Virtus's Reader
Lão Sư Lưu Manh

Chương 96: CHƯƠNG 96: MỆT MỎI QUÁ CHĂNG?

“A!” Trần Thiên Minh rít lên. Cuối cùng hắn cũng trút hết tất cả vào Yến tỷ.

Lúc này hắn chưa vận Hương Ba Công, nhưng hắn lại chuẩn bị đưa Yến tỷ đến cao trào lần hai ngay khi vừa mới "bắn" ra xong. Hắn không nghĩ bản thân mình lại cường tráng đến vậy, nghĩ tới đó Trần Thiên Minh thấy phấn khởi trong lòng.

“Chị đau không?” Trần Thiên Minh cẩn thận chạm vào nơi nhạy cảm hỏi Yến tỷ.

“Còn không? Vừa rồi em như hổ đói vồ mồi, muốn lấy mạng chị vậy, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.”

Yến tỷ trừng mắt liếc Trần Thiên Minh, nói giọng hờn dỗi.

Nói mình? Vừa rồi ai làm cho mình phải dùng hết sức vậy? Trần Thiên Minh thầm than oan uổng, nhưng đó chỉ là ý nghĩ của hắn. Hắn vẫn rất quan tâm đến Yến tỷ, lần đầu của phụ nữ ai cũng đau đớn. Điều này hắn biết qua sách vở.

“Cái, cái chăn…” Trần Thiên Minh nhìn dấu vết đỏ sẫm trên chiếc chăn kêu lên. Chiếc chăn bị như vậy dù hắn có giặt cũng không sạch, không khéo mẹ hắn sẽ phát hiện ra mất.

“Chị mang đi giặt, tay chân em vụng về lắm.” Yến tỷ cười cười, cô rốt cuộc đã có thể trêu chọc Trần Thiên Minh. Cô vừa nói vừa cố gắng đứng lên.

“Ôi chao!” Yến tỷ khẽ kêu lên.

Trần Thiên Minh vội đỡ Yến tỷ, hắn khẽ hỏi: “Sao vậy, chị?”

“Đều tại em, tên vô lại, làm hại chị.” Yến tỷ đỏ mặt, trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh: “Chị ngồi xuống thôi.”

Trần Thiên Minh nghe Yến tỷ nói vậy, hắn vội vàng ôm cô ngồi xuống cạnh giường: “Chị, em sẽ gánh trách nhiệm, em muốn cả đời này được chăm sóc chị.”

“Thiên Minh, chị không cần em chịu trách nhiệm, em đi tìm cô giáo Hà, cô ấy rất xứng với em.” Yến tỷ cười nói. Mặc dù Yến tỷ cố tỏ ra thản nhiên, nhưng khi cô nói xong, cô cảm thấy nhói lòng.

Sao? Sao ai cũng không muốn mình chịu trách nhiệm? Mình rốt cuộc bị trừng phạt vì điều gì? Trần Thiên Minh vừa nghe Yến tỷ nói không cần hắn chịu trách nhiệm, hắn giật mình, hai mắt mở to. Không được, mình là đàn ông, mình phải gánh trách nhiệm, mình đã quyết định, không những phải gánh trách nhiệm mà còn phải gánh vác toàn bộ, chăm sóc cho tất cả, không trừ một ai.

“Chị, em cũng muốn có cả chị.” Trần Thiên Minh ôm Yến tỷ sát vào lòng.

“Cái gì? Em muốn chị trở thành tình nhân của em?” Yến tỷ giật mình hỏi.

Trần Thiên Minh biết Yến tỷ hiểu lầm ý của hắn, hắn đang muốn giải thích nhưng Yến tỷ lại nói tiếp: “Chị thì không có vấn đề gì, nhưng cô giáo Hà sẽ đồng ý sao? Thậm chí che giấu cô ấy thì cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra thôi.” Bây giờ quan điểm của Yến tỷ cũng không còn cố chấp nữa, cô không thích gả một người mà cô không yêu thương, cô thà theo Trần Thiên Minh làm tình nhân, không cần danh phận, chỉ cần hắn ở bên cạnh là cô đã mãn nguyện.

“Chị, em sẽ xử lý, nhưng chị sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi.” Trần Thiên Minh âu yếm vuốt ve Yến tỷ, sau đó hắn lại nhẹ nhàng âu yếm cô. Yến tỷ hôm nay vẫn như Yến tỷ trước kia, bất cứ chuyện gì cũng ủng hộ hắn.

“Thiên Minh, có thể được sống cùng em chị cảm thấy mãn nguyện rồi, chị không cần điều gì nữa.” Yến tỷ trước sự vuốt ve, âu yếm của Trần Thiên Minh, trái tim cô được an ủi rất nhiều.

“Chị, chị thật tốt.” Trần Thiên Minh không ngờ mọi chuyện lại dễ giải quyết đến thế.

Hắn nhìn gương mặt tươi cười đầy quyến rũ của Yến tỷ, hắn lại động lòng, tay hắn lại lần mò xuống nơi nhạy cảm của cô.

“Thiên Minh, em bỏ tay ra đi.” Yến tỷ đẩy tay Trần Thiên Minh: “Đã muộn rồi, nơi đó của chị còn đau, chị còn phải giặt chiếc chăn nữa.” Cô không ngờ Trần Thiên Minh lại mạnh mẽ đến thế, nếu cô không chủ động cùng hắn, chắc chắn cô không thể đối phó nổi hắn.

Yến tỷ nói xong, chậm rãi đứng dậy, cô cầm chiếc chăn đơn cuộn lại rồi đi ra ngoài.

Trần Thiên Minh vừa tan giờ dạy, hắn đang nằm trên giường, điện thoại di động của hắn đổ chuông. Hắn liếc nhìn, đó là Hà Đào. Chẳng lẽ Hà Đào đã tha thứ cho hắn, cô ấy đã nghĩ đến hắn?

“Xin chào, Hà Đào à?” Trần Thiên Minh nghe điện thoại, giọng hắn rất nhẹ nhàng. Không lẽ Hà Đào xảy ra chuyện gì sao? Trái tim Trần Thiên Minh như thắt lại. Mặc dù hắn vẫn phái người giám sát Diệp Đại Vỹ, nhưng có những việc không nhất thiết do Diệp Đại Vỹ làm, ví dụ như bắt cóc hay giết người. Trần Thiên Minh càng nghĩ càng sợ, Hà Đào gọi điện cho hắn chắc chắn là có việc tìm hắn.

“Trần Thiên Minh, anh sang đây cho em!” Trong điện thoại di động vang lên giọng nói giận dữ xen chút lo lắng của Hà Đào.

“Sang đó? Vậy là Hà Đào đang ở trong phòng, cũng có nghĩa cô ấy không gặp nguy hiểm. Rốt cuộc cô ấy gọi hắn đến có chuyện gì?”

Vừa rồi nghe giọng nói giận dữ của Hà Đào như muốn ăn tươi nuốt sống hắn, khẳng định hắn đã đắc tội với cô. Nhưng dạo gần đây hắn không nói chuyện nhiều với cô.

Chẳng lẽ không nói gì cũng đắc tội sao? Ôi, phụ nữ! Thật khó hiểu, tốt nhất đừng đoán mò, đoán cũng chỉ là đoán mà thôi.

“Hà Đào, anh đến rồi.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa tiến vào phòng Hà Đào. Hà Đào đang ngồi trên ghế bên bàn, thân hình khỏe khoắn, đẹp tinh khôi trong bộ quần áo trắng, làm nổi bật đường cong quyến rũ. Từ lần trước hắn cùng Hà Đào thân mật, hắn rất muốn được cùng cô lần nữa.

Nhưng nhìn bộ dạng tức giận của Hà Đào, Trần Thiên Minh phải đè nén dục vọng của mình.

“Em, em có chuyện gì?” Trần Thiên Minh lo lắng hỏi. Hai người ở cạnh nhau, chỉ cách một bức tường, chỉ cần gọi to là nghe thấy, sao lại phải gọi điện thoại?

“Em, em nói cho cái tên lưu manh anh biết, Lưu Mỹ Cầm đã có thai rồi!” Hà Đào tức giận ấn tay vào mũi Trần Thiên Minh mắng hắn, như muốn tính sổ hắn ngay lúc này.

Có thai? Trần Thiên Minh nhắm mắt lại. Đó là kết quả của sự việc tháng trước sao? Sao Hà Đào lại không có?

Ồ, hắn nhớ ra lần trước hắn đã trút toàn bộ tinh hoa của mình vào Mỹ Cầm, không ngờ mình lại dễ dàng “trúng thưởng” như vậy. Nếu sớm biết, lúc ấy mình cũng “ban” cho Hà Đào một ít, chẳng phải cả hai đều mãn nguyện sao? Nghĩ vậy Trần Thiên Minh cực kỳ hối tiếc.

“Anh đang nghĩ gì? Muốn trốn tránh trách nhiệm à?” Thấy Trần Thiên Minh không nói gì, Hà Đào tưởng hắn không dám gánh vác trách nhiệm, cô tức giận đứng dậy, cầm quyển sách trên bàn đánh hắn.

“Anh không nói không có nghĩa là không chịu trách nhiệm!” Trần Thiên Minh vừa nói, vừa nhẹ nhàng ôm Hà Đào.

“Anh, lưu manh, buông em ra!” Hà Đào giãy giụa thoát khỏi vòng tay Trần Thiên Minh, dù vậy, cô vẫn thấy rất lưu luyến khi rời xa vòng tay hắn.

“Anh không buông, em cứ đánh anh đi, anh sẽ không để em rời xa anh.” Trần Thiên Minh ôm chặt Hà Đào.

“Anh đừng ảo tưởng, mau đi giải quyết chuyện của Mỹ Cầm đi. Một cô gái chưa chồng mà để xảy ra chuyện đó là rắc rối lớn, nếu em cũng không biết thì không biết phải giải quyết chuyện này ra sao?” Hà Đào nhẹ nhàng đẩy Trần Thiên Minh ra: “Nhà Mỹ Cầm ở Lưu Gia Thôn, anh có biết không?”

Trần Thiên Minh gật đầu, hắn biết Lưu Gia Thôn, trước đây hắn từng đi qua đó, cách trường không xa lắm.

“Anh đi nhanh lên, cô ấy vừa gọi điện cho em, nói không biết phải làm gì, đang ở nhà một mình.” Hà Đào buồn bã nói. Xem ra từ đây Trần Thiên Minh sẽ chính thức rời xa cô, hắn sẽ ở bên Lưu Mỹ Cầm.

Trần Thiên Minh nói: “Thôi được, anh sẽ đi gặp Mỹ Cầm trước, em chờ anh quay lại nhé.” Trần Thiên Minh nói xong đi ra ngoài. Vừa rồi ôm Hà Đào, hắn biết cô không muốn rời xa mình, hắn chắc chắn sẽ chăm sóc cô.

Đàn ông là phải thế, đây mới chính là đàn ông!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!