Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 699: CHƯƠNG 699: NGƯỜI TRONG LÒNG CỦA TIỂU THƯ

"Trần tiên sinh, tiểu thư của chúng tôi đang gặp nguy hiểm, anh nhất định phải đi cứu cô ấy." Điền Cát nói trong nước mắt.

Trần Thiên Minh nói: "Điền Cát, trước tiên anh hãy đứng dậy rồi nói, cứ quỳ như vậy còn ra thể thống gì nữa!" Trông Điền Cát quỳ như vậy khiến Trần Thiên Minh có chút không quen.

"Trần tiên sinh, nếu như anh không đáp ứng đi cứu tiểu thư, tôi sẽ không đứng dậy." Bởi vì lo lắng cho an nguy của Liễu Sinh Lương Tử, Điền Cát nhất quyết không đứng dậy, vẫn quỳ trên mặt đất.

"Anh đứng dậy trước đi, kể rõ mọi chuyện cho tôi biết, bằng không bây giờ tôi sẽ rời đi đây." Trần Thiên Minh nói.

Nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, Điền Cát đành phải đứng lên và kể mục đích hắn tới Trung Quốc lần này. Ngày hôm qua hắn tới M thị nhưng bởi vì Trần Thiên Minh dẫn học sinh đi dã ngoại, cho nên không tìm thấy Trần Thiên Minh. Thế cho nên sáng hôm nay hắn mới tới cổng trường để chờ.

Liễu Sinh Lương Tử gặp nguy hiểm phải đề cập tới ba đại gia tộc của Nhật Bản. Gia tộc cường đại nhất trong ba đại gia tộc này chính là gia tộc Tỉnh Điền, yếu nhất chính là gia tộc Liễu Sinh, bởi vì qua nhiều năm, ba đại gia tộc cùng nhau gạt bỏ gia tộc Liễu Sinh, khiến gia tộc Liễu Sinh càng ngày càng kém mà gia tộc Tỉnh Điền càng ngày càng lớn mạnh.

Đặc biệt là lần trước liên quan tới Tây Thi kính, gia tộc Liễu Sinh đã khiến rất nhiều người chết, số người còn lại sau khi trở về Nhật Bản lại bị hai đại gia tộc khác nói này nói nọ trước mặt Thiên vương, cho nên gia tộc Liễu Sinh càng thảm hơn. Liễu Sinh Lương Tử vốn muốn tiếp tục làm vinh danh gia tộc, thế nhưng công việc kinh doanh của gia tộc lại bị đả kích, nhân lực lại không đủ, bởi vậy gia tộc Liễu Sinh căn bản khó có thể tiếp tục duy trì.

Gần đây không biết là do nguyên nhân gì, gia tộc Tá Đằng lại hợp tác với gia tộc Tỉnh Điền, tháng trước Tỉnh Điền Đại Lang thuộc gia tộc Tỉnh Điền đã cầu hôn Liễu Sinh Lương Tử, muốn cưới nàng.

Thế nhưng Liễu Sinh Lương Tử cự tuyệt lời cầu hôn của Tỉnh Điền Đại Lang, lại qua một thời gian không lâu sau, cha của Liễu Sinh Lương Tử là Liễu Sinh Tĩnh đột nhiên bạo bệnh qua đời mà Liễu Sinh Lương Tử cũng bỗng dưng mất tích. Hai người chủ sự của gia tộc Liễu Sinh đều gặp chuyện không may, sau đó công việc kinh doanh của gia tộc Liễu Sinh đều bị những kẻ đó nuốt chửng, ngay cả một số công ty nhỏ cũng không buông tha.

Không còn cách nào, Điền Cát mang theo mấy người đi khắp nơi tìm tung tích của Liễu Sinh Lương Tử, có lẽ nàng đã bị giam lỏng trong gia tộc Tỉnh Điền. Bởi vì ngày trước gia tộc Tỉnh Điền đã tuyên bố tháng sau sẽ cử hành hôn lễ cho Tỉnh Điền Đại Lang mà lại không công bố tân nương, thế nhưng Điền Cát đã đoán được tân nương chính là Liễu Sinh Lương Tử.

"Điền Cát, thật ra chuyện tiểu thư nhà các anh kết hôn với Tỉnh Điền Đại Lang chẳng phải là tốt sao? Như vậy gia tộc Liễu Sinh các anh cũng có thể phát triển được chứ?" Trần Thiên Minh hỏi.

Điền Cát lắc đầu nói: "Trần tiên sinh, anh còn có điểm chưa biết, Tỉnh Điền Đại Lang là tông chủ hiện tại của gia tộc Tỉnh Điền, người này tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn, âm hiểm xảo quyệt. Hắn muốn kết hôn với tiểu thư của bọn tôi, tôi xem ra mục đích chính yếu nhất của hắn là chiếm đoạt gia tộc Liễu Sinh chúng tôi chứ không phải trợ giúp chúng tôi. Hơn nữa tiểu thư của chúng tôi đã có người trong lòng rồi, không thể gả cho Tỉnh Điền Đại Lang."

"Tiểu thư nhà các anh đã có người trong lòng rồi?" Trái tim của Trần Thiên Minh không khỏi nhảy lên một cái, không biết vì sao khi nghe tin này trong lòng hắn lại cảm thấy khó chịu.

Chính mình lần đó ở trong phòng thẩm vấn bị Liễu Sinh Lương Tử mắng là "Yếu đuối", thế cho nên hắn đã cường bạo Liễu Sinh Lương Tử ngay tại chỗ. Khi hắn chứng kiến Liễu Sinh Lương Tử, Trần Thiên Minh mới cảm thấy hối hận, có lỗi với nàng. Bây giờ nghe Điền Cát cầu mình đi cứu Liễu Sinh Lương Tử, Trần Thiên Minh có một loại xúc động muốn lập tức đi cứu nàng. Cho dù nàng có người trong lòng rồi cũng phải cứu ra để chuộc lỗi và đền bù cho nàng.

"Đúng vậy, tiểu thư đã có người trong lòng vì vậy mới cự tuyệt Tỉnh Điền Đại Lang." Điền Cát gật đầu nói.

Liễu Sinh Lương Tử lại dùng lý do này để cự tuyệt Tỉnh Điền Đại Lang? Chẳng lẽ nàng cố ý nói như vậy? Trần Thiên Minh thầm mừng rỡ nghĩ, hóa ra Liễu Sinh Lương Tử vẫn chưa có người trong lòng. Trần Thiên Minh khi phát hiện mình là người đàn ông đầu tiên của Liễu Sinh Lương Tử, thì có loại cảm giác có lỗi với nàng. Cho nên bây giờ nghe nói Liễu Sinh Lương Tử gặp nạn, cho dù Điền Cát không tới cầu xin hắn cũng vẫn cứ đi. Nếu như hắn không có quan hệ với Liễu Sinh Lương Tử, như vậy có lẽ hắn sẽ không đi cứu nàng.

"Được, tôi đi cứu nàng, coi như là trả lại nàng một ân tình." Trần Thiên Minh nói.

Điền Cát liếc mắt nhìn Trần Thiên Minh, nói: "Trần tiên sinh, cảm ơn anh, bất quá tôi cũng phải nhắc nhở anh trước, đi Nhật Bản lần này vô cùng nguy hiểm đó, nếu để cho Tá Đằng Mộc biết anh tới mà nói, với mối thù trước kia giữa các anh, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho anh đâu."

Trần Thiên Minh nói: "Tôi biết rồi, bất quá lúc trước tôi đã thiếu nợ Liễu Sinh Lương Tử, bây giờ coi như là đi trả lại cho nàng vậy!"

"Trần tiên sinh, anh không muốn biết người trong lòng của tiểu thư chúng tôi là ai à?" Điền Cát đột nhiên nói.

"Tiểu thư nhà các anh thực sự có người trong lòng sao?" Trần Thiên Minh nghe Điền Cát nói như vậy, trong lòng lại thấy khó chịu, chính mình nghĩ lầm rồi sao, Liễu Sinh Lương Tử người ta đã có người trong lòng từ trước, vì mình mà nàng phải chịu tổn thương.

"Người trong lòng nàng rất có thể là anh đó." Điền Cát nói.

"Gì?" Trần Thiên Minh bị dọa cho nhảy dựng lên, lúc này hắn nghe được Điền Cát nói như vậy, thực giống như là nghe được lời nói của chủ tịch quốc gia vậy, thật là bất ngờ. "Điền Cát, anh không phải lừa gạt tôi đó chứ, cho dù Liễu Sinh Lương Tử có tình nhân tôi cũng sẽ đi cứu nàng, bởi vì tôi đã xúc phạm đến nàng cho nên tôi sẽ đi đền bù."

Điền Cát nói: "Trần tiên sinh, tôi không có lừa gạt anh đâu, tiểu thư của chúng tôi chính là một người mềm yếu. Lúc trước đi Trung Quốc, nàng là một người tâm cao khí ngạo, chưa từng để bất kỳ người đàn ông nào vào mắt. Nhưng từ sau khi trở về, tinh thần nàng thường xuyên hoảng hốt, dường như có tâm sự."

"Điền Cát, tôi thành thật nói cho anh biết, lúc trước tôi đã xúc phạm đến tiểu thư nhà các anh đó." Xúc phạm như thế nào Trần Thiên Minh cũng không có nói thẳng ra, hắn cảm thấy chẳng qua chỉ cần biểu đạt như vậy là được rồi, không cần phải kể tỉ mỉ tình cảnh lúc đó ra.

"Tôi đây biết rồi." Điền Cát gật đầu nói.

"Anh biết?" Trần Thiên Minh suýt nữa ngã khỏi ghế, không thể nào, Liễu Sinh Lương Tử lại có thể nói loại chuyện này cho Điền Cát nghe sao?

Điền Cát nhìn thoáng qua cửa sổ, chậm rãi nói: "Từ lần trước trở lại Nhật Bản, sau đó tôi cảm thấy tiểu thư không còn là tiểu thư của ngày xưa nữa, tuy nàng không nói cho tôi biết rốt cuộc là đã phát sinh chuyện gì, thế nhưng trong lòng tôi biết nàng có chuyện. Từ nhỏ tôi đã lớn lên cùng nàng, nàng không thể lừa được tôi."

Trần Thiên Minh cười khổ nói: "Khả năng tiểu thư nhà anh hận tôi tổn thương tới nàng."

"Rất có khả năng lúc đầu là như vậy, thế nhưng về sau tôi gặp nàng, nàng thường xuyên ngồi im lặng một mình, vẻ mặt không phải là thống khổ mà là tương tư, tương tư đối với người nào đó." Điền Cát cảm thấy trong lòng rất khổ sở. Hắn đã nhìn Liễu Sinh Lương Tử lớn lên, tình cảm giống như là huynh muội vậy, ngoài ra hắn còn có một loại tình cảm khác vẫn luôn chôn dấu trong lòng, loại tình cảm này chính là bởi vì khác biệt đẳng cấp cho nên hắn không dám nói ra. Sau khi trở về từ Trung Quốc, hắn liền hiểu ra Liễu Sinh Lương Tử đã yêu Trần Thiên Minh rồi.

Hiện tại Liễu Sinh Lương Tử gặp chuyện không may, Điền Cát là người thứ nhất nghĩ tới Trần Thiên Minh, bởi vì với võ công cùng cơ trí của Trần Thiên Minh rất có thể sẽ cứu được Liễu Sinh Lương Tử, mà hắn tại Nhật Bản cũng không còn cách nào nữa, cho nên hiện tại Điền Cát thầm nghĩ nếu như Liễu Sinh Lương Tử có thể an toàn vô sự và được ở bên người mình yêu, thì hắn đã mãn nguyện rồi.

Trần Thiên Minh khó khăn nuốt nước bọt, bởi vì hắn nhớ tới Liễu Sinh Lương Tử tuyệt mỹ như ngọc, vùng kín đen nhánh, làn da trắng như tuyết cùng với đôi gò bồng đảo cao vút, ở trên đỉnh còn có hai nụ hoa hồng phấn nộn, vòng eo thon thả, phẳng lì, vòng ba căng tròn, mịn màng, hơn nữa đôi chân dài miên man, mềm mại... Cho tới bây giờ hắn vẫn không thể nào quên được tình cảnh đó.

Là một nữ nhân có lòng tự trọng rất cao, dưới tình huống như vậy mà mình lại cường bạo nàng, trong nội tâm nàng nhất định sẽ hận chết mình. Dù sao đi nữa, hiện tại nàng đang gặp nạn, mình là người đàn ông đầu tiên của nàng, nhất định phải làm gì đó cho nàng. "Điền Cát, đây chỉ là suy đoán của anh thôi, tôi chưa chắc đã là người trong lòng của Liễu Sinh Lương Tử, còn chuyện đi cứu nàng, tôi nhất định sẽ đáp ứng." Trần Thiên Minh nói.

"Cảm ơn Trần tiên sinh." Điền Cát đột nhiên lại quỳ xuống, Trần Thiên Minh vội vàng tới đỡ tránh được một cái lạy của hắn.

"Điền Cát, xin anh sau này đừng có làm vậy, anh cũng là một người đàn ông sắt đá, làm như vậy sẽ mất mặt đấy." Trần Thiên Minh mắng.

"Chỉ cần có thể cứu được tiểu thư, cho dù có mất mạng tôi cũng không sợ." Điền Cát lớn tiếng nói.

Trần Thiên Minh chỉ vào cái ghế đối diện nói: "Điền Cát, tôi biết anh rất trung thành đối với tiểu thư nhà mình, thế nhưng cũng không nên như vậy, mau ngồi xuống đi."

Điền Cát đứng lên ngồi xuống ghế, sau đó nói: "Trần tiên sinh, lần này chúng ta đi Nhật Bản, có lẽ là phải đi theo con đường vượt biên trái phép, tôi đã thuê thuyền rồi, lúc trời tối có thể xuất phát."

"Vậy anh muốn chúng ta mang theo bao nhiêu người qua?" Trần Thiên Minh hỏi.

"Tốt nhất là mấy người thủ hạ của anh cùng đi, bởi vì lần này chúng ta đối mặt chính là gia tộc Tỉnh Điền, cao thủ của bọn chúng đông như mây, tôi sợ chúng ta ứng phó không nổi." Điền Cát lo lắng nói.

Trần Thiên Minh nghĩ một lát rồi nói: "Được, tôi mang theo 5 người huynh đệ, đi quá nhiều người sẽ không hay lắm." Trần Thiên Minh thật không ngờ hiện tại mình thường xuyên phải đi nước ngoài, lần trước là đi Phiên quốc, giờ lại đi Nhật Bản.

"Vậy tốt quá, mấy thủ hạ của anh võ công có thể sánh ngang với tôi, nếu có họ viện trợ, nhất định sẽ cứu được tiểu thư ra." Điền Cát cao hứng nói. Hắn phỏng đoán tiểu thư có quan hệ gì đó với Trần Thiên Minh, nhưng không ngờ lại là như vậy, Trần Thiên Minh vừa nghe đến chuyện tiểu thư gặp nạn liền không để ý tới nguy hiểm lập tức đáp ứng, xem ra lần này mình lựa chọn đến đây là chính xác rồi.

"Điền Cát, hiện tại anh đang nghỉ ngơi ở chỗ nào?" Trần Thiên Minh hỏi.

Điền Cát nói: "Hiện tại chúng tôi đang ở M thị, còn một chỗ nữa, đó là nơi lần trước các anh tìm thấy."

"Vậy anh về trước đi, đây là số điện thoại của tôi, đợi đến xế chiều anh hãy liên lạc, chúng tôi sẽ cùng anh tới Nhật Bản. Trước khi đi Nhật Bản tôi có một chuyện cần phải xử lý đã." Trần Thiên Minh đưa cho Điền Cát một tờ giấy nhỏ.

Điền Cát tiếp nhận tờ giấy nhỏ ghi nhớ số điện thoại trong đó, sau đó dùng công lực biến tờ giấy thành tro bụi. "Trần tiên sinh, tôi cũng đi liên lạc với đám người chủ thuyền vượt biên trái phép đi Nhật Bản đây." Nói xong Điền Cát cúi chào Trần Thiên Minh rồi quay người rời đi.

Trần Thiên Minh thấy Điền Cát đã rời đi, hắn lấy điện thoại di động ra gọi cho Chung Hướng Lượng: "Sư huynh, em là Thiên Minh đây. Mấy ngày nay tâm trạng em không tốt, muốn đi du lịch một chuyến, anh có thể giúp em trông nhà mấy hôm không? À, hôm nay em còn gặp một chuyện muốn báo cáo với anh nữa." Trần Thiên Minh nhỏ giọng nói.

"Thiên Minh, cậu muốn đi đâu?" Chung Hướng Lượng hỏi.

"Em muốn đi Nhật Bản, đi với bọn A Quốc." Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.

"Hiện tại đang ở đâu? Tôi sẽ tới tìm cậu." Chung Hướng Lượng không hổ là cục trưởng Cục An ninh Quốc gia, hắn nghe xong lời Trần Thiên Minh nói, liền biết là Trần Thiên Minh có chuyện muốn báo cáo.

❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!