Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 758: CHƯƠNG 758: MẶT TÁI XANH

Mao khoa trưởng vừa cười vừa nói: "Hân Di, em đừng khóc, lát nữa anh sẽ khiến em sung sướng đến phát điên." Nói xong, Mao khoa trưởng liền lấy từ trong ví ra một viên Viagra ném vào miệng. Tiếp đó, hắn đi đến phía Lý Hân Di, hiện tại hắn muốn thưởng thức bông hồng có gai này. Lý Hân Di càng từ chối lại càng khơi gợi ham muốn chinh phục của hắn.

"RẦM!!!" Bỗng có âm thanh vang lên từ phía bên ngoài.

"Ngươi là ai?" Bên ngoài, Phó cục trưởng Ngưu lớn tiếng hỏi. Vừa rồi hình như là tiếng cái gì đó bị đánh ngã xuống đất, có khả năng bên ngoài đã xảy ra đánh nhau.

Vốn đang muốn sờ Lý Hân Di, nhưng nghe thấy bên ngoài có động tĩnh lạ, hắn lập tức ngừng tay rồi quay đầu lại, ai ngờ lại thấy một thanh niên đang lao như bay tới.

"Ngươi là ai? Ngươi cút ra ngoài cho ta!" Dạo này Mao khoa trưởng thường xuyên qua lại với một số cán bộ trung tầng có quyền lực trong thành phố nên hắn đối với Trần Thiên Minh cũng không khách khí.

Người thanh niên kia không thèm để ý đến tiếng quát của Mao khoa trưởng, đẩy hắn qua một bên rồi vọt tới bên cạnh Lý Hân Di. Hắn tỉ mỉ quan sát thì thấy quần áo của Lý Hân Di vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị xâm phạm thì hắn cũng yên lòng. Hắn lớn tiếng kêu lên: "Hân Di, cô có sao không?"

Lý Hân Di uống phải loại rượu trắng đặc biệt của bọn họ đã bất tỉnh, làm sao nghe thấy tiếng hắn.

"Ngươi là ai? Mau đi ra ngoài nếu không ta sẽ gọi bảo vệ!" Mao khoa trưởng đã gọi điện thoại bảo ông chủ nhà hàng mang theo bảo vệ tới. Cũng may chính mình chưa kịp cởi quần áo, nếu không thì thật mất mặt – Mao khoa trưởng thầm nghĩ.

Thanh niên kia quay đầu lại trừng mắt rồi không thèm để ý đến Mao khoa trưởng. Hắn đặt tay lên tay Lý Hân Di rồi truyền một ít nội lực vào. Đối với việc giải rượu thì hắn đã quá thành thạo rồi.

Một lát sau, Lý Hân Di mới chậm rãi mở mắt ra. Nàng chỉ kịp nhìn thanh niên trước mặt rồi nói: "Thiên Minh, ngươi mau cứu ta." Nói xong, có thể do say rượu quá nặng nên nàng lại nhắm mắt lại.

Hóa ra, thanh niên xông tới này chính là Trần Thiên Minh. Sau khi tan việc thì hắn nhận được điện thoại của bọn Lâm Quốc rủ tới quán ăn này, vì vậy hắn liền qua đây cùng anh em uống rượu. Lúc Trần Thiên Minh tới nhà hàng, vào phòng của bọn Lâm Quốc thì vừa hay thấy Lý Hân Di đi vào gian phòng sát vách với Mao khoa trưởng.

Lúc đầu Trần Thiên Minh cho rằng Lý Hân Di đi ăn cơm cùng bạn bè, nhưng lúc hắn đang nghe điện thoại thì thấy cửa phòng Lý Hân Di bước ra một người đàn ông cao lớn, người này chính là Phó cục trưởng Ngưu. Phó cục trưởng Ngưu nhỏ giọng nói với người phục vụ rằng lát nữa không cần phải vào, bên trong không có vấn đề gì. Sau khi nói xong, Phó cục trưởng Ngưu lại còn lén lút khóa chốt cửa lại.

Chính vì động tác cùng biểu hiện dâm đãng của Phó cục trưởng Ngưu mà Trần Thiên Minh sinh lòng nghi ngờ. Vì vậy, sau khi trở lại phòng mình, Thiên Minh liền áp tai vào tường, dùng nội lực nghe lén một chút. Một lát sau thì phát hiện có vấn đề. Hai người đàn ông không ngừng mời rượu Lý Hân Di, sau đó lúc cô đi toilet lại nghe thấy bọn chúng chia nhau xem ai sẽ ra tay trước. Trần Thiên Minh nghe bọn chúng nói chuyện dâm đãng thì lập tức muốn sang cắt cái đó của bọn chúng.

Nhưng Trần Thiên Minh nghĩ lại thì bản thân vẫn chưa có bằng chứng, bởi vậy hắn vẫn tiếp tục nghe lén cho đến khi bọn chúng bắt đầu hành động. Trần Thiên Minh liền lao tới cửa phòng của Mao khoa trưởng nhưng phát hiện cánh cửa đã khóa bên trong.

Hắn gọi nhân viên phục vụ tới nhưng người phục vụ nhất định không chịu mở cửa vì vị khách ở bên trong đang thương lượng sự tình và hắn không thể mở ra vì chỉ có ông chủ mới có chìa khóa, muốn mở cửa thì phải đợi ông chủ tới. Trần Thiên Minh nghe thấy phải đợi ông chủ qua mới mở được thì hắn gấp đến mức một chưởng đánh bay cánh cửa phòng.

Cánh cửa phòng bình thường không thể chống lại nội lực của Trần Thiên Minh. Phó cục trưởng Ngưu đang ngồi trên ghế, vừa xem TV vừa chờ đến lượt mình thì cánh cửa vang lên "RẦM!!" một tiếng, cửa mở ra và phía sau còn có vài người nhân viên phục vụ.

Người phục vụ thấy Trần Thiên Minh phá cửa liền hô to đòi bồi thường. Trần Thiên Minh lòng nóng như lửa đốt, mặc kệ hắn cùng đám Lâm Quốc tranh cãi, rồi lao thẳng vào trong phòng. Thấy Lý Hân Di không bị làm sao thì hắn mới yên lòng.

Trần Thiên Minh một tay ôm lấy Lý Hân Di đưa ra ngoài. Hắn cũng biết Lý Hân Di không bị xâm phạm nên cũng chẳng buồn động đến Mao khoa trưởng và Phó cục trưởng Ngưu.

"Ngươi đứng lại đó cho ta! Ngươi ôm bạn của ta làm gì? Ai đó mau bắt tên này lại." Mao khoa trưởng há miệng kêu lên. Nhìn thấy con mồi đã nằm trong tay mà còn để vuột mất, sao hắn có thể không nóng nảy được? Ông chủ quán không phải nói sẽ lập tức dẫn bảo vệ đến sao? Sao vẫn chưa thấy đâu?

"Trưởng phòng Mao, ngươi đừng chọc ta, nếu không chỉ riêng cái ý định của ngươi và Phó cục trưởng Ngưu đối với Lý Hân Di thôi là ta sẽ không bỏ qua đâu." Trần Thiên Minh lạnh lùng nói.

"Ngươi đừng nói lung tung, Lý Hân Di mời chúng ta uống rượu nhưng do tửu lượng kém nên ngất đi, chúng ta chỉ đưa nàng vào đây nghỉ ngơi một chút. Ta cho ngươi biết chúng ta cũng là người có danh tiếng và chức quyền, không thể để cho một người không rõ thân phận như ngươi ôm cô ấy đi." Mao khoa trưởng cố ý nhấn mạnh từ "có danh tiếng" để cảnh cáo Trần Thiên Minh rằng bản thân mình tuy thế nhưng có lai lịch lớn như vậy, mà Trần Thiên Minh dám trêu chọc mình thì hắn sẽ thảm.

Trần Thiên Minh chẳng buồn đôi co với Mao khoa trưởng, hắn ôm Lý Hân Di đi ra phía ngoài thì phát hiện trong phòng ngoài Lâm Quốc còn có mấy người bảo vệ cầm gậy. Phòng rất rộng nên dù có đến tám mười người cũng không cảm thấy chật chội.

"Hân Di, cô thế nào?" Phó cục trưởng Ngưu thấy Trần Thiên Minh ôm Lý Hân Di liền lo lắng nói: "Ngươi là ai? Ngươi ôm bạn của chúng ta làm gì? Bảo vệ mau gọi điện báo cảnh sát xem tên lưu manh kia có bản lĩnh gì?"

"Mau bắt hắn lại!" Mao khoa trưởng cũng phát hiện bên ngoài có ông chủ và mấy tên bảo vệ nên dũng khí cũng tăng thêm. "Ông chủ, ngươi ở đây mà bảo vệ cũng không làm được việc, tùy tiện để người xấu đến đây à?" Mao khoa trưởng trừng mắt nhìn Phó cục trưởng Ngưu, tên chết tiệt này đóng cửa tùy tiện, để kẻ khác có thể xông vào.

"Trưởng phòng Mao, bọn họ đập hư cửa rồi xông tới." Phó cục trưởng Ngưu cũng nhìn ra Mao khoa trưởng đang trách mình nên hắn vội giải thích với Trưởng phòng Mao.

"Trời ơi, thế giới này còn có công lý không chứ! Ông chủ, ngươi mau trói hắn đến đồn cảnh sát và thêm cho hắn tội hủy hoại tài sản nhà hàng đi!" Mao khoa trưởng mắt sáng rỡ, hắn đang nghĩ xem nên thêm tội gì để Trần Thiên Minh bị bắt lại, xem ra bây giờ lại có cơ hội tốt.

Trần Thiên Minh nhìn cái ghế trước mặt thấy chiếc túi xách nhỏ của Lý Hân Di ở trên đó, vì vậy hắn nói với Lâm Quốc: "A Quốc, cậu cầm chiếc túi đó theo đi, đó là của Thư ký Lý." Nói xong hắn muốn đi ra ngoài, cái tên Trưởng phòng Mao và Phó cục trưởng Ngưu kia, ta sẽ cho các ngươi biết tay. Trần Thiên Minh trong lòng thầm nghĩ.

"Các ngươi không nên đi!" Ông chủ thấy Trần Thiên Minh và bọn họ còn muốn chạy lập tức kêu lên. Hắn biết Mao khoa trưởng tại thành phố M là người có quyền thế lớn, nếu như mình đắc tội thì quán này cũng gặp rắc rối. Hắn thấy bên phía Trần Thiên Minh chỉ có bốn người trong khi bên mình có tới sáu tên bảo vệ mang gậy, hẳn là đang chiếm ưu thế.

"Ta vì sao không thể đi? Đây là bạn gái của ta bị Trưởng phòng Mao cùng Phó cục trưởng Ngưu muốn chuốc rượu say mèm rồi làm chuyện thất đức. Ngươi là ông chủ quán ăn này sao? Ta muốn hỏi ngươi là hiện tại ta nên để nàng lại để Trưởng phòng Mao cùng Phó cục trưởng Ngưu hưởng dụng hay mang về nhà?" Trần Thiên Minh trừng mắt nhìn ông chủ quán ăn rồi nói.

"Cái này, cái này..." Tên ông chủ ấp úng không nói nên lời.

"Nếu như ngươi cho rằng ta có thể đi vậy ngươi mau bảo họ tránh ra cho ta. Nếu như không thể đi vậy ngươi thì nói rõ ràng là ngươi dẫn người mạnh hơn đến đòi giữ cô ấy lại, đến lúc đó ta tố cáo Trưởng phòng Mao và bọn họ thì tiện thể tố cáo cả các ngươi theo, không biết ngươi muốn bị phán bao nhiêu năm tù?" Trần Thiên Minh nghiến răng nói. Bởi vì nhà hàng bên này là vô tội, bọn họ không biết rõ sự tình đối với Mao khoa trưởng cho nên Trần Thiên Minh cũng không muốn đánh nhau với bọn họ.

"Ngươi bảo rằng ta nói bậy thế nhưng người của Thị ủy chúng ta giống với những tên lưu manh các ngươi sao?" Mao khoa trưởng lớn tiếng nói. "Ta vừa mới nói rằng Lý Hân Di mời chúng ta uống rượu, nàng uống say thì chúng ta đỡ nàng vào phòng ngủ, vừa mới vào thì hắn đã xông đến." Mao khoa trưởng thấy bản thân thật may mắn vì chưa làm gì Lý Hân Di, nếu không thì chẳng biết giải thích thế nào.

Nhưng bây giờ Trần Thiên Minh và bọn họ lại không có bằng chứng gì, mình nhất định không bỏ qua cho bọn họ. Nghĩ tới đây hắn lập tức lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc.

"Thế nào? Trưởng phòng Mao, ngươi còn muốn giữ bạn gái ta ở lại để giúp ngươi khoái lạc à?"

"Ý của ta là ngươi đừng hiểu lầm." Mao khoa trưởng nói.

"Tốt lắm, bây giờ chúng ta có thể đi rồi!" Trần Thiên Minh ôm Lý Hân Di muốn đi.

"Đợi một chút!" Mao khoa trưởng lớn tiếng nói. Hắn không muốn Trần Thiên Minh đi nhanh như vậy vì người hắn gọi đã đến chưa?

Trần Thiên Minh nói: "Trưởng phòng Mao, ngươi còn chuyện gì để nói sao?"

"Ngươi đạp hỏng cửa phòng mà không định bồi thường sao?" Mao khoa trưởng liều mạng nháy mắt với ông chủ nhà hàng.

Ông chủ làm sao không hiểu được ý của Trưởng phòng Mao, hắn vội vàng nói: "Các ngươi có vài người không nên đi, cho nên tất cả phải ở lại giải quyết sự việc này."

"Ông chủ, như vậy đi, cái cửa này bao nhiêu tiền thì ngươi cứ nói ra để ta bồi thường." Trần Thiên Minh nói.

"Cái, cái này..." Ông chủ thấy cánh cửa cũng không có hỏng mà chỉ là cái then cửa bị hỏng, nếu khiến Trần Thiên Minh bồi thường cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền. Hắn sợ Trần Thiên Minh đưa ra 10 đồng rồi nghênh ngang rời đi thì tên Trưởng phòng Mao sẽ tìm mình gây rắc rối.

"Ông chủ, cái cửa này cũng chỉ hỏng cái then mà thôi, chỉ tốn có 10 đồng." Lâm Quốc nhìn ra sắc mặt của ông chủ, hắn đưa 10 đồng cho ông chủ rồi nghiêm mặt nói một cách dữ tợn: "Ông chủ à, có một số việc các ngươi đừng làm quá, nếu không các người sẽ gặp rắc rối lớn đấy!"

Ông chủ nghe xong lời Lâm Quốc thì mặt tái xanh. Nghe bọn họ nói vậy cũng có nghĩa là họ không sợ Trưởng phòng Mao và mấy tên bảo vệ. Mình vừa mới mở cửa làm ăn, bên nào cũng không đắc tội nổi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!