"Tôi... tôi không sao." Liễu Sinh Lương Tử cố nhịn cảm giác muốn nôn ra máu xuống. May mà Trần Thiên Minh kịp thời xuất hiện giúp mình giải vây, nếu không nàng đã bị đám Tỉnh Điền Đại Lang bắt hoặc đánh bị thương rồi.
"Em còn nói không có chuyện gì? Em xem, sắc mặt em cũng tái nhợt đi rồi kìa." Trần Thiên Minh đau lòng nói. Biết Liễu Sinh Lương Tử là một cô gái mạnh mẽ, thế nhưng không ngờ nàng lại cứng rắn như vậy. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh liền nắm lấy tay Liễu Sinh Lương Tử rồi truyền chân khí vào trong cơ thể nàng.
"Trần Thiên Minh, anh không nên làm như vậy, chúng ta đang đối đầu với kẻ địch rất mạnh đó." Liễu Sinh Lương Tử nhỏ giọng nói.
Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói: "Chuyện gì cũng không quan trọng bằng thân thể của em. Em xem, chân khí trong cơ thể em đã có phần ngưng trệ rồi đó, nếu không có anh giúp khơi thông, em sẽ bị nội thương mất."
Liễu Sinh Lương Tử nhìn Trần Thiên Minh nói: "Anh tại sao phải tới Nhật Bản, anh biết vừa rồi anh rất có thể bị bọn chúng giết chết hay không?" Liễu Sinh Lương Tử muốn nghe đáp án của Trần Thiên Minh.
"Đáp án của anh chỉ có một, đó chính là vì nữ nhân của mình. Chỉ cần nữ nhân của anh mà chịu một chút thương tổn, anh sẽ cho đám người xúc phạm kia phải trả một cái giá cực đắt." Ánh mắt Trần Thiên Minh lộ ra vẻ kiên định.
Nghe xong Trần Thiên Minh nói, Liễu Sinh Lương Tử cảm động đến mức mắt cũng rưng rưng, thế nhưng nàng là một nữ nhân mạnh mẽ, cho nên ngoài mặt không muốn Trần Thiên Minh biết mình là một người yếu đuối.
"Cổ Minh, mày rốt cuộc là ai, mày tới đây rốt cuộc là muốn làm gì? Tao có thể cho mày một lựa chọn, hiện tại một mình mày có thể rời đi, bằng không tao sẽ giết chết hai đứa mày." Tỉnh Điền Đại Lang nhìn Trần Thiên Minh nói.
"Ha ha, tao là nam nhân của Liễu Sinh Lương Tử, mày biết câu là nam nhân của nàng là có ý gì không?" Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói. Nếu như có thể kéo dài thời gian, hắn sẽ cố gắng hết sức, vì có lẽ Lâm Quốc và đồng đội cũng sắp đến rồi.
"Mày là nam nhân của Liễu Sinh Lương Tử?" Tỉnh Điền Đại Lang nghi hoặc hỏi.
Trần Thiên Minh nói: "Đúng vậy, mày xúc phạm tới nữ nhân của tao, tao sẽ không bỏ qua đâu. Hiện tại tao cũng cho mày một lựa chọn, nếu như mày để bọn tao đi, vậy chuyện đêm nay sẽ bỏ qua."
"Ha ha." Tỉnh Điền Đại Lang ngửa mặt lên trời cười dài nói: "Cổ Minh, mày thực sự là không biết trời cao đất rộng. Mày nhìn xung quanh đi, xem có bao nhiêu người đang vây quanh. Tao biết ngươi có võ công rất khá, thế nhưng bọn tao lại có nhiều người, chỉ cần mỗi người một bãi nước bọt cũng đủ dìm chết mày, tốt nhất là mày hãy mau thúc thủ chịu trói đi!"
"Tỉnh Điền Đại Lang, mày tự mãn hơi sớm rồi đó. Hiện tại có thể thử xem, xem chúng mày có thể lấy mạng của tao hay không. Nhưng mà ngẫm lại bọn mày cũng chỉ giỏi nói chuyện cười, đầu óc giản đơn mà thôi, tao nói cái gì mà chúng mày cũng tin, xem ra đám người của Gia tộc Tỉnh Điền đầu óc toàn bã đậu mà thôi." Trần Thiên Minh cố ý chọc tức Thạch Căn.
Thạch Căn bị Trần Thiên Minh nói như vậy, thậm chí có ý định mổ bụng tự sát. Nếu như không phải mình lại tin lời Trần Thiên Minh, Liễu Sinh Lương Tử cũng không bị Trần Thiên Minh cứu ra mà hiện tại đám thủ hạ của mình cũng không bị hắn giết chết. "Cổ Minh, tao muốn mày chết."
"Ha ha, thực sự xấu hổ vì vẫn chưa nói cho mày biết, tao không phải tên là Cổ Minh." Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
"Vậy mày tên là gì?" Thạch Căn nghi hoặc hỏi.
"Tại sao tao phải nói cho một con lợn như mày biết chứ!" Trần Thiên Minh cũng không thèm liếc mắt nhìn Thạch Căn.
Thạch Căn tức giận đến nỗi lập tức xông qua chỗ Trần Thiên Minh. "Thằng chó, tao muốn giết mày."
Tuy Trần Thiên Minh không có nhìn Thạch Căn bên này, thế nhưng hắn vẫn một mực quan sát tình huống của Thạch Căn. Trần Thiên Minh muốn đúng là việc chọc giận Thạch Căn, sau đó hắn xông tới chỗ mình, như vậy mình có thể giết chết hắn.
Tỉnh Điền Đại Lang ở bên kia cũng nhìn ra mánh khóe này, hắn lớn tiếng kêu lên: "Thạch Căn, ngươi không được qua đó."
Thế nhưng Tỉnh Điền Đại Lang lại kêu quá muộn, Trần Thiên Minh đã động thủ, chỉ thấy thân ảnh của hắn giống như quỷ mị bay tới gần Thạch Căn, sau đó quả đấm của hắn ẩn chứa nội lực rất mạnh xuyên thấu mà ra.
Thạch Căn nào nghĩ tới thân ảnh của Trần Thiên Minh lại nhanh như vậy, mà đám Ninja phía sau hắn không có cứu trợ kịp. "Bụp" một tiếng, Thạch Căn bị một quyền này của Trần Thiên Minh đánh trúng tim, thân thể hắn văng ra xa. Mà Trần Thiên Minh vì sợ Liễu Sinh Lương Tử gặp nguy hiểm cho nên hắn lập tức quay về bên cạnh Liễu Sinh Lương Tử. Thân pháp nhanh như vậy khiến cho Liễu Sinh Lương Tử cũng thầm không ngừng thán phục.
"Thạch Căn, anh sao rồi?" Một vài tên Ninja ở phía sau chạy tới kêu lên.
"Cậu, các cậu hãy giúp… Giúp tôi báo thù." Thạch Căn nói xong liền gục đầu sang một bên ôm hận bỏ mình. Có thể nói hắn vẫn không thể tưởng tượng được đoạn thời gian này hắn một mực vênh váo tự đắc, thế nhưng đêm nay lại xui xẻo như vậy?
"Giết! Các ngươi lên giết chết hắn cho ta!" Tỉnh Điền Đại Lang tức giận lớn tiếng ra lệnh, thủ hạ đắc lực nhất của mình lại bị Trần Thiên Minh giết chết dễ dàng như vậy, hắn có thể không tức giận sao? Tỉnh Điền Đại Lang vừa dứt lời, đám Ninja kia lập tức xông qua Trần Thiên Minh ở bên kia, số lượng đã lên tới 20 người.
Liễu Sinh Lương Tử thấy tình huống nguy cấp như vậy, nàng vội nói: "Trần Thiên Minh, anh đi mau đi, võ công của anh cao cường, anh hẳn là có thể thoát thân."
Trần Thiên Minh cười cười nói: "Liễu Sinh Lương Tử, em cũng quá coi thường Trần Thiên Minh anh rồi. Trần Thiên Minh anh há lại là kẻ hèn nhát sợ chết? Hôm nay vì cứu em cho nên anh mới tới, nếu như không cứu được em, dù thế nào anh cũng sẽ không bỏ em lại."
"Nhưng..." Liễu Sinh Lương Tử nói không ra lời, lời mà Trần Thiên Minh vừa mới nói đã khiến bao hận ý với Trần Thiên Minh tan biến như mây khói. Trần Thiên Minh hắn có thể trong lúc mình nguy cấp mà liều mạng tới cứu mình, bây giờ nàng có thể hận hắn sao?
"Không có nhưng gì cả, Lương Tử, em tránh ở phía sau anh, giúp anh ngăn chặn kẻ địch phía sau. Người của chúng ta rất nhanh sẽ tới đây thôi." Trần Thiên Minh nói xong cũng liền đánh một quyền về phía trước, quyền phong cuồn cuộn tuôn ra, chặn đứng đám Ninja đang tấn công về phía hắn.
Nhưng mà đám Ninja dường như muốn liều mạng, một quyền của Trần Thiên Minh đánh lui bọn chúng, thế nhưng bọn chúng lại lập tức xông tới, mà khí thế càng hung hãn hơn trước. Trần Thiên Minh nhất thời cũng không còn cách nào, bọn chúng đông người như vậy, lại đều ôm ý định muốn liều mạng, mình cũng chỉ còn cách tung nội lực đẩy lùi bọn chúng mà thôi. Khi nội lực của mình vừa tung ra, bọn chúng lại nhào tới như những con đỉa dai dẳng, giết mãi không chết vậy.
Khó khăn nhất chính là Liễu Sinh Lương Tử, nàng ở phía sau phải đối phó với mấy tên nhẫn giả mà nội lực của nàng lại không phải đối thủ của bọn chúng. Nếu như không phải Trần Thiên Minh thỉnh thoảng nắm lấy tay nàng truyền nội lực tiếp ứng thì nàng đã sớm bị bọn chúng đánh bại rồi.
Hiện tại Liễu Sinh Lương Tử vô cùng khâm phục nội lực của Trần Thiên Minh, lẽ ra khi đối phó với nhiều người như vậy, hắn nhất định sẽ vất vả chống đỡ, thế nhưng hắn không những cầm cự được mà còn truyền nội lực cho mình. Dường như hồi đó nội lực của hắn không cao đến thế, không biết tại sao lúc này lại trở nên mạnh mẽ đến vậy.
Liễu Sinh Lương Tử cũng rất lo lắng, tuy bây giờ bọn họ có thể duy trì trong chốc lát, thế nhưng cứ tiếp tục như vậy, nội lực của Trần Thiên Minh sẽ không đủ để duy trì. Phía đối phương có hơn 20 người vây quanh, bọn chúng chỉ chờ hai người mệt mỏi là sẽ ra tay.
"Lương Tử, em không sao chứ?" Trần Thiên Minh thở phì phò nói. Bởi vì Liễu Sinh Lương Tử ở phía sau hắn cho nên hắn không thể dứt ra để tiêu diệt đám người phía trước. Tình huống như vậy, kẻ địch tuy đông nhưng võ công không cao, biện pháp tốt nhất là tiêu diệt bọn chúng, khi số lượng giảm xuống, bọn chúng sẽ không còn nguy hiểm nữa. Nhưng Trần Thiên Minh sợ Liễu Sinh Lương Tử bị thương cho nên hắn không dám xông tới.
"Tôi... tôi không sao." Liễu Sinh Lương Tử cũng đang thở phì phò, nếu như không phải Trần Thiên Minh giúp nàng đổ nội lực vào, nàng làm sao có thể nói không sao. Liễu Sinh Lương Tử có chút kỳ lạ, tại sao nội lực của Trần Thiên Minh lại giống như nội lực của mình, khi nội lực của hắn truyền vào cơ thể mình, lập tức biến thành nội lực để mình công kích.
Nếu như biết tám đạo chân khí trong người Trần Thiên Minh thì có tới bốn đạo chân khí là âm nhu, vậy hiện tại rất có thể nàng sẽ đem hắn nhốt vào viện bảo tàng mất.
"Em cố duy trì một chút nữa, người của chúng ta sắp đến rồi." Trần Thiên Minh nhìn ra bên ngoài, trong lòng rất sốt ruột, tại sao Lâm Quốc và đồng đội còn chưa đến, chẳng lẽ bọn họ đợi trời sáng mới tới sao?
Thật ra Lâm Quốc và đồng đội vừa nghe thấy ám hiệu của Trần Thiên Minh, liền lập tức liều chết xông vào, thế nhưng Thạch Căn lại bố trí một vài cao thủ ở bên ngoài, cho nên Lâm Quốc và đồng đội nhất thời không thể nhanh chóng xông vào, đành phải giải quyết đám cao thủ của Gia tộc Tỉnh Điền trước. Nhưng mà hơn 20 tên Ninja ở bên ngoài cũng không phải là đối thủ của Lâm Quốc và đồng đội, chỉ sau một lát, bọn họ đã giải quyết xong xuôi, sau đó gấp rút xông vào.
Điền Cát và Trinh Tử cũng rất sốt ruột, đặc biệt là khi họ nghe tin Liễu Sinh Lương Tử đã được Trần Thiên Minh dẫn theo, sau đó họ liền liều mạng xông vào. Bọn họ lo lắng chính là Trần Thiên Minh cho dù có võ công cao tới đâu, thế nhưng đối mặt với số lượng địch nhân đông như vậy, liệu hắn có thể cầm cự được không? Tuy Lâm Quốc và đồng đội đã nhiều lần giải thích lão đại của họ lợi hại và biến thái đến mức nào, thế nhưng Điền Cát và đồng đội vẫn có chút lo lắng.
"Tiểu thư, chúng tôi đến rồi!" Điền Cát và Trinh Tử đã xuất hiện, họ đang giao chiến với một nhóm người.
"Mau chóng xử lý bọn chúng đi!" Tỉnh Điền Đại Lang thấy những người đến giúp Trần Thiên Minh đã tới, hắn không khỏi hoảng sợ kêu lên. Nếu Liễu Sinh Lương Tử được cứu, sau khi rời khỏi đây, Gia tộc Tỉnh Điền nhất định sẽ bị Gia tộc Liễu Sinh trả thù.
"Lão đại, chúng ta đến rồi!" Lâm Quốc và đồng đội cũng kêu lên. Bọn họ rất tức giận vì Điền Cát và Trinh Tử chỉ lo chạy lên phía trước đánh nhau, bao nhiêu chuyện đều do họ ở phía sau giải quyết, sao trên đời lại có chuyện vô lý đến thế? Chẳng lẽ người Nhật Bản đều thích làm việc theo cách này sao?
Trần Thiên Minh thấy viện binh đã tới, hắn thở ra một hơi mắng: "Chết tiệt, A Quốc, sao các cậu lại đến chậm như vậy, tôi còn tưởng đến sáng các cậu mới tới chứ."
Điền Cát và Trinh Tử lập tức công kích đám Ninja đang vây công Trần Thiên Minh, nhưng họ chỉ có hai người mà bên địch nhân lại đông hơn gấp mười lần, họ cũng không thể lập tức xông vào.
"Ha ha, chuyện này cứ để chúng tôi giải quyết đi, dù sao chúng tôi cũng đã quen rồi." Lâm Quốc vừa cười vừa nói. "Ngũ thương hợp nhất!" Lâm Quốc kêu to một tiếng, sau đó trong tay hắn và Trương Ngạn Thanh lập tức xuất hiện vài khẩu súng ngắn, bắn về phía mấy tên Ninja.
Không lâu sau, đám Ninja đều khó hiểu ngã nhoài xuống đất, bọn chúng liền nhận ra Lâm Quốc và đồng đội đang dùng súng. Đám Ninja lập tức nhảy ra ngoài, một bên chạy một bên hô: "Mẹ kiếp, bọn chúng dùng súng!"
"Im đi! Ai nói đánh nhau không thể dùng súng? Tao thấy mấy tên Nhật bọn mày đúng là ngu ngốc!" Trương Ngạn Thanh vừa cười vừa nói. Lão đại thật chu đáo, dùng súng nhanh và hiệu quả hơn dùng nắm đấm nhiều. Đám Ninja kia đang chuẩn bị vận nội lực để liều mạng với họ, thế nhưng không ngờ một viên đạn bay tới bắn trúng bọn chúng, tuy không bắn vào chỗ hiểm nhưng tạm thời cũng khiến bọn chúng mất sức chiến đấu.
Cuối cùng, Lâm Quốc và đồng đội cũng đã xông tới bên cạnh Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh cười nói với Điền Cát: "Điền Cát, tôi đã giao tiểu thư lại cho các cậu rồi, các cậu kiểm tra xem có bị tổn thất gì không."