"Ngươi là ai?" Trần Thiên Minh bị trọng thương không đứng lên được, hắn ngồi dưới đất nhìn bóng đen trước mặt mình nói. Mẹ kiếp, tên Ninja của Tỉnh Điền gia tộc này sao lại lợi hại đến vậy. May mà năng lực của mình vẫn còn, nếu không thì đã bị hắn đánh chết rồi. Tên Ninja kia nhìn Trần Thiên Minh với vẻ kỳ quái, không hiểu sao hắn vẫn chưa chết mà còn có thể nói chuyện. Mới vừa rồi hắn đã ra tay rất nặng, đánh lén người nước Z này nhưng không nghĩ tới hắn vẫn còn sống sót để nói chuyện. "Người nước Z, ngươi đừng tưởng rằng Tỉnh Điền gia tộc chúng ta không có ai. Ngươi thức thời thì rút lui đi, bằng không lát nữa ngươi muốn đi cũng không đi được." Tên Ninja kia lạnh lùng nói. Hiện tại Trần Thiên Minh đã thấy rõ người Ninja trước mặt kia là một lão già có tuổi, lông mày có chút đen, vóc dáng không cao. "Này, ông già như ông không nên ở đây. Tuổi tác như ông đáng lẽ giờ này phải về nhà ôm cháu chứ!" Trần Thiên Minh không nghĩ tới một lão già lại có võ công cao như thế. Nội lực của lão già này không thể xem thường, chắc chắn là một cao thủ hàng đầu của nước Nhật. "Đây là nước Nhật, chỗ này không phù hợp với ngươi hay là ngươi trở về nước Z của các ngươi đi! Vừa rồi ngươi đã bị ta đánh trọng thương, dù không chết ngay được, nhưng trong thời gian ngắn ngươi cũng không thể chiến đấu. Nếu không, vết thương của ngươi sẽ khiến ngươi bỏ mạng tại đây. Người trẻ tuổi, ngươi phải hiểu rõ điều đó." Tên Ninja kia nói. "Hiện tại cho dù có ngươi đi nữa thì Liễu Sanh gia tộc vẫn có thể thủ thắng." Trần Thiên Minh cố ý trì hoãn thời gian được càng lâu thì hắn khôi phục được càng nhanh. Hắn đang âm thầm vận Hương Ba Công chữa thương. "Vậy sao? Ha ha!" Tên Ninja kia cười lớn, "Ngươi nhìn xem phía sau ngươi là ai. Xem ngươi còn dám nói Liễu Sanh gia tộc sẽ thắng hay không." Trần Thiên Minh nghe xong vội quay đầu lại nhìn. Hiện tại phía sau không biết xảy ra chuyện gì lại xuất hiện hơn một trăm Ninja của Tỉnh Điền gia tộc. Nhìn dáng vẻ của bọn họ, võ công chắc chắn không hề thấp. "Lương Tử, các cậu mau trở lại. Chúng ta bị bao vây rồi." Trần Thiên Minh lập tức đứng dậy, lớn tiếng kêu lên. Nếu Liễu Sanh Lương Tử và đồng đội bị Ninja của Tỉnh Điền gia tộc giáp công hai mặt, chắc chắn bọn họ sẽ chết không nghi ngờ gì. Nếu Liễu Sanh Lương Tử và đồng đội lập tức quay lại đây, tổ chức đội hình, thì Ninja của Tỉnh Điền gia tộc chẳng qua chỉ bao vây được bọn họ thôi, như vậy Lương Tử vẫn còn hy vọng phá vòng vây thoát ra. Tên Ninja kia lạnh lùng nói: "Ngươi không cần kêu gào. Bây giờ đã muộn rồi, Liễu Sanh Lương Tử và đồng đội đã bị người của chúng ta vây chặt." Nghe được tiếng kêu của Trần Thiên Minh, Liễu Sanh Lương Tử cũng muốn dẫn người lui về sau, nhưng hiện tại Ninja của Tỉnh Điền gia tộc giống như liều mạng, tất cả mọi người đều vây chặt Ninja của Liễu Sanh gia tộc, không để cho bọn họ lui về phía sau. Vừa rồi mình đã dùng cách này để tiêu diệt hai trăm Ninja của Tỉnh Điền gia tộc. Trần Thiên Minh không ngờ bây giờ đối phương lại dùng chính cách đó để đối phó mình. Trước sau hai mặt giáp công. Đây là một chiến thuật vô cùng đáng sợ. Vừa rồi Liễu Sanh Lương Tử và đồng đội bao vây Ninja của Tỉnh Điền gia tộc, hiện tại lại bị người ta bao vây. Hơn một trăm Ninja của Tỉnh Điền gia tộc này chắc chắn là do Tỉnh Điền Đại Lang dùng tín hiệu triệu tập đến. Sự xuất hiện của bọn hắn đã đẩy Liễu Sanh gia tộc vào nguy cơ bị tiêu diệt. "Ngươi là ai mà âm hiểm đến vậy? Nếu Tỉnh Điền gia tộc không có ngươi, Tỉnh Điền Đại Lang cũng không thể cầm cự được bao lâu." Trần Thiên Minh nhìn tên Ninja kia oán hận nói. "Ta là Đạo Chân, chú của Tỉnh Điền Đại Lang. Thật ra, nếu ta không lợi dụng lúc ngươi bị thương để đánh lén, thì với võ công của ngươi, ta cũng không thể đối phó được. Không ngờ ở nước Z lại có cao thủ như vậy, ngươi lại còn rất trẻ, xem ra nước Z quả thực là một nơi ngọa hổ tàng long." Tên Ninja kia dừng một chút nói. Thấy Trần Thiên Minh đã trọng thương, hắn cảm thấy mình không còn phải sợ Trần Thiên Minh nữa. "Lương Tử, Trinh Tử, A Quốc, Ngạn Thanh, Tiểu Tô và Điền Cát, mấy người các cậu tạm thời cố gắng đứng vững để những người khác rút về, nếu không tất cả mọi người sẽ chết đấy!" Trần Thiên Minh nhìn Ninja của Tỉnh Điền gia tộc càng ngày càng gần, hắn liền lớn tiếng kêu lên. Đạo Chân nói: "Xem ra ngươi là một kẻ địch vô cùng đáng sợ. Ta muốn giết ngươi trước, nếu không dưới sự chỉ huy của ngươi, bọn họ sẽ có thể hội hợp lại." Trần Thiên Minh nói: "Ngươi muốn giết ta cũng không dễ dàng như vậy!" Nói xong, Trần Thiên Minh tung chưởng đánh tới, sau đó lách người bay về phía Liễu Sanh Lương Tử và đồng đội. Nhìn tình cảnh sáu người Liễu Sanh Lương Tử không cầm cự được bao lâu, hắn muốn bay tới đó trợ giúp bọn họ. "Ngươi không trốn thoát đâu." Đạo Chân thấy Trần Thiên Minh muốn tới hỗ trợ vòng chiến bên kia, hắn cũng vội vàng công kích về Trần Thiên Minh. Đồng thời, hắn tung ra hai chưởng như lưỡi đao sắc bén, muốn đánh Trần Thiên Minh ngã xuống. Hắn cho rằng Trần Thiên Minh đang bị thương nên chắc chắn có thể đánh gục Trần Thiên Minh. Nhưng điều khiến hắn thất vọng là nội lực của Trần Thiên Minh đã khôi phục rất nhiều nhờ Lạt Kích Khí Hộ. Trần Thiên Minh chặn một chiêu của Đạo Chân xong liền xoay người bay về phía trước. "Lương Tử, anh đến giúp đây!" Nói xong, Trần Thiên Minh tung một chưởng đánh vào mặt một Ninja của Tỉnh Điền gia tộc. Có Trần Thiên Minh gia nhập, những Ninja của Tỉnh Điền gia tộc liền bị đánh lui về phía sau, không còn vây chặt Liễu Sanh Lương Tử và đồng đội nữa. Liễu Sanh Lương Tử và đồng đội cũng thừa cơ hội này dẫn những người khác từ từ rút lui. Người của Liễu Sanh gia tộc cũng tập trung lại thành một khối. Lúc này, Đạo Chân đã ở phía sau Trần Thiên Minh, mắt nhìn chằm chằm hắn, không ngờ rằng võ công của Trần Thiên Minh lại có thể trở nên lợi hại đến thế. Mới vừa rồi không phải mình đã đánh trọng thương hắn sao? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? "Thiên Minh, lão già kia là người có võ công lợi hại nhất của Tỉnh Điền gia tộc. Không ngờ lần này Tỉnh Điền Phu Lang lại gọi hắn xuất sơn, có lẽ chúng ta gặp phải nguy hiểm rồi." Liễu Sanh Lương Tử chán nản nói. Nàng biết võ công của Đạo Chân đã đạt tới cảnh giới đỉnh cao. Trần Thiên Minh cười cười nói: "Em sợ gì chứ, có chồng anh ở đây. Anh sẽ đối phó hắn." Liễu Sanh Lương Tử lo lắng nói: "Nhưng mà anh đã bị thương, lại còn là trọng thương, anh sẽ không đánh lại hắn được." "Đúng, anh đã bị thương nhưng anh vẫn có cách đối phó hắn. Chẳng qua người này rất âm hiểm, thân là một đại tông sư mà còn lén lút đánh lén anh trong bóng tối, xem ra người này không hề đơn giản." Trần Thiên Minh suy nghĩ một chút nói. "Đây là nguyên tắc của Ninja chúng ta. Vì đạt được mục đích, chúng ta không từ bất cứ thủ đoạn nào." Liễu Sanh Lương Tử nói. "Lương Tử, lát nữa anh không thể chăm sóc em. Em phải cẩn thận một chút, anh muốn chuyên tâm đối phó với Đạo Chân." Nói xong Trần Thiên Minh liền đi phía trước, đánh tới Đạo Chân. Đạo Chân thấy Trần Thiên Minh chủ động tìm mình, hắn cũng cao hứng nói: "Tốt lắm, người trẻ tuổi, xem ra ngươi cũng là một người sảng khoái. Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ trốn đi chứ!" Trần Thiên Minh cười nói: "Làm sao như vậy được? Người nước Z chúng ta luôn luôn quang minh lỗi lạc, không giống những kẻ khác lén lút ra tay trong bóng tối. Ai... chẳng lẽ người của Tỉnh Điền gia tộc đều như vậy sao? Mới vừa rồi cái thằng chó con Tỉnh Điền kia đã như vậy mà bây giờ lão chó già ngươi cũng thế." "Đạo Chân lão sư, hắn chính là Cổ Minh, ngài hãy giúp ta giết hắn đi!" Tỉnh Điền Đại Lang tức giận dậm chân, nếu không phải võ công của hắn không bằng Trần Thiên Minh thì bây giờ hắn đã xông lên liều mạng với Trần Thiên Minh rồi. Đạo Chân khoát tay nói: "Đại Lang, trước kia ta dạy ngươi thế nào? Khi đối địch với kẻ thù không thể tức giận mà phải giữ bình tĩnh. Tên người nước Z này muốn chọc giận chúng ta rồi thừa lúc chúng ta tâm thần đại loạn mà ra tay. Ngươi tuyệt đối đừng mắc mưu hắn." "Ha hả, hay cho lão chó già lợi hại, lát nữa ta xem ngươi có còn lợi hại như vậy không." Trần Thiên Minh cười nói. "Người trẻ tuổi, trên người ngươi có chút kỳ lạ. Mới vừa rồi ngươi sắp hấp hối nhưng bây giờ ngươi lại có thể vận nội lực. Ngươi chắc chắn có cách để đề cao nội lực của mình." Hai mắt Đạo Chân tỏa ra ánh sáng, như muốn dò xét tất cả mọi thứ trên người Trần Thiên Minh. "Vậy thế này đi. Ngươi đem đầu của ngươi cắt cho ta, ta sẽ nói cho ngươi biết." Trần Thiên Minh chuẩn bị ra tay. Hắn thấy không thể chọc giận đối phương thì chi bằng nhanh chóng ra tay. Bởi vì Lạt Kích Khí Hộ kích thích chân khí trong thời gian hạn chế. Hết thời gian đó mà hắn không tung ra thì nội lực sẽ biến mất. "Ta muốn giết ngươi!" Thân phận Đạo Chân ở Tỉnh Điền gia tộc luôn luôn cao quý, nhưng hôm nay lại bị Trần Thiên Minh chế nhạo như vậy. Hắn liền giơ tay lên, vận toàn bộ nội lực, nhất thời một cầu gió cường đại xuất hiện từ trong người hắn. Trần Thiên Minh chẳng để ý đến cầu gió đó. Hắn tung người lên, lao vào Đạo Chân. Nhưng khi hắn vọt tới, bên người Đạo Chân xuất hiện gió lốc do cầu gió sinh ra. Một lực cản vô cùng mạnh mẽ khiến hắn không thể tiến tới. Trần Thiên Minh lập tức đánh ra một chưởng. "Oanh!" một tiếng, chưởng này của Trần Thiên Minh đã dùng đến mười phần công lực. Đạo Chân và Trần Thiên Minh đều lùi lại một bước. Cầu gió đó cũng lập tức biến mất, xem ra nội lực của Trần Thiên Minh cũng ngang ngửa hắn. "Ha ha, đã lâu lắm rồi không được đánh một trận như vậy. Hôm nay nhất định có thể đánh thỏa thích!" Đạo Chân cười lớn một tiếng. Trong lòng Trần Thiên Minh cũng kinh ngạc không thôi. Hắn không ngờ lão già trước mặt lại lợi hại đến thế. Xem ra mình cũng phải liều mạng rồi. Thế nên hắn quát to một tiếng: "Đạo Chân, đấu lại một chưởng!" Nói xong Trần Thiên Minh liền xông lên. Nhất thời, Đạo Chân và Trần Thiên Minh sinh ra hai luồng gió lốc cường đại. Người ở phía ngoài nhìn một hồi cũng không biết ai là ai, bọn họ chỉ biết tuyệt đối không nên đến gần những luồng gió lốc kia. Nếu không sẽ rước họa sát thân. Mới vừa rồi có một Ninja của Tỉnh Điền gia tộc nhích tới gần bị gió lốc đánh trúng, kêu thảm một tiếng, sau đó bị bắn ra ngoài, không đứng dậy nổi, không biết sống chết ra sao, chỉ biết là hắn chắc chắn vô cùng hối hận khi nhích tới gần luồng gió lốc kia. Cũng bởi vì có gió lốc nên Ninja của Tỉnh Điền gia tộc vây quanh cũng không phát huy được tác dụng lớn. Bọn họ đều không dám nhích tới gần khu vực này. Đạo Chân càng đánh càng kinh hãi. Ban đầu hắn cho rằng mình đánh lén xong thì có thể thắng dễ dàng. Nhưng không ngờ đối phương bây giờ còn có thể đánh với mình như vậy, điều này khiến hắn cảm thấy mất mặt. Đặc biệt là Trần Thiên Minh dùng cách đối chiến này. Đối chiến như vậy thì những Ninja của Tỉnh Điền gia tộc cũng không thể giúp được mình. Vốn Đạo Chân cũng không muốn đánh như vậy với Trần Thiên Minh, nhưng Trần Thiên Minh vừa bắt đầu đã dùng cách đó, nếu mình không dùng cách tương tự để đối phó lại thì mình sẽ chịu thiệt. Thế nên hắn chỉ đành đối chiến với Trần Thiên Minh. Mẹ kiếp, người trẻ tuổi này còn nham hiểm hơn cả ta. Đạo Chân thầm mắng.