"Tại sao lại không thể chứ?" Trần Thiên Minh cười nói.
"Là sao? Ha ha!" Tá Đằng Dương Nhất cười lớn.
Trần Thiên Minh thầm nói với Liễu Sinh Lương Tử và đồng đội: "Lương Tử, các cô hiện giờ thế nào rồi?"
"Thiên Minh, vừa rồi tôi thấy bọn họ có gần hai trăm người, chúng ta mới một trăm, họ đông hơn nhiều!" Liễu Sinh Lương Tử lo lắng nói.
"Ai! Không còn cách nào khác, không biết đại sứ quán có cử người tới không, tôi đã báo tin cho họ rồi." Trần Thiên Minh nói nhỏ.
Hóa ra, Trần Thiên Minh đã yêu cầu viện binh như lần trước, đại sứ quán nước Z đã đồng ý cho mượn mười mấy người. Vì vậy, lần này Trần Thiên Minh đã sắp xếp ba mươi người của họ trà trộn vào, dù sao đến lúc đó có lừa gạt người ta, thì người khác cũng đâu biết đó là người của đại sứ quán nước Z!
Lúc này, chỉ thấy bên ngoài đột nhiên nổi lên một trận cuồng phong từ phía xa. Bốn hắc y nhân bay đến bên cạnh Tá Đằng Dương Nhất, cung kính nói: "Tứ đại Trưởng lão gia tộc Tá Đằng: Kim, Hỏa, Thủy, Thổ bái kiến tông chủ."
"Tốt! Các ngươi đến thật đúng lúc. Các ngươi giúp ta xử lý tên kia." Tá Đằng Dương Nhất gọi tứ đại Trưởng lão đến, cao hứng nói cho họ biết sẽ giao đấu với người kia, nhưng hắn quay lại thì không thấy Trần Thiên Minh đâu cả.
"A, Trần Thiên Minh kia đi đâu rồi? Sao lại không thấy người?"
Trần Thiên Minh vừa giết xong hai Ninja Tá Đằng liền kêu to: "Là ai gọi ông nội ta thế? Tá Đằng Dương Nhất, có phải ngươi đang gọi ông nội ta không?"
"Đối phó chính là tên người nước Z kia, các ngươi giúp ta giết hắn. Những người khác chúng ta đi đối phó. Đêm nay chúng ta đã tổn thất 800 người."
Tá Đằng Dương Nhất nói đến mức khiến mọi người muốn bật cười, đặc biệt là các Ninja Tá Đằng. Nếu không phải sợ tông chủ của mình một chưởng chụp chết, bọn họ thật sự muốn thoải mái cười phá lên. Người ta đã hỏi ngươi có phải đang gọi ông nội ta không, mà hắn còn nói dối, làm người sao có thể như vậy?
"Cái gì? Các ngươi đã tổn thất 800 người?" Trưởng lão Kim giật mình nói.
Tá Đằng Dương Nhất dùng 1.000 người để đối phó 300 người của gia tộc Liễu Sinh, nhưng đếm lại thì bên kia vẫn còn 100 người, trong khi gia tộc Tá Đằng chỉ còn 200 người. Sỉ nhục! Đây là sự sỉ nhục của gia tộc Tá Đằng! Trưởng lão Kim kêu to trong lòng.
Trần Thiên Minh liếc nhìn bốn lão giả, nghe Tá Đằng Dương Nhất gọi bọn họ là tứ đại Trưởng lão, xem ra gia tộc Tá Đằng đã giấu cao thủ đến cuối cùng, y hệt như gia tộc Tỉnh Điền. Không biết võ công của bọn họ có lợi hại hay không?
Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh tung một chưởng về bên phải, đánh ngã một Ninja Tá Đằng rồi mới nói với tứ đại Trưởng lão: "Mấy người các ngươi muốn đơn đả độc đấu hay cùng tiến lên đây? Dù sao người nước Z chúng ta đã nhìn quen cảnh các ngươi lấy đông hiếp ít rồi, bốn người các ngươi cùng tiến lên ta cũng không sợ."
"Hừ, chỉ bằng ngươi mà muốn bốn người chúng ta cùng tiến lên sao?" Trưởng lão Kim lạnh lùng nói. Trong gia tộc Tá Đằng, không ai có thể địch nổi một người trong số họ trong vòng 50 chiêu, vậy mà tên trẻ tuổi nước Z này cũng quá tự cao.
Tá Đằng Dương Nhất vừa thấy Trưởng lão Kim trúng kế của Trần Thiên Minh, hắn liền lớn tiếng kêu lên: "Trưởng lão Kim, ngươi đừng nên nghe Trần Thiên Minh! Võ công của hắn rất cao, chúng ta đều không phải là đối thủ của hắn, các ngươi hãy cùng tiến lên xử lý hắn đi!"
"Đúng vậy, các ngươi cứ cùng lên đi, dù sao các ngươi đông người như vậy, ta một mình bị đánh bại cũng sẽ không bị người ta chê cười. Ngược lại, tứ đại Trưởng lão các ngươi mà bị người khác chê cười thì ha ha, cái gì mà tứ đại Trưởng lão, đều là một đám chuyên môn lấy đông hiếp ít người!" Trần Thiên Minh cố ý cười nói.
"Cái gì, ngươi dám giễu cợt chúng ta? Ngươi tên là Trần Thiên Minh phải không? Ngươi chỉ biết cái gì gọi là tự cho là đúng thôi. Sư đệ Thổ, ngươi đi đối phó hắn." Trưởng lão Kim nhìn Trưởng lão Thổ nói.
Tá Đằng Dương Nhất hoảng hốt vội nói: "Trưởng lão Kim, các ngươi không nên khinh địch a! Võ công của hắn rất cao!"
"Tự ta có chừng mực, tông chủ ngươi không cần nhiều lời."
Tuy rằng tứ đại Trưởng lão phải nghe mệnh lệnh tông chủ, nhưng bối phận của bọn họ cao hơn Tá Đằng Dương Nhất, cho nên có ra lệnh cho họ thì họ cũng không nghe. Tá Đằng Dương Nhất hoàn toàn không đứng ở một bên nhìn, tay hắn đặt trong túi áo của mình, chuẩn bị cứu viện nếu có vấn đề gì.
"Đến đây đi, cái tên Trưởng lão Thổ không biết sống chết kia!" Trần Thiên Minh tự tin nói.
Chỉ có không ngừng kích khởi lửa giận của bọn họ mới có thể làm cho mình có lợi. Trưởng lão Thổ không hề tức giận, hắn duỗi thẳng hai tay, trong cơ thể dâng lên hai luồng chân khí, lăn lộn qua lại trên tay hắn. Bọn họ có nhiều kinh nghiệm sa trường, người tức giận không thể nào giết chết đối phương thì sẽ bị đối phương đánh trả. Bất quá, bọn họ đúng là không tức giận, nhưng họ lại sai lầm khi khinh địch.
Trần Thiên Minh cũng không nói nhiều. Đối mặt với cao thủ như Trưởng lão Thổ, hắn chỉ có thể giết chết hắn để tránh cho bọn họ đánh với Liễu Sinh Lương Tử và đồng đội sẽ gây ra thương tổn lớn hơn, đó mới là điều quan trọng nhất.
Bởi vậy, Trần Thiên Minh bắt đầu dùng 10 thành nội lực, không quản Trưởng lão Thổ võ công cao bao nhiêu. Nếu như mình dùng 10 thành nội lực mà không đánh chết được hắn, thì chính mình cũng không có cách nào giết được hắn. Bên cạnh hắn còn lại ba Trưởng lão đứng nhìn, chân khí trên người bọn họ lăn lộn, bộ dạng nhất định là đang tụ tập nội lực trên tay. Nếu Trưởng lão Thổ không địch lại, ba người bọn họ sẽ xuất thủ cứu viện.
Trưởng lão Kim này là một lão hồ ly, hóa ra hắn suy nghĩ để Trưởng lão Thổ tới thử nội lực của Trần Thiên Minh thế nào. Hừ, xem ra chính mình chỉ có 1 cơ hội, nếu một chiêu không thể giết chết hoặc đả thương Trưởng lão Thổ, có thể một lát sau sẽ không còn cơ hội nào nữa. Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh bay vút về phía Trưởng lão Thổ.
Chứng kiến Trần Thiên Minh bay về phía mình nhưng không ra chiêu, Trưởng lão Thổ cũng không thả lỏng cảnh giác. Vừa rồi Tá Đằng Dương Nhất luôn miệng nói Trần Thiên Minh trước mặt này võ công phi thường lợi hại, đó là không giả được. Cho nên hắn cũng dùng tới 10 thành nội lực, chuẩn bị xem xem người chỉ mới hai mươi mấy tuổi này võ công lợi hại đến cỡ nào.
Vì thế, Trần Thiên Minh vừa bay về phía hắn, hắn lập tức đẩy hai tay, hai luồng chân khí đánh thẳng về phía Trần Thiên Minh. Nhất thời, trước mặt hắn vang lên tiếng ầm ầm, thể hiện chân khí phi thường đáng sợ, giống như muốn nuốt chửng Trần Thiên Minh.
"Xem ra sư đệ Thổ võ công lại có tiến bộ." Trưởng lão Kim nhìn chằm chằm Trưởng lão Thổ và Trần Thiên Minh giao đấu, khi hắn chứng kiến Trưởng lão Thổ ra tay, trong lòng cảm thấy kiên định rất nhiều.
Mà tên Trần Thiên Minh vẫn không xuất thủ, chẳng lẽ hắn bị nội lực của sư đệ Thổ dọa sợ không dám xuất thủ? Trưởng lão Kim buồn bực.
Đúng lúc này, khi đang lao về phía Trưởng lão Thổ, Trần Thiên Minh đột nhiên xuất thủ. Hắn không phải không có chuẩn bị, mà là vừa rồi chân khí của hắn luôn ở trong cơ thể mình không đi ra. Thời điểm tới gần Trưởng lão Thổ, hắn một chưởng đánh tới. Luồng chân khí kia như một đám mây khổng lồ, bao trùm chân khí tấn công về phía Trưởng lão Thổ.
"Không tốt." Trưởng lão Kim rốt cục chứng kiến Trần Thiên Minh xuất thủ đáng sợ, nhưng đã quá muộn, Trần Thiên Minh đã ra tay.
Hiện tại, Trưởng lão Thổ bị tất cả chân khí của Trần Thiên Minh bao phủ.
"Ngươi thử xem sự lợi hại của ta đi!" Khóe miệng Trần Thiên Minh lộ ra nụ cười lạnh. Nội lực của Trưởng lão Thổ và Tỉnh Điền Đạo Thực không khác biệt là bao, hắn tin tưởng một kích này sẽ đánh Trưởng lão Thổ trọng thương.
"Bốp!" Nội lực của Trần Thiên Minh giống như búa tạ đánh thẳng vào lồng ngực Trưởng lão Thổ. Trưởng lão Thổ đột ngột bay văng ra ngoài. Trưởng lão Kim thấy Trưởng lão Thổ bay tới, hai tay tiếp lấy Trưởng lão Thổ. Trưởng lão Thổ phun ra một ngụm máu tươi, thoi thóp nhìn Trưởng lão Kim nói: "Kim sư huynh, đối thủ rất lợi hại, ta trúng kế hắn, bị hắn đánh thành trọng thương, ta không giúp được các ngươi."
Hóa ra, Trần Thiên Minh thấy Trưởng lão Thổ ra công kích, hắn mới lấy nhu chế cương, vừa dùng nội lực âm nhu ngăn chặn lại vừa dùng nội lực dương cương công kích, khiến chiêu này đánh Trưởng lão Thổ trọng thương. Nếu có thể trở về, hắn cũng là một phế nhân.
"Ai, sớm nghe ta nói, có phải là tốt biết bao a!" Tá Đằng Dương Nhất ở bên cạnh nhẹ nhàng than thở.
Trưởng lão Kim lạnh lùng nhìn Tá Đằng Dương Nhất vừa nói: "Tuy rằng ngươi là tông chủ, nhưng chuyện của chúng ta ngươi cũng quản không được, hy vọng ngươi về sau tại trước mặt chúng ta ít khoa tay múa chân."
Tá Đằng Dương Nhất mỗi lần bị Trưởng lão Kim nói, hắn đành phải ngượng ngùng không thèm nói lại. Bất quá, hắn ở trong lòng mắng thầm: "Hừ, đều là lũ lão già bất tử các ngươi khinh địch, bằng không bốn người các ngươi cùng tiến lên thì tên Trần Thiên Minh kia sớm đã bị các ngươi giết rồi." Bất quá, bây giờ hắn còn trông cậy vào Trưởng lão Kim và đồng đội đối phó Trần Thiên Minh, sắc mặt không dám có bất kỳ biểu tình không cung kính nào.
"Tông chủ, các ngươi đối phó những người khác đi, Trần Thiên Minh giao cho ba người chúng ta."
Trưởng lão Kim hiện tại đã tiếp thu giáo huấn, không coi nhẹ Trần Thiên Minh. Nhưng sinh tử của sư đệ Thổ chưa biết, đành phải trước tiên xử lý Trần Thiên Minh, hơn nữa là để báo thù cho hắn.
"Đến đây đi, dù sao ta đã quen cảnh người của các ngươi lấy đông hiếp ít rồi, ta không ngại đâu." Trần Thiên Minh cười nói. Vừa rồi hắn đã thử qua Trưởng lão Thổ, võ công ba người hiện tại cộng lại có thể sẽ khá phiền toái.
"Hợp lực phân phá!" Ba Trưởng lão Kim, Hỏa, Thủy đột nhiên lớn tiếng kêu lên. Bọn họ đột ngột bay lên trên Trần Thiên Minh, chia thành ba vị trí hình tam giác bao quanh hắn.
"Ta sợ ngươi chắc, trước thử xem sự lợi hại của ta."
Trần Thiên Minh chia tám luồng chân khí trong cơ thể thành ba luồng, công tới đối phó ba Trưởng lão Kim, Hỏa, Thủy. Lúc này, chân khí của Trưởng lão Kim bay về phía Trưởng lão Hỏa, chân khí của Trưởng lão Hỏa bay về phía Trưởng lão Thủy, mà chân khí của Trưởng lão Thủy lại bay về phía Trưởng lão Kim. Bọn họ hợp thành tam giác chân khí, luồng chân khí đó lưu động cực kỳ nhanh, lóe lên như bạch quang.
Trần Thiên Minh thấy trận thế như vậy, vội vàng phân biệt nội lực của mình công tới ba Trưởng lão. Nhưng kỳ lạ chính là ba luồng chân khí tấn công của mình đều bị chân khí cường đại của bọn họ cản lại, giống như nội lực của ba Trưởng lão Kim, Hỏa, Thủy phi thường lợi hại.
Đây là chuyện gì? Trần Thiên Minh tự hỏi trong lòng. Chuyện này không thể nào a? Vì sao nội lực của bọn họ mạnh như vậy, giống như so với Trưởng lão Thổ vừa rồi còn mạnh hơn gấp đôi. Bọn họ không phải sư huynh đệ sao? Sao nội lực lại kém đến mức lợi hại như vậy. Hiện tại nội lực của bọn họ thật giống như ba Trưởng lão Thổ cộng lại, mạnh mẽ đến thế.
"Ta cũng không tin bọn họ lợi hại như vậy." Trần Thiên Minh cũng không tin có tà! Hắn lại vận khởi nội lực toàn thân công tới ba Trưởng lão. Vừa rồi hắn thử qua Trưởng lão Thổ, cảm thấy nội lực ba Trưởng lão Thổ cộng lại hắn còn có thể ngăn cản một trận, tuy rằng không thắng được nhưng có thể vì Liễu Sinh Lương Tử và đồng đội kéo một chút thời gian. Nhưng thật không ngờ, hiện tại ba người bọn họ cộng lại thật giống như là nội lực chín Trưởng lão Thổ. Bọn họ mạnh như vậy sao?