Trong thẻ ngân hàng của Hà Đào có hơn một trăm mười vạn đồng. Vì Hà Đào thường xuyên ăn cơm cùng Trần Thiên Minh nên anh không mấy khi chuyển tiền vào tài khoản ngân hàng, số tiền cơ bản vẫn còn nguyên. Không ngờ hôm nay lại phát huy tác dụng. Thế là Hà Đào đưa thẻ ngân hàng của mình cho người bán hàng.
Lệ lão sư nhìn Hà Đào ung dung rút thẻ ngân hàng ra thanh toán, sắc mặt nàng trắng bệch. Nàng hận tại sao mình không mang theo một thẻ ngân hàng có ít nhất mười, tám vạn đồng, như vậy là có thể giành lấy sự nổi bật của Hà Đào. Thế này thì hay rồi, chẳng những không giành được sự nổi bật mà còn bị Hà Đào chế giễu một phen.
"Hà Đào, cô nhiều tiền vậy sao? Đây là bốn vạn đồng đấy, ai mời khách thì người đó trả!" Tiểu Thù nhìn Hà Đào bỏ ra bốn vạn đồng, cảm thấy bất bình thay cô ấy. Nàng trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái, cảm thấy Trần Thiên Minh và Ngô Thanh đều là loại người như nhau, thấy mỹ nữ khác thì quên luôn mỹ nữ bên cạnh mình. Tiểu Châu cảm thấy thật ra mình cũng chẳng kém Lệ lão sư là bao, không hiểu sao Ngô Thanh lại thích cô gái nhỏ nhắn như Lệ lão sư.
"Tiểu Thù, không sao đâu, dù sao tiền của Thiên Minh cũng là tiền của tôi mà." Hà Đào nói với Tiểu Thù.
Khi người bán hàng cầm lại séc của Hà Đào, lòng Lệ lão sư cũng không thoải mái. Nàng vẫn luôn thầm nghĩ trong lòng rằng Hà Đào không đủ tiền, nhưng không ngờ người ta vẫn thanh toán được.
Trần Thiên Minh nói với mọi người: “Tiểu Hồng còn phải về trường nghỉ ngơi, chúng ta cũng nên đi thôi. Mọi người uống chút rượu, tốt nhất nên nghỉ ngơi một chút.” Vừa rồi vài người uống một chai rượu đỏ cũng không coi là nhiều.
Ngô Thanh vừa nghe phải đi, hắn vội vàng đứng lên muốn chạy đến bên cạnh Lệ lão sư tán tỉnh, hắn đã quên vừa rồi là ai đánh hắn sưng như đầu heo rồi.
"Ngô Thanh, đầu anh có phải bị con lừa đá không? Anh quên lời tôi vừa nói với anh rồi sao?" Tiểu Châu nắm chặt nắm đấm của mình nói. Vừa rồi nàng đã nói rõ với Ngô Thanh, nếu hắn còn dám tán tỉnh cô Lệ lão sư kia, lần sau nàng sẽ đánh Ngô Thanh thảm hại hơn bây giờ.
"Tôi... tôi không có quên." Ngô Thanh sợ hãi cúi gằm mặt, hắn khó mà quên được đòn hiểm vừa rồi của Tiểu Châu. Với bộ dạng đẹp trai như mình, nếu cứ bị Tiểu Châu đánh vào mặt thế này thì sau này còn tán gái kiểu gì nữa? Hừ, bây giờ mình không thể tán gái. Nhưng cũng không có nghĩa là sau này mình không thể tán gái. Chờ khi nào cô không ở bên cạnh mình, mình sẽ lại tán gái... Ngô Thanh thầm nghĩ trong lòng.
Trần Thiên Minh vừa định về trường học thì nhận được điện thoại của Chung Hướng Lượng nói có việc muốn tìm hắn. Vì thế, hắn liền gọi Tiểu Ngũ đưa Hà Đào và Tiểu Hồng về trường học, còn hắn thì chờ Chung Hướng Lượng tại khách sạn Huy Hoàng.
Không lâu sau, Chung Hướng Lượng và Tiểu Hạ đã đi tới khách sạn. "Sư huynh, trông anh vội vã thế này, có chuyện gì không?" Trần Thiên Minh nói với Chung Hướng Lượng.
"Ai, chuyện này cũng không biết là tốt hay xấu nữa. Hai ngày nữa, anh sẽ bị điều về sở an toàn tỉnh, không còn đảm nhiệm chức cục trưởng cục an toàn thành phố M nữa." Chung Hướng Lượng thở dài một hơi nói.
"Cái gì? Anh muốn điều đi rồi sao?" Trần Thiên Minh hơi giật mình. Chẳng lẽ đúng như lời anh nói, người ta muốn ra tay với bọn họ sao?
"Phải đó." Chung Hướng Lượng gật đầu nói. "Anh được điều đến sở an toàn tỉnh làm trưởng phòng."
Trần Thiên Minh sốt ruột nói: “Nói như vậy, người ngồi vào vị trí của anh chính là phó cục trưởng Cổ Đạo Mới trước kia sao?”
"Là hắn. Bởi vì lần trước hắn sắp xếp nhân sự tiêu diệt Ma Vương, lập công lớn, cho nên hắn ngồi vào vị trí của anh là thuận lý thành chương." Chung Hướng Lượng nói.
"Sư huynh, liệu hắn có ra tay với chúng ta không?" Trần Thiên Minh lo lắng nói. Nếu đúng là như vậy, mình sẽ triệu hồi các đệ tử Huyền Môn ở khắp nơi về, mọi người cùng quyết chiến một trận sống mái. Trần Thiên Minh không còn là kẻ tầm thường như xưa, hiện tại dưới trướng hắn cũng có vài trăm người, mà phần lớn đệ tử Huyền Môn đều là võ công cao cường.
Chung Hướng Lượng lắc đầu nói: “Chắc là không đâu, Thiên Minh. Không biết cậu có vận khí gì mà vào thời điểm mấu chốt lại dựa vào bên quân ủy, còn trở thành tổng giáo luyện Hổ Đường. Hiện tại những kẻ đó muốn động đến cậu thì phải suy nghĩ đến hậu thuẫn phía sau cậu. Phỏng chừng bọn họ không động đến anh cũng là vì cậu đó. Sư huynh có lẽ là dựa vào phúc khí của cậu. Ai đời người ta tán gái càng nhiều càng phiền phức, cậu lại càng nhiều càng có phúc khí. Thật là đồng nghiệp mà số phận khác nhau!”
"Sư huynh, nghe khẩu khí của anh, có phải anh cũng có cô nào bên ngoài không?" Trần Thiên Minh cười gian xảo nói với Chung Hướng Lượng.
"Cút đi! Anh giống loại người phong lưu như vậy sao? Anh là một người đàn ông có trách nhiệm đấy!" Chung Hướng Lượng đỏ mặt, tức giận trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái.
"Nhưng mà lời anh vừa nói thật sự có vấn đề." Trần Thiên Minh gãi đầu cười nói.
Chung Hướng Lượng nói: “Không vấn đề gì, cậu đừng hiểu sai, anh nói đồng nghiệp là người khác chứ không phải anh. Đúng rồi, Thiên Minh, anh phỏng chừng hành động lần trước của Cổ Đạo Mới có thể là có dự mưu. Bằng không, anh vừa đi họp ở sở an toàn tỉnh thì hắn đã lập tức dẫn người đến cứu đệ tử Huyền Môn của chúng ta, còn xử lý tên tội phạm truy nã Ma Vương này. Chuyện này có vẻ kỳ lạ.”
Trần Thiên Minh cũng gật đầu nói: “Lúc ấy tôi cũng thấy kỳ lạ, nhưng Cổ Đạo Mới đúng là đã cứu đệ tử của chúng ta, còn giết Ma Vương, chúng ta cũng không nên nói gì.”
"Tuy rằng anh chưa tìm được kẻ đứng sau Cổ Đạo Mới là ai, mục đích của bọn họ có phải là chúng ta hay không, nhưng anh cảm thấy hắn tuyệt đối không đơn giản như vậy. Bề ngoài hắn lúc nào cũng hòa nhã cười với anh, nhưng anh luôn cảm thấy có chút tiếu lí tàng đao." Chung Hướng Lượng nghĩ nghĩ nói.
"Phải đó, bề ngoài hắn có vẻ rất hòa nhã, khiến người ta cảm thấy rất thân cận. Sư huynh, anh đi tỉnh thành rồi, chúng ta nên làm thế nào đây?" Trần Thiên Minh hỏi Chung Hướng Lượng.
Chung Hướng Lượng nói: “Thiên Minh, hiện tại anh cảm thấy hơi vô lực. Nếu kẻ đối phó chúng ta là người ra mặt, anh sẽ chẳng có chút biện pháp nào, anh chỉ có thể đứng đó chờ người khác hãm hại mình.” Nói xong, Chung Hướng Lượng nhìn Trần Thiên Minh. Trần Thiên Minh hiện tại có thân phận đặc biệt, hẳn là còn có thể khiến người ra mặt không dám dễ dàng động thủ.
Chung Hướng Lượng đang chờ Trần Thiên Minh bày tỏ thái độ với mình, dù sao người sư đệ này không phải người bình thường. Ngay từ khi cậu ấy học Hương Ba Công, Chung Hướng Lượng đã biết điều đó. Cho nên, Chung Hướng Lượng đã nhân lúc Trần Thiên Minh làm việc vì đất nước, để một lãnh đạo cấp cao biết về Trần Thiên Minh, tạo điều kiện cho Trần Thiên Minh ra mặt.
Trần Thiên Minh quả nhiên không làm Chung Hướng Lượng thất vọng, hắn đã hoàn thành rất tốt vài nhiệm vụ mà mình giao cho. Tuy rằng cấp trên không nói thẳng gì, nhưng bọn họ cũng biết Trần Thiên Minh là người thế nào, những nhiệm vụ sau này đều trực tiếp giao cho Trần Thiên Minh và nhóm của cậu ấy. Hơn nữa, lần này Trần Thiên Minh còn trở thành tổng giáo luyện Hổ Đường, thân phận vô cùng đặc thù.
"Sư huynh, anh đừng sợ. Dù sao hiện tại em cũng là tổng giáo luyện Hổ Đường, dưới trướng em còn có nhiều người như vậy. Nếu người khác dám đụng đến chúng ta, em sẽ không bỏ qua bọn họ." Trần Thiên Minh tự tin nói.
"Ha ha, Thiên Minh, hiện tại sư huynh phải trông cậy vào cậu rồi." Chung Hướng Lượng nói.
"Sư huynh, dù sao chúng ta ở tỉnh thành cũng có công ty. Nếu anh ở tỉnh thành có chuyện gì, anh cứ nói với những anh em ở tỉnh thành. Hơn nữa, như vậy cũng tốt, anh có thể giúp em trông nom công ty ở tỉnh thành." Trần Thiên Minh nói.
"Chỉ cần hiện tại anh không xúc phạm đến lợi ích của bọn họ, bọn họ sẽ không để tâm đến anh."
"Sư huynh, rốt cuộc là lợi ích gì?" Trần Thiên Minh hỏi.
"Thiên Minh, trước kia anh không phải đã nói với cậu rồi sao? Khi anh làm cục trưởng cục an toàn thành phố M, có một số việc biết là không đúng nhưng không thể can thiệp. Nếu anh can thiệp vào sẽ ảnh hưởng đến lợi ích của một số người. Những lợi ích này cậu có thể xem là tiền bạc hoặc quyền thế. Phỏng chừng mấy lần trước cậu giúp chúng ta hoàn thành xuất sắc vài nhiệm vụ đã xúc phạm đến lợi ích của người khác." Chung Hướng Lượng nói.
Trần Thiên Minh nói: “Mấy lần trước chúng ta làm đều là vì việc quốc gia, nếu xúc phạm đến lợi ích của một số người, nói như vậy những người này là phản động sao?”
Chung Hướng Lượng gật đầu nói: “Có thể nói như vậy. Có ít người vì lợi ích của mình mà làm bất cứ chuyện gì. Giống như Trưởng khoa Mao và Phó cục trưởng Ngưu trước kia, bọn họ chính là như vậy. Lợi ích quốc gia, lợi ích nhân dân chẳng là gì trong mắt bọn họ, bọn họ chỉ muốn bản thân mình, chỉ cần có lợi cho mình thì họ sẽ làm.”
"Em hiểu rồi, ý của sư huynh là sự hiện diện của chúng ta đã khiến một số người không thể kiếm được lợi ích cho riêng mình, cho nên bọn họ mới ra tay đối phó chúng ta." Trần Thiên Minh nói.
"Phải. Chức cục trưởng cục an toàn thành phố M có thể nói là một chức béo bở, nó có khả năng giúp một số người đạt được lợi ích rất lớn. Ví dụ như 50 kg thuốc phiện của Ma Vương lần trước có thể kiếm được rất nhiều tiền. Nếu chúng ta can thiệp vào, cục công an bên kia cũng không dám nhúng tay, cho nên anh làm như vậy đã xúc phạm đến lợi ích của một số người." Chung Hướng Lượng nói.
Trần Thiên Minh nói: “Sư huynh, không phải còn có một Long Tổ sao? Bọn họ không quản sao?”
"Nhà nào cũng có một cuốn kinh khó niệm. Cậu không thấy nước ta có bao nhiêu ngành sao? Chưa nói đến nhiều ngành như vậy, chỉ một ngành mà quản nghiêm túc cũng có thể quản được rất nhiều chuyện. Rừng lớn thì chim gì cũng có." Chung Hướng Lượng thở dài một hơi nói.
"Sư huynh, chúng ta không quản người khác, chỉ cần người khác không đụng đến chúng ta thì chúng ta cũng không quản bọn họ. Nếu bọn họ dám đụng đến chúng ta, chúng ta cũng không sợ bọn họ." Trần Thiên Minh hào sảng nói.
"Thiên Minh, cậu quả nhiên không làm anh thất vọng. Cậu yên tâm đi, quốc gia không phải tất cả mọi người đều tốt như vậy, người xấu vẫn còn rất nhiều, chỉ là có chút người ẩn mình rất sâu, người ta không nhìn thấy mà thôi. Vật cực tất phản, nếu bọn họ cứ làm điều xấu thì nhất định sẽ có người xử lý bọn họ. Hơn nữa, cậu đang ở vị trí Hổ Đường này, hãy tận dụng tốt quyền lực của nó để làm việc cho quốc gia. Chỉ cần cậu có thể làm thì đừng lùi bước. Thế giới này chẳng có gì đáng sợ, người còn sống không phải cũng chỉ là vài thập niên như vậy sao? Sống ít hơn một giờ hay sống thêm một chút cũng chẳng sao, chỉ cần sống có ý nghĩa là được." Chung Hướng Lượng nói.
Trần Thiên Minh nói: “Sư huynh, em biết rồi, anh yên tâm đi. Em biết phải làm thế nào, em sẽ không làm mất mặt danh tiếng Huyền Môn của chúng ta, em nhất định dốc hết sức giúp Hổ Đường làm việc.”
"Vậy là tốt rồi." Chung Hướng Lượng vui vẻ nói.
"Sư huynh, Chung Oánh thì sao? Con bé có đi cùng anh đến tỉnh thành không?" Trần Thiên Minh hỏi Chung Hướng Lượng.
Chung Hướng Lượng lắc đầu nói: “Chuyện này anh đã hỏi ý kiến Tiểu Oánh rồi. Con bé muốn học xong học kỳ này ở đây đã, sau đó tính tiếp. Chuyện ăn ở của con bé cứ để các cậu lo, đến lúc đó cậu cử người đưa đón là được. Anh và chị dâu sẽ đến tỉnh thành vào tuần sau. Chị dâu anh được điều về cục công an cấp trên.”
"Cái này không thành vấn đề, em sẽ phái người chăm sóc tốt Chung Oánh." Trần Thiên Minh đảm bảo với Chung Hướng Lượng.
"Thiên Minh, anh để Tiểu Oánh ở lại bên cạnh các cậu cũng là có ý riêng. Hiện tại tình huống phức tạp, anh sợ anh không bảo vệ được Tiểu Oánh, cho nên thà rằng để con bé ở lại chỗ cậu trước. Đến lúc đó, nếu con bé muốn đến tỉnh thành học thì lại đi. Đứa nghịch ngợm Tiểu Oánh này sau này phiền cậu trông chừng nó, đừng để nó gây chuyện." Chung Hướng Lượng nói.