tiểu Hồng, cho nên hắn không khỏi lộ ra vẻ sốt ruột.

Đàm Thọ Thăng lạnh lùng nói: "Trừ phi mày để tao đánh một chưởng, bằng không tao sẽ giết con bé này."

Tuy Trần Thiên Minh đã cải trang thế nhưng Tiểu Hồng vẫn nhận ra nam nhân mà mình thích. Nàng nghe Đàm Thọ Thăng muốn đánh Trần Thiên Minh cho nên lo lắng nói: "Thầy, thầy không cần phải lo cho em."

"Thầy? Ha ha, mày là Trần Thiên Minh." Đàm Thọ Thăng hưng phấn mà cười. Hắn còn tưởng rằng người trước mặt là ai, thật không ngờ lại chính là Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng đã vạch trần thân phận của mình, hắn không còn cách nào để lừa gạt kẻ trước mắt này nữa, cho nên Trần Thiên Minh nói: "Mày là ai, tại sao lại biết tao? Tao và mày có thù oán gì?" Trần Thiên Minh biết người này dường như là kẻ thù của mình, lưu manh là do hắn tìm tới gây phiền toái cho mình.

"Tao là ai không quan trọng, quan trọng là mày phải biết nghe lời, nếu không tao sẽ giết con bé này." Đàm Thọ Thăng suy nghĩ một hồi, hắn muốn lừa gạt Trần Thiên Minh tới bên cạnh, sau đó đánh một chưởng rồi giết chết Trần Thiên Minh cùng Tiểu Hồng.

"Được rồi, mày không phải là muốn đánh tao sao, vậy tới đánh đi!" Trần Thiên Minh giơ tay lên rồi nói. Đáng tiếc nếu như Đàm Thọ Thăng lộ ra yếu điểm, vậy mình có cơ hội tốt rồi.

"Trần Thiên Minh, mày không cần phải đùa giỡn giả trang làm gì? Nếu không con bé này chỉ có đường chết mà thôi." Đàm Thọ Thăng biết võ công của Trần Thiên Minh rất cao cường thế nhưng hắn thật không ngờ lại lợi hại tới trình độ này, cho nên hiện tại hắn cũng không dám tới gần Trần Thiên Minh.

Trần Thiên Minh khổ sở nói: "Tao nào dám giả bộ, chỉ cần mày không có làm bị thương học sinh của tao là được. Nhưng mày cần phải giữ lời đó, chỉ được đánh tao một chưởng mà thôi, không thể đánh hai chưởng!"

Đàm Thọ Thăng gật đầu nói: "Điều đó là đương nhiên, tao đã nói là giữ lời, đánh mày một chưởng là được rồi." Đàm Thọ Thăng không thể ngờ Trần Thiên Minh lại ngu như vậy, nếu như không phải hắn nhắc nhở mình, chính mình chỉ nghĩ đánh hắn một chưởng thôi. Xem ra phải đánh hắn vài chưởng giết chết hắn mới được.

"Thầy, không nên, hắn sẽ đánh chết thầy đó." Tiểu Hồng bi thống nói. Thấy Trần Thiên Minh vì mình mà để cho kẻ xấu đánh một chưởng, lòng nàng tựa như đao cắt. Nàng còn không biết Trần Thiên Minh có võ công cao cường, giống như kẻ bất tử, đánh mãi không chết.

"Tiểu Hồng, cho dù thầy có phải hi sinh cũng nhất định bảo vệ em, không để cho em gặp chuyện không may." Trần Thiên Minh nhìn Tiểu Hồng nói. Trần Thiên Minh thật không dám nói câu: "Em là nữ nhân của anh, anh sẽ không để em gặp chuyện không may đâu."

Đàm Thọ Thăng sợ một hồi nữa Trần Thiên Minh sẽ sợ chết mà đổi ý cho nên hắn vội vàng để Trần Thiên Minh chậm rãi đi tới, mà hắn âm thầm vận nội lực tập trung vào lòng bàn tay chuẩn bị khi Trần Thiên Minh vừa đến bên cạnh, hắn sẽ dùng một chưởng kết liễu Trần Thiên Minh. Trước kia hắn cũng đã thử qua với một cây nhỏ, một chưởng này có thể cắt đứt gốc cây đó một cách dễ dàng.

"Thầy, thầy không cần phải tới a." Tiểu Hồng khóc lóc nói.

"Trần Thiên Minh, nếu như mày không tới tao sẽ giết ả." Đàm Thọ Thăng uy hiếp nói.

"Mày cũng không nên đổi ý, sau khi đánh một chưởng xong hãy lập tức thả học sinh của tao ra." Trần Thiên Minh chậm rãi đi tới, cuối cùng cũng tới trước mặt Đàm Thọ Thăng.

"Mày đi chết đi!" Đàm Thọ Thăng tung ra một chưởng đánh lên ngực Trần Thiên Minh. Một chưởng này có thể nói là đã dồn toàn bộ nội lực của Đàm Thọ Thăng. Tuy Diệp Đại Vĩ không có đưa vào thân thể Đàm Thọ Thăng bao nhiêu công lực, thế nhưng dưới sự diệu dụng của Quỳ Hoa thần công, võ công lại có thể nhanh chóng được đề cao, cho nên võ công của Đàm Thọ Thăng cũng không yếu hơn Ngô Tổ Kiệt, mà nội lực cũng không kém là bao.

Vì không muốn để Tiểu Hồng bị thương, Trần Thiên Minh đem nội lực toàn thân bảo vệ cơ thể để đón đỡ một chưởng này của Đàm Thọ Thăng. "Ầm." Đàm Thọ Thăng đã đánh trúng Trần Thiên Minh. Đàm Thọ Thăng lạnh lùng cười, hắn muốn nhìn Trần Thiên Minh bay ra ngoài sau đó thổ huyết bỏ mình.

Thế nhưng khiến hắn thất vọng chính là một chưởng kia đánh lên người Trần Thiên Minh giống như đá chìm đáy biển, biến mất không dấu vết. "Đây là chuyện gì vậy?" Tay Đàm Thọ Thăng còn đang ở trên lồng ngực Trần Thiên Minh, hắn đang muốn thu tay về, thế nhưng cánh tay đã bị Trần Thiên Minh dùng nội lực hút chặt lại, không thể rút ra được.

"Bởi vì mày nhất định phải chết." Trần Thiên Minh lạnh lùng nói. Nội lực của Trần Thiên Minh ào ào tuôn ra, dẫn truyền qua cánh tay Đàm Thọ Thăng rồi tiến thẳng vào cơ thể hắn. Hiện tại Đàm Thọ Thăng không chỉ không giết được Tiểu Hồng, cho dù có muốn động nhẹ cũng không được, vì nội lực cường hãn của Trần Thiên Minh đã khống chế toàn thân hắn rồi.

"Mày... mày dùng yêu pháp gì vậy?" Đàm Thọ Thăng sợ hãi nói. Hắn thật không ngờ Trần Thiên Minh lợi hại như vậy, bản thân mình căn bản không thể nhúc nhích được, vì sao lại không nhúc nhích được chính hắn cũng không hiểu.

"Tiểu Hồng, em đi tới phía sau thầy." Trần Thiên Minh nói. Bởi vì sai lầm vừa rồi đã khiến Tiểu Hồng bị bắt, Trần Thiên Minh không muốn phạm thêm sai lầm nữa.

Tiểu Hồng lập tức đi đến bên người Trần Thiên Minh, chuyện vừa rồi khiến nàng rất sợ hãi, thế nhưng nàng vẫn lo lắng cho Trần Thiên Minh, vì vậy nàng lên tiếng hỏi: "Thầy, thầy không sao chứ?"

"Thầy không có chuyện gì, Tiểu Hồng em mau trở lại chỗ Lý bí thư đi, nói với họ không cần phải tới đây, nói rằng có một người bịt mặt đã cứu em, sau đó đánh tên xấu xa kia chạy mất rồi. Nhớ kỹ ngàn vạn lần không được làm bại lộ thân phận của thầy." Trần Thiên Minh nói. Tuy hắn nghĩ Lý Hân Di bọn họ sẽ không rời khỏi lều, thế nhưng bọn họ vì lo lắng cho Tiểu Hồng, nhất định sẽ cử người tới tìm nàng. Trần Thiên Minh không nghĩ sẽ buông tha cho kẻ trước mắt này, bất kể là ai, chỉ cần muốn giết mình, thì kẻ đó nhất định phải chết. Trải qua bao sóng gió như vậy, Trần Thiên Minh luôn nghĩ, mình không thể để cho người bên cạnh mình bị tổn thương dù chỉ một chút, kẻ nào làm tổn thương họ, chính là kẻ thù của chính mình.

Tiểu Hồng gật gật đầu sau đó quay đầu trở về.

Trần Thiên Minh duỗi tay điểm lên huyệt đạo của Đàm Thọ Thăng, tiếp đó triệt tiêu nội lực của mình, sau đó hắn lột mặt nạ của kẻ này. "Là mày? Đàm Thọ Thăng?" Trần Thiên Minh hơi bất ngờ, hắn thật không ngờ người trước mặt này là Đàm Thọ Thăng. Đàm Thọ Thăng lúc trước không phải là không biết võ công sao? Sao lại trở nên lợi hại như vậy?

"Trần Thiên Minh, cậu đại nhân đại lượng, xin hãy bỏ qua cho tôi đi, lần sau tôi sẽ không dám nữa đâu." Đàm Thọ Thăng thấy mình bị Trần Thiên Minh chế trụ, mà hắn cũng đã nhận ra mình, hắn lập tức quỳ trên mặt đất cầu xin.

Trần Thiên Minh lắc đầu nói: "Đàm Thọ Thăng, đã quá muộn rồi. Lần trước tao đã cảnh cáo rồi, nói là mày không nên chọc giận tao, mà bây giờ không những có gan chọc giận tao, mà còn muốn giết tao. Mày có biết nguyên tắc hiện tại của tao là gì không?"

"Là cái gì?" Đàm Thọ Thăng vội vàng nói.

"Người khác đối tốt với tao, tao cũng sẽ đối tốt lại y như thế. Ngược lại, kẻ nào muốn giết tao, tao cũng nhất định phải giết kẻ đó. Cho nên vừa rồi tao đã cho mày cơ hội buông tha Tiểu Hồng mà chạy, nhưng mày lại không những không thả mà còn muốn giết tao. Bởi vậy bây giờ mày đi chết đi!" Nói xong Trần Thiên Minh dùng nội lực đẩy vào trong người Đàm Thọ Thăng, kết liễu hắn.

Sau khi giết chết Đàm Thọ Thăng, Trần Thiên Minh mang theo xác Đàm Thọ Thăng bay sâu vào trong rừng cây. Hắn muốn chôn cái xác này đi, tránh để người khác chú ý. Với công lực hiện tại của hắn, hoàn toàn có thể dùng một chưởng tạo ra một cái hố lớn, nhưng nơi này quá gần với chỗ đám học sinh đang nghỉ ngơi, cho nên hắn cẩn thận đi xa hơn một chút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!