Tỉnh Điền Đại Lang nhìn vòng một đầy đặn của Liễu Sinh Lương Tử, hưng phấn nuốt nước miếng, nói: "Liễu Sinh Lương Tử, nếu như cô không nói cho tôi biết, hiện tại tôi sẽ lục soát trên người cô. Cô biết không? Mỹ nhân như vậy, tôi vẫn luôn nghĩ tới, bây giờ có cơ hội tốt như vậy, tại sao lại buông tha chứ!"
"Tỉnh Điền Đại Lang, nếu như ngươi dám động đến ta, ta tuyệt đối sẽ không hợp tác với ngươi." Liễu Sinh Lương Tử hung dữ nói: "Đến lúc đó ngươi cũng chỉ có cách chờ muội muội của ta tới trả thù mà thôi."
Nghe Liễu Sinh Lương Tử nói như vậy, Tỉnh Điền Đại Lang liền thu hồi ý đồ dâm dục của mình lại, hắn liền lên tiếng hỏi: "Khi nào cô mới hợp tác với tôi?"
Liễu Sinh Lương Tử nói: "Ta sẽ cân nhắc, ước định của các ngươi chẳng phải chỉ còn bảy ngày nữa sao?" Tỉnh Điền Đại Lang cho Liễu Sinh Lương Tử hai lựa chọn: một là hợp tác, Liễu Sinh Lương Tử gả cho Tỉnh Điền Đại Lang, dùng tất cả sản nghiệp của Liễu Sinh gia tộc làm của hồi môn. Hai là Liễu Sinh Lương Tử đem tất cả sản nghiệp của Liễu Sinh gia tộc cho Tỉnh Điền Đại Lang, Tỉnh Điền Đại Lang sẽ tha cho Liễu Sinh Lương Tử. Hiện tại Liễu Sinh Lương Tử nghe Tỉnh Điền Đại Lang nói có người đến cứu mình, trong lòng nàng có một tia hy vọng, cho nên nàng mới cố ý nói sẽ hợp tác với Tỉnh Điền Đại Lang để có thể kéo dài thời gian.
"Tốt lắm, tôi chờ cô." Tỉnh Điền Đại Lang gật đầu nói, chẳng phải chỉ còn bảy ngày thôi sao, mật thất này cho dù có người tới cũng không tìm thấy.
"Tỉnh Điền Đại Lang, ta hỏi ngươi cha ta có phải do ngươi hạ độc không?" Liễu Sinh Lương Tử đột nhiên hỏi.
"Gì?" Tỉnh Điền Đại Lang không khỏi giật mình, hắn vội vàng lắc đầu nói: "Sao cô lại hỏi như vậy, tôi sao có thể hạ độc cha vợ của tôi chứ?"
Liễu Sinh Lương Tử dù trong lòng nghi ngờ, nhưng không có chứng cứ, nàng đành chôn giấu sự nghi ngờ đó. Nhưng mà vừa rồi nhìn sắc mặt khẽ biến của Tỉnh Điền Đại Lang, có thể hắn có liên quan.
Trần Thiên Minh ở trong trang viên của Tỉnh Điền Đại Lang, khi đám người tản ra, hắn đã bắt đầu theo dõi Tỉnh Điền Đại Lang. Nhưng chỉ theo một lát, cảnh vệ chợt xuất hiện rất nhiều, hắn đành từ bỏ ý định. Xem ra chỉ có thể bắt một hai tên để hỏi.
Lúc này có hai tên hắc y đang đứng cạnh một cây đại thụ, trông bộ dạng bọn chúng dường như đang trực ca. Thế nên Trần Thiên Minh từ từ hướng tới gần bọn chúng.
"Anh là ai?" Hai người vội vàng lên tiếng hỏi.
Trần Thiên Minh sao có thể lên tiếng trả lời? Người phiên dịch bên kia còn chưa nói cho hắn biết phải trả lời thế nào, mà cho dù có nói cho hắn biết, hiện tại với trình độ ngoại ngữ của hắn cũng rất khó nghe rõ. Cho nên Trần Thiên Minh học theo dáng đi đứng của người Nhật trên TV, hắn lạnh lùng lảo đảo đi tới.
"Mẹ kiếp, mày muốn chết à? Hiện tại cả trang viên đều giới nghiêm, vậy mà mày còn dám uống rượu?" Một tên hắc y lên tiếng mắng Trần Thiên Minh. Hắn nhìn bộ dạng của Trần Thiên Minh, cho rằng Trần Thiên Minh say rượu. Nếu như là trước kia, lúc trực ca bọn chúng cũng uống chút ít rượu, thế nhưng khuya hôm nay Thạch Căn Đại Nhẫn đã hạ lệnh cho tất cả cảnh vệ trong trang viên, bất luận kẻ nào cũng không được rời khỏi trang viên, nếu có chuyện gấp phải báo lên cấp cảnh vệ cao nhất.
"Hai, hai" Trần Thiên Minh tiếp tục lảo đảo đi về phía hai hắc y. Tên áo đen mắng: "Mày mau cút đi ngủ đi, nếu không để người khác nhìn thấy, mày khó giữ được cái mạng nhỏ đó." Lúc hắn vừa dứt lời, Trần Thiên Minh đã xuất thủ, với khoảng cách này, hắn đủ tự tin để khống chế hai tên canh gác này.
"Bọn mày đừng động, nếu không tao sẽ giết." Trần Thiên Minh điểm trúng huyệt đạo của hai hắc y nhân, sau đó "tốt bụng" khuyên bọn chúng một câu.
"Mày là ai?" Tên áo đen cảm giác huyệt đạo của mình đã bị Trần Thiên Minh khống chế, hắn kinh hoàng nói. Nhưng mà hắn lại không hiểu Trần Thiên Minh đang nói cái gì.
Lúc này bên kia vang lên tiếng bước chân, hình như một đội tuần tra đang đi tới. Trần Thiên Minh vội vàng điểm vào huyệt đạo của hai tên này khiến bọn chúng không thể nhúc nhích hay lên tiếng, tiếp đó ném hai người vào trong góc, sau đó hắn đứng thẳng gần gốc cây nhìn tình huống bên kia.
"Cậu phải cẩn thận đó, nếu như phát hiện tình huống gì lập tức phát tín hiệu ngay." Đội trưởng đội tuần tra nói với Trần Thiên Minh.
"Hai." Trần Thiên Minh lập tức nghiêm giọng cúi đầu nói. Từ "Hai" này Trần Thiên Minh học rất giống, mà hiện tại hắn đang cúi đầu nên tên đội trưởng kia không nhìn thấy mặt hắn. Không ngờ lễ tiết của Nhật Bản lại có thể giúp Trần Thiên Minh tránh được một kiếp.
Nhìn đoàn người đi xa dần, Trần Thiên Minh liền bay tới góc bên kia, hắn dẫn theo một tên áo đen, sau đó ghé miệng vào micro nói nhỏ: "Tôi nói gì, anh lập tức giúp tôi phiên dịch sang tiếng Nhật nhé." Nói xong Trần Thiên Minh hỏi tên áo đen kia Liễu Sinh Lương Tử đang ở đâu?
"Mày giết tao đi!" Người nọ lắc đầu nói, nhìn bộ dạng hắn dường như thà chết không chịu khai. Nhưng Trần Thiên Minh cũng không khách khí với hắn, dù sao ở đây có rất nhiều kẻ đi tuần, bắt thêm vài tên khác cũng không sao.
Trần Thiên Minh giết chết một tên hắc y, sau đó kéo tên thứ hai đến hỏi: "Bây giờ đến lượt mày nói cho tao biết Liễu Sinh Lương Tử đang ở đâu? Nếu không nói, kết cục của mày cũng sẽ giống tên kia thôi."
"Tôi thực sự không biết, chuyện bí mật như vậy, tôi chỉ là nhân vật nhỏ, làm sao mà biết được chứ." Tên áo đen kia lắc đầu nói. Vừa rồi hắn chứng kiến Trần Thiên Minh không nói hai lời đã giết chết tên đồng bọn của mình, trong lòng hắn vô cùng sợ hãi. Thế nhưng vấn đề Trần Thiên Minh hỏi hắn lại không biết.
Trần Thiên Minh lạnh lùng nói: "Nếu mày không biết vậy thì cũng chết như tên vừa rồi đi!" Trần Thiên Minh giơ tay lên chuẩn bị giết chết tên này.
"Không, anh đừng giết tôi, tông chủ của chúng tôi là Tỉnh Điền Đại Lang, nhất định hắn biết, anh có thể đi tìm hắn." Tên áo đen kia sợ hãi nói.
"Mẹ kiếp, mày cho tao là đứa ngốc hay sao, tao đương nhiên biết tông chủ của bọn mày biết, thế nhưng vấn đề là làm sao tìm được hắn?" Trần Thiên Minh nhỏ giọng mắng.
Tên áo đen nói: "Có lẽ thủ hạ thân tín của tông chủ là Thạch Căn Đại Nhẫn biết, nhân sự chúng tôi đều do hắn điều động."
"Vậy trông bộ dạng hắn thế nào? Có đẹp trai bằng tao không?" Trần Thiên Minh nghe Thạch Căn Đại Nhẫn có thể biết chỗ giấu Liễu Sinh Lương Tử, cho nên hắn vội hỏi.
Tên áo đen đơn giản tả lại bộ dạng của Thạch Căn, chi tiết quan trọng nhất chính là quần áo tên Thạch Căn này mặc không giống bọn họ, áo ngoài của hắn là màu vàng nhạt.
"Tốt lắm, mày có thể đi theo đồng bọn được rồi đấy, hắn đang ở dưới đất chờ kìa!" Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
"Tôi đã cho anh biết tin tức, sao anh còn muốn giết tôi?" Tên áo đen kinh ngạc nói.
Trần Thiên Minh nói: "Tao có nói là sẽ không giết mày sao? Mày không cần phải tự sướng làm gì." Nói xong Trần Thiên Minh giết chết tên này.
Sau khi giết chết hai tên áo đen, Trần Thiên Minh nghĩ cách làm thế nào để tìm được tên Ninja Thạch Căn kia. Thế nên hắn tiếp tục đi về phía trước, muốn bắt thêm vài tên áo đen dọc đường hỏi xem có biết chỗ giấu Liễu Sinh Lương Tử không? Đồng thời cũng muốn hỏi xem Thạch Căn đang ở đâu? Chỉ biết đêm nay hắn phải trực.
Trần Thiên Minh xem đồng hồ, thời gian trôi qua thật chậm, thực sự nếu không tìm được Liễu Sinh Lương Tử, có lẽ hành động đêm nay sẽ thất bại. Khi hắn đang tiếp tục đi vào bên trong, bỗng xuất hiện một đội tuần tra ước chừng 10 người.
"Mọi người cẩn thận không cho người lạ đi vào." Kẻ cầm đầu hắc y nói với đám người phía sau.
"Vâng." Đám người phía sau đều gật đầu đáp lời.
Đột nhiên ánh mắt Trần Thiên Minh sáng lên bởi vì hắn thấy có một tên mặc áo vàng, chẳng lẽ chính là Thạch Căn. Nhìn đám người này, trong lòng Trần Thiên Minh không khỏi ngầm hạ quyết định liều mình. Hắn nhẹ bấm nút micro, nhỏ giọng nói. Sau đó hắn vứt đồ của mình vào trong một cái túi nhỏ, rồi bóp nát micro.
"Xoạt." Trần Thiên Minh làm cho đám bụi cỏ vang lên tiếng động, hắn cố ý làm như vậy để dụ đám người kia tới.
"Ai?" Thạch Căn có võ công cao cường, nghe thấy tiếng động, hắn lập tức xoay người quát về phía Trần Thiên Minh đang ẩn mình.
Lúc này Trần Thiên Minh lập tức chui ra khỏi bụi cỏ, bay vụt ra, hai tay vận nội lực đánh tới một tên hắc y đang đi lại gần hắn. Hiện tại Trần Thiên Minh vì muốn giấu diếm thực lực, nên chỉ dùng 1/10 nội lực.
"Bụp." Tên Ninja bị Trần Thiên Minh công kích cũng lập tức đánh trả. Đám Ninja này đều được Thạch Căn lựa chọn, hầu hết là Trung Nhẫn, trong đó còn có Đại Nhẫn.
Thạch Căn thấy trong bụi cỏ bay ra một tên áo đen giao phong với thủ hạ của mình. Sau khi tung ra một chưởng, Trần Thiên Minh cố ý lùi lại phía sau hai bước, tên Ninja liều mạng tung ra một chưởng cũng lùi lại một bước. "Vây lấy hắn đi." Thạch Căn đang suy nghĩ xem làm thế nào mới có thể bắt được một tên về thẩm vấn, đừng để Tỉnh Điền Đại Lang nói mình vô dụng. Hiện tại cơ hội đã tới, không ngờ trong bụi cỏ lại có địch nhân.
Nghe Thạch Căn nói như vậy, mấy tên nhẫn giả lập tức vây Trần Thiên Minh lại. Vừa rồi bọn chúng cũng chứng kiến Trần Thiên Minh xuất thủ, dường như võ công của người này không cao bằng Trung Nhẫn, bọn chúng sợ cùng ra tay sẽ giết chết Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh cố ý hét to: "Tao liều chết với mày!" Nói xong hắn vận khởi một thành nội lực đánh tới Thạch Căn.
"Người của Trung Quốc?" Nghe Trần Thiên Minh nói tiếng Trung Quốc, Thạch Căn thoáng giật mình. May mà Trần Thiên Minh không muốn giết hắn, chẳng qua chỉ dùng một thành nội lực mà công kích. Thạch Căn lập tức đưa song chưởng ra, vận dụng nội lực đánh tới chưởng của Trần Thiên Minh. Chưởng lực như cuồng phong bạo vũ ngăn trở công kích của Trần Thiên Minh, khiến hắn té trên mặt đất.
Mấy tên nhẫn giả khác lập tức vọt lên phong bế huyệt đạo của Trần Thiên Minh.
"Đừng giết hắn, giữ hắn lại." Thạch Căn sốt ruột nói. Thật vất vả mới bắt được một người, nếu để thủ hạ giết người này, thực sự không còn cách nào hỏi khẩu cung để nói chuyện với tông chủ.
Trần Thiên Minh bị đám người bắt, Thạch Căn tiến tới trước mặt hắn hỏi: "Mày là ai? Tới đây làm gì?" May mà Thạch Căn nói được tiếng Trung Quốc, Trần Thiên Minh cũng nghe ra được. Lúc đó hắn vì diễn trò này nên đã bóp nát micro ném đi, bây giờ vẫn còn một cái tai nghe bằng cúc áo nữa, bọn chúng không thể phát hiện được. Cho nên tình huống hiện tại của Trần Thiên Minh, người bên ngoài vẫn có thể biết.
"Tôi không biết." Trần Thiên Minh cắn răng nói. Dù thế nào đi nữa, trước tiên hắn cứ cứng rắn nói, sau đó mới chậm rãi cung khai.
"Thật sao? Nếu không nói tao sẽ giết mày." Thạch Căn dùng tay đặt lên cổ Trần Thiên Minh, hắn khẽ dùng lực một chút, Trần Thiên Minh liền cảm giác hô hấp của mình càng lúc càng khó khăn.
"Tôi nói." Trần Thiên Minh giả vờ sợ hãi nói.
Thạch Căn cười to nói: "Ha ha, chỉ là một con chó thôi, dọa một chút đã phải mở miệng. Mày nói cho tao biết, nếu tin tức của mày khiến tao thỏa mãn, tao sẽ suy nghĩ tha cho mày một mạng." Dù sao hắn nghĩ võ công của Trần Thiên Minh cũng không cao, lại bị thủ hạ của mình phong bế, hắn có muốn trốn cũng không thoát.
"Anh thực sự sẽ tha cho tôi sao?" Mắt Trần Thiên Minh không khỏi sáng lên, khi nghe được Thạch Căn nói sẽ tha cho mình, hắn làm ra một bộ dạng cái gì cũng nói để được tha vậy.
"Đương nhiên, bất quá tao muốn xem lời nói của mày có giá trị hay không, có phải là thật hay không đã." Thạch Căn nhìn Trần Thiên Minh nói. Bởi vì người của Trung Quốc xuất hiện ở đây khiến hắn vô cùng nghi hoặc.