Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 747: CHƯƠNG 747: CÙNG LẮM LÀ LIỀU MẠNG

"Nếu không có gì thì sao Ngô Thanh lại cười tôi như thế chứ?" Trần Thiên Minh không tin.

Thiên Minh nói tiếp:

"Hân Di, em có gương không? Cho anh mượn soi thử xem nào."

"Em... em không có!" Lý Hân Di vội vã đáp. Thật ra, trong túi người phụ nữ xinh đẹp nào cũng có một bộ đồ trang điểm, nhưng vết bẩn trên trán Thiên Minh là do chính cô gây ra nên nàng không dám cho hắn mượn gương.

Trần Thiên Minh bèn lục tung căn phòng. Vừa nãy Ngô Thanh cười hắn cứ như thể hắn là một thái giám thời Minh xuyên không đến tương lai, khiến hắn càng muốn xem trên mặt mình rốt cuộc có thứ gì.

"Góc tủ bên kia bóng loáng như gương, dùng thay gương cũng được." Thiên Minh nghĩ vậy bèn đi đến đó. Hắn cầm chiếc gương lên soi. Ôi trời ơi! Một vết thâm to tướng chễm chệ trên trán hắn! Chắc chắn là vết tích của chiếc bút chì Hân Di rồi.

"Lý Hân Di, em ra đây cho anh ngay!" Trần Thiên Minh tức giận quay mặt lại.

"Ơ, vừa nãy cô ấy còn ở đây mà. Bây giờ đi đâu rồi?"

Cũng chẳng còn cách nào khác, Trần Thiên Minh kiếm lấy cái khăn, lau mạnh lên vết thâm. Nhưng lau mãi chẳng có kết quả gì, thậm chí hắn còn cảm thấy hơi đau.

"Thiên Minh..." Hân Di từ ngoài cửa nói vào.

"Em có ý tốt, biến khuôn mặt anh thành ra thế này! Em phải bồi thường cho anh..." Trần Thiên Minh đang nghĩ điều kiện bồi thường. Nếu không sờ được vào bộ ngực kia thì cũng phải được "hô hấp nhân tạo" với nàng.

"Em lấy cho anh chậu nước đây. Rửa rồi sẽ sạch thôi." Lý Hân Di bưng một cái chậu nhỏ đến trước mặt Thiên Minh.

Trần Thiên Minh tức giận đáp lại:

"Anh cứ thế bỏ qua cho em được ư! Anh lau mãi nãy đến giờ có sạch được đâu!"

"Vậy điều kiện anh nói coi như là em rửa mặt cho anh vậy!" Lý Hân Di đỏ mặt đáp lại.

Thấy Lý Hân Di nói vậy, Trần Thiên Minh không thể làm gì khác hơn là ngồi nghiêm mặt trên ghế cho nàng ta xoa. Lý Hân Di lấy khăn tay nhúng một chút nước, lau lên mặt Trần Thiên Minh. Trần Thiên Minh chỉ cảm thấy một mùi cơ thể phụ nữ quyện với mùi nước hoa xộc lên.

Hắn đưa mắt nhìn đi chỗ khác, không khỏi nhìn vào phía trước của Lý Hân Di. Chà chà... Nàng đang ưỡn người lên để lau mặt cho hắn, bộ ngực cao vút không khỏi lộ ra một khe sâu mê hồn. Quả thật là mê người!

"Thiên Minh, em lau xong rồi. Vết kia không còn đâu!" Lý Hân Di nhìn Trần Thiên Minh, nói một cách vui vẻ.

"Tốt... Tốt!" Trần Thiên Minh đáp lại mà mắt vẫn không rời khỏi chỗ đó.

Lý Hân Di thấy Trần Thiên Minh được mình lau mặt xong rồi mà vẫn đang đờ ra, nhìn vào cái gì đấy, mới phát hiện ra hắn đang nhìn vào ngực mình. Nàng đỏ mặt, lấy tay che ngực, kêu lên:

"A!"

Trần Thiên Minh thấy mình bị phát hiện mới rời mắt ra, trở lại vẻ đạo mạo, đoan chính đáp lại:

"Cảm ơn em đã lau mặt cho anh!"

"Đồ lưu manh!" Lý Hân Di ngượng ngùng đáp lại.

"Hân Di, sao em lại trách anh! Ngực em ngay trước mặt anh, anh chỉ nhìn một chút thôi mà. Vả lại cũng đã nhìn thấy gì quan trọng đâu." Trần Thiên Minh cười dâm, đáp lại.

"Em còn dám nói, em đánh chết anh!" Lý Hân Di giơ nắm đấm về phía hắn.

"Ai da! Việc này là do em đó." Trần Thiên Minh đang nghĩ cách nào để có thể sờ soạng Hà Đào, nào ngờ nàng lại giơ tay ra phía hắn, hắn ngay lập tức nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn kia, trong bụng không khỏi có ý muốn ôm nàng, sau đó thì khó mà giữ được mình...

"Trần Thiên Minh! Anh đang làm gì thế?" Ngoài cửa là tiếng Hà Đào. Nàng có vẻ đang tức giận.

Trần Thiên Minh nghĩ thầm: "Phen này nàng giận thì buổi tối mình cũng khổ rồi!"

Hà Đào thấy cửa không khóa, định tìm Trần Thiên Minh nói chuyện phiếm. Nhưng nàng nhìn qua khe cửa lại thấy cảnh Thiên Minh và Hân Di đang thân mật với nhau nên rất tức giận.

Trần Thiên Minh vội chạy ra chỗ Hà Đào, nhỏ giọng phân giải:

"Hà Đào, mọi việc không phải như vậy đâu. Chỉ là hiểu nhầm thôi."

"Hiểu nhầm ư?" Xong nàng lại giơ tay lên dọa Trần Thiên Minh.

"Đúng đó, đúng đó. Chỉ là hiểu nhầm thôi... Nàng đừng đánh anh..." Trần Thiên Minh vội giải thích.

Hà Đào giận dữ:

"Anh không chọc giận tôi thì tôi đánh anh làm gì? Bây giờ mà anh còn dám tán tỉnh Hân Di ư?!"

"Tôi đã bảo chỉ là hiểu lầm mà. Tôi đâu có tán tỉnh Hân Di..."

"Hừ, Trần Thiên Minh, anh về bê máy tính của anh đến phòng tôi!" Hà Đào nghiêm mặt ra lệnh.

Trần Thiên Minh không hiểu ý của nàng bèn hỏi lại: "Sao tự nhiên đem máy tính của tôi đến chỗ cô làm gì? Cô không có máy tính sao?"

"Bây giờ tôi đang rảnh, tối nay tôi không thấy máy tính là anh biết tay tôi đó!" Hà Đào giận dữ bước ra ngoài.

Trần Thiên Minh thấy vậy cũng sợ suýt ngã lăn ra đất!

Phùng Vân làm ở quán từ 8 giờ tối đến 2 giờ sáng. Giờ nàng được nghỉ, muốn ra ngoài ăn một chút. Nàng cũng đang muốn bảo Tiểu Lan xin nghỉ hộ mình 2 ngày để về quê có việc.

Phùng Vân đang trên đường đến quán ăn, đi ngang qua một khu mua sắm. Nàng cũng nghĩ đến việc shopping, mua một vài thứ đồ mình thích. Tiểu Ngũ nghe lệnh của Thiên Minh đi theo Phùng Vân nên đang ngồi gần đó. Tiểu Ngũ cũng không muốn mình bị phát hiện nên giả vờ cầm tờ báo lên che trước mặt, bên cạnh là lon nước ngọt đang uống dở.

"Ồ, thật là trùng hợp! Chúng ta lại gặp nhau rồi!" Đại Mã dẫn theo hai gã đàn em chắn trước mặt Phùng Vân.

"Anh Mã, anh lại tìm tôi làm gì?" Phùng Vân thấy Đại Mã, trong lòng không khỏi lo lắng. Nhưng nàng nhớ, lần trước Trần Thiên Minh ra tay giúp nàng rồi thì mới bớt sợ một chút.

"Tiểu Vân, cô vẫn còn thiếu nợ tôi. Dù lần này cô có mời được ông chủ ra mặt, nhưng đã nợ thì phải trả. Đây là đạo lý hiển nhiên, đúng không?" Đại Mã nói.

Phùng Vân giật mình đáp lại:

"Lần trước chẳng phải có mấy người đã trả hộ tôi rồi sao? Bây giờ anh còn đòi tôi làm gì?" Rốt cuộc là dù lần trước, Phùng Vân không nhận bọn Trần Thiên Minh, nhưng dù sao thì bọn Thiên Minh cũng đồng ý trả tiền hộ nàng rồi. Việc này là sao nhỉ?

"Mẹ nhà mày chứ! Tao lấy được tiền rồi thì tao tìm mày làm gì?"

Đại Mã lạnh lùng nói tiếp:

"Bọn mày trước nay chỉ ỷ vào chút bản lĩnh mà khi dễ người khác. Nhưng lần này mà không đòi tiền mày thì tao cũng không sống yên ổn được! Cùng lắm là tao liều cái mạng này!"

Đại Mã lại phất tay một cái. Hai gã đàn em hắn liền chạy ra xung quanh Phùng Vân, một trước, một sau.

"Các anh muốn làm gì?" Phùng Vân kêu lên.

"Không làm gì cả. Chỉ là nói rõ ràng với cô thôi!"

Đại Mã nói xong bèn cùng đàn em đi đến một con ngõ nhỏ gần đó. Chỗ đó có vẻ vắng người qua lại.

Phùng Vân trừng mắt quát lớn:

"Đại Mã! Anh mà dám động đến tôi, tôi sẽ không tha cho anh!"

Dù sao thì Phùng Vân cũng biết: mình không đối phó được với lũ người này. Cùng lắm chỉ có thể chạy mà thôi.

"Ha ha! Tốt. Mày có bản lĩnh thì cứ tìm đến tao. Nhưng bây giờ tao sẽ chơi với mày trước!"

Đại Mã nhìn Phùng Vân mà nuốt nước bọt, lộ vẻ dâm tà.

"Các anh... các anh muốn làm gì?!" Phùng Vân bắt đầu sợ hãi.

Chúng nhìn mình chằm chằm như vậy chắc chắn không có ý tốt rồi.

Đại Mã lại cười một cách dâm đãng:

"Bọn tao đương nhiên muốn lấy một chút lãi trước. Mày nợ tao 5 vạn, lãi 10 vạn. Vậy trừ khi có ai giết tao, bằng không tao sẽ tìm mày 10 lần. Mày xinh đẹp như thế mà tao không làm gì mày thì tao có còn là đàn ông không!"

"Cứu tôi với!!! CỨU TÔI VỚI!!!" Phùng Vân kêu lớn.

"Mày cứ gọi đi. Gọi khản tiếng cũng không có ai đâu. Dám thiếu tiền tao à!"

Đại Mã nhìn Phùng Vân mà cũng không kiềm được mình. Hắn đưa tay ra bóp ngực Phùng Vân.

"Đại Mã! Mẹ nhà mày chứ! Tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu!" Phùng Vân lại kêu to.

"Anh em, kiếm chút xuân dược cho nàng xem nàng còn kêu nữa không!" Nói xong, Đại Mã lại sờ ngực Phùng Vân.

Từ phía sau Đại Mã lại vang lên một giọng nói:

"Dừng tay."

Đại Mã quay đầu lại, cười nói:

"Vị tiểu thư xinh đẹp kia có muốn vào với bọn tao không? Nhất định mày sẽ được sung sướng đó."

Hắn cứ tưởng phía sau mình là anh hùng nào, hóa ra là một mỹ nữ. Mỹ nữ này xinh đẹp còn hơn cả Phùng Vân, làm hắn chảy cả nước dãi.

"Ông chủ... Thúy tỷ, chị..." Phùng Vân muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói gì.

Phương Thúy Ngọc thấy Phùng Vân thì nhíu mày:

"Tiểu Vân, là em à. Mấy tên kia, bọn mày là ai? Không thả nàng ta ra thì đừng trách tao không khách khí."

Đại Mã cười, nói:

"Mỹ nữ của tao lợi hại vậy sao? Một mình đấu ba nam nhân. Bất quá, bọn tao cũng không phải là kém đâu. Chơi trò bốn người thì đảm bảo đến tối mày cũng chưa ra khỏi giường được..."

"Mẹ. Đúng là muốn tìm cái chết!"

Phương Thúy Ngọc tức giận xông vào, đẩy hai gã đàn em ra, kéo tay Phùng Vân ra khỏi chỗ nguy hiểm.

"Thúy tỷ, chúng ta đi mau!" Phùng Vân sợ hãi cảnh báo.

Nàng đã biết rõ bọn Đại Mã này lợi hại đến mức nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!