Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 80: CHƯƠNG 80: GẶP LẠI LANG THỦ!

Hôm nay, Lưu Mỹ Cầm đi cùng hiệu trưởng Lý vào Huyền thành.

Hiệu trưởng Lý đưa nàng đi dự hội nghị giáo viên tiêu biểu. Bộ giáo dục yêu cầu có một giáo viên ưu tú tham dự, vốn dĩ Lưu Mỹ Cầm không được đi, nhưng hiệu trưởng Lý vẫn đưa nàng đi cùng.

Hội nghị bắt đầu lúc ba giờ chiều, các lãnh đạo của bộ giáo dục ngồi luyên thuyên suốt hai giờ, sau đó phát cho mỗi giáo viên một trăm đồng, rồi phát bằng khen kỷ niệm, cho nên Lưu Mỹ Cầm cũng có.

Sau khi kết thúc, Lưu Mỹ Cầm nhìn đồng hồ, đã hơn 5 giờ, nàng nói với hiệu trưởng Lý: “Hiệu trưởng Lý, chúng ta nên quay về trường đi, cũng không còn sớm nữa, nếu không sẽ không có xe về trường đâu.”

“Vội gì chứ, chúng ta đi ăn cơm trước đi. Nghe nói cô rất ít khi đến Huyền thành phải không?” Hiệu trưởng Lý hỏi.

“Đúng vậy!” Lưu Mỹ Cầm gật đầu.

“Vậy tối nay chúng ta nên đi chơi cho thỏa thích, khó có dịp đến Huyền thành như vậy.” Hai mắt lão hiệu trưởng sáng lên.

“Nhưng… trễ quá, có xe về không?” Lưu Mỹ Cầm cảm thấy đi cùng hiệu trưởng cũng an toàn, nên nàng chỉ lo lắng là không có xe về trường.

“Sợ gì chứ? Trường học chúng ta cách Huyền thành cũng không xa, cần thì tôi sẽ gọi một chiếc taxi đưa cô về.” Hiệu trưởng Lý khoát tay, ra vẻ vô cùng tự tin.

“Nhưng… nhưng mà…” Lưu Mỹ Cầm nhà ở nông thôn, lại là chị lớn trong nhà, cả đàn em còn đang đi học, nàng không muốn tiêu xài phung phí.

“Được rồi, đừng nói gì nữa. Ở đây ăn uống và tiền taxi sẽ do trường chi trả, cô không cần lo lắng, dù sao chúng ta cũng làm việc công, trường học cũng nên chi trả cho chúng ta.” Hiệu trưởng Lý nói xong, ra vẻ chính trực, mọi chi phí của lão và nàng đều đã do trường chi trả, nếu không thuận theo thì trời đất không dung thứ.

Lưu Mỹ Cầm nghe hiệu trưởng Lý nói vậy, cũng không dám có ý kiến gì nữa, dù sao nàng cũng phải dựa dẫm vào lão.

Hiệu trưởng có rất nhiều việc do lão quản lý.

Hiệu trưởng Lý dẫn Lưu Mỹ Cầm đến khách sạn Không Thiên dùng bữa, đồ ăn cũng bình thường, không có gì quý giá, nên lúc tính tiền cũng chỉ có 80 đồng.

“Phục vụ, lát nữa ghi hóa đơn thì ghi vào 180.” Hiệu trưởng Lý sợ người phục vụ nghe xong không hiểu nên đặc biệt dặn dò.

“Lát nữa chúng ta sẽ đi đâu?” Lão hiệu trưởng cầm hóa đơn, vừa dùng tăm xỉa răng vừa hỏi Lưu Mỹ Cầm.

“Tôi… tôi không biết đi đâu cả. Tôi không biết đường ở Huyền thành, nếu không… chúng ta trở về đi.” Lưu Mỹ Cầm muốn thay đổi chủ ý của lão hiệu trưởng, mặc dù nàng cho rằng đi cùng lão sẽ không xảy ra chuyện gì nhưng nàng không thích ở cùng với lão.

“Nếu như vậy, chúng ta đi hát Karaoke đi.” Lão hiệu trưởng nhìn bộ ngực đầy đặn của Lưu Mỹ Cầm, đột nhiên lão nhớ đến quán Karaoke của Diệp Đại Vĩ, vừa có thể hát miễn phí, lại còn có thể…

Trở về còn được cho tiền nữa, một công đôi việc.

“Tôi… tôi không biết hát.” Lưu Mỹ Cầm lắc đầu không muốn đi.

Đi chung với hiệu trưởng Lý thì không thích hợp.

“Không biết? Vậy tôi dạy cô hát.” Hiệu trưởng Lý vẫn còn nhớ cái lần lão và 03 “hát hò” với nhau, mặc dù hát không hết bài, nhưng tình cảnh lúc đó lão vẫn nhớ rất rõ. Nghĩ đến đây, thứ hư hỏng trong lòng lão đã bắt đầu rục rịch.

“Nghe nói gia cảnh của Lưu Mỹ Cầm rất khó khăn, bình thường rất tiết kiệm, nếu thường xuyên cho nàng ân huệ, sau đó còn cho thêm tiền, không biết nàng có dành tình cảm cho mình không?” Lão hiệu trưởng thầm nghĩ.

Lão nhìn Lưu Mỹ Cầm một chút, dù mặc quần áo không đẹp mắt, nhưng nàng tuyệt đối là một mỹ nhân, còn có bộ ngực căng đầy nữa. Lão hận không thể lao tới mà vuốt ve vài cái.

“Tôi… tôi… vậy sau khi hát xong, chúng ta trở về, được không?” Lưu Mỹ Cầm nhỏ giọng hỏi, nàng biết lão hiệu trưởng Lý này là loại người độc đoán, có tiếng nói lớn trong trường, nên nàng không dám đắc tội, mà cũng không thể đắc tội nổi.

“Được, không thành vấn đề, cô nói như thế nào thì cứ như thế đó!” Lão hiệu trưởng cao hứng nói. Cô muốn về thì phải cần tôi, tôi thích hát đến khi nào thì về, cô không chịu nổi thì cứ đi bộ về, lão thầm nghĩ.

Lão hiệu trưởng móc điện thoại ra gọi cho Diệp Đại Vĩ, vừa đúng lúc hắn đang ở quán Karaoke, lão vội vàng dẫn Lưu Mỹ Cầm đến quán Karaoke.

“Ông chủ Diệp, chào ông, đây là cô gái Lưu Mỹ Cầm của trường chúng tôi. Mỹ Cầm, đây là ông chủ Diệp, là một kỳ tài kinh doanh, tuổi còn trẻ mà đã là giám đốc của mấy công ty lớn, và quan trọng là anh ta vẫn còn độc thân, chưa kết hôn.” Lão hiệu trưởng thấy Diệp Đại Vĩ cười ha hả, như thể Diệp Đại Vĩ là cha mẹ của lão, nên lão đặc biệt quan tâm giới thiệu.

“Haha, Lý hiệu trưởng lại nói đùa.” Diệp Đại Vĩ cười khẽ, nhìn thấy Lưu Mỹ Cầm khiến hai mắt hắn sáng lên, vóc người nảy nở, đường cong hoàn hảo, khuôn mặt xinh đẹp, tất cả khiến hắn không khỏi giật mình.

“Tôi… vẫn chưa để ý đến ai cả…”

Lão hiệu trưởng lại tiếp tục “thêm dầu vào lửa” nói: “Ha ha, ông chủ xem ra vẫn chưa thích ai cả, gu của ông rất cao.” Lão hiệu trưởng nói như thể mình biết rõ vậy, vì lão nhìn thấy bộ dạng của Diệp Đại Vĩ, biết hắn có ý với Lưu Mỹ Cầm.

“Đâu có, gu của tôi không cao đâu, không tin ông cứ hỏi cô giáo Lưu đi, xem cô Lưu có phải cũng xem thường tôi không?”

Lưu Mỹ Cầm nghe vậy, xấu hổ cúi đầu, nhưng không dám làm người khác thất vọng, vì vậy chậm rãi vươn tay ra.

Diệp Đại Vĩ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lưu Mỹ Cầm, trong lòng thầm kêu mềm mại quá. Hắn đã từng qua lại với vô số phụ nữ rồi, nên khi nãy vừa nhìn Lưu Mỹ Cầm lần đầu, tuy nàng ăn mặc kín đáo, nhưng thân thể bên trong chắc chắn là rất hấp dẫn, là một món đồ chơi hiếm có. Nghĩ vậy, dâm ý trong lòng hắn đã muốn bộc phát.

Hắn nghĩ rằng mình nhất định không thể bỏ lỡ cô giáo này.

“Đi hát thôi, Mỹ Cầm.” Hiệu trưởng Lý bắt chuyện với Lưu Mỹ Cầm, dâng một miếng mồi ngon như vậy cho Diệp Đại Vĩ, lão không cam lòng.

Lão hiệu trưởng hát một bài “Buổi Tối Ngoại Ô Moscow”, vốn dĩ bài hát này rất hay, nhưng bị chất giọng của lão làm cho trở nên kinh khủng, và có thể gọi tên khác là “Buổi Tối Kinh Hoàng tại Moscow”.

Diệp Đại Vĩ ngồi đánh giá tình hình, một lão già hát như rống, âm thanh lúc lớn lúc nhỏ, lúc trầm lúc bổng. Nếu không phải phòng của hắn có cách âm tốt, e rằng những người bên ngoài đã bị thứ âm nhạc này khủng bố.

Lão hiệu trưởng cuối cùng cũng hát xong, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

“Mỹ Cầm, cô cũng hát đi.”

Diệp Đại Vĩ vội vàng hỏi: “Cô Lưu, cô muốn hát bài gì? Tôi sẽ chọn giúp cô.” Hắn sợ lão hiệu trưởng sẽ tiếp tục hát nữa, nếu lão hát tiếp, cho dù có mỹ nhân ở bên cạnh đi nữa hắn cũng phải kiếm cớ chạy vào toilet.

“Vậy chọn bài ‘Lưu Nhược Anh’ đi.” Lưu Mỹ Cầm thẹn thùng cuối cùng cũng có dũng khí nói chuyện. Người phụ nữ nào mà lại không thích sự phù phiếm, đặc biệt là đối với một ông chủ giàu có lại chưa vợ như hắn, và rất ân cần với mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!