Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 711: CHƯƠNG 711: TA SẼ GIÚP CÁC NGƯƠI

"Haizz, tiếc là cậu lại muốn đi." Điền Cát nhẹ nhàng thở dài một hơi nói. Cứ như thể có chuyện tốt muốn nói rõ với Trần Thiên Minh nhưng lại ngượng ngùng.

"Không có cách nào khác, tôi là người của nước Z. Chuyện ở đây xong xuôi thì tôi phải đi." Trần Thiên Minh nói rõ. Hắn chuẩn bị liên lạc với đại sứ quán để thông báo tình hình ở đây, sau đó sẽ trở về.

"Được rồi, Trần tiên sinh, anh phải bảo trọng nhé. Chúng ta sau này không biết còn có thể gặp lại hay không." Điền Cát thở dài một hơi. Hắn nghĩ đến việc không lâu sau sẽ phải đối phó với gia tộc Tỉnh Điền, trong lòng cũng có chút không vui. Điền Cát từng nghĩ nếu có Trần Thiên Minh hỗ trợ thì bọn họ có thể dễ dàng đối phó với Tỉnh Điền Đại Lang, nhưng không ngờ Trần Thiên Minh lại muốn đi. Tối qua, hắn nghe Trần Thiên Minh muốn đi ngay lập tức, liền báo lại với Liễu Sanh Lương Tử để nhờ nàng khuyên Trần Thiên Minh ở lại một lát. Nhưng không ngờ Liễu Sanh Lương Tử không muốn liên lụy Trần Thiên Minh nên không chịu nói với hắn.

Trần Thiên Minh nghi ngờ nhìn Điền Cát, hỏi: "Điền Cát, sao cậu lại nói vậy? Nếu cậu rảnh rỗi có thể đến nước Z tìm tôi. Lúc sau tôi lại tới đây. Không phải là các cậu không hoan nghênh tôi tới sao?"

Điền Cát lắc đầu nói: "Chúng tôi làm sao không hoan nghênh anh tới đây? Chẳng qua là..." Điền Cát muốn nói bọn họ sắp sửa cùng gia tộc Tỉnh Điền tiến hành một cuộc ác chiến, nhưng nhớ tới Liễu Sanh Lương Tử dặn hắn không được nói ra ngoài liền không dám nói nữa.

"Chỉ là cái gì?" Trần Thiên Minh hỏi Điền Cát.

"Không, không có gì." Điền Cát ấp úng nói.

"Điền Cát, nếu có chuyện gì xin cậu cứ nói ra. Đừng ấp a ấp úng." Trần Thiên Minh nói tiếp.

Điền Cát nói: "Thật không có gì, Trần tiên sinh nghỉ ngơi một lát đi, tôi đi đây." Điền Cát xoay người muốn rời đi.

Trần Thiên Minh cố ý nói: "Điền Cát, thật ra thì chuyện này tiểu thư các cậu đã nói với tôi rồi. Tôi nên làm thế nào đây? Điền Cát, nếu đổi lại là cậu thì cậu sẽ làm gì?"

"Trần tiên sinh, nếu là tôi, tôi nhất định phải ở bên tiểu thư. Cùng nàng đấu với Tỉnh Điền Đại Lang." Điền Cát không ngờ Trần Thiên Minh cố ý lừa hắn để hắn nói ra chuyện này.

"Tiểu thư các cậu muốn tìm Tỉnh Điền Đại Lang sao?" Trần Thiên Minh hỏi Điền Cát.

"Cái gì? Trần tiên sinh, tiểu thư không nói cho anh biết sao?" Điền Cát ngây người. Trần Thiên Minh chẳng qua chỉ nói vậy thôi, sao mình lại nói ra toàn bộ?

Trần Thiên Minh cười nói: "Tiểu thư các cậu chỉ nói không rõ ràng lắm. Cậu kể chuyện này cho tôi biết đi, bằng không tôi sẽ đi nói với tiểu thư các cậu là các cậu đã nói cho tôi biết hết." Trần Thiên Minh hiện tại cũng biết Liễu Sanh Lương Tử có chuyện, nhưng muốn hỏi Điền Cát cặn kẽ.

Không có cách nào khác, Điền Cát đành phải kể mọi chuyện cho Trần Thiên Minh. Dù sao hắn cũng muốn Trần Thiên Minh hỗ trợ. Giống như tối hôm qua, Trần Thiên Minh hỗ trợ là có thể cứu tiểu thư ra. Mà hiện tại võ công của Trần Thiên Minh vô cùng lợi hại, có sự hỗ trợ của hắn nhất định có thể đánh bại Tỉnh Điền Đại Lang.

"Không ngờ tiểu thư các cậu lại muốn tìm Tỉnh Điền Đại Lang gây phiền toái," Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút rồi nói.

"Trần tiên sinh, anh có điều không biết rồi. Cho dù chúng ta không tìm Tỉnh Điền Đại Lang thì chúng cũng sẽ tìm chúng ta. Hiện tại bọn chúng đang điều binh khiển tướng muốn đối phó chúng ta. Bây giờ hai bên đã xé rách da mặt, mọi người chính là muốn tiến hành một cuộc chiến ngươi chết ta sống." Điền Cát bất đắc dĩ nói. "Mặt khác, tình báo của chúng ta cũng hỏi thăm được người hại lão gia chúng ta chính là Tỉnh Điền Đại Lang và một người tên là Khiếu Tùng Tỉnh, thuộc hạ của hắn. Thiếu chủ Tá Đằng Mộc cũng bị bọn chúng hạ độc. Hiện Tá Đằng Dương phải nghe theo lời của Tỉnh Điền Đại Lang."

"Hóa ra là vậy. Xem ra Lương Tử không giết Tỉnh Điền Đại Lang không được." Trần Thiên Minh gật đầu nói: "Vậy tại sao Lương Tử không tìm tôi hỗ trợ đối phó Tỉnh Điền Đại Lang?"

Điền Cát nói: "Tiểu thư nghe nói anh phải đi về. Nàng không muốn anh tham gia mà nàng cũng sợ anh gặp phải bất trắc gì. Gia tộc Tỉnh Điền cao thủ đông đảo như mây. Lần trước chúng ta đánh bọn chúng trở tay không kịp nên mới thành công thôi."

"Nha đầu này thật tốt. Tôi đi tìm tiểu thư các cậu trước. Giúp các cậu đối phó Tỉnh Điền Đại Lang rồi về. Dù sao tôi cũng nhìn Tỉnh Điền Đại Lang không vừa mắt," Trần Thiên Minh cao hứng nói. Hắn đang nhớ lại lúc trước dẫn dắt gia tộc Liễu Sanh giết người của gia tộc Tỉnh Điền. Chuyện này thật thoải mái!

"Trần tiên sinh, anh đừng nói tiểu thư biết là tôi nói cho anh." Điền Cát lo lắng nói. "Bằng không tiểu thư sẽ mắng chết tôi."

"Không đâu, tôi chỉ nói cậu bị tôi buộc phải nói ra." Trần Thiên Minh cố ý nói. "Đi thôi, dẫn tôi đi gặp tiểu thư của các cậu."

Nói xong, hắn liền đứng lên kéo đầu Điền Cát. Điền Cát đành phải dẫn Trần Thiên Minh tới chỗ Liễu Sanh Lương Tử. "Trần tiên sinh, căn phòng đó là của tiểu thư. Anh nhớ đừng nói là tôi cho anh biết. Dù sao ở đây chúng ta có nhiều người như vậy. Anh cứ tùy tiện nói là một Ninja nào đó nói cho anh biết là được rồi." Điền Cát vẫn có chút lo lắng, sợ Trần Thiên Minh bán đứng mình.

Trần Thiên Minh không thèm để ý tới Điền Cát. Hắn đi sát đến bên cửa, liền nghe thấy có người đang khóc bên trong.

"Tiểu thư, người đừng khóc, loại đàn ông này không đáng để người thích đâu." Đó là giọng Trinh Tử.

"Trinh Tử, ta chỉ là buồn một chút thôi. Không có chuyện gì đâu," Liễu Sanh Lương Tử nức nở nói.

Trần Thiên Minh ngây người, không ngờ người luôn kiên cường như Liễu Sanh Lương Tử hiện tại cũng có mặt mềm yếu. Nghe Trinh Tử nói, nàng hình như là vì mình mà khóc.

Trinh Tử ở bên trong nói: "Tiểu thư, Trần Thiên Minh đó tôi thấy rất lòe loẹt. Vừa nhìn cũng không phải là thứ tốt gì. Tiểu thư đừng nên thương tâm. Hắn sợ chết nên không dám ở lại đâu. Tôi thấy lấy lực lượng của chúng ta cũng có thể giết chết Tỉnh Điền Đại Lang. Nếu không được thì cùng lắm là liều..." Trinh Tử không nói nữa.

Cái gì? Tôi mà lòe loẹt? Trời ạ, tôi lúc nào trở thành lòe loẹt rồi? Trần Thiên Minh sờ sờ mặt mình, cũng không có chút phấn son nào, mà mình lúc nào lại sợ chết nữa?

"Trinh Tử này, không trách hắn được, tôi chưa nói cho hắn biết rằng tôi muốn đối phó với Tỉnh Điền Đại Lang. Nếu hắn biết chắc sẽ ở lại. Lần này tôi gặp nạn mà hắn có thể từ một nơi xa như vậy chạy tới giúp tôi," Liễu Sanh Lương Tử nói.

"Mặc dù tiểu thư nói có chút đạo lý, nhưng tôi cảm thấy Trần Thiên Minh không phải là thứ tốt," Trinh Tử nghiến răng nghiến lợi nói.

Trần Thiên Minh rốt cuộc cũng chịu không nổi nữa. Nếu mình còn nghe tiếp thì Trinh Tử chắc sẽ nguyền rủa cả mình luôn. Thảo nào, trong khoảng thời gian này, vận khí của mình không quá tốt, hóa ra là do Trinh Tử chửi mình. Mình cũng không có làm ra chuyện thương thiên hại lý gì với nàng, chỉ là không cẩn thận đụng trúng phía dưới... nàng vài cái mà thôi. Sao lại bị chửi như vậy?

"Trinh Tử. Tôi là người không tốt thì cô là thứ đồ tốt chắc?" Trần Thiên Minh đẩy cửa ra đi vào.

"Sao anh lại tới đây?" Liễu Sanh Lương Tử thấy Trần Thiên Minh đột nhiên xuất hiện. Nàng vội lau nước mắt, lạnh lùng nói.

"Trần Thiên Minh, anh có phải muốn chết không? Anh dám mắng tôi sao?" Trinh Tử vừa thấy Trần Thiên Minh xuất hiện lập tức lửa giận bốc lên.

Trần Thiên Minh không để ý Trinh Tử. Hắn đi tới trước mặt Liễu Sanh Lương Tử, hỏi: "Tại sao em muốn đối phó Tỉnh Điền Đại Lang mà không nói cho anh biết một tiếng?"

"Tại sao phải nói cho anh biết? Anh là người tham sống sợ chết." Trinh Tử lạnh lùng nói. Không biết từ lúc nào trên tay nàng xuất hiện một thanh đao. Mới vừa rồi trên tay nàng cũng không có. Trần Thiên Minh không khỏi có chút phòng bị. Trinh Tử này không đi đùa giỡn với đao thật có chút đáng tiếc.

"Trinh Tử, tôi không hoàn thủ cũng không có nghĩa là tôi sợ. Tôi chẳng qua là muốn gặp Lương Tử nên không so đo với cô mà thôi." Trần Thiên Minh nói.

Trinh Tử nói: "Trần Thiên Minh, có tin là tôi giết anh không?"

"Trời ạ, cô nói như thế nữa thì tôi thật muốn điên." Trần Thiên Minh vẻ mặt đau khổ nói. Người phụ nữ này có phải muốn giết người không? Động một chút là muốn giết người.

"Trinh Tử, cô đi ra ngoài trước. Tôi có chuyện muốn nói với Trần tiên sinh một chút." Liễu Sanh Lương Tử hướng Trinh Tử phất tay nói.

"Tiểu thư phải cẩn thận hắn. Hắn là một tên sắc lang." Trinh Tử nói.

"Tôi là sắc lang? Tôi có sắc cô không? Sắc ở đâu?" Trần Thiên Minh vẻ mặt tức giận nói. Phải cho Trinh Tử này biết tay mới được. Câu "được đằng chân lân đằng đầu" này thật sự không sai.

Trinh Tử đi ra ngoài, nhìn chằm chằm Trần Thiên Minh nói: "Trần Thiên Minh, anh cẩn thận một chút." Nói xong, nàng đi khỏi cửa.

Liễu Sanh Lương Tử nói: "Trần tiên sinh, thật xin lỗi. Mặc dù Trinh Tử là thủ hạ của tôi, nhưng tôi xem nàng như em gái. Cho nên cô ấy đôi khi tùy hứng một chút. Xin anh đừng để bụng."

Trần Thiên Minh cười nói: "Không sao đâu, em gái của em cũng là em gái của anh. Anh sẽ không trách móc gì đâu." Trần Thiên Minh nghe được Liễu Sanh Lương Tử có ý với mình. Một người lão luyện như hắn sao lại không biết.

"Trần tiên sinh, xin anh nghiêm túc một chút. Chúng ta không có quan hệ gì. Chiều nay anh hãy rời đi đi!" Liễu Sanh Lương Tử nghiêm mặt, cứ như thể vừa rồi người ở bên trong khóc không phải là nàng. Nếu không phải Trần Thiên Minh tự mình nghe thấy, hắn bây giờ còn cho là Liễu Sanh Lương Tử không thích mình.

"Lương Tử, nếu em nói vậy, anh nghĩ mỗi ngày đều phải gặp em," Trần Thiên Minh vừa nói vừa đi lại gần Liễu Sanh Lương Tử, hai tay vòng qua người nàng. Một luồng hương thơm ngát xộc vào mũi hắn.

"Trần Thiên Minh, anh buông ra, tên lưu manh này!" Liễu Sanh Lương Tử thấy Trần Thiên Minh ôm mình, nàng cảm thấy mặt mình nóng lên.

Trần Thiên Minh cười nói: "Anh chỉ ôm người phụ nữ của anh. Người phụ nữ khác muốn anh lưu manh cũng không được đâu. Lương Tử, em không nhớ anh sao?"

"Ai thèm nhớ tới anh?" Liễu Sanh Lương Tử chột dạ nói. Ngày đó ở trong phòng thẩm vấn, chuyện tình xảy ra làm cho nàng đời này cũng không quên được. Lúc đầu mình bị Trần Thiên Minh cưỡng bức, nhưng từ từ mình lại thích cái động tác kia của Trần Thiên Minh. Không được... hắn là kẻ thù của mình. Bây giờ Liễu Sanh Lương Tử biết mình đã thích người đàn ông cường hãn này.

"Anh biết em hận anh, nhưng khi đó anh bị một người xinh đẹp như em mắng như vậy thì anh cũng rất hối hận! Cho nên ngày ngày anh đều nghĩ tới em, muốn tìm em để chuộc tội. Nhưng nghĩ tới em sẽ không tha thứ cho anh nên anh cũng không dám gặp. May mắn thay, khi em gặp nạn, Điền Cát biết tới tìm anh. Anh mới không màng nguy hiểm tính mạng dẫn người tới cứu em!" Trần Thiên Minh ôm Liễu Sanh Lương Tử, cảm thấy vô cùng thoải mái. Thân thể nàng mềm mại tựa như nước vậy. Mềm mại quá!

"Trần Thiên Minh, anh không nên hoa ngôn xảo ngữ để dụ dỗ tôi. Tôi biết anh thích là thích thân thể của tôi. Sau này anh cũng không còn thích một người phụ nữ như tôi nữa. Thà rằng hiện tại tôi giết anh cho rồi." Liễu Sanh Lương Tử vừa nói vừa vẫy tay lấy con dao nhỏ, giống như muốn giết Trần Thiên Minh.

✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!