Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 72: CHƯƠNG 72: CÔ ẤY KHÔNG PHẢI LÀ CHỊ ANH

“Tóc xù, mày tra cho tao xem Trần Thiên Minh ngoài làm giáo viên ra còn làm gì nữa không?” Diệp Đại Vĩ tức giận đi tới đi lui trong phòng, bữa sáng với mỹ nữ tốn gần hai mươi ngàn cũng do Trần Thiên Minh hại.

Chẳng qua hắn cũng nghi ngờ tại sao một giáo viên nghèo như Trần Thiên Minh lại có nhiều tiền như vậy, phải tra xét hắn thật kỹ mới được.

“Ông chủ, chúng ta có nên…” Tóc xù đặt tay lên cổ kéo ngang.

Diệp Đại Vĩ lắc đầu. “Trước tiên thăm dò tin tức về hắn đã, không được lỗ mãng.”

Sáng sớm, Trần Thiên Minh đã bị chị Yến kéo đi dạo phố.

Cùng phụ nữ đi dạo phố luôn là điều hắn sợ nhất. Có một lần nàng cùng hắn mua quần áo, cùng một kiểu, nàng đi tới tận ba cửa hàng. Vốn đã nói giá, nhưng nàng vẫn thấy đắt, liền không mua, tới một cửa hàng khác cẩn thận xem xét kỹ càng một hồi, rồi cuối cùng mới quay lại trả giá.

Ông chủ cũng không còn cách nào khác, đành giảm giá lần nữa.

Nhưng lúc này nàng lại không muốn, lại đi tới cửa hàng đối diện một hồi rồi mới quay lại tiếp tục trả giá. Hai chân hắn đi lại đã mỏi nhừ.

Lúc đó ông chủ đã tức đến bốc hỏa, thẳng thừng cự tuyệt bán hàng cho nàng, ngay cả hắn cũng bị cấm cửa. Lần này cùng nàng đi hắn thực sự cũng có chút sợ, nếu như không phải đêm qua đã hứa, hắn thực sự không muốn đi chút nào.

Nhớ tới đêm qua, hắn cũng không thể nào từ chối.

Nàng lại dùng bàn tay nhỏ của mình giúp hắn bay bổng, ngoại trừ quần lót, tất cả đều cởi hết, vuốt ve nàng khiến hắn trong lòng vô cùng sảng khoái.

Cho nên trong lúc thăng hoa, hắn cũng hào hứng đáp ứng nàng. Đúng là nhân quả, được cái này phải mất cái khác.

Hai tay xách đầy túi, trên cổ còn một túi nhỏ, hiện giờ hắn đã khổ sở muốn chết. Không phải đau lòng mà là đau lưng, đau cổ, đau chân. Đã đi được hai tiếng rồi, sao mà không đau cho được chứ?

Đúng như một nhà triết gia từng nói nữ nhân sinh ra là để mua sắm.

Đã hai giờ rồi mà nàng vẫn tràn đầy năng lượng, bây giờ hắn chỉ mong có một cái ghế, một cái nhỏ thôi cũng đủ lắm rồi, để ngồi xuống.

"Thiên Minh!" Tiếng nói sau lưng hắn vang lên.

Vừa quay lại liền nhận ra chính là Hà Đào, hôm nay nàng mặc một bộ áo liền quần trắng, ôm sát vòng một đầy đặn và vòng eo nhỏ, rạng rỡ vô cùng. Đến mức hắn không thể mở mắt ra được, cứ như một tên mù, dò dẫm.

“Hà Đào, hôm nay em cũng đi shopping à!” Thấy cô ấy cũng tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ, hắn cười. Nàng có thể chính là một trong số những cô bạn gái của hắn, cùng với chị Yến và Lệ Linh.

Ba nàng đều có địa vị khác biệt nhau, đôi khi hắn vô cùng hi vọng đồng thời có được cả ba, nhưng thật sự không thể có khả năng đó. Ba nàng như ba món sơn hào hải vị, bỏ thì tiếc mà cho người khác lại càng tiếc hơn.

"Vâng! Cùng ba em đi dạo chơi!"

“Thầy Trần, anh khỏe chứ?” Một giọng nam vang lên sau lưng hắn.

“Sao giọng nói này lại quen thế nhỉ?” Hắn vừa quay lại vừa nghĩ.

“Thư ký Hà!” Bất ngờ thay, đó chính là Thư ký Ủy ban Hà Liên: “Hôm nay ông cũng đi mua sắm à?”

Khoan đã, Hà Đào nói nàng cùng ba mình đi dạo phố, Thư ký Hà, Hà Đào? Mọi chuyện càng lúc càng trở nên rõ ràng trong đầu hắn.

“Nghĩ cái gì thế?” Hà Đào cười khanh khách, vừa kéo cánh tay Thư ký Hà. “Ba, đây chính là thầy Trần Thiên Minh của trường con.”

“Thư ký Hà là ba của em!” Hắn vỗ đầu, thảo nào Hiệu trưởng Lý có chút sợ nàng, Diệp Đại Vĩ cũng không dám đắc tội… Ngay cả phó cục cũng răm rắp nghe lời nàng, chính nàng cũng đã cứu hắn ở sở cảnh sát. Còn nữa, cái vụ án kia ban đầu Thư ký Hà cũng không để tâm tới, Hà Đào bảo hắn đi tìm ông ấy, nhưng ông ấy đã tới gặp hắn trước.

Thì ra, bởi vì Hà Đào chính là con gái người ta.

Nếu không có sự trợ giúp sau lưng của nàng, e rằng sự việc của chị Yến cũng không thuận lợi như vậy.

"Thư ký Hà, Hà Đào, thay mặt chị của tôi cám ơn hai người!" Trần Thiên Minh chân thành cảm ơn hai cha con.

"Ha ha, không cần khách khí!" Thư ký Hà cười nói. "Cái đó cũng là việc của chúng tôi."

Hà Đào cười. "Có phải anh muốn mời ba con em đi ăn cơm không?" Nàng đột nhiên nghĩ đến ngày đó hắn mời mình uống rượu tình nhân tám ngàn, liền đỏ mặt.

"Ba già rồi, ăn cơm, đi dạo chỉ là việc của hai đứa thôi!" Thư ký Hà nhìn ra con gái mình và Trần Thiên Minh có chút khác thường, cười nói.

"Thiên Minh!" Chị Yến từ một cửa hàng đi ra, thấy hắn đang nói chuyện với người khác nên tới gần bắt chuyện.

“Chị, đây chính là Thư ký Hà, người đã giúp giải oan cho chị, còn đây là Hà Đào, con gái của ông, cũng là đồng nghiệp của em.” Hắn liền giới thiệu.

"Chào ông." Nàng hướng về Thư ký Hà cảm ơn, theo thói quen ôm lấy tay hắn.

"Chị ơi, chị đẹp quá!" Hà Đào thấy nàng là chị của hắn, liền lấy lòng.

"Cô Hà, em mới thật sự là đẹp đó, mọi người trên đường ai cũng nhìn, thật khiến chị phải ghen tị đó." Chị Yến cũng bị vẻ đẹp của nàng hấp dẫn, liền nghĩ nếu nàng làm bạn gái Trần Thiên Minh thì tốt biết bao.

"Ồ, tôi quên giới thiệu. Đây là chị tôi, Lý Yến!" Trần Thiên Minh vừa nhớ ra là chưa giới thiệu nàng.

"Lý Yến? Chị họ Lý, anh họ Trần?" Thư ký Hà nghe ra sự bất thường trong lời nói của hắn.

"Chị Yến là chị họ của tôi." Hắn giải thích.

Nàng cũng cảm giác được điều gì đó, vội rút tay ra khỏi hắn, nhưng tất cả đã lọt vào mắt Hà Đào.

"Trần Thiên Minh, tôi còn tưởng đây là chị ruột của anh, thì ra là chị họ." Nàng thật sự giận hắn, giận hắn đã lừa dối mình. Một người con trai đi đường sao có thể cùng chị họ nắm tay thân thiết như thế chứ? Chẳng lẽ chỉ là chị họ bình thường thôi sao, chắc chắn là hắn đang lừa gạt tình cảm!

Nàng vừa rồi đã thấy ánh mắt nhìn nhau của hai người, nếu là chị em ruột thì còn bình thường, chứ là chị em họ, thì thật là vượt qua giới hạn.

“Anh, anh…” Hắn ấp úng nói không nên lời.

"Ba, chúng ta đi." Hà Đào lôi kéo ba mình nổi giận đùng đùng rời đi.

"Thiên Minh, nhanh chạy theo giải thích cho cô ấy." Chị Yến vội thúc giục hắn.

"Chị, em có thể nói cái gì chứ?" Nếu nói quan hệ của hắn và nàng trong sáng chỉ là chị em họ thì sau này chỉ có thể là chị em. Liệu có thể làm như vậy được sao? Hắn tự hỏi chính mình.

"Mau đuổi theo cô ấy, chị, chị không sao đâu, không phải chị đã nói rồi sao? Chỉ cần em có bạn gái, chị sẽ rời đi." Nàng thương tâm nói.

"Em thích Hà Đào, nhưng em cũng không muốn mất chị. Chị, em sẽ không cho chị rời em đâu." Hắn kiên định nói.

"Thiên Minh!" Nàng kích động ôm hắn.

"Cái gì tới cũng phải tới thôi." Hắn âu yếm ôm nàng, nhìn hình bóng đã đi xa của Hà Đào, trong lòng tiếc nuối.

Mà Hà Đào, cũng vì chuyện hôm nay, mà sau này nếm quả đắng…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!