Sau khi đến phòng thẩm vấn ở đồn cảnh sát, đám Trần Thiên Minh thấy những cảnh sát ở đó, vẻ mặt dữ tợn, như muốn ăn tươi nuốt sống Trần Thiên Minh.
“Còng hết những người này lại!” Một viên cảnh sát mặt đen sạm, có vẻ là cấp trên, nói với những cảnh sát phía sau. Sau đó hắn quay sang nói với nhóm cảnh sát đã áp giải Trần Thiên Minh về đồn: “Các đồng chí đã vất vả rồi, mọi người đi nghỉ đi! Việc còn lại để chúng tôi xử lý được rồi.”
Những cảnh sát đó gật đầu rồi đi ra ngoài.
Trần Thiên Minh nói: “Tại sao phải còng chúng tôi lại? Chúng tôi là người bị hại mà! Còn nhóm người của Khoa trưởng Mao đã đi đâu rồi? Các người sao không bắt bọn họ lại?” Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh nói vậy thì định ra tay, nhưng Trần Thiên Minh đã dùng ánh mắt ngăn lại.
Viên cảnh sát mặt đen sạm lạnh giọng nói: “Chúng ta tất nhiên có lý do để bắt các người. Công khai phá cửa khách sạn của người ta, lại còn đánh bị thương bảo vệ, ngay cả lãnh đạo thành phố cũng dám đánh. Các người còn biết luật pháp là gì sao? Hành vi của các người đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng, nhất định phải bị trừng phạt nghiêm khắc.”
“Nói như vậy những cảnh sát các người không phải là người của đồn cảnh sát này? Các người muốn bắt chúng tôi lại để lấy được những chứng cứ kia đúng không?” Trần Thiên Minh đột nhiên hỏi.
“Làm sao mày biết?” Một cảnh sát kinh ngạc hỏi.
“Mẹ kiếp! Mày không nói thì cũng đâu có ai nói mày câm.” Viên cảnh sát mặt đen sạm thấy đám cấp dưới lỡ lời, tức giận trừng mắt mắng. “Mày không nên nói bậy. Hành vi của mày đã cấu thành tội phạm, lần này mày chết chắc.”
“Việc cưỡng hiếp người khác không phải là tội phạm à? Nếu vô lý thì tại sao anh không đưa vợ anh tới cho Khoa trưởng Mao cưỡng hiếp một chút. À, tôi quên mất, vợ anh xấu xí quá nên Khoa trưởng người ta không thèm nhìn tới chứ gì.” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.
Tên cảnh sát vừa nói lúc nãy lại nói: “Bà mẹ nó! Vợ mày mới xấu xí. Vợ của đội trưởng bọn tao đẹp không biết bao nhiêu mà kể, mày thì biết cái gì.”
Trần Thiên Minh ngạc nhiên nói: “À. Hèn gì mà Khoa trưởng Mao lại tốt với đội trưởng của các người như vậy. Thì ra là đội trưởng của các người đưa vợ của mình cho Khoa trưởng dùng, thật sự là lợi hại, nịnh hót đến mức mà cả vợ cũng tặng được thì thật đáng sợ.”
“Mày được lắm. Tao xem lát nữa mày có còn cứng miệng được nữa không?” Viên cảnh sát mặt đen sạm nghe Trần Thiên Minh nói xong, tức giận muốn xông tới. Nhưng hắn nhớ tới lời của Khoa trưởng vừa mới nói, có lẽ trước tiên phải còng Trần Thiên Minh lại thì mới an toàn được. Nếu không phải sợ xảy ra tai nạn chết người thì hắn thật muốn rút súng ra bắn chết luôn cho rồi.
Viên cảnh sát mặt đen sạm này tên là Tần Đào, là đội trưởng đội cảnh sát hình sự. Trước kia hắn vốn là lưu manh, sau này được Khoa trưởng Mao cất nhắc. Chính vì vậy hắn mới xem Khoa trưởng Mao như tổ tiên. Cho nên lúc Khoa trưởng Mao gọi điện thoại cho hắn thì hắn lập tức mang theo những cảnh sát chạy tới.
“Này đội trưởng, tôi nói cho anh biết, nếu anh không đưa ra được chứng cứ phạm tội hay không nói rõ tôi phạm tội gì thì anh cứ ngồi đó. Luật sư của tôi mà chưa đến thì anh không có quyền còng tay tôi đâu.” Trần Thiên Minh cau mặt nói. Kỳ thực Trần Thiên Minh không hề gọi luật sư, chẳng qua chỉ muốn hù dọa đám cảnh sát này một chút. Hắn biết, nếu mình nói như vậy, đám cảnh sát này sẽ phải cố gắng tìm cách xoay sở.
“Mày gọi luật sư?” Tần Đào có chút sốt ruột, cảnh sát sợ nhất là luật sư, đặc biệt là lúc này bọn họ đang làm việc trái kỷ luật. Giống như hiện tại, vốn là việc này do đồn cảnh sát phụ trách, mình lại qua đây tiếp nhận thì là trái kỷ luật. Nếu để người này gọi luật sư đến tố cáo bọn họ, còn có cả đồn cảnh sát nữa thì bọn họ chết chắc. Mà bọn này không phải nói Khoa trưởng muốn cưỡng hiếp bạn gái hắn sao? Bây giờ những ông lớn kia đã đi đâu, xem ra chính mình phải mạnh mẽ ép thằng kia ký tên vào bản khẩu cung mới được.
“Đúng, anh không phải nói là tôi đánh lãnh đạo thành phố sao? Vậy thì tôi muốn xem các người vì sao lại mặc kệ cái vụ lãnh đạo thành phố muốn cưỡng hiếp con gái nhà lành. Tính ra thì luật sư của tôi chỉ cần đưa ra chứng cứ tố cáo những ông lớn kia thì các anh cũng phải bị lôi theo chứ nhỉ?” Trần Thiên Minh nghiêm mặt nói. Xem ra một lát nữa sẽ có kịch hay để xem. Không biết bố vợ đã biết chuyện chưa nhỉ? Lạy trời cho Hà Đào đừng biết chuyện này. Nếu không kiểu gì mình cũng phải quỳ vỏ mít.
Trần Thiên Minh biết, nếu Hà Liên biết thì Hà Đào nhất định biết. Nếu Hà Đào biết mình vì Lý Hân Di làm nhiều việc như vậy thì mình không bị đánh chết thì cũng bị lột da. Bởi vậy, Trần Thiên Minh không muốn để Hà Liên biết chuyện này.
Tần Đào nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, vội vàng kêu to: “Bọn mày tiến lên bắt mấy thằng này lại. Để chúng nó nói bậy nói bạ như vậy à?” Cho dù Trần Thiên Minh và đồng bọn không ký tên thì cũng phải đem những chứng cứ kia hủy đi. Tần Đào biết mình là do Khoa trưởng Mao cất nhắc, nếu thằng cha đó rớt đài thì mình cũng phải thân bại danh liệt.
Nghe đội trưởng nói như vậy, tên cảnh sát nãy giờ chỉ chực nịnh hót liền nhào lên, sử dụng chiêu cầm nã thủ muốn bắt một người trong nhóm Trần Thiên Minh.
“Mấy chú cứ chơi đùa một chút đi. Đừng giết chết là được.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa đi đến chỗ Lý Hân Di, ôm cô lên đi sang chỗ khác ngồi xuống.
Hai người bên cạnh cũng đã luyện qua Hỗn Nguyên Công cho nên đối với những cảnh sát nhào tới chỉ nhếch mép cười nhạt. Chỉ chốc lát, cả đám cảnh sát bị đánh ngã sấp mặt, răng môi lẫn lộn. Đặc biệt là Tần Đào, hắn bị một người dùng chân đạp cho mấy cái vào mặt. Phỏng chừng sau vụ này mặt hắn sẽ còn đen hơn nữa.
Lâm Quốc đi tới trước mặt Tần Đào nói: “Mẹ kiếp, đám cảnh sát chúng mày có kiểu thẩm vấn như vậy sao? Chưa lấy lời khai đã còng tay người ta. Hơn nữa chúng tao còn là người bị hại. Nếu không phải đại ca dặn trước thì tao thực sự muốn đạp chết mẹ mày cho rồi.” Lâm Quốc đạp một cái vào bụng Tần Đào, khiến tên kia đau đến mức kêu cha gọi mẹ.
“Chúng mày được lắm, lại còn dám đánh cảnh sát. Có ai không? Cứu mạng, có người đánh cảnh sát!!” Tần Đào có chút hối hận lúc nãy tại sao không rút súng ra mà bắt Trần Thiên Minh và đồng bọn luôn thì mình đâu có bị đánh. Mình đường đường là một đội trưởng đội cảnh sát hình sự, bình thường thì chỉ có đánh người ta chứ bao giờ bị người ta đánh nhục nhã như thế này.
“Đồng chí đội trưởng cứ kêu to lên, tốt nhất là kêu hết cả cái đồn cảnh sát này vào đây. Tôi muốn xem xem lãnh đạo muốn cưỡng hiếp dân nữ không bị gì thì thôi, lại còn bắt người bị hại lại thì pháp luật xử lý thế nào?” Trần Thiên Minh mỉm cười, hắn muốn xem thử tên đội trưởng này, còn có thằng cha Khoa trưởng kia nữa, xem bọn họ có dám gióng trống khua chiêng mà kêu người đến hay không.
Trần Thiên Minh nhẹ nhàng nhìn Lý Hân Di. Xem ra cô rất say, ồn ào như thế mà vẫn không tỉnh lại. “Haizzz, may mà hôm nay em gặp phải anh chứ nếu không cô bé ngốc như em đã bị hai tên khốn kiếp kia…” Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh càng tức giận.
Lúc này đám cảnh sát ở ngoài phòng thẩm vấn nghe thấy tiếng Tần Đào kêu cứu liền lập tức móc súng xông vào.
“Ha ha, lần này tới lượt em rồi đại ca.” Lâm Quốc vui vẻ nói. Vừa rồi hai người anh em kia đã ra tay, bây giờ đám cảnh sát cầm súng mà vào thì tất nhiên là phải tới lượt hắn. Đại ca hiện đang ôm mỹ nữ thì sao mà thèm động tay.
“Tất cả giơ tay lên nếu không tôi nổ súng.” Sở trưởng thấy Tần Đào và đồng bọn bị người ta đánh như vậy khiến ông ta tức giận. Tất cả mọi người là cảnh sát nhân dân, làm sao có thể bị người ta bắt nạt như vậy được.
“Các người không nói lý thì tôi cũng không cần cùng các người phân rõ phải trái. A Quốc tước súng của bọn họ.” Trần Thiên Minh thản nhiên nói. Những cảnh sát này tuy rằng cầm súng, nhưng Lâm Quốc vẫn có thể đối phó.
“Đùng!” Sở trưởng Nghiêm thấy Lâm Quốc muốn ra tay thì hắn bóp cò súng. Đối với việc đánh cảnh sát, nếu làm to chuyện ra thì hoàn toàn có thể gán cho Trần Thiên Minh và đồng bọn tội danh khủng bố. Bởi vậy ông Nghiêm mới dám hướng Lâm Quốc nổ súng. Ngược lại là có Khoa trưởng chống lưng thì còn sợ ai.
Có điều lần này hắn tính sai. Ngay khi hắn vừa định nổ súng thì cảm giác được có một luồng kình phong cực kỳ lớn hướng tới khiến phát súng của hắn bắn lên trần nhà.
Lâm Quốc thấy ông Nghiêm dám nổ súng thì hắn cũng không chần chừ mà tiến lên. Xoay người vài cái đã tước hết vũ khí của những cảnh sát. Sau đó Lâm Quốc đem những tên này cùng với Tần Đào và đồng bọn gom lại một chỗ xem bọn hắn còn có thể làm được trò trống gì. Ngược lại Trần Thiên Minh và đồng bọn cũng không ngại làm lớn chuyện này. Haizzz, vỏ mít thì vỏ mít vậy, nhiều lắm thì đệm thêm miếng vỏ sầu riêng nữa chứ gì.
Trần Thiên Minh nói với Tần Đào: “Đồng chí đội trưởng, đồng chí có thể gọi giúp cho Khoa trưởng Mao được hay không? Nói với hắn là tôi có chuyện tìm.” Nói xong Trần Thiên Minh thả Lý Hân Di xuống chiếc ghế dài, rồi hắn kéo chiếc ghế nhỏ lại gần Tần Đào.
“À, được được được…!” Trần Thiên Minh vừa nói xong thì những cảnh sát bên cạnh rất phối hợp mà thúc Tần Đào vài cái. Hắn móc điện thoại ra vội vàng bấm số của Khoa trưởng Mao.
“Tiểu Tần à, mày làm xong việc chưa? Mày nhớ kỹ là phải khiến bọn kia ký vào biên bản lời khai nhé. Phải làm cho bọn hắn thừa nhận là vu khống ta, muốn tống tiền ta nghe không?” Từ trong điện thoại vọng ra tiếng của Khoa trưởng Mao. Hắn thấy Tần Đào gọi điện còn tưởng rằng thằng này đã làm xong việc. Mẹ kiếp, một thằng thầy giáo mà thôi. Cho mày mọc thêm hai đôi cánh thì mày cũng không thể thoát khỏi bàn tay ta.
“Mày là thằng thầy giáo kia?” Khoa trưởng Mao quả thực không dám tin vào tai mình. Tần Đào là người của mình chẳng lẽ lại không nghe lời mình? Chẳng lẽ những người này hắn không đụng chạm được?
Trần Thiên Minh gật đầu nói: “Đúng vậy, không tin tôi sẽ bảo đội trưởng Tần kêu một tiếng cho Khoa trưởng Mao nghe thử.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa dẫm Tần Đào một cái.
“Ai da!” Tần Đào há miệng kêu thảm. “Chú Mao mau tới cứu mạng cháu.” Tần Đào kêu to lên, hắn muốn chứng minh lòng trung thành của mình đối với Khoa trưởng Mao. Hắn muốn nói là không phải là mình không muốn làm mà do hiện tại mình không thể làm được.
❃ Thiên Lôi Trúc ❃ Truyện dịch AI